Chớ Đắc Tội Ông Chủ

Chương 7-3



"Không phải như vậy..." Cô quay đầu ngửa mặt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, ấp úng mở miệng, "Em nên nói xin lỗi mới đúng, em không nên nghĩ phản ứng của anh thành mặt xấu."

Cô gái ngốc.

Nghe thấy cô tự trách, anh nhịn không được cúi đầu, nhanh chóng hôn trộm trên môi cô một cái.

"Anh..." Bị anh ôm vào trong lòng hôn trộm, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt đỏ rực.

Nhìn cô thẹn thùng, trong lòng anh không tránh khỏi một trận xôn xao."Anh nghĩ muốn dẫn em về nhà." Toàn thân bắp thịt anh khẩn trương khác thường, kiềm nén dục vọng làm cho hắn cười khổ.

Thần Lạc bị lời của anh nói sợ tới mức không biết làm sao, cho dù trong lòng cô mong đợi chuyện này, nhưng cô hoàn toàn không ngờanh trực tiếp biểu đạt ra ngoài như thế.

Anh nói như vậy, bảo cô phải phản ứng sao mới thích hợp đây?

"Làm sao vậy?" Thấy vẻ mặt cô giật mình, anh khó hiểu hỏi lại, nghĩ một chút đột nhiên vẻ mặt hài hước cười lên, "Đồ ngốc, em hiểu lầm rồi."

Hiểu lầm? Cô nghi ngờ nhìn anh một cái, thật muốn làm biến dạng khuôn mặt tự tin của anh. Người đàn ông thối!

"Anh nói muốn dẫn em về nhà, là về Hắc gia."

Nói xong anh dẫn cô đi vào nhà hàng, năm phút đồng hồ sau, bọn họ đã ngồi vào chỗ của mình, hơn nữa gọi một bàn đồ ăn cô thích.

Nhìn cô có chút sững sờ, không biết nghĩ cái gì, anh ra vẻ thoải mái mà hỏi: "Em không thích sao?"

Trước kia anh chưa từng nghĩ muốn dẫn bạn gái về nhà, mãi đến khi gặp được cô, anh mới phát hiện ở chung một chỗ với người phụ nữ mình yêu, được người trong nhà chúc phúc, là chuyện quan trọng như vậy.

"Không có." Cô kỳ thật rấtvuivới đề xuất này của anh, này đại biểu anh thật sự rất coi trọng cô, "Vậy anh định lúc nào đưa em về?"

"Anh sẽ sắp xếp." Khuôn mặt anh tuấn tươi cười.

"Lúc phải trở về, ít nhất nói với em trước tiên một tuần nhé." Côdặn dò. Nhìn anh cao hứng, cũng vui vẻ theo.

Không bao lâu. Phục vụ bưng thức ăn lên, động tác thuần thục, hai lần đã mang hết đồ ăn để trên bàn.

"Tại sao?" Hắc Diệu Luân gắp thức ăn trên bàn cho cô, lại giúp cô múc thêm một chén canh nóng, đặt ở bên cạnh bát của cô.

"Cái gì?" Thần Lạc đang vui sướng được ăn, nhất thời có chút phản ứng không kịp.

"Tại sao phải nói sớm với em? Hôm đó em không cần ăn mặc đặc biệt, làm chính em là được." Anh liếc mắt một cái nhìn thấu suy nghĩ của cô.

"Làm bản thân em là được sao? Anh chắc chắn chứ?" Thấy anh gắp rau giúp cô, còn mình lại không động đũa, tiện tay cũng gắp cho anh một chút canh cá chép nấu cùng hạt đậu.

"Chắc chắn." Mắt nhìn thức ăn trong bát của mình, chấp nhận gắp một ít thịt cá chép bằng hạt đậu lên ăn.

Không tồi, hình như không có đặc biệt cay.

"Nếu bản thân em mặc đồ ngủ xuất hiện thì sao" Cô tò mò hỏi, chỉ đơn thuần muốn nghe anh nói sao.

"Anh kiên trì với quyết định của mình." Anh cười khẽ nháy mắt mấy cái với cô, một câu này của anh, Thần Lạc nghe mà mở cờ trong bụng.

Anh không muốn cô ép buộc chính mình phải phối hợp với người khác, lại không hy vọng người nhà không thừa nhận cô, cho nên dứt khoát tự mình làm người lập dị, thậm chí làm cả người xấu...

Thấy cô cười thỏa mãn, anh cũng nhẹ nhàng cười lên, vươn tay gắp một ít ruột cá đưa vào trong miệng: "Đồ ăn chết tiệt gì thế này!"

Nghe thấy anh chê bai, lông mày anh nhíu thật sâu, cô lập tức cũng gắp ruột cá bỏ vào trong miệng.

Cô nhai hai lại nuốt vào. Không có vị lạ gì?

"Đây là canh ruột cá, đồ ăn chính hiệu Tứ Xuyên, có vấn đề sao?" Cô nói.

"Sao cay như thế?" Lông mày anh vẫn nhăn như cũ.

Hiếm khi thấy anh kinh ngạc, cô cười lên một tiếng, "Đồ ăn Tứ Xuyên phần lớn đều là cay."

Cô ý bảo anh ăn cơm trắng, để giảm cảm giác độ cay xuống.

"Cái kia sao không cay." Anh trừng hướng đậu làm cá chép, vẻ mặt cực kỳ khó chịu do món ăn này.

"Cái này ngoại lệ, quả nho dấm đường cũng là ngoại lệ." Nói xong cô vươn tay gắp cho anh, "Món ăn này không tệ, làm bằng thủ công cực kỳ phiền phức, ăn vào cũng rất ngon."

Anh không có lưỡng lự, anh lập tức gắp thịt cá mà cô đặt vào lên ăn, tinh tế nhai kỹ.

"Cám ơn trời đất." Không tồi thật sự không cay.

"Anh có vẻ... Không thích ăn cay?" Mi tâm cô nhíu lại hỏi.

"Tàm tạm." Anh nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái.

Uống rượu thì có thể, nhưng nói thật, ăn cay gì đó anh không có biện pháp rồi.

"Lần sau chúng ta không cần đến quán Tứ Xuyên nữa." Cô dịu dàng cười cười, đáy lòng không ngừng toát ra ngọt ngào.

"Tại sao không cần?" Lông màyanh nhíu lại, môi mím lại thành một đường, sau một lúc lâu đột nhiên thông suốt, cưng chiều cười với cô, "Em không cần lo lắng cho anh."

"Tại sao không cần lo lắng cho anh?"

"Nếu là em, muốn anh như thế nào đều không sao." Anh vừa nói xong, thấy cô hơi ngẩn ra, nửa giận dữ nửa xấu hổ liếc anh một cái.

Nguyên nhân của anh nói làm cho khuôn mặt Thần Lạc đỏ lên, nói không nên lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh.

Thấy phản ứng của cô đáng yêu, trong lòng Hắc Diệu Luân mừng rỡ, tiếng cười trầm thấp từ trong cổ họng anh truyền ra.

"Anh cười cái gì?" Cô chu miệng hỏi.

"Đơn giản cảm thấy em thật đáng yêu." Anh vẫn nhíu mày cười nói.

"Đáng yêu? Em sao?" Một cô gái đã hai mươi lăm tuổi còn bị nói đáng yêu... Anh quanh co lòng vòng chê cô không đủ thành thục sao?

"Người đàn ông nói phụ nữ đáng yêu, không giống như phụ nữ nói với động vật nhỏ đáng yêu đâu." Anh buông đũa xuống, cầm lấy một ly trà nóng uống một ngụm.

"Chỗ nào không giống nhau?" Cô đầy nghi hoặc hỏi.

Anh nhìn cô, vẻ mặt cười đến bí hiểm, tâm tình vô cùng tốt mở miệng, "Tự em nghĩ đi."

Cô nghĩ ra mới có quỷ!

Thần Lạc suy nghĩ vài giây, rất nhanh quyết định - - cô buông tha.

Hắc Diệu Luân nhìn cô bĩu môi, lầu bầu một câu sau đó lại tự mình vui vẻ ăn, anh lắc đầu thua cô, trong đáy lòng bất đắc dĩ mắng trộm cô một câu "Ngu ngốc", trong đầu cũng đột nhiên nhớ tới một câu của Đỗ Đức Vĩ ——

Người tôi yêu, có chút ngây thơ, có chút ngu dốt, đối với tình yêu không có thiên phú.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.