Chờ Tình Yêu Lên Tiếng

Chương 5



Claire cực kỳ căm ghét những kẻ trừng phạt người khác bằng những đòn im lặng. Chẳng còn gì bất ổn hơn khi bị đặt chênh vênh giữa nỗi lo lắng và tâm lý bất an mà sự im lặng gây nên cho nạn nhân. Theo nàng nghĩ, im lặng là cách thức độc ác và bất lương nhất để bày tỏ thái độ không vừa lòng.

Nhưng thứ khiến nàng bực bội hơn cả chính là nàng không chắc liệu mình có nên tranh sức đến cùng với Logan hay không. Nếu ai khác dửng dưng im lặng với nàng, nàng đã chẳng phải nghĩ làm gì. Nhưng bởi vì Cody đã nhanh chóng gạt bỏ nỗi e thẹn trước gã khổng lồ Logan, có lẽ anh ta sẽ chẳng cần đến nàng để thúc đẩy mối quan hệ của anh ta với thằng bé.

Cái thực tế nàng khiến Logan nổi cáu quá chóng vánh đã làm dấy lên nỗi lo lắng trong lòng nàng, liệu anh ta có huỷ hôn, liệu lần tới nàng có xử sự ngu ngốc thế nữa không.

Kể từ lúc đó, nàng một mực im lặng khi tắm cho Cody rồi đọc sách cho thằng bé nghe trước khi bác nó bước vào chúc nó ngủ ngon và cẩn thận quan sát khi Claire đặt thằng bé lên chiếc giường bé.

Nàng cũng đã nhận ra rằng nàng sẽ phải trông trước nhìn sau cho dù mất bao nhiêu thời gian đi nữa để thực sự cưới anh ta và hoàn tất mọi thủ tục pháp lý để nhận nuôi thằng bé Cody. Chỉ là nàng không ngờ được Logan lại quá đáng thế này, đáng lẽ ra nàng nên tính đến điều này mới phải. Phường bạo chúa lúc nào chả đòi hỏi quá thể khi người khác không phục tùng hết những mệnh lệnh của chúng.

Anh ta vẫn chưa trực tiếp nói với nàng nửa lời. Nhưng vì thiện chí, nàng đã sớm lịch sự kể cho anh nghe về những hoạt động hàng đêm của Cody. Đầu tiên là cho thằng bé tắm này, sau đó nàng sẽ đọc cho nó nghe vài trang sách trước giờ đi ngủ lúc tám giờ ba mươi, vì thế Logan biết được lúc nào thì nên đến phòng Cody chúc thằng bé ngủ ngon.

Giờ nàng đã xong xuôi công việc thường nhật với Cody, cả nàng và Logan đều đã chúc Cody ngon giấc, họ cùng bước ra phía hành lang vắng lặng. Giây phút phải đến cuối cùng cũng nhanh chóng ập đến. Tuy nhiên, cho dù đã cẩn thận dò xét, Claire lại sắp khiến Logan nổi đoá, nàng không thể qua đêm với anh ta mà không làm rõ trắng đen.

Logan bước sượt qua nàng và sải bước dọc dãy hành lang dẫn đến khu nhà chính. Claire nấn ná nơi cánh cửa phòng Cody để ngó để chắc chắn rằng thằng bé đã thực sự nằm yên và đang thiu thiu ngủ. Dù lúc ở nhà, nàng đã tập cho thằng bé ngủ ở giường to, nhưng đêm nay ít ra nàng cũng đã chọn đặt nó trên chiếc giường cũi cho trẻ con.

Ngôi nhà này còn quá lạ lẫm, chiếc giường cũi sẽ khiến cả nàng lẫn thằng bé cảm thấy an lòng. Chỉ trừ khi Cody định trèo ra ngoài. Đấy là lý do khiến nàng cứ lặng lẽ lần chần nơi dãy hành lang khuất tầm mắt. May sao, niềm vui thú của ngày cùng giấc ngủ trưa chưa đẫy giấc đã khiến thằng bé nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trong vòng chưa tới mười phút.

Claire hít một hơi ổn định tinh thần rồi đi tìm Logan. Có vẻ đêm đến, bà quản gia Elsa trở về nhà ngay khi đã dọn rửa xong xuôi bữa tối, thế nên sẽ chẳng có ai nghe trộm họ cả.

Nàng tìm thấy Logan trong thư phòng. Anh ta vẫn đeo bộ mặt rắn như đá lửa, giống như khi họ đến bãi quây chơi. Claire hết sức bực bội, nhưng nàng cố gắng kiềm chế và rất, rất cẩn trọng trước anh ta. Anh ta vừa mới ngỏ lời cầu hôn cách đây có vài giờ đồng hồ. Rồi lại dễ dàng - phải nói là quá dễ dàng - rút lại lời của mình. Giá mà anh chưa hoàn toàn thay đổi quyết định.

Claire cứ đứng lảng vảng ở thềm cửa cho nỗi bực tức trong mình thăng hoa vài giây, rồi nàng tiến đến gõ nhẹ lên cánh cửa đã mở sẵn. Có lẽ phải mất thêm một lúc lâu nữa, Logan mới ngước lên.

Ánh mắt u tối của anh quét nhanh người nàng, nàng nghiệm ra có lẽ đó là lời chào duy nhất mà nàng nhận được từ gã ngốc này. Thực là cái gã hiện thân của tính kiêu căng ngạo mạn.

“Tôi nghĩ chúng ta cần bàn bạc một số chuyện,” nàng nói, cẩn trọng giữ cho giọng mình được bình tĩnh trong khi bước vào phòng tiến đến chiếc bàn của anh ta.

Anh quan sát từng bước chân của nàng, nhưng lần này ánh nhìn của anh đã hấp háy sáng lên, nàng cảm nhận hơi ẩm thật lạ trong từng milimét căn phòng khiến cho nàng run rẩy vì căng thẳng. Mối lo về vấn đề tình dục căng như dây đàn cũng chẳng thế nào làm dịu đi thần kinh nàng.

Logan ngả người lui sau ghế, tỏ ý đang chờ nàng lên tiếng. Nàng nhận thấy anh ta chẳng hề có ý mời nàng ngồi và thấy căm ghét hành động thô lỗ đó của anh ta biết bao. Anh ta vẫn không hề đáp lời nàng, điều này lại khiến đầu nàng sôi sùng sục.

“Tôi chẳng màng quan tâm cái thứ yên lặng dở người của anh,” nàng nói, dù đã rất thận trọng giữ cho giọng vừa phải. “Nếu anh đang thất vọng về tôi, ít nhất thì cũng phải nói ra và nói cho tôi biết lý do chứ.”

Mất một lúc Logan chẳng hề trả lời hay phản ứng gì. Mãi đến khi nàng nghĩ nàng chẳng thề nào kìm nén cơn bực bội trong lòng nữa thì anh ta mới thủng thẳng đáp.

“Tôi sẽ không tha cho cô nữa nếu cô còn tiếp tục trò mèo như khi ở ngoài bãi quây.”

Claire không chắc chắn về những gì mình nghe được. “Trò mèo gì cơ?”

Logan thỏ lỏng khuỷu tay trên thành ghế nhưng đôi mắt giận dữ của anh cho nàng hay anh chẳng hề thấy thư thái.

“Nếu cô định giữ khư khư thằng bé ngoài lề cuộc sống nơi đây, tốt hơn cô nên đi cho khuẩt mắt.”

Claire sững sờ. Điều nàng đoán lúc ban đầu - Logan chẳng hề tin tưởng nàng - giờ dã quá rõ ràng đối với nàng, như thế có thể đánh vần từng chữ cái trên biển hộp đèn neon. “Anh đang nói đến chuyện gì thế kia?”

“Tôi sẽ không để cô làm thằng bé hoảng sợ nữa,” anh ta nói và giọng trầm kéo dài và nghiêm túc, nhưng những lời tiếp theo đó là lời đe doạ rành rành. “Đừng bao giờ cư xử theo cái lối đó nữa.”

Claire khẽ gật đầu ngạc nhiên. Nàng sửng sốt khi anh chẳng hề biết nàng thực lòng sợ hãi khi con ngựa lao về phía họ. Anh ta không hề để ý đến nỗi sợ lớn lao của nàng trước sự an nguy của thằng bé, thêm vào đó là nỗi sợ cho chính bản thân nàng; bởi thế nàng không muốn để lộ cho anh hay. Nếu không phải là trường hợp bất khả kháng thì đừng hòng nàng để lọt những bí mật riêng tư vào tay đối phương.

Xét cho cùng, anh ta có thể thông cảm với nỗi lo lắng của nàng về thằng bé, nhưng nỗi sợ hãi của nàng về bọn ngựa thì chắc hẳn đối với anh ta sẽ là kì cà kì cục lắm. Cả đời anh ta có lẽ còn chưa biết sợ điều gì.

“Lúc ấy tôi muốn... bảo vệ Cody,” nàng nhỏ nhẹ nói. “Con ngựa có vẻ... dữ tợn. Ấn tượng ban đầu là thế.”

“Có phải cô nghĩ tôi dám đẩy thằng bé vào chỗ nguy hiểm không?” Mắt Logan ánh lên vẻ giận dữ tăng tiến khi anh ta lừ lừ đứng dậy.

Trời ạ, có lẽ chính ý nghĩ đó khiến anh ta thấy bị xúc phạm. Chẳng có gì mà vội, anh bắt đầu di chuyển quanh cái bàn giấy khổng lồ, ý nghĩ bước lùi lại thôi thúc nàng mạnh mẽ.

Claire không dám trả lời câu hỏi của anh ta bằng lời đáp thẳng thắn. “Đúng vậy”, nên nàng cố lựa câu trả lời vừa đúng nhưng cũng lại rất khéo léo. Chắc chắn nàng không thể nói dối rồi, bởi vì nàng cảm thấy anh ta sẽ lập tức phát hiện ra.

Khi Logan đến cách nàng khoảng chừng một cánh tay, nàng nhận ra anh ta đang tức giận đùng đùng, mọi điều nàng nói đều chẳng có nghĩa lý gì, cho dù đó là sự thật hay là lời nói dối. Nàng thận trọng ướm lời.

“Tôi không nghĩ anh cố tình đẩy thằng bé vào chỗ nguy hiểm, nhưng có vẻ anh không có nhiều kinh nghiệm về trẻ con. Tôi cũng không biết rõ về anh lắm nên không thể chắc chắn được liệu anh có nhận biết được Cody còn bé bỏng và non nớt lắm không, một đứa bé ở tuổi của nó sẽ phải đối mặt với những nguy cơ khó lường của cuộc sống nông trại. Chẳng phải rất khó đoán được hành động của bọn thú sao?”

Logan chống tay lên chiếc hông gọn gàng. Claire cố không để hành động có ý doạ dẫm đó làm sút tinh thần. Giọng anh ta vẫn trầm và nặng nề.

“Thế nên cô cho là nếu cô làm thằng bé sợ thì tôi sẽ trao nó cho cô để cô đưa nó về với đời sống thị thành à?”

Nỗ lực của nàng đã thất bại thảm hại. Mặt khác, nàng cũng cảm thấy có phần tội lỗi vì những muốn đưa Cody về nhà nàng, chỉ riêng mình nàng bao bọc thằng bé - bằng cách nào đó thoát khỏi mệnh lệnh hôn nhân của Logan - bởi thế nàng không thể hoàn toàn phủ nhận mọi điều anh đã cáo buộc nàng.

“Tôi không chủ ý hành động như thế ở ngoài bãi quây, anh Pierce ạ.”Ngay khi thốt ra những lời này, nàng biết chỉ chúng thôi thì chưa đủ.

“Tôi không phủ nhận đã rất muốn đánh bại anh ở phiên tòa,”nàng thừa nhận, “cũng không phủ nhận tôi muốn một mình nuôi dưỡng Cody. Tôi không chối khi anh buộc tội tôi đã phóng đại chuyện con ngựa, nhưng tôi không hề định làm thằng bé sợ. Làm thế thì tàn độc quá, mà tôi nghĩ nếu anh dành ra vài giây suy nghĩ, anh sẽ thấy tôi chẳng hề làm thế. Xét cho cùng, anh là người giám hộ chính thức của Cody, và thằng bé cảm nhận được điều đó. Tôi sẽ không thể để cháu sống suốt mười sáu năm sợ hãi và gian nan cùng anh.”

Thật khó lòng chống đỡ được ánh mắt tàn độc kia khi nó lóe lên sáng rực, thật khó lòng để giữ không quay đi khi Logan thăm dò gương mặt nàng như thế đang lần tìm hiểu của sự giả tạo. Nàng bắt gặp chút thấu hiểu nhỏ nhoi từ anh ta.

“Cô sợ.”

Lời nói toạc móng heo hàm chứa cả vẻ tò mò lẫn khinh thường của anh ta khiến nàng cố lái câu trả lời của mình theo hướng khác.

“Có lẽ ‘bảo vệ quá mức cần thiết’ mới là cụm từ thích hợp.”

Logan ngửa đầu ra sau như thế đang dò xét nàng theo cách hơi khác lạ. “Nói thế cũng đúng. Nhưng đúng là cô sợ. Mà không chỉ sợ cho thằng bé mà còn sợ cho chính bản thân cô.”

Anh ta càng đứng gần nàng, khả năng né tránh áp lực thú nhận càng trở nên xa vời. Claire hy vọng anh ta đừng tiến thêm đến gần nàng nữa. Hoặc là anh ta biến đi cho rồi. Mà có lẽ nàng nên đi thì hơn.

Nhưng Logan không thực sự tiến đến gần nàng, chỉ là nàng cảm thấy thế mà thôi. Nỗi căng thẳng của nàng nhanh chóng chuyển hướng, khiến nàng càng rối trí hơn. Nhưng thân người anh ta như một tảng nam châm lớn, từng tế bào trong cơ thể nàng như muốn chống trả lực hút về phía anh ta. Lòng nàng càng cồn cào mong mỏi, gần như là thèm khát.

Nàng đã sống trong thất vọng hàng tháng trời nay, vài ba ngày qua mới thực sự là ác mộng. Ngày hôm nay là ngày nàng chẳng thể nào ngờ được, hẳn thế nên nàng nhầm nhọt hết trơn hết trọi. Vì nàng chẳng thế thấy Logan có chút sức hấp dẫn nào, cho nên giờ nếu nàng có bị anh ta cuốn hút thì chuyện cũng chẳng có gì to tát cả.

Bản thân nàng quá tự tôn, không muốn phơi toạc ra nỗi sợ của mình. Ngược lại, nàng nói vòng vo, “Phải thừa nhận là tôi không có mấy kinh nghiệm với ngựa.”

Khuôn mặt rắn như đá của Logan giãn ra, cả cái vẻ khắc nghiệt cũng dịu bớt đi. Cặp môi lạnh lùng đã nhích lên một ít và cả ánh nhìn tóe lửa của anh ta cũng đã nhẹ nhàng hơn hẳn. Một sự chuyển biến lạ lùng khiến bỗng chốc anh trở nên... đẹp trai.

“Được rồi. Vì bài học vừa rồi, cảm ơn cô, cô Claire.”

Giọng nói sàn sạn của anh ta đã trầm hơn, dịu dàng hơn. Giọng nói ấy vẫn xuyên qua nàng, để lại trong tim nàng những dư âm thật lạ. Nàng thấy mình như bị thôi miên trước những cảm xúc mạnh mẽ và cái cách anh nhìn nàng, nàng không biết mình nên đón nhận nó thế nào, không hiểu hết những gì anh ta vừa nói xong.

“Bài học gì cơ?”

“Những biểu hiện của cô khi cô nói thật. Và cả những dấu hiệu khi cô nói dối. May sao cô nói dối rất tồi.”

Trước khi nàng kịp trả miếng, anh đã chêm thêm, “Có lẽ cô sợ vì đã từng ngã từ lưng ngựa xuống, đến giờ vẫn chưa có ai giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi đó.”

Claire cảm thấy cơn sóng lòng mình khuây khỏa tí chút. Anh ta đã đoán trúng phóc, và giờ vẻ mặt anh ta chẳng còn lấy một nét khinh nàng nữa. Có gì đó trong cách nói của anh giúp nàng thấy thoải mái xác nhận lời phỏng đoán.

“Tôi chắc anh cũng đã từng nghe về những trường hợp tương tự.”

Cuối cùng thì Logan cũng đã mỉm cười. Dù Claire cực kỳ dị ứng với anh, nàng vẫn nghĩ đó là nụ cười quyến rũ nhất nàng từng thấy trên đời. Nhưng rồi anh nhanh chóng phá tan cảm xúc của nàng.

“Được rồi, cô em ạ. Trường hợp của cô sẽ là ngoại lệ. Cô sẽ phải nhanh chóng bóp nát nỗi sợ của mình.”

Những điều nàng vừa nghĩ về bước tiến lớn của tính khí khắc nghiệt, lạnh lùng và sự thấu hiểu nỗi sợ của nàng đã tan biến. Dù giận dữ, nàng vẫn cười gượng gạo. “Ôi trời, thật lạ làm sao. Anh chỉ cần ban lệnh, rồi mọi việc nhanh chóng đâu vào đấy sao!”

“Đúng thế, thưa quý cô. Ngay sau bữa sáng ngày mai, cô phải làm được.”

Anh ta coi nàng là món đồ chơi chắc? Hay anh ta cố tình muốn trêu tức nàng? Sau cái màn phạt im lặng của anh ta, nàng sẽ không nhân nhượng thêm nữa.

“Tôi không thích ngồi trên lưng ngựa,” nàng kiên quyết nói. “Với bản danh sách những nhiệm vụ của vợ ngoan mà anh đề ra hồi chiều, tôi đồ rằng mình cũng chẳng dư dả thời gian mà rỗi hơi đi cưỡi ngựa.”

“Là vợ tôi thì cô sẽ phải làm thôi.”

Claire thăm dò biểu hiện dọa dẫm trên khuôn mặt anh ta, nhưng anh có vẻ hoàn toàn thư thái - vẻ đẹp trai - cái vẻ ngoài trước đây cô chưa từng được chứng kiến, bởi vậy nàng không biết anh có thực sự nói nghiêm túc. Anh ta dám tận hưởng cảm giác bối rối của nàng, có lẽ nàng hoàn toàn có quyền trả đũa.

“Anh có chắc không? Anh đã quên bẵng yêu cầu nho nhỏ đó trong bản danh sách đề ra cho một cô vợ hoàn hảo. Và anh đã lấp đầy mọi chỗ trống trong đó khi nêu lên mệnh lệnh của mình. Tôi nghĩ mình không có khả năng đảm bảo được điều khoản phụ trội này. Mà dù sao đi nữa, ngày mai cũng là quá sớm, nhất là khi anh vừa báo cho tôi trong đêm.”

“Cái mồm cô cũng sắc sảo thực đấy, cô Claire ạ.” Âm sắc giọng Logan vẫn nhẹ và trầm, những lời anh vừa nói chẳng có tí gì tỏ vẻ khó chịu. Nếu đó là lời phê bình chỉ trích, âm điệu nghe sẽ khác hẳn.

“Chúng ta ai chẳng có thế mạnh riêng,”nàng nói và nghiêm nghị đan ngón tay trước ngực.

Cử chỉ nhỏ đó có vẻ đã tác động đến anh, anh tóm lấy đôi tay đan chặt của nàng, tiến tới thêm nửa bước chân. Claire ý tứ bước lùi nhưng anh vẫn dịu dàng nắm chặt tay nàng. Nàng nhìn xuống tay của cả hai, rồi ngó lơ chỗ khác.

Không khí im lặng bao trùm căn phòng, như thể ai đó vừa gạt công tắc điện cao thế. Đôi bàn tay to của anh nóng bỏng và đầy những vết chai, hơi nóng len lỏi qua lớp da nàng, phả vào những phần sâu kín mà trước đây nó chưa từng chạm đến. Cảm giác yếu ớt cần được chở che trôi dần cùng hơi nóng, nàng cảm nhận những chiếc tua ma quái của khát khao nhục dục nhen nhóm lần đầu.

“Claire, anh chưa từng mong chờ điều gì ngoài khả năng của em,” anh dịu dàng lên tiếng, nhưng nàng chẳng thể lầm sắc điệu không hề mủi lòng khi anh nói thêm, “nhưng những điều anh muốn, anh quyết tâm cho bằng được.”

Bình thường, những lời kiểu đó sẽ khiến nàng nổi cáu. Giờ không phải nàng không thấy tự ái, chỉ đơn giản bởi nàng không thực sự muốn phơi bày cơn thịnh nộ của mình. Điều duy nhất giữ nàng không cho Logan biết cái nắm tay của anh đã làm tiêu tan một phần sức kháng cự của nàng chính là sự thực trần trụi - con người lỗ mãng như anh sẽ trơ trẽn nhấm nháp niềm thích thú nếu nàng để lộ cho anh hay.

Nàng táo bạo ngước nhìn ánh mắt u tối của anh. “Tôi không ngạc nhiên khi anh có những mục tiêu và đích đến. Ai cũng thế cả,” Claire nhướng mày không đồng tình. “Tôi cũng sẽ như những người khác, tôi vẫn luôn tự hỏi. Nếu không tính tới quyền nuôi dưỡng Cody, cuộc hôn nhân này có mang lại cho tôi điều gì? Có gì khác ngoài một bản mệnh lệnh và yêu cầu chứ?”

“Anh không phải là kẻ vô ơn.”

Bước lùi một bước, nàng cố giật tay mình ra khỏi cái nắm tay của anh.

“À há, cái lý do này mới thật có sức an ủi làm sao,” nàng nói mỉa, giận dữ khi nhận ra những ngón tay nàng vẫn để yên trong tay anh. Ngay lập tức nàng rút chúng về.

Logan vẫn nhìn nàng, cái nhìn quyến rũ chết người. “Em sẽ có nhiều tiền, một mái ấm gia đình, những đứa con do chính em sinh ra...”

“Tôi chẳng tha thiết chăm sóc những đứa con của tôi với một người chồng luôn thích ra lệnh và quá đáng như một bạo...”

Logan lại tóm lấy những ngón tay nàng, trước khi nàng kịp nói hết từ “bạo chúa”, họ đã đứng áp sát nhau, tôi tay to của anh đặt lên eo nàng.

“Em nói nhiều quá rồi đấy, cưng ạ,” anh nói khi mái đầu sẫm màu của anh nghiêng xuống.

Claire còn bàng hoàng chưa kịp quay đầu tránh đi trước khi đôi môi nóng bỏng của anh tìm thấy môi nàng.

Nụ hôn cuồng nhiệt và nóng bỏng ấy bộc lộ vẻ tự tin hoàn toàn của người đàn ông này. Nụ hôn ập đến nhanh quá, khiến Claire hoàn toàn không phòng ngự được gì. Nàng cũng không kịp hiểu được những phản úng bản năng của cơ thể.

Không có lấy một lời mào đầu lịch lãm, chỉ đơn thuần là một nụ hôn mãnh liệt. Những nụ hôn đầu có lẽ không xa xăm như thế này, Claire đột ngột đắm mình trong làn sóng dữ dội. Nụ hôn đắm đuối và kích thích đam mê tột độ. Trong đời nàng, chưa từng có ai hôn nàng như thế, ngay khi môi anh chiếm hữu môi nàng, nàng hiểu rằng sẽ chẳng còn ai trên cõi đời này dám làm thế đối với nàng.

Tệ hơn nữa, anh còn cố khơi gợi bản năng đàn bà và nhục cảm mà trước đây nàng nghi ngại không hiểu mình có không. Chỉ một mảng lý trí lờ mờ trong nàng than vãn về nỗi nhục nhã mà cơ thể đang phản bội chính nàng.

Nàng chỉ kiểm soát hoàn toàn lý trí của mình khi Logan dứt nụ hôn. Nàng sững sờ mất một, hai giây mới định thần nhận ra khúc bi ca mất mát mà nàng nghe được chính là của mình. Giọng nói cộc lốc của Logan vang lên như lời phán quyết cuối cùng.

“Claire, dẹp bỏ tất cả đi, chúng ta tổ chức lễ cưới. Ngày mai ta sẽ cùng bay đến Vegas. Hoặc Reno.”

Claire tự sỉ vả mình. Cái con người thô lỗ như anh ta suy nghĩ gì sau nụ hôn như thế chứ? Bản thân nàng nghĩ gì sau nụ hôn như thế chứ? Liệu nàng có biết suy nghĩ không đây? Nàng vật lộn giữa những xúc cảm vò xé.

“Tôi vẫn... chưa đồng ý lấy anh, nàng thì thầm, giọng lạc đi, trí óc nàng vẫn đang trong tình trạng đoản mạch. Trí óc nàng còn chập cheng nên chưa kịp nhớ ra nàng đã chính thức đồng ý lấy anh ta hay chưa. Cớ sao nàng lại đơ toàn tập thế này chứ?”

Tiếng cười ấm áp của Logan lại len lỏi đến từng tế bào trong nàng. “Cưng à, thân thể em đã vừa nói ‘Em đồng ý’ mất rồi... Đấy chính là hợp ngôn chân xác nhất.”

Claire cảm thấy khuôn mặt nàng đỏ lựng lên. Nàng trễ tràng nhận ra mình vẫn đang bám víu lấy anh ta, sát sạt thân thể anh ta như toàn bộ con người nàng đã tan chảy và dính bết vào quần áo. Bẽ bàng, nàng cố góp gom những ảo tưởng khỏa lấp lòng tự tôn của mình, cuối cùng bằng sức mạnh đó, nàng đã tách được khỏi anh.

“Ít nhất thì một trong hai chúng ta cũng không phải là kẻ không tim hay máu lạnh,” nàng nói và cảm thấy giận dẽ vì giọng nàng nghe như gió thoảng. Nàng nhìn lên đôi mắt sẫm màu của anh, thấy ghét làm sao cái vẻ... đẹp trai ngời ngời thế. “Và ngày mai thì quá là gấp.”

Qua ánh mắt hấp háy từ cặp mắt u tối, nàng chắc cú anh chẳng thích cái lối nàng xoay vào cụm từ “kẻ không tim hay máu lạnh”.

“Chẳng có lý do gì mà phải đợi cả.”

Giờ thì bản tính dứt khoát không lay chuyển được đã trở lại với chàng. Nàng cố thoát khỏi nguy cơ bị bắt ép lần nữa. “Tôi muốn anh viết ra cam kết cho tôi nhận nuôi thằng bé. Và tôi muốn gọi luật sư riêng của tôi đến, một luật sư mới ấy. Chừng ấy việc cũng đã mất bao nhiêu thời gian rồi.”

Nàng thấy nhẹ nhõm khi anh quay người bước về chiếc bàn giấy, mang theo cả cái sức hút. Cuối cùng thì nàng cũng đã thấy có thể hít thở bình thường được rồi.

Claire nhìn anh mở bộc bàn, nàng nghĩ hành động của anh thật kỳ quặc, cho đến khi anh lôi ra một tập tài liệu pháp lý mỏng dính và chuyển nó ngang bàn.

Đó là một bản thỏa ước tiền hôn nhân, nàng chẳng lấy làm bất ngờ. Tất nhiên, gã độc tài này đã cẩn thận chặn mọi lối thoát của nàng. Nhưng khi đọc lướt bản thỏa ước, nàng cảm thấy như thể nàng đang nắm giữ trong tay nguồn bảo đảm duy nhất chắc chắn: nàng sẽ trở thành mẹ hợp pháp của Cody.

Cơn giận của nàng dịu dần, làn sóng phẫn nộ của nàng dành cho Logan dần cuốn ra xa. Nàng ngước nhìn anh, thấy gương mặt anh đã rắn đanh trở lại. Người đàn ông đẹp trai hiện thân ở anh cũng đã mất hút.

“Ở đây không nhắc đến thời hạn sớm nhất được nhận nuôi thằng bé,” nàng chỉ trên giấy.

“Không cần thiết.”

Giọng Logan nghe chán chường hơn nhiều. Bỗng nhiên Claire nhận ra anh thực sự không muốn dùng đến một bản thỏa ước nào cả, nhất là cái thứ trói buộc anh theo khuôn khổ thời gian.

“Tôi vẫn nghĩ là cần thiết. Tôi sẽ cần đến một luật sư đại diện cho tôi, đi kèm đó, tôi còn muốn đính kèm thêm vài điều khoản.”

Vẻ mặt rắn đá của anh vẫn chẳng có chút biểu hiện nào khác lạ. “Thứ duy nhất cần bàn tới trong bản thỏa ước này là thứ mà anh đã hứa mang lại cho em: quyền nhận nuôi Cody. Anh sẽ không chấp thuận bất cứ điều gì khác.”

Claire ớn lạnh trước những lời nói đó. Nàng biết chắc anh khăng khăng đòi như thế, và cả hai đều biết rõ nàng không thể xa Cody. Thế nên anh ta tự do cho mình quyền nắm giữ sức mạnh. Chẳng nhẽ anh ta không nhận ra vòng kiểm soát của anh đối với nàng sẽ tan biến ngay khi nàng hoàn tất

Hay anh ta đã chuẩn bị thứ gì đó phòng ngừa về sau?

Claire không thể hình dung được lúc ấy anh sẽ sử dụng thứ “vũ khí” nào dọn đường đi, nhưng cho dù vũ khí bí mật của anh có là gì chăng nữa, chắc chắn nó sẽ chẳng dính dáng chút nào đến kế hoạch bất ngờ biến thành Ngài Hoàn Hảo của anh.

Nàng từ tốn gật đầu và hạ thấy âm điệu trong giọng nói của mình.

“Anh thắng rồi, anh Pierce. Tôi hy vọng những gì anh nghĩ vừa giành được đủ cho anh thỏa mãn.”

Mặt anh đanh lại lần nữa, giọng anh trầm, giật cục và nhỏ như âm vực lúc nãy của nàng. “Đúng thế, Claire ạ. Em sẽ là người nuôi dưỡng lòng thỏa mãn của anh.”

Claire nổi cáu, nàng định ngang ngạnh chống cự. Để rồi xem! khi thăm dò bộ mặt cứng rắn xem có gì mai mỉa ẩn sau những lời anh nói không. Nhưng rồi một ý nghĩ khác đã ngăn nàng lại.

Logan có nhiều việc phải bận tâm, hơn hẳn nàng hay Cody. Dù Logan Pierce đẹp hào hoa phong nhã, trông anh vẫn rất lôi cuốn; thêm nữa, anh lại rất giàu có. Anh không cần vợ đến độ phải đi cưỡng ép một ứng cử viên sáng giá làm gì. Thế nhưng anh đã làm thế. Một người ở địa vị như anh cần gì phải hành động thế chứ?

Có lẽ lý do là bởi nàng vô cùng yêu thương Cody, đã lao tâm khổ tứ chăm bẵm cho từng bước đường phát triển nhân cách thằng bé. Bất chợt nàng hiểu ra, không phải đứa trẻ nào cũng được nuôi nấng và bảo bọc trong tình thương và sự bao dung.

Cho dù điều cuối cùng nàng muốn làm là động lòng trắc ẩn hay thương Logan Pierce, nàng không thể không tự hỏi điều gì đã khiến anh trở thành kẻ chuyên chế máu lạnh như bây giờ.

Có lẽ nàng không biết được một lý do nào đích xác, hay ho gì mà xồng xộc suy đoán những vấn đê riêng tư như thế của người ta. Logan đã lớn, anh ta thừa sức nhận ra mình ngớ ngẩn đến mức nào. Chắc hẳn anh ta cũng đã cất công sửa chữa tâm tính. Chỉ có điều anh không phải là đối tượng mà nàng cần tìm hiểu mọi điều liên quan. Về lâu về dài, nàng mong cuộc hôn nhân với anh không phải kéo dài, để nàng khỏi bận tâm đến những vấn đề đó.

Nàng nhẹ nhàng nói “Chúc anh ngủ ngom”, ít ra như thế cũng là lịch sự, rồi nàng quay đầu bước ra khỏi căn phòng, mừng khôn tả khi nụ hôn cuồng nhiệt họ có dường như đã diễn ra từ hàng bao nhiêu giờ trước đó.

Đến phòng mình, nàng nhanh chóng dọn giường. Lúc nào cũng chăm chắm mong được ở bên Cody, nàng tìm một chiếc chăn mỏng trong tủ mang vào phòng thằng bé và lặng lẽ đóng cửa lại. Nàng nằm ngủ trên chiếc giường đơn phủ ga trải. Nếu đêm nay Cody ngủ không yên giấc, nằm ngay đó nên lúc nào nàng cũng có thể dỗ dành thằng bé.

Thực lòng mà nói, nàng vẫn bàng hoàng trước những sự kiện diễn ra trong ngày, chỉ khi ngủ bên thằng bé, nàng mới thấy được an ủi phần nào.

Rối rắm và mờ mịt, Claire suy nghĩ rất lung hồi lâu khi nằm trên chiếc giường nhỏ quan sát những con thú non trên giấy dán tường dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.

Và, cho dù nàng đã cố phong tỏa suy nghĩ của mình, nàng vẫn nhớ đến nụ hôn ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.