Chờ Một Ngày Nắng

Quyển 1 - Chương 6: Liên minh từ hôn thống nhất



Đúng như dự đoán, người phụ nữ ngồi trên sofa nhìn Thẩm Quân Tắc, khuôn mặt nở nụ cười sâu xa, chậm rãi nói:

“Nghe nói con sắp kết hôn?”.

Thẩm Quân Tắc cau mày:

“Mẹ nghe nói ở đâu thế? Sao con chưa nghe nói?”.

Ông nội nhìn anh, khẽ ho một tiếng. Người phụ nữ tiếp tục bình tĩnh nói:

“Lần này mẹ về nước, vốn là định tham gia kỷ niệm một trăm năm ngày thành lập trường. Kết quả nhìn thấy cái này, đành phải bay ngay về New York”.

Nói rồi bà mỉm cười chỉ vào cuốn tạp chí trên bàn. Ánh mắt của Thẩm Quân Tắc dõi theo ngón tay của bà. Dòng chữ trên tiêu đề cuốn tạp chí bỗng chốc khiến anh có suy nghĩ kích động muốn đâm mù đôi mắt của mình. Thẩm Quân Tắc – người kế thừa của Thẩm Thị và thiên kim Tiêu Tinh nhà họ Tiêu “kết hôn chớp nhoáng”! Thẩm Quân Tắc, Tiêu Tinh, tên hai người được phóng to. Bốn chữ “kết hôn chớp nhoáng” còn được phóng to, tô đỏ. Phía dưới còn có hàng chữ nhỏ màu đen: Theo một nguồn tin thân cận tiết lộ, hiện nay Thẩm Quân Tắc – người kế thừa doanh nghiệp Thẩm Thị đã chiếm được trái tim của thiên kim Tiêu Tinh nhà họ Tiêu. Tiêu Tinh ra nước ngoài chưa đầy hai tuần đã tuyên bố nguyện cùng Thẩm Quân Tắc gắn bó bên nhau. Hai người đang yêu nhau say đắm, thậm chí Thẩm Quân Tắc còn thay đổi dáng vẻ lạnh lùng trước đây, công khai hôn Tiêu Tinh trước mặt mọi người… Phóng viên của tạp chí lá cải này đúng là yêu nghề, phía dưới lại còn đăng tấm ảnh hai người bất ngờ hôn nhau trong đám cưới của Tạ Ý. Anh vẫn còn đang bực bội vì chuyện “đính hôn” mơ hồ, vậy mà tạp chí bên kia lại nói họ đã “kết hôn chớp nhoáng”? Vì muốn thu hút độc giả, những tờ tạp chí lá cải này có thể biến một hạt vừng thành một quả bóng! Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, ném tờ tạp chí xuống bàn, ngẩng đầu nhìn người mẹ đang mỉm cười, “Mẹ, không có chuyện này đâu, con không hề thích cô ta…”.

“Nhưng nó thích cháu!”.

Cuối cùng ông nội lên tiếng, giọng nói vô cùng tức giận, “Đây chính là điều mà Tạ Ý đã nói với ta. Tiêu Tinh vì cháu mà đến tận New York! Hai năm, cách nhau xa như vậy, chỉ liên lạc với cháu qua mạng, nó vẫn có thể hết lòng hết dạ với cháu như thế! Một đứa con gái đi một quãng đường xa như thế chẳng dễ dàng gì, cháu còn có mặt mũi để nói là không thích nó?”.

“Cạch” một tiếng, chiếc ba toong của ông nội gõ xuống sàn nhà. Khả năng chấn động của nó giống như gõ vào đầu Thẩm Quân Tắc. “Không thích nó, vì sao lúc đầu cháu còn về nước tìm nó, lại còn xác định tình cảm yêu đương với nó? Không thích nó, mấy hôm trước cháu còn đưa nó đến gặp ta, nói nó là bạn gái của cháu? Không thích nó, cháu lừa con bé ngây thơ trong sáng ra nước ngoài làm gì? Cháu nói xem, một đứa con gái tốt như thế, cháu còn mặt mũi nói là không thích sao?”.

“…”.

Bị mấy câu nói khí thế phi phàm của ông làm cho há miệng mắc quai, đột nhiên Thẩm Quân Tắc có cảm giác thất bại, muốn khóc mà không có nước mắt. Cảnh tượng này giống như trước mắt anh là một huyệt mộ đã đào sẵn, còn phía sau anh là đám người nhà đẩy anh xuống đó. Cái mộ này rất vừa với anh, bởi vì… nó được đào cho anh. Mẹ Quân Tắc thấy con trai mím chặt môi không nói gì, không kìm được mỉm cười giảng hòa:

“Bố đừng tức giận, con hiểu tính cách của Quân Tắc. Dĩ nhiên không phải là nó không thích Tiêu Tinh, nếu không cũng không vì sự xuất hiện của Tiêu Tinh mà thay đổi tính tình như thế”.

Thay đổi tính tình… Thẩm Quân Tắc rất muốn nhai nát bốn từ ấy. Mẹ ngoảnh đầu nhìn Thẩm Quân Tắc, nghiêm túc nói:

“Con nói thật cho mẹ nghe, con không muốn kết hôn với Tiêu Tinh, có phải vì thất bại trong cuộc hôn nhân của mẹ và bố con khiến con mất đi niềm tin với hôn nhân?”.

“…”.

Đây là cái gì với cái gì đây? “Quân Tắc, không phải là mẹ nói con nhưng nguyên tắc của con cũng nhiều quá cơ. Hồi nhỏ ăn cá bị hóc xương, sau đó con không bao giờ ăn cá nữa. Nhưng có rất nhiều chuyện không tuyệt đối như thế. Con không thể vì bố mẹ ly hôn mà sống độc thân suốt đời chứ? Tiêu Tinh là cô gái ngoan, gặp được rồi thì nên biết trân trọng, còn chưa kết hôn, sao con biết là cuộc hôn nhân giữa con với nó sẽ thất bại?”.

… Điều này còn cần phải nghĩ? Tuyệt đối sẽ thất bại! Thẩm Quân Tắc đau đầu day huyệt Thái Dương, nói với mẹ:

“Mẹ, cũng không phải nguyên nhân này”.

Thất bại đến đỉnh điểm, anh trở nên bình tĩnh hơn. Bây giờ nhảy hay không nhảy chỉ ở trong thoáng chốc. Nhảy xuống chưa chắc đã chết, không nhảy… chắc chắn sẽ chết. Dù sao thì cũng đã đến nước này rồi, nếu công khai sự thật, người nhà tuyệt đối có thể dùng nước bọt nhấn chìm anh, còn phía Tiêu Tinh thì càng có thể trực tiếp dùng vũ lực để giải quyết anh. Điều phiền phức hơn là những thông tin lá cải không biết chừng còn có thể biến quả bóng thành quả địa cầu, nói Tiêu Tinh là cô gái si tình vượt ngàn trùng xa xôi để theo đuổi anh, còn anh thì trở thành tên cặn bã vô tình vứt bỏ người khác. Đối diện với sự công kích từ ba phía, anh không có tự tin “giấu trời vượt biển(1)” nữa. Lúc đầu vì nhìn thấy Tiêu Tinh đang nguyền rủa mình mà không biểu lộ thân phận trước mặt cô, nhanh trí lừa cô ra khách sạn. Nói ra thì chẳng qua đây cũng chỉ là một lời nói dối nho nhỏ. Không ngờ sau này bất ngờ xảy ra bao nhiêu chuyện, quả cầu tuyết càng lăn càng to, cuối cùng biến thành núi tuyết. Bây giờ cuối cùng đã sụp đổ. Tiêu Tinh đúng là khắc tinh trong cuộc đời anh. Thẩm Quân Tắc nắm chặt tay, hứa với mẹ và ông nội:

“Con sẽ lấy cô ấy, nhưng… không phải bây giờ”.

Ông nội cau mày, lườm anh nói:

“Không phải bây giờ? Thế thì cháu còn định đợi đến lúc nào? Tiêu Tinh rất được yêu quý, đừng tưởng rằng nó một lòng với cháu mà cháu có thể để mặc không quan tâm đến nó! Cái anh chàng da đen tên là Jack gì đó, hôm ấy, ta còn nhìn thấy cậu ta tỏ tình với Tiêu Tinh”.

Chuyện này cũng bị ông nội nhìn thấy, không phải là ông làm trinh sát, cố tình bám theo đấy chứ? Thẩm Quân Tắc bình tĩnh nói:

“Giữa cháu và cô ấy vẫn còn rất nhiều vấn đề cần giải quyết. Ông quên rồi sao? Cô ấy vẫn chưa biết thân phận của cháu”.

“À, thì ra là vấn đề này”.

Lúc ấy ông mới hiểu ra, “Thế thì cháu giải quyết nhanh lên, nếu còn chần chừ, không biết chừng còn xảy ra biến cố gì”.

Nói rồi ông còn liếc nhìn tờ tạp chí lá cải kia. Mẹ cũng ngả người vào sofa, cười nói:

“Mọi người chờ tin tốt lành của con. Mấy hôm nữa bố con cũng về tham gia hôn lễ của con”.

“… Biết rồi ạ”.

Thẩm Quân Tắc bình tĩnh bước ra khỏi phòng khách, cuối cùng dựa người vào tường thở dài. Bố, mẹ, ông nội, ba ngọn núi đè lên đỉnh đầu. Tiêu Tinh, một ngọn núi tuyết đặt sau lưng. Hôn nhân, nấm mồ bày trước mắt. Sao anh lại bi thảm đến mức này, chẳng phải là xem buổi biểu diễn của Phương Dao tính nhầm thời gian một ngày sao? Đang lúc cố gắng kìm nén tức giận, chuông điện thoại lại một lần nữa vang lên. Màn hình điện thoại hiện tên Phương Dao. Thẩm Quân Tắc bực tức nhấc máy, giọng nói không mấy vui vẻ:

“Tìm mình có chuyện gì?”.

Giọng nói của người phụ nữ ở đầu dây bên kia mang vẻ khàn khàn quen thuộc, “Ha ha, dĩ nhiên là chúc mừng rồi. Nghe nói cuối cùng cậu đã bước vào nấm mồ của hôn nhân. Là bạn thân của cậu, đột nhiên mình thấy tâm trạng vô cùng thoải mái…”.

“Đủ rồi đấy”.

Thẩm Quân Tắc cau mày, lạnh lùng ngắt lời cô, “Không có chuyện gì gọi điện mỉa mai đấy à, cậu đúng là tẻ nhạt”.

“Ô, nghe có vẻ vẫn còn tức giận lắm, chẳng phải là cậu yêu Tiêu Tinh đến mức ‘thay đổi tính tình’ sao. Sao thế? Khủng hoảng tiền hôn nhân?”.

“… Không thèm nói với cậu”.

“Ha ha, nếu thiếu phù dâu thì tìm mình nhé. Chuyện trang trí phòng cưới là mình giỏi nhất đấy, đêm tân hôn, nhớ phải đặt vài quả hạnh đào, nghe nói như thế dễ dàng sinh con trai đấy…”.

Nghe tiếng cười như tiếng ma nữ bên tai, Thẩm Quân Tắc tức giận dập máy. Hít vào rồi lại thở ra để điều chỉnh tâm trạng, Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, nhắn tin cho em trai:

“A Kiệt, bắt đầu từ bây giờ, cho dù Tiêu Tinh có hành động gì bất ngờ chú cũng phải nhẫn nhịn. Cô ta muốn từ chối kết hôn, chú hãy nghĩ cách níu kéo cô ta”.

“Hả? không phải là phản đối hôn sự sao? Lúc nãy cô ta hỏi em chuyện kết hôn, suýt chút nữa thì em từ chối rồi!”.

“Anh thay đổi ý định rồi”.

“Hả? Anh muốn kết hôn với cô ta? Thế thì Tiêu Tinh sẽ là chị dâu tương lai của em. Em đắc tội với cô ta như thế, hai người kết hôn rồi thì em coi như xong!”.

“Yên tâm, nếu có hy sinh thì cũng là anh hy sinh trước, không đến lượt chú đâu”.

“Thế cũng phải, hi hi, em thay anh cầm cự vài hôm. Bà chị dâu tương lai này đang dùng mọi cách để dọa em. Em nói cho anh biết, trên đầu em như được lắp dòng điện, chốc chốc lại giật một cái, cảm giác mất hết cả hồn”.

“… Vất vả rồi”.

Thẩm Quân Tắc cất điện thoại đi, nhếch mép gượng cười. Tuy kết hôn với Tiêu Tinh rất khủng khiếp nhưng thường xuyên đối phó với những người phụ nữ phải xem mặt thì càng khủng khiếp hơn. Huống hồ cục diện như bây giờ, đối phó với một mình Tiêu Tinh rõ ràng là dễ dàng hơn rất nhiều so với đối phó với bố, mẹ, ông nội và nhạc phụ nhạc mẫu tương lai. Chết trong tay một người phụ nữ còn hơn là chết dưới tay của vô số người. Trước khi núi tuyết và từng ngọn núi trên đỉnh đầu đè chết anh, kéo Tiêu Tinh cùng nhảy xuống mộ. Điều này trở thành sự lựa chọn tốt nhất đối với anh. Nhưng rõ ràng lúc đầu là vì tránh Tiêu Tinh nên mới đào cái hố này. Nhận được tin nhắn của anh, Thẩm Quân Kiệt vội vàng thay đổi sách lược. Tiêu Tinh ngồi đối diện đang nhiệt tình gắp thức ăn cho anh ta, vừa gắp vừa kể cho anh ta nghe về việc mình đã quen Jesen như thế nào. Những câu chuyện trong game online được miêu tả rất sinh động, giống như vừa mới xảy ra hôm qua vậy. Nhìn khuôn mặt của cô, Thẩm Quân Kiệt chỉ thấy da đầu tê tê. Nếu cô biết Jesen ấy chính là Thẩm Quân Tắc mà mình sắp kết hôn, chắc chắn cô sẽ dùng thủ pháp nhanh gọn như khi bóc tôm để phanh thây xé xác anh ta. Thẩm Quân Kiệt liếc nhìn Tiêu Tinh, không kìm được thầm cầu nguyện cho anh trai. “Tôi và Jesen đến với nhau không dễ dàng gì. Hai năm yêu nhau qua mạng, bây giờ cuối cùng hết khổ nạn rồi, anh đành lòng chia cắt chúng tôi sao?”.

Tiêu Tinh cười tít mắt nhìn anh ta, tay cầm con dao từ từ gọt vỏ táo, dường như anh ta dám nói một tiếng không thì cô sẽ dùng con dao ấy để “gọt” đầu anh ta. “Ặc…”.

Thẩm Quân Kiệt mỉm cười ngượng ngùng, “Chia cắt hai người? Dĩ nhiên là tôi sẽ không làm chuyện thất đức ấy, khụ khụ”.

Tiêu Tinh mãn nguyện gật đầu, “Thế thì sau khi về nhà anh hãy nói với người nhà là anh không muốn kết hôn với tôi. Về phía bố mẹ tôi, tôi sẽ có cách giải thích rõ ràng”.

“Chuyện này e là không được”.

Thẩm Quân Kiệt nghiêm túc nói, “Tôi thật sự không ghét cô một chút nào”.

Trước tiên phải làm thân với bà chị dâu tương lai này, tránh nói tuyệt tình sẽ bị truy sát. Thẩm Quân Kiệt lau mồ hôi trong lòng bàn tay, tiếp tục nghiêm túc nói, “Quan trọng là ở chỗ kết hôn hay không kết hôn không phải tôi nói là xong”.

“Không phải anh nói là xong?”.

Tiêu Tinh ngạc nhiên nhìn anh ta, “Bây giờ là thời đại tự do hôn nhân, lẽ nào người nhà anh vẫn có thể ép anh?”.

“Thực ra…”.

Thẩm Quân Kiệt tỏ vẻ buồn rầu, “cô đoán đúng rồi”.

Tiêu Tinh lườm anh ta, không còn gì để nói, chỉ muốn dùng ánh mắt của mình để khoét hai lỗ trên trán anh ta. Thẩm Quân Kiệt tiếp tục nghiêm túc nói:

“Nhà tôi theo chế độ quân chủ chuyên chế. Quan niệm của ông nội tôi vô cùng bảo thủ. Chuyện hôn sự của mỗi người trong nhà họ Thẩm đều do ông sắp xếp, phản đối cũng vô ích, trừ phi tôi cắt đứt quan hệ với nhà họ Thẩm. Haizz, nghĩ đến lúc đầu chị họ tôi vì phản đối hôn sự mà bỏ trốn, sau khi bị ông bắt về, chị ấy bị nhốt trong phòng tối nửa tháng, suýt nữa thì mất mạng…”.

Không phải anh ta cố tình đẩy chị họ xuống nước, phim cổ trang đều diễn như vậy, anh ta chỉ lấy ra dùng tạm mà thôi. Thẩm Quân Kiệt tiếp tục phát huy tài năng diễn xuất của mình, nghiêm túc nhìn Tiêu Tinh và nói:

“Vì thế, chuyện kết hôn cô tìm tôi cũng vô ích. Bố mẹ cô tán thành, nhà tôi cũng tán thành. Chắc chắn là không thể từ chối được. Cô hãy chấp nhận số phận đi”.

Tiêu Tinh cau mày:

“Đùa cái kiểu gì thế! Lẽ nào anh để mặc cho người khác làm chủ cuộc sống của mình sao? Anh ngốc à? Hai chúng ta không có nền móng tình cảm, kết hôn tuyệt đối là bi kịch!”.

“Vấn đề này cô không cần lo lắng, bây giờ không có nền móng tình cảm không có nghĩa kết hôn chắc chắn sẽ là bi kịch”.

Thẩm Quân Kiệt cười tít mắt, “Tình cảm mà, cần phải… bồi đắp”.

“Thẩm Quân Tắc!”.

Tiêu Tinh nghiến răng nghiến lợi nói, “Anh không thể nghiêm túc suy nghĩ chuyện này sao?”.

Thẩm Quân Kiệt nhún vai, cười tít mắt:

“Tôi đã… suy nghĩ nát óc rồi”.

Tiêu Tinh tức giận lườm anh ta, thấy anh ta nhe nhởn không chút nghiêm túc, không kìm được than thở một tiếng, nằm bò ra bàn:

“Chúa ơi… hãy mang con đi…”.

Chiều hôm ấy, vừa về khách sạn là Tiêu Tinh buồn bực bật laptop online. Trong lòng cô bùng cháy ngọn lửa tức giận, cần phải tìm người chia sẻ, nếu không lục phủ ngũ tạng của cô sẽ bị đốt cháy! Hay quá, Kỳ Quyên đang online. Tiêu Tinh vội vàng nhắn tin. “Tiểu Quyên à…”.

“Thế nào rồi? Diệt tên Thẩm Quân Tắc chưa?”.

Tiêu Tinh buồn rầu nói:

“Tao sắp bị hắn diệt rồi”.

“Khụ, tuy tao không muốn đả kích mày nhưng thật sự tao muốn nói là tao đã sớm đoán được kết cục này rồi”.

Kỳ Quyên lạnh lùng nói. “… Mày không biết, hắn ta giống như đất sét ấy, mặt dày mày dạn, tao chưa bao giờ gặp người nào không biết xấu hổ đến mức ấy! Tao đã nói rõ ràng như vậy rồi, thế mà hắn còn nhăn nhở nói với tao là chuyện kết hôn không phải là chuyện hắn có thể quyết định. Nói thật lúc ấy tao rất muốn đập đĩa tôm vào đầu hắn. Hắn đúng là đồ lưu manh!”.

Tiêu Tinh tức giận gõ xong hàng chữ ấy, nhấn nút gửi, phía sau còn gửi biểu tượng giận dữ. “Được rồi, mày đừng có loạn lên. Hắn không chịu từ hôn thì mày hãy làm cho hắn tức điên lên”.

“Ví dụ?”.

“Đàn ông mà, trừ phi có khuynh hướng tự ngược đãi mình, nếu không sẽ ghét những con hổ cái hung dữ. Mày hãy tỏ ra là một người ghê gớm, đanh đá, xem hắn còn dám lấy mày không?”.

Tiêu Tinh nhếch mép cười tít mắt, gõ hàng chữ:

“Ha ha, một người vốn tính dịu dàng như tao có thể diễn được vai đanh đá không?”.

Kỳ Quyên im lặng một lúc, “Tao rất tin vào thực lực của mày!”.

Tiêu Tinh mỉm cười đóng cửa sổ chat, trong lòng cũng có đối sách. Đang định vào phòng tắm tắm một cái thì đột nhiên nhận được tin nhắn của Thẩm Quân Tắc. “Tiêu Tinh, nhắn cho tôi tài khoản MSN của cô”.

Vừa nhìn thấy cái tên này, tâm trạng của Tiêu Tinh đã rơi xuống vực sâu thăm thẳm, tức giận nhắn lại:

“Tôi không dùng MSN, tôi chỉ dùng QQ!”.

“Bao nhiêu”.

Lần này chỉ có hai chữ đơn giản. Tiêu Tinh nghĩ một lúc, cuối cùng nhắn số cho anh ta. Chẳng mấy chốc góc phải hiện lên thông tin kết bạn, chỉ viết ba chữ. “Thẩm Quân Tắc”.

Rất mơ hồ, Tiêu Tinh bỗng thấy Thẩm Quân Tắc đang nói chuyện với mình lúc này nói năng gãy gọn, dứt khoát, dường như trong nháy mắt biến thành một người khác. Tiêu Tinh chấp nhận yêu cầu kết bạn của Thẩm Quân Tắc, tiện tay kiểm tra tư liệu, phát hiện người này dùng hình chim cánh cụt của hệ thống, trong phần thông tin cá nhân không có thông tin gì, không gian càng trống trơn, những trò chơi như nông trại gì gì đó chưa hề kích hoạt, nhìn đẳng cấp của anh ta… một ngôi sao nhỏ cô đơn. Được lắm, lại là tài khoản mới đăng ký chưa lâu. Tiêu Tinh còn tưởng với tính cách vô lại của anh ta, chắc chắn là thường xuyên lên mạng bỡn cợt các cô gái, phương thức liên lạc cần thiết như QQ chắc chắn sẽ rất hoành tráng. Có lẽ đây chỉ là nick khác của anh ta? Tiêu Tinh đang nghi ngờ thì góc phải hiện lên tin nhắn. “On?”.

“Tôi rất muốn nói là không”.

Tiêu Tinh gửi biểu tượng giận dữ, “Tìm tôi có chuyện gì sao?”.

“Hiện nay cô vẫn chưa thực sự thích ai, đúng không?”.

“Tôi rất thích Jesen, anh không biết sao?”.

“Hai người chỉ đang diễn kịch, chẳng phải sao?”.

Tiêu Tinh thấy sống lưng lạnh buốt, cảm giác kỳ lạ ấy lại một lần nữa xuất hiện. Cô có cảm giác người đang nói chuyện với mình có vẻ rất bình tĩnh, thậm chí có cảm giác kỳ quặc khi thấy tất cả mọi chiêu thức của mình đều bị đối phương biết rất rõ. “Thẩm Quân Tắc, rốt cuộc anh muốn nói gì?”.

Thẩm Quân Tắc có chút bực tức. “Hôn sự của chúng ta đã bị truyền ra ngoài, không phải là chuyện một lời giải thích đơn giản có thể ứng phó được. Bây giờ có hai sự lựa chọn. Thứ nhất, chúng ta cùng đối đầu với gia đình, phản đối chuyện này, cho dù bên ngoài có làm ầm lên đến long trời lở đất như thế nào”.

“Thứ hai tạm thời thỏa hiệp, giả vờ kết hôn để bố mẹ hai bên an lòng. Tôi đảm bảo sau khi kết hôn cô có thể tiếp tục làm những việc mình thích. Tôi tuyệt đối sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cô”.

“Còn có điều kiện nào nữa cô có thể nói ra, tôi sẽ cố gắng đáp ứng”.

Nhìn những điều kiện đàm phán mà anh ta liệt kê, Tiêu Tinh im lặng một lúc, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, gõ một đoạn rất dài. “Anh tưởng kết hôn là trò chơi? Anh tưởng tôi là diễn viên, chỉ cần anh trả lương thì sẽ ngoan ngoãn diễn kịch với anh? Nói cho anh biết Thẩm Quân Tắc, Tiêu Tinh tôi không phải là người dễ ức hiếp như thế đâu? Anh đừng có lôi cái kiểu đàm phán ấy ra để dọa tôi, tôi không thèm! Còn nữa, đừng tưởng rằng anh vờ ra vẻ nghiêm túc là có thể thay đổi được bản chất lưu manh của mình!”.

“…”.

Bên kia đánh một dãy dấu ba chấm, tỏ ý không còn gì để nói. Tiêu Tinh gõ thêm một câu:

“Nếu còn nói những lời nhảm nhí ấy thì tôi sẽ cho anh vào danh sách đen, anh có tin không?”.

Quả nhiên đối phương im lặng. Tiêu Tinh tiện tay lấy bình nước uống trên bàn, mở nắp, từ từ uống để bớt giận, chờ mãi mà không thấy đối phương trả lời. Cuối cùng Tiêu Tinh thở phào, nhìn cửa sổ chat rồi nở nụ cười chiến thắng. Thực ra đóng giả làm người đanh đá rất đơn giản. Xem ra chiêu này rất hiệu quả với anh ta, sau này có thể tiếp tục phát huy. Trong thư phòng của nhà họ Thẩm, Thẩm Quân Tắc đang cau mày nhìn máy tính, còn cậu em trai ngồi cạnh thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. “Ha ha ha, anh cũng có ngày hôm nay! Xem ra chuyện dỗ dành phụ nữ anh không có một chút năng khiếu nào. Chị dâu tương lai của em quả là cá tính, đúng là con hổ cái hung dữ! Anh đoán xem, chị ấy đã cho anh vào danh sách đen chưa?”.

“Im đi”.

Thẩm Quân Tắc hầm hầm nhìn anh ta, sau đó ngoảnh đầu lại, nhìn hàng chữ phóng to và một dãy dấu chấm than mà Tiêu Tinh đã gửi qua cửa sổ chat, đột nhiên thấy… đầu đau như búa bổ.

Khắc tinh chính là người sinh ra để đối đầu với mình. Đối diện với Tiêu Tinh đang nổi nóng, anh thật không biết phải đối phó như thế nào. Có hai loại người anh không muốn đối phó nhất: Một là những người phụ nữ hay khóc lóc. Hai là những người phụ nữ đanh đá.

Rõ ràng là lúc này Tiêu Tinh đang ở trong trạng thái điên cuồng không dễ đối phó. Dấu chấm than phía sau những câu nói rùng rợn khiến Thẩm Quân Tắc thấy da đầu tê buốt. Anh suy nghĩ một lúc, cuối cùng đưa ra một lựa chọn sáng suốt: Đóng cửa sổ chat, giữ im lặng.

Tiêu Tinh mới uống được nửa chai nước thì góc phải lại hiện lên tin nhắn, vừa nhìn avatar đầu lâu xương cốt là biết ngay Kỳ Quyên gửi.

“Quên không nói với mày, ba ngày nữa tao sẽ đi New York một chuyến, nhân tiện đến thăm mày”.Giọng nói rất nhẹ nhàng, cứ như là cô ấy băng qua nửa vòng trái đất chạy sang New York đơn giản như sang thăm hàng xóm vậy.

Tiêu Tinh “phụt” một cái, nước bắn tung tóe lên màn hình. Cô phải vỗ ngực ra sức ho mấy tiếng mới thở được.

Lấy tờ giấy ăn lau màn hình dính đầy nước, Tiêu Tinh gõ một hàng chữ trong cửa sổ chat:“Lúc này mày đến New York đúng là quá tốt, hai chúng ta phối hợp diễn kịch, giải quyết chuyện của Thẩm Quân Tắc”.

“Điều đó còn phải nói, dĩ nhiên chị mày sẽ nâng đỡ cho mày, giải quyết hắn dễ như trở bàn tay”.

“Thế thì tao cảm ơn mày trước”. Đột nhiên Tiêu Tinh nghĩ đến trọng điểm, vội hỏi, “Đúng rồi, lần này mày đến New York làm gì? Chẳng phải là mày vẫn đang thực tập ở văn phòng luật sư sao?”.

“À, tao thực tập xong rồi, thời gian trước đã thông qua kỳ sát hạch, sau này sẽ ở lại làm việc ở Thời Đại. Đúng lúc lần này có cơ hội ra nước ngoài học tập nên cử tao đi”.Kỳ Quyên ngừng lại một lát rồi nói, “Vốn dĩ cơ hội lần này là của anh mày, có điều anh Tiêu Phàm rất hào phóng, đã nhường nó cho người mới là tao”.

Tiêu Tinh cười, phấn khích nói:“Hi hi, tao biết mà, anh tao vốn rất hào phóng! Sau này mày cứ đi theo anh ấy, chắc chắn sẽ công thành danh toại!”.

“Anh mày giỏi chứ có phải mày giỏi đâu, mày đắc ý cái gì chứ…”.

“Thì đều là họ Tiêu mà, có gì khác đâu ~”.

“…”. Tiêu Tinh ở bên này vẫn đang đắc ý. Trong khi Kỳ Quyên ở bên kia không kìm được cười khẩy: Đều là họ Tiêu mà sao lại khác biệt nhiều đến thế.

Ba ngày sau, Tiêu Tinh lại hẹn gặp Thẩm Quân Tắc.

Căn cứ vào kế hoạch của cô và Kỳ Quyên, lần này nhất định phải ra “đòn chí mạng” để tiêu diệt tuyến phòng vệ cuối cùng của Thẩm Quân Tắc. Chiến lược cuối cùng này chính là “tuyệt chiêu đồng tính” mà Kỳ Quyên đã nói trước khi Tiêu Tinh lên máy bay.

Đúng lúc Kỳ Quyên đi công tác sang New York, sau khi suy nghĩ trước sau, Tiêu Tinh thấy cách này rất khả thi.

Thế là chiều tối hôm ấy, Tiêu Tinh lại một lần nữa nhắn tin vào di động của Thẩm Quân Tắc.

“Lần trước ăn cơm với anh rất vui, tối nay mời anh nếm thử món ăn Tứ Xuyên, thế nào?”.

Thẩm Quân Tắc đọc tin nhắn một lượt, tiện tay chuyển tiếp sang cho em trai.

Chẳng mấy chốc, cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra. Thẩm Quân Kiệt đứng ở cửa, mặt mày nhăn nhó, “Anh à, thật sự là em không muốn đi. Không biết chừng cô ta lại nghĩ ra trò gì mới để khích em, ăn với cô ta một bữa cơm mà em như giảm mười năm tuổi thọ”. Ngừng một lát, anh ta lại ai oán soi gương và nói, “Anh nhìn thấy chưa, bị cô ta khích, tóc em đều dựng ngược lên rồi”.

Thẩm Quân Tắc ngoảnh đầu, nhìn em trai với ánh mắt đầy cảm thông, “Chú cố gắng thêm một chút”.

“Em hỏi anh, rốt cuộc chuyện này anh định giải quyết như thế nào? Đừng kéo dài nữa được không? Đã đến mức này rồi, rất nhiều bạn học của em đều biết rồi, nói cái gì mà ‘Anh trai cậu thật may mắn, có cô gái vì anh ấy mà vượt ngàn trùng xa xôi đến tận New York’, ‘Băng qua nửa vòng trái đất, si tình trong suốt hai năm, câu chuyện tình yêu của Tiêu Tinh và Thẩm Quân Tắc thật khiến người ta cảm động đến rớt nước mắt!’. Anh biết không, em nghe mà chỉ muốn cho mình một cái bạt tai. Sớm biết thế này lúc ấy đã không chạy đến hóng hớt, tham gia vào kịch bản tình yêu tồi tệ này của anh! Anh tự đẩy mình vào thì không nói làm gì, lại còn đẩy em xuống nước!”.

Thẩm Quân Tắc thấy khóe miệng đông cứng, thở dài nhún vai, “Đây cũng là chuyện anh không ngờ tới. Chỉ có thể nói, khả năng hủy diệt của cậu bạn Tạ Ý của chú quả là lớn. Nếu lúc ấy diễn viên mà cậu tìm cho anh không phải là cậu ta thì tất cả mọi chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra. Vì thế, sự việc đến mức này chú cũng có trách nhiệm”.

Thẩm Quân Kiệt sững người, buồn rầu nói, “Haizz, cũng tại em nhìn nhầm, ai mà biết được cậu ta là bạn thanh mai trúc mã với Tiêu Tinh”.

Nhắc đến chuyện này, Thẩm Quân Kiệt chỉ muốn cắt cổ mình. Có thể nói kế hoạch diễn xuất không thể chê vào đâu được của anh em họ đã bị tên khốn Tạ Ý phá hỏng. Không chỉ phá hỏng, lại còn đẩy họ vào hố sâu của sự hủy diệt.

Thẩm Quân Tắc cau mày nói:“Bây giờ không còn cách nào cứu vãn, chỉ có thể làm giả hóa thật. Quan trọng là phải để Tiêu Tinh đồng ý hôn sự lần này”.

Thẩm Quân Kiệt gườm gườm nhìn anh, “Nếu cô ta biết anh chính là Thẩm Quân Tắc, không giết anh mới lạ, không biết chừng còn có thể nhân tiện diệt luôn kẻ giả danh là em. Sao có thể đồng ý kết hôn với anh? Cô ta đâu phải là kẻ ngốc”.

Thẩm Quân Tắc nhìn dãy số trên màn hình máy tính, mỉm cười, nói một cách đầy ẩn ý:“Có lẽ cô ta sẽ đồng ý”.

Nhìn vẻ tự tin như con mồi đã nằm gọn trong tay của anh trai, bỗng nhiên Thẩm Quân Kiệt thấy sống lưng lạnh buốt.

Hai hôm trước anh bị Tiêu Tinh dọa đến nỗi không ngừng cầu nguyện cho anh trai. Bây giờ anh thay đổi phương hướng, cầu nguyện cho chị dâu tương lai.

Sáu rưỡi tối, Thẩm Quân Kiệt đến nhà hàng Tứ Xuyên mà Tiêu Tinh đã nói.

Không giống với anh trai vì chuyện làm ăn mà thường xuyên phải về nước, bắt đầu từ năm mười tuổi Thẩm Quân Kiệt đã sống ở New York. Tuy thường xuyên quan tâm đến thông tin trong nước nhưng về mặt ăn uống thì đã sớm quen với đồ ăn Tây, quen với hamburger, bít tết. Lần trước, sau khi cùng Tiêu Tinh ăn hải sản đã bị đi ngoài hai ngày liền. Lần này, vừa bước vào nhà hàng Tứ Xuyên, Thẩm Quân Kiệt đã có cảm giác muốn khóc mà không có nước mắt.

Tiêu Tinh thì tỏ ra rất phấn khích, cầm menu mà hai mắt sáng như sao, vui vẻ gọi món.

“Một đĩa cá hấp, một bát tiết ngan, một đĩa đậu sốt cay, ừm… còn có… bò hầm thập cẩm, chân gà xào cay, thịt gà xào ớt… sáu món, được rồi”. Tiêu Tinh gọi món rất thành thục, cười tít mắt đặt menu xuống, nhìn Thẩm Quân Kiệt rồi lại quay sang nói với nhân viên phục vụ, “Đúng rồi, ở chỗ các anh có phở chua cay không?”.

Khóe miệng của Thẩm Quân Kiệt không kìm được khẽ run run.

“… Có”. Khóe miệng của nhân viên phục vụ cũng hơi cứng đờ. Hai người, sáu món, khụ khụ… Đúng là bề ngoài thì đáng yêu giống như thỏ nhưng dạ dày lại là dạ dày của heo.

Tiêu Tinh vui mừng nói:“Hay quá, tôi thích nhất là phở chua cay. Tôi muốn… hai bát. Ừm, mỗi người một bát, coi như là món chính”.

“Được”. Nhân viên phục vụ mỉm cười quay đi. Thì ra phở chua cay là món chính, sáu món kia chỉ là món phụ. Nếu mỗi nữ sinh đều có sức ăn bằng hai chú heo như cô ta thì nhà hàng sẽ giàu to.

Thẩm Quân Kiệt tròn mắt nhìn những món ăn vì có quá nhiều ớt mà màu sắc đỏ tươi trên menu, đặc biệt là cái món tiết ngan đỏ như máu… vẫn chưa ăn mà dạ dày của anh đã bắt đầu đau rồi, haizz…

Nhà hàng này mới mở, khách không đông lắm, chẳng mấy chốc mà những món Tiêu Tinh gọi lần lượt được bưng ra.

Thẩm Quân Kiệt nhìn món ăn xếp kín bàn, ớt, ớt, khắp nơi đều là ớt… Khó khăn lắm mới nhìn thấy món chân gà xào cay không có màu đỏ như máu. Khốn kiếp, vẫn có ớt xanh…

Thẩm Quân Kiệt cầm đũa, lông mày nhíu lại.

Thấy vẻ mặt biến dạng của anh ta, Tiêu Tinh cười thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ quan tâm, dịu dàng nói:“Anh sao thế, không khỏe sao?”.

“Đâu… đâu có, chỉ là dạ dày không được tốt lắm”. Thẩm Quân Kiệt sờ mũi, gượng cười, “Cô tìm tôi không phải chỉ đơn giản là ăn cơm chứ? Có chuyện gì cô cứ nói”. Nói rồi anh ta có thể chuồn, quả thực không muốn cùng chị dâu tương lai ăn “tiệc ớt” này.

Tiêu Tinh gật đầu, nghiêm túc nói:“Hôm nay tôi tìm anh là muốn nói với anh vài điều thầm kín”.

Ba từ “điều thầm kín” được đặc biệt nhấn mạnh, Thẩm Quân Kiệt nghe mà thấy da đầu tê buốt, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi mới cười và nói:“Ừ, cô nói đi”.

Tiêu Tinh bình tĩnh nói:“Thực ra, tôi là người đồng tính, tôi thích phụ nữ”.

“…”.

Thẩm Quân Kiệt hít một hơi thật sâu nhưng không thở ra được, suýt chút nữa thì chết vì ngạt, bỗng chốc mặt tím tái như “gan heo”.

Tiêu Tinh rất hài lòng về hiệu quả của câu nói này. Cô khẽ thở dài rồi nói:“Tôi có một người chị em tốt là thanh mai trúc mã, cùng lớn lên với nhau từ nhỏ. Cô ấy rất quan tâm đến tôi, chăm sóc cho tôi. Lúc đầu tôi tưởng rằng tình cảm mình dành cho cô ấy chỉ là tình nghĩa chị em, đến tận lúc tôi lên máy bay…”.

Những lời mà Kỳ Quyên đã nói lúc tạm biệt ở sân bay vẫn còn vang vọng bên tai:“Nếu gặp vận đào hoa, mày cứ nói mày là người đồng tính, thích phụ nữ, chị mày sẽ ra mặt giúp mày”.

Tiêu Tinh liếc nhìn khuôn mặt biến dạng của Thẩm Quân Kiệt, cúi đầu cười thầm, khẽ nói:“Đến tận lúc lên máy bay, khi ôm tạm biệt cô ấy tôi mới phát hiện mình thật sự không thể rời xa cô ấy. Tôi cũng không muốn rời xa cô ấy, bởi vì tôi đã thích cô ấy từ rất lâu rồi”.

“…”. Vẻ mặt của Thẩm Quân Kiệt giống như bị sét đánh, miệng há to đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng.

Tiêu Tinh thừa thắng xông lên, tiếp tục nói:“Xin lỗi, tôi không thể kết hôn với anh. Chuyện đã đến nước này rồi, tôi cũng không muốn giấu anh nữa. Thực ra tôi có vấn đề về giới tính, tôi thích phụ nữ, ghét đàn ông. Chuyện này bố mẹ tôi vẫn chưa biết, hy vọng anh đừng nói với họ. Tôi không muốn làm họ buồn. Tôi không muốn kết hôn với anh, không muốn làm hại anh, càng không muốn phụ cô ấy, anh hiểu không?”.

Nói rồi cô nhìn anh ta với ánh mắt rất thành khẩn. Vẻ mặt bị sét đánh của Thẩm Quân Kiệt được định hình rất lâu, lúc ấy anh ta mới rùng mình, lấy lại bình tĩnh, gượng gạo nói:

“Tôi… tôi vào nhà vệ sinh”.

Anh trai đã nói nếu gặp chuyện gì không thể xử lý thì hãy nghĩ đến “niệu đạo”.

Quả thực là anh ta quá… quá kinh hoàng. Vừa vào phòng vệ sinh, Thẩm Quân Kiệt liền vã nước lạnh vào mặt, lấy lại bình tĩnh, sau đó lấy điện thoại trong túi áo, gào lên với anh trai ở đầu dây bên kia:“Anh nghe thấy chưa? Cô ta nói cô ta là người đồng tính!”.

Thẩm Quân Tắc im lặng không nói gì.

Không phải anh không yên tâm về em trai mà là không yên tâm về Tiêu Tinh. Không còn nghi ngờ gì nữa, bộ não của Tiêu Tinh chính là bộ não trừu tượng nhất, khó khống chế nhất mà anh đã gặp. Anh sợ Tiêu Tinh dùng thủ đoạn cực đoan để dọa em trai, vì thế mới bảo em trai gọi điện thoại cho mình, nghe toàn bộ cuộc nói chuyện này để kịp thời xử lý tình huống bất ngờ.

Quả nhiên Tiêu Tinh không làm anh thất vọng. Khi anh nghe thấy Tiêu Tinh ở đầu bên kia nói “Tôi là người đồng tính”, anh đã dùng nửa cốc cà phê “rửa mặt” cho màn hình máy tính.

Dĩ nhiên, ngồi một mình online trong phòng ngủ, cho dù có làm động tác mất hình tượng như “phụt cà phê” thì anh cũng không cần lo lắng. Dù sao thì sẽ không có ai nhìn thấy. Khụ khụ, từ trước tới nay Thẩm Quân Tắc luôn là người chín chắn, cẩn trọng, bình tĩnh, sáng suốt, nhưng anh đã phụt cà phê? Nói ra ai tin… Thẩm Quân Tắc hắng giọng, vừa lấy giấy ăn lau vệt nước dính trên màn hình máy tính, vừa bình tĩnh nói với đầu dây bên kia:“Hỏi cô ta thông tin chi tiết về cô gái kia”.

“Sau đó thì sao?”.

“Bảo cô gái đó đến gặp anh”. Thẩm Quân Tắc cau mày, “Anh muốn xem xem chị em họ tình nghĩa sâu nặng đến mức nào?”.

Sau khi bước ra khỏi phòng vệ sinh, Thẩm Quân Kiệt đã hoàn toàn thay đổi sắc mặt, sự kinh hoàng lúc nãy đã bị lời nói bình tĩnh của anh trai trấn áp. Nghĩ kỹ anh ta cũng thấy Tiêu Tinh đang cố tình khích mình. Với quan điểm thẩm mỹ của anh ta, Tiêu Tinh hoàn toàn không có khí chất hấp dẫn phụ nữ, đồng tính cái gì chứ, tuyệt đối là cái cớ bịa ra khi đã đến đường cùng.

Có niềm tin như vậy, Thẩm Quân Kiệt nói chuyện càng hùng hồn hơn, ngồi đối diện với Tiêu Tinh, bình tĩnh nói:“Tôi nghĩ một lúc vẫn thấy vấn đề này không hề quan trọng”.

Tiêu Tinh ngạc nhiên nhìn anh ta. Thẩm Quân Kiệt mỉm cười, tiếp tục nói:“Cô có thích con gái hay không hoàn toàn không ảnh hưởng đến chuyện hôn sự. Dù sao thì cũng là kết hôn giả, sau khi kết hôn hai người không liên quan gì đến nhau. Cô có thể ở bên người mà cô thích. Cô ấy là con gái càng tốt, cho dù hai người ở cùng với nhau bị người khác phát hiện, cũng sẽ không đặt điều là Thẩm Quân Tắc tôi bị cắm sừng”.

Thẩm Quân Kiệt ngừng lại, anh ta có chút khâm phục bản thân mình. Những lời anh trai nói anh có thể nói lại không thiếu một chữ, không hổ là học ngành diễn xuất, khả năng học thuộc lời thoại đúng là số một.

Nhìn nét mặt kinh ngạc của Tiêu Tinh, Thẩm Quân Kiệt không kìm được tự hào ho một tiếng và nói:“Nếu cô thật sự thích con gái, bố mẹ cô biết sẽ rất đau lòng. Chỉ cần cô đồng ý kết hôn, giấy đăng ký kết hôn sẽ biến thành lá chắn cho cô, không chỉ bố mẹ cô hoàn toàn không nghi ngờ cô, mà cô cũng có thể yên tâm, mạnh dạn tiếp tục ở bên người chị em kia của mình. Đúng là một mũi tên trúng hai đích”.

Thấy anh ta đã nói xong, Tiêu Tinh mới cười, tò mò hỏi:“Lời thoại này ai dạy anh?”.

“Hả?”. Thẩm Quân Kiệt sững người.

“Vào nhà vệ sinh mà như biến thành người khác. Nói thật đi, có phải là anh tìm cao thủ đứng sau bày mưu cho anh?”. Tiêu Tinh nghi ngờ hỏi, “Anh vào nhà vệ sinh là để gọi cho quân sư của mình, đúng không?”.

Thẩm Quân Kiệt lau mồ hôi lạnh trên trán. Thôi được, lúc học thuộc lời thoại anh quá chuyên tâm. Lời nói của anh trai không được trải qua quá trình “Quân Kiệt hóa”, quá nghiêm túc, vì thế không giống với anh lắm.

“Ha ha, chẳng có cách nào cả, gặp chuyện như thế này, tôi phải nghiêm túc một chút”. Thẩm Quân Kiệt gượng cười, cầm cốc trà trên bàn muốn che giấu sự lúng túng của mình. Nào ngờ vừa uống, mặt đã nhăn như quả táo tàu.

Sặc! Ai cho thứ gì vào trà vậy?

Tiêu Tinh ngồi đối diện đang mỉm cười nhìn anh. Thẩm Quân Kiệt nghiến răng, khạc nhổ trước mặt nữ sinh thì thật không phong độ. Thế nên anh ta nhắn nhó nuốt cái thứ nước kỳ lạ đó vào bụng.

Đợi anh ta nuốt rồi, Tiêu Tinh mới ngạc nhiên nói:“Này? Anh có sở thích tự ngược đãi mình? Đó là dầu tỏi mà anh cũng uống được?

“…”.

Anh chưa bao giờ ăn món ăn Tứ Xuyên, không biết quán ăn Tứ Xuyên dùng loại cốc giống như cốc uống trà để đựng dầu tỏi. Màu sắc của nó nhìn trong suốt rất giống nước trà. Cái cô Tiêu Tinh này cũng thật biến thái, giương mắt nhìn mình cầm dầu tỏi mà cũng không nhắc một tiếng, đợi mình uống rồi mới nói, ra vẻ vô tội?

Đột nhiên Thẩm Quân Kiệt có ý nghĩ kích động muốn bóp cổ mình. Anh trai chị dâu mẫu thuẫn với nhau, anh trở thành bia đỡ đạn. Vẫn chưa kết hôn đã thê thảm như thế này rồi, sau này Tiêu Tinh vào nhà họ Thẩm, không biết sẽ ngược đãi anh như thế nào. Không còn nghi ngờ gì nữa, anh tuyệt đối có thể giành được giải nhất trong cuộc bình chọn “Người em thê thảm nhất” năm nay.

“Những lời mà anh nói lúc nãy, cho dù là cao thủ nào dạy thì hình như cũng rất có lý”. Tiêu Tinh mỉm cười quay về chủ đề chính, “Có điều chuyện kết hôn, tôi còn phải hỏi ý kiến của cô ấy đã”.

“Dĩ nhiên rồi”. Thẩm Quân Kiệt gật đầu, “Người mà cô thích tên là gì?”.

“Cô ấy tên là Kỳ Quyên, là luật sư”. Tiêu Tinh tỏ vẻ rất kiêu ngạo, “Tôi nói cho anh biết, cô ấy là đai đen Teakwondo, lại còn giành được giải cao trong cuộc thi Teakwondo. Có một lần tôi cùng cô ấy đến ngân hàng rút tiền, trên đường gặp mấy tên lưu manh. Cô ấy chỉ tung vài chiêu đã đánh bại mấy tên ấy, ra tay cứ phải gọi là”. Tiêu Tinh ngừng một lát, “Khụ, ngại quá, cứ nhắc đến cô ấy là tôi lại không kìm nén được lòng khâm phục và ái mộ của mình, khiến anh chê cười rồi”.

“…”. Thì ra là một cô gái bạo lực. Trán Thẩm Quân Kiệt lại lấm tấm mồ hôi lạnh. Cô gái ấy chỉ cần vài chiêu là đánh bại được đám côn đồ, loại người không bằng côn đồ như anh, một cú là có thể làm sái quai hàm rồi.

Năm nay anh trai đúng là gặp vận hạn, dây vào cô gái không đơn giản chút nào. Một người tư tưởng bạo lực, một người hành vi bạo lực. Bây giờ song kiếm hợp bích, đúng là thiên hạ vô địch.

Thẩm Quân Kiệt im lặng một lúc mới khẽ nói:“Có thể gặp cô ấy được không? Tôi nghĩ có rất nhiều vấn đề nên bàn bạc với cô ấy thì tốt hơn”. Chỉ sợ Tiêu Tinh đang bịa chuyện, vì thế nhất định phải để “người tình đồng tính” kia lộ diện. Đây cũng là điều mà anh trai đã dặn đi dặn lại.

“Nhưng cô ấy ở Trung Quốc”. Tiêu Tinh vờ ra vẻ buồn phiền nhưng trong lòng thì mừng thầm. Cá sắp cắn câu rồi.

“Không sao, bảo cô ấy đi máy bay sang đây”. Thẩm Quân Kiệt cười nói.

“Cô ấy là luật sư, thường ngày rất bận rộn, anh tưởng là nói ra nước ngoài thì có thể ra nước ngoài được sao”. Tiêu Tinh cau mày, “Có điều, đợt này cô ấy có vài ngày nghỉ, nhưng tôi không biết cô ấy có tiền để mua vé máy bay không. Cô ấy mới đi làm, thu nhập không cao. Haizz, ra nước ngoài một chuyến chẳng phải dễ dàng…”.

“Không vấn đề gì, cứ bảo cô ấy đến đi, tôi thanh toán vé máy bay đi về và tất cả chi phí ăn nghỉ”. Thẩm Quân Kiệt ngừng một lát rồi ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi:“Chỉ cần cô ấy đồng ý là cô sẽ đồng ý, đúng không?”.

“Dĩ nhiên rồi”. Tiêu Tinh cười nói, “Được rồi, cứ thế nhé, tôi bảo cô ấy sang đây, chúng ta gặp nhau sau. Bye bye”.

“Ừ, bye bye”.

Nhìn bóng Thẩm Quân Kiệt biến mất khỏi tầm mắt, lúc ấy Tiêu Tinh mới cười thầm, gọi điện thoại cho Kỳ Quyên.

“Tiểu Quyên à, mày đến chưa?”.

“Đến ngay đây”.

“Tốt quá, chờ mày, bye”.

Tiêu Tinh vừa tắt máy thì nhìn thấy một cô gái dong dỏng cao xuất hiện ở cửa nhà hàng. Vẫn là mãi tóc ngắn gọn gàng phong cách, quần bò và áo phông ngắn tay đơn giản, nói chuyện làm việc nhanh như chớp. Vừa nói “đến ngay đây” là đến ngay thật.

Tiêu Tinh vừa nhìn thấy cô ấy đã xúc động đứng dậy, “Tiểu Quyên, ở đây ở đây!”.

“Tao nhìn thấy từ lâu rồi, đừng có vẫy tay với tao như con ngốc thế”. Kỳ Quyên nói rồi rảo bước lại gần, nhếch mép mỉm cười, ôm chầm lấy Tiêu Tinh, “Con ranh, nhớ mày chết đi được”.

Tiêu Tinh vội vàng ôm cô, phấn khích nói:“Tao cũng thế!”.

Kỳ Quyên không kìm được vuốt tóc Tiêu Tinh, “Mấy hôm trước tao còn nói với Vệ Nam, không biết có phải mày bị bắt cóc rồi không. Xem ra bọn tao lo lắng vô ích rồi, mày béo trắng như thế này, trông chẳng giống bị ngược đãi chút nào”.

“Béo trắng, mày đang hình dung lợn à?”.

“Mày không phải là lợn sao?”.

“Thôi được, dù sao thì chúng ta là đồng loại”. Tiêu Tinh mỉm cười nhìn Kỳ Quyên, “Tao quên không mang sạc điện thoại, không liên lạc được với bọn mày”.

“Mày đúng là đần độn”.

“… Đần độn cũng là một cảnh giới”.

Hai người ôm nhau vừa nói vừa cười, gây sự chú ý của bàn bên cạnh. Lúc ấy Tiêu Tinh mới buông Kỳ Quyên ra, cười bảo:“Nào, mau ngồi đi, tao đã gọi toàn món Tứ Xuyên mà mày thích nhất để tiếp đón mày”.

“Ôi, ngay cả món chân gà xào cay mà tao thích nhất cũng có. Tiêu Tinh mày đúng là tri kỷ của tao”. Kỳ Quyên đặt túi xuống, cầm đũa ăn nhiệt tình, “Tao chỉ sợ không quen với đồ ăn bên này, trước khi lên máy bay còn mang một đống mỳ tôm. Không ngờ vừa xuống máy bay đã có món chân gà xào cay thích nhất”.

“Hi hi, còn có món phở chua cay mà mày thích nữa”.

Tiêu Tinh đẩy bát phở chua cay bên cạnh về phía cô, “Vừa mới bưng lên, vẫn còn nóng đấy. Mày ngồi máy bay lâu như thế chắc là đói lắm. Chúng ta ăn trước đã, ăn xong rồi tính”.

“Được, tao đang đói lắm đây, ăn đi, ăn đi, chỉ có hai chúng ta thôi, cứ ăn thoải mái”.

Hai cô gái bắt đầu ăn, đúng lúc ấy nhân viên phục vụ lúc nãy đi ngang qua, không kìm được lau mồ hồi trên trán. Chả trách cô gái kia gọi nhiều đồ ăn như vậy. Thì ra còn có vị khách thần bí, lại còn có thể uống hết lọ dầu tỏi, sức ăn của họ đúng là khó mà tính được. Cách ăn lại càng khó có thể tưởng tượng được.

Nhờ sự nỗ lực của hai người, một bàn thức ăn nhanh chóng được giải quyết sạch sẽ. Lúc thanh toán, đột nhiên Kỳ Quyên lấy ví tiền và nói:

“Để tao trả, bây giờ tao đi làm rồi, là người có thu nhập. Mày vẫn còn là sinh viên”.

Tiêu Tinh cười nói:“Khách sáo gì chứ, mày sang đây tao phải tiếp đón chứ. À đúng rồi, quên không nói với mày, lúc nãy tao còn lừa được của Thẩm Quân Tắc một khoản tiền”.

“Cái gì?”. Kỳ Quyên cau mày, “Lừa thế nào?”.

“Tao nói vòng vo tam quốc, nói mày không có tiền đi New York, không mua được vé máy bay. Hắn liền nhận lời bao vé máy bay đi lại và tất cả mọi chi phí ăn ở cho mày. Ha ha ha, cộng tất cả lại cũng không ít, coi như là tặng mày làm quà ra mắt. Mày có thể kiếm thêm một khoản”.

Nhìn dáng vẻ đắc ý của Tiêu Tinh, Kỳ Quyên không kìm được bật cười, “Mày đúng là đồ gian tà”. Cô ngừng một lát rồi nói, “Có điều, quà ra mắt này tao rất thích, ha ha ha”.

“Kiếm được tội gì mà không kiếm, dù sao thì hắn có tiền, lừa một khoản, thưởng cho diễn xuất tài hoa của mày”.

Hai người cười rất gian tà, khiến nhân viên phục vụ đang bê khay đi qua nhìn mà rùng mình.

Lần này Kỳ Quyên đến New York, vốn dĩ là văn phòng cử người ra đón, có điều vì có cô bạn thân Tiêu Tinh ở đây nên Kỳ Quyên đã từ chối sự sắp xếp của văn phòng luật sư. Cô vừa xuống máy bay là bắt xe đến nhà hàng mà Tiêu Tinh đã cho địa chỉ, sống ở khách sạn mà Tiêu Tinh đã đặt trước, chính là phòng bên cạnh trong khách sạn mà cô đang ở.

Ăn xong hai người về khách sạn, không có việc gì nên chạy sang phòng nhau buôn dưa lê. Kỳ Quyên kể cho Tiêu Tinh nghe rất nhiều chuyện, chuyện bây giờ có một anh chàng rất dịu dàng đang theo đuổi Vệ Nam. Người đó là bạn của anh trai Vệ Nam, tên là Lục Song, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ đến thành phố B làm việc, trúng tiếng sét ái tình với Vệ Nam…

Tóm lại, Kỳ Quyên nói liến thoắng một hồi lâu, Tiêu Tinh nghe mà trợn mắt há mồm. Không ngờ Vệ Nam có thể có được vận đào hoa như thế. Tuy anh chàng Lục Song kia nghe có vẻ có chút vô lại, có điều thông tin về tình yêu mới của Vệ Nam vẫn khiến Tiêu Tinh vô cùng vui mừng.

Tối qua buôn dưa muộn quá, ngày hôm sau, lúc Tiêu Tinh thức dậy thì đã là buổi chiều. Cô nhắn tin cho Kỳ Quyên, cô ấy nói ăn cơm rồi, thế nên Tiêu Tinh xuống dưới mua chút gì đó giải quyết bữa trưa.

Cô online trong phòng một lúc, ước chừng thời gian sắp đến, liền nhắn tin cho Thẩm Quân Tắc, hẹn anh ta ra ngoài gặp mặt theo cách mà Kỳ Quyên đã nói.

“Quân Tắc, tối nay cô ấy đến New York. Tôi hẹn cô ấy đi hát karaoke ở gần đây, anh có đi không?”

Thẩm Quân Tắc đọc tin nhắn này, sắc mặt không được dễ coi cho lắm.

Anh ta tưởng rằng Tiêu Tinh nói mình là người đồng tính, chẳng qua chỉ là cái cớ trong bước đường cùng. Không ngờ cô đã biến ra một “người tình đồng tính” thật, chẳng mấy chốc đã đến New York, liệu có phải là diễn viên của khoa điện ảnh không?

Cho dù thế nào anh buộc phải gặp cô gái đó. Nghĩ đến đây, Thẩm Quân Tắc vội vàng nhắn lại:“Ok, địa điểm ở đâu? Tôi gọi Jesen đi cùng nhé!”.

“No vấn đề”.

Tiêu Tinh nhắn địa chỉ cho anh ta, Thẩm Quân Tắc tiện tay chuyển tin nhắn sang cho em trai, đồng thời bổ sung một câu:“Anh đã chuẩn bị xong mọi chuyện tiếp theo, đây là lần cuối cùng chú đóng giả làm Thẩm Quân Tắc. Tối nay anh đi cùng chú”.

Có anh trai đi cùng, Thẩm Quân Kiệt thấy tự tin hơn hẳn, lập tức nhắn lại:“Ok! Hai anh em chúng ta đồng tâm hiệp lực, cùng nhau chiến đấu! Tiêu Tinh không biết anh cũng từng học Teakwondo, lại còn lấy Teakwondo ra dọa em. Đừng nói là có một Kỳ Quyên, cho dù có mười con hổ cái chúng ta cũng không sợ!”.

Bảy giờ tối, hai anh em cùng đến quán karaoke đã hẹn. Thẩm Quân Tắc mặc complet là lượt, áo sơ mi màu xám, cà vạt chỉnh tề, giày da bóng lộn. Phong độ và khí chất của anh hoàn toàn là của mẫu người đàn ông thành đạt, gợi cảm. Còn Thẩm Quân Kiệt thì ăn mặc rất phóng khoáng, áo hở ngực, đầu gối còn có lỗ thủng, cách ăn mặc ấy vừa nhìn là biết công tử đào hoa không chút gò bó.

Hai người đi cùng nhau, rõ ràng là không hài hòa một chút nào, giống như đàn piano và đàn ghi ta đặt cạnh nhau. Có điều vẻ ngoài đẹp trai vẫn khiến người ta thoáng nhận ra nét giống nhau trong quan hệ huyết thống.

Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ, Thẩm Quân Tắc cùng Thẩm Quân Kiệt sánh vai bước vào phòng hát trên tầng. Họ chưa từng đến quán karaoke này. Xem ra Tiêu Tinh rất có bản lĩnh, mới ở đây hai tuần mà đã biết hết những chỗ ăn chơi nổi tiếng.

Ánh đèn rực rỡ khiến người ta có chút chóng mặt, tiếng nhạc bên tai cũng inh tai nhức óc. Thẩm Quân Tắc vốn không thích những chỗ ồn ào huyên náo như thế này, cố gắng kìm nén tâm trạng để gõ cửa.

Không gian trong phòng rất yên tĩnh, không có tiếng nhạc, đèn rất sáng. Tiêu Tinh đang ngồi nghịch điện thoại một mình. Thấy hai người bước vào, cô ngẩng đầu, mỉm cười và nói:“Hi, hai người đến rồi à!”.

“Ừ”. Thẩm Quân Tắc gật đầu, “Người mà cô nói đâu?”.

“À, cô ấy vào phòng vệ sinh, ra ngay bây giờ đây”.

Tiêu Tinh vừa nói xong, Thẩm Quân Tắc đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của một cô gái vang lên từ phía sau.

“Tôi về rồi”.

Hai anh em cùng ngoảnh đầu lại, nhìn thấy một cô gái người dong dỏng cao đứng trước mặt. Cô ta mặc quần bó sát, đi giày cao gót, mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay đơn giản, mái tóc ngắn tôn lên khuôn mặt lạnh lùng, vừa nhìn là biết… mẫu người chua ngoa.

Tiêu Tinh nhìn thấy Kỳ Quyên, cứ như là nhìn thấy cứu tinh, vội vàng đứng dậy, đang định kéo Thẩm Quân Tắc ra giới thiệu thì đột nhiên thấy Kỳ Quyên mỉm cười, đi đến trước mặt Jesen.

“Anh Thẩm, chào anh”.

“…”.

Tiêu Tinh ngây người đứng đó, Thẩm Quân Kiệt hoàn toàn hóa đá. Sắc mặt của Thẩm Quân Tắc thì khó coi vô cùng…

Dường như Kỳ Quyên hoàn toàn không phát hiện bên cạnh mình đã có hai người trong trạng thái hóa đá, còn ánh mắt của người đàn ông đối diện lạnh đến nỗi gần như muốn đóng băng mình.

Cô mỉm cười, bình tĩnh nói:“Có lẽ anh không nhớ, vụ án tranh chấp đầu tư của các anh lần trước chính là do văn phòng luật sư Thời Đại của chúng tôi xử lý. Lúc ấy tôi thực tập ở đó, có thể anh không chú ý tới tôi”.

“Có điều, một người nổi tiếng tới thường xuyên xuất hiện trên mặt báo như anh Thẩm đây thì những người dân thường như chúng tôi không muốn chú ý cũng khó”.

“Huống hồ gần đây tin đồn giữa anh và Tiêu Tinh nhà chúng tôi náo nhiệt như thế. Tôi đã nhìn thấy thông tin hai người sắp kết hôn ở trên rất nhiều tạp chí. Ảnh của hai người gần như đã truyền đến khắp các ngõ ngách, bàn làm việc của tôi cũng có một tấm”.

Trong không khí tĩnh lặng đến ngạt thở, Kỳ Quyên tiếp tục nói một mình:“Đúng rồi, tôi xin tự giới thiệu. Tôi tên là Kỳ Quyên, là luật sư”. Sau đó lễ phép đưa tay ra.

Sau một hồi im lặng… dài đằng đẵng như một thế kỷ. Cuối cùng Thẩm Quân Tắc đã điều chỉnh được tâm trạng, trước ánh mắt sắc nhọn như lưỡi dao giết người của Tiêu Tinh, anh từ từ đưa tay ra, vờ làm ra vẻ bình tĩnh, bắt tay Kỳ Quyên.

“Cô Kỳ, thì ra là cô… rất hân hạnh”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.