Chọc Không Nổi, Trốn Không Xong

Chương 32



Hách Quang Quang lại đi tửu lâu đó, để tiện cho việc dễ dàng lắng nghe nên đặc biệt đến sớm để chiếm chỗ tốt, nghĩ đến hôm nay có thể biết rõ chuyện của mẫu thân, đêm hôm trước nàng kích động đến không ngủ được.

“Hôm nay nội dung kể chuyện có liên quan đến Ngụy đại tiểu thư, thật là ly kỳ, không tới nghe sao được.” Nam nhân tầm bốn mươi tuổi ngồi bàn Bát Tiên cách Hách Quang Quang không xa vừa ngồi xuống vừa cảm khái với bạn hữu.

“Đúng là, nghĩ tới hai mươi năm qua không có một tiên sinh kể chuyện nào dám kể về chuyện Ngụy gia, đã có người không sợ chết muốn nói, đương nhiên chúng ta cũng muốn tới nghe một chút.” Một nam nhân trung niên trên mặt mang chút tò mò trả lời.

Không chỉ hai nam nhân này, mấy người lần lượt vào sau cũng có người nhỏ giọng nói những lời tương tự, Hách Quang Quang nghe được thấy rất buồn bực, chẳng lẽ chuyện thiên kim Ngụy gia không được phép tùy tiện bàn luận sao? Vậy hôm nay….

Trong lòng đột nhiên nổi lên một cảm giác khó hiểu, Hách Quang Quang nhăn mày đứng lên, muốn đi.

“Tiểu thư?” Hai nha hoàn theo Hách Quang Quang ra ngoài thấy thế tò mò hỏi.

Kích động qua đi, Hách Quang Quang lắc đầu một lần nữa ngồi trở lại, quyết định không để ý tới ý niệm vừa thoáng qua trong đầu, nếu chuyện thiên kim Ngụy gia không được tùy ý nói loạn vậy nàng càng muốn nghe cho bằng được. Đi qua nơi này không còn tiệm như vậy nữa, đối với nàng mà nói, không có gì quan trọng bằng chuyện cũ của mẫu thân.

Không lâu sau, lão tiên sinh kể chuyện gật gù đắc ý đi đến, đứng trước đài vừa uống nước nhuận giọng vừa chuẩn bị công việc kể chuyện.

Điểm tâm đã đặt trên bàn Hách Quang Quang, vừa động đũa liền thấy một người quen đi đến, người nọ không ai khác, chính là Tô Văn Ngộ giúp nàng chạy khỏi Diệp thị sơn trang.

Tô Văn Ngộ nhìn thấy Hách Quang Quang lộ vẻ mặt ngạc nhiên, xoay người nói nhỏ mấy câu với mấy tên công tử huynh đệ đi cùng sau đó một mình đi tới không chút khách khí ngồi xuống vị trí đối diện Hách Quang Quang, cười hớn hở nói: “Thật trùng hợp, không ngờ có thể gặp ngươi trong này.”

“Đúng vậy, xem ra kinh thành cũng không lớn lắm, ở trong này cũng có thể gặp phải Tô tiểu đệ.” Hách Quang Quang cười một tiếng, cảm thán vận số bản thân.

Mà hai nha hoàn thấy Tô Văn Ngộ đột nhiên xuất hiện cũng âm thầm đề phòng đứng lên, nàng không vui liếc mắt một cái cảnh cáo.

“Tô tiểu đệ.” Ba chữ làm ý cười khóe miệng Tô Văn Ngộ không nhịn được kém đi, trừng mắt nhìn đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhìn Hách Quang Quang nhướng mày sung sướng khi người gặp họa nói: “Thực nghĩ rằng đến kinh thành thì không cần lo gì nữa sao? Không ngờ còn dám chạy loạn, không sợ ca ca ta đuổi theo bắt ‘tiểu tẩu tử’ ngươi trở về!”

“Không được gọi ta là tiểu tẩu tử!” Hách Quang Quang hiển nhiên không nắm được trọng điểm.

“Trừ phi ngươi không gọi ta Tô tiểu đệ!” Tô Văn Ngộ đúng lúc cò kè mặc cả.

Trừng mắt nhìn Tô Văn Ngộ cầm đũa ăn đồ trên bàn của nàng, Hách Quang Quang thỏa hiệp: “Tốt, ta không gọi ngươi Tô tiểu đệ.”

“Như vậy mới đúng.” Tô Văn Ngộ ăn hai miếng cá hấp, lại uống một ngụm Thiết Quan Âm, chỉ vào bàn đồ ăn nói với Hách Quang Quang: “Mau ăn đi, đừng khách khí.”

Nghe vậy, Hách Quang Quang cũng không biết làm thế nào để tức giận, từ trước đến nay đã quen đối với Tô Văn Ngộ mặt dày không có cách, có điều Tô Văn Ngộ như vậy, Hách Quang Quang bằng lòng ở chung, cũng cầm lấy đũa ăn.

Lão tiên sinh chuẩn bị kể chuyện, sờ sờ râu cá trê bắt đầu đứng lên nói: “Hôm nay sẽ kể về thiên kim Ngụy gia, nói đến thiên kim nhà Ngụy gia chắc hẳn các vị nhân sĩ trung niên đều đã nghe nói về nàng, đây tuyệt đối chính là mỹ nhân, phong tư mỹ mạo cho đến nay cũng chưa ai bằng.”

Phân nửa lực chú ý của Hách Quang Quang bị hấp dẫn, động tác dùng bữa chậm lại nghiêm túc lắng nghe.

Tiên sinh kể chuyện quá khoa trương, trong tửu lâu thỉnh thoảng có những người trẻ không tin, hét lên: “Thật sự đẹp như vậy? Ta đến kinh thành gần hai tháng cũng chưa từng nghe qua quý danh thiên kim Ngụy gia, lão nói nàng đẹp thì sẽ đẹp sao? Sợ là bộ dáng của nàng không bằng nửa phần hoa khôi Quỳnh Hương viện đi ha ha.”

Tiên sinh kể chuyện bị nghi ngờ liền mất hứng, trừng mắt thổi râu: “Lúc quý danh thiên kim Ngụy gia lan xa sợ là ngươi vẫn còn nằm trong lòng mẹ bú sữa! Các vị ngồi đây có ai may mắn được nhìn thấy qua bộ dáng Ngụy tiểu thư xin làm chứng hộ, xem lời lão nói có khoa trương hay không!”

“Tiểu bối nông cạn, chính mình kiến thức thiển cận cũng đừng làm mất mặt nam nhân, đi đi.”

“Dám lấy nữ nhân loại địa phương ấy so với thiên kim Ngụy gia, tiểu tử chán sống hử?”

“Loại người ở địa phương đó cho dù đi rửa chân cho Ngụy đại tiểu thư cũng không xứng!”

“……..”

Vài người trung niên năm đó may mắn nghe qua hoặc đã gặp được Ngụy đại tiểu thư đều tức giận đùng đùng với tên nam tử trẻ tuổi kia, nam tử trẻ tuổi thấy không ổn, đều bất chấp chưa ăn đồ ăn cũng chạy trối chết.

“Người trẻ không hiểu đã đi, chúng ta tiếp tục nói chuyện về Ngụy đại tiểu thư.” Tiên sinh kể chuyện phân nửa đã nguôi giận, một tay cầm chiết tử một tay vuốt râu cá trê tiếp tục rung đùi đắc ý kể chuyện: “Ngụy đại tiểu thư không chỉ diện mạo xinh đẹp, kỳ nghệ cũng xuất chúng, đối nhân xử thế cũng tốt, trên dưới Ngụy gia đều muốn đặt nàng trong lòng bàn tay mà chiều chuộng…”

Hách Quang Quang bất giác đặt đũa xuống, bắt đầu nghiêm túc nghe, theo nội dung tiên sinh kể, nàng dần dần hiểu được năm đó mẫu thân rất được mọi người Ngụy gia yêu quý, năm đó Ngụy tướng có năm con trai, con gái lại chỉ có một, mỗi con trai đều người người tranh đua hơn thua, mà con gái nhân phẩm cùng học thức lại hàng đầu, mặc dù tiếc hận ưu tú của con gái không thể phân chia một ít cho con trai nhưng đối với con gái từ nhỏ đã nổi danh nhờ mỹ mạo này vẫn là cực kỳ sủng ái, sủng ái này cao hơn nhiều so với đám nam nhi không tiền đồ.

Ngụy gia là Tả tướng, thân phận dưới một người trên vạn người, nên con gái người cũng thường xuyện lộ diện tham dự các hội họp ở kinh thành, cứ như vậy, Ngụy đại tiểu thư tuy tuổi nhỏ nhưng mỹ mạo xuất chúng đã được phần lớn nhân sĩ kinh thành ca tụng, khi nàng cập kê thì số lượng người mai mối đến Ngụy gia nhiều không đếm xuể, ngay cả tiên hoàng cũng nhìn trúng nói toàn bộ hậu cung ba ngàn cũng không bằng một Ngụy đại tiểu thư, tiếc rằng tuổi đã già, có tâm mà thân thể không được, có lòng mà không đủ lực, lại nghĩ nữ tử mỹ mạo như vậy được lợi cho người khác, vì thế liền có ý niệm gả cho thái tử trong đầu.

Năm đó thái tử vừa qua hai mươi, mặc dù diện mạo tốt nhưng tham luyến mỹ sắc, tuổi còn trẻ mà Đông cung mỹ nhân đã vô số, năng lực ý chí cũng bình thường, cho dù nữ nhi có thể lên làm Thái Tử Phi, sau khi tiên hoàng qua đời thậm chí có thể lên làm mẫu nghi thiên hạ nhưng Ngụy tướng sủng ái nữ nhi vẫn không nỡ đưa nàng vào cung, mỗi lần bị mời vào cung chỉ cần tiên hoàng thoáng đề cập ý nghĩ nay, đều bị Ngụy tướng bốn lạng đẩy ngàn cân lừa gạt cho qua.

Việc này không chỉ có trưởng bối Ngụy gia không đồng ý, chính Ngụy đại tiểu thư cũng không đồng ý, nàng đã gặp qua thái tử vài lần, rất không thích kiểu trượng phu như vậy, nàng được mọi người vây quanh hơn mười năm, tự thấy bản thân có tài năng cùng mỹ mạo, cảm thấy không phải anh hùng không xứng với nàng, hơn nữa anh hùng cũng phải có tài năng mới được.

Biết vị hôn phu lý tưởng của nữ nhi là người như thế nào, Ngụy tướng lắc đầu liên tục chê nàng ngốc, lấy gia thế của nàng cho dù không tiến cung cũng sẽ gả cho nhà danh môn thế gia khác, càng là nam nhân có thân phận càng sẽ không chỉ có một nữ nhân, muốn hậu trạch của nam nhân vắng lặng là không bao giờ.

Ngụy đại tiểu thư tâm cao khí ngạo sao có thể chấp nhận nam nhân của mình còn muốn cưới nữ nhân khác, đó chính là làm nhục nàng, trong kinh nhiều nam tử như vậy nàng không để vào mắt, cảm thấy nam nhân nghèo chút cũng không sao, bộ dáng không anh tuấn tiêu sái cũng được, chỉ cần có tuyệt kỹ trong người có thể bảo vệ nàng an toàn hơn nữa chỉ cưng chìu mình nàng là được.

Đối với Ngụy đại tiểu thư ôm ảo tưởng, người trong nhà đều lấy thái độ vui đùa đối đãi, mấy vị huynh trưởng và chị dâu còn nói nàng si tâm vọng tưởng, hoặc là nói đầu nàng hỏng rồi, các công tử danh môn đều chướng mắt cẩn thận cuối cúng lấy phải tên trộm hoặc khất cái!

Ai ngờ, Ngụy đại tiểu thư không để bất kỳ người đàn ông nào vào mắt cũng có ngày động tâm, nàng ưu ái không phải danh môn quý tộc, mà chính là người làm bộ khoái trong kinh thành đau đầu “siêu thần trộm”, sở dĩ có xưng hô như vậy là vì tên trộm này không giống những kẻ khác mỗi lần trộm đều vô cùng diễu võ giương oai để lại trên địa bàn của người ta ba chữ vô cùng to “siêu thần trộm”.

Nghe đến chỗ này, hai mắt Hách Quang Quang sáng lên, hai tay kích động nắm chặt, nàng biết “siêu thần trộm” kia chắc chắn là cha nàng!

Vẫn nghe theo nội dung tiên sinh kể chuyện hoặc kinh hỷ hoặc lo lắng hoặc kích động Hách Quang Quang hoàn toàn không biết lúc nàng lộ cảm xúc ra ngoài cũng có người đồng thời quan sát vẻ mặt nàng, lúc này người nọ đang ngồi ở lầu hai trong phòng đối diện nàng, cửa đóng kín, người nọ đâm một lỗ nhỏ trên giấy cửa sổ, bởi vậy Hách Quang Quang rất khó phát hiện dị thường.

Đang nghe đến chỗ kích động xem cha và mẹ quen nhau như thế nào yêu nhau ra sao thì tiên sinh kể chuyện đột nhiên ngừng lại, nói một câu làm nàng rất muốn cho lão một quyền: “Muốn biết hồi sau của chuyện, xin đợi lần sau phân giải.”

“Tức là sao? Lão tiên sinh không thể một lần nói hết chuyện xưa, làm vậy sao có thể hấp dẫn được khách đến tửu lâu nữa chứ phải không?” Tô Văn Ngộ đã ăn no tám phần rõ ràng còn chưa nghe đủ, vừa tức lại vừa cảm thán thức ăn không ngon, Hách Quang Quang buồn cười lắc đầu.

“Lão già thối tha này, thật muốn túm lão lại đánh một trận, xem lão còn dám câu khách như vậy nữa không?” Hách Quang Quang trừng mắt nhìn lão tiên sinh kể chuyện đang thu dọn đồ đạc rời khỏi, hận không thể đục từng lỗ thủng trên người của lão.

“Này, chuyện thiên kim Ngụy gia có quan hệ gì với ngươi, mỗi lần sự tình liên quan đến nàng ngươi đều phản ứng bất thường như vậy?” tô Văn Ngộ tò mò nói, lần trước khi ở Diệp thị sơn trang lúc nàng nhìn thấy bức tranh của Ngụy đại tiểu thư phản ứng cũng thật quái dị.

Hách Quang Quang nghe vậy trong lòng đánh độp một cái, lập tức thu hồi lửa giận, thu lại cảm xúc phập phồng giống một người không chút liên quan cười nói: “Tò mò không được sao? Rất ít khi đên tửu lâu nghe kể chuyện, ngẫu nhiên nghe được một lần còn không nói xong đương nhiên khiến ta tức giận.”

Tô Văn Ngộ đối với việc này không có hứng thú, liền bỏ qua đề tài này, ăn no uống đủ vuốt vuốt cái bụng phình lên vừa lòng thở dài, vừa thu hồi tâm tư chuẩn bị rời khỏi bữa cơm của Hách Quang Quang, con mắt chuyển vòng vo, đùa dai cười: “Nói cho ngươi biết một bí mật, hôm qua Đông Phương huynh bị khẩn cấp triệu về quản lý sự vụ bên trong trang, từ trong miệng hắn biết được ca ca ta không cho hắn tìm ngươi nữa.”

Muốn người tìm nàng trở về, đây là chuyện tốt, Hách Quang Quang nghe vậy hai mắt tỏa sáng, phi thường kích động, vừa định vỗ tay hoan hô, Tô Văn Ngộ nói tiếp một câu nhất thời dọa nàng cả kinh hồn bay một nửa.

“Bởi vì ca ca ta muốn tự mình đến kinh thành bắt ngươi trở về!”

Chân tướng trong lời nói của Tô Văn Ngộ làm Hách Quang Quang bất an rất nhiều, nàng còn chưa có tiêu dao bao lâu mà Diệp biến thái sắp đến đây, như vậy là nam nhân không chấp nhận được tôn nghiêm bị khiêu khích tự mình đến bắt nàng, có thể nghĩ được hắn tức giận nhiều thế nào, nếu thật bị hắn bắt được, sợ là mặt trời mọc ngày mai nàng cũng không thể nhìn thấy nữa!

“Tiểu thư, sao người có thể trêu chọc tới đại nhân vật như trang chủ Diệp thị sơn trang?” Một trng hai nha hoàn nhìn Hách Quang Quang buồn bực vội vã trở về hỏi.

Hách Quang Quang vùi đầu đi đường, tâm tình thực sự kích động tức giận nói: “Ta mới không trêu chọc tới đại biến thái kia, là hắn tự quấn quýt ta không thả.”

Hai nha hoàn nghe vậy sửng sốt, liếc nhau, đều không biết làm sao lắc đầu, không hỏi nhiều nữa, đều bước nhanh hơn theo sát Hách Quang Quang lòng như lửa đốt trở về biệt viện.

Sau khi trở về Hách Quang Quang đi tìm quản gia, muốn hắn đi tìm Ngụy Triết để nhắn tin, xem buổi tối Ngụy Triết có thể bớt chút thời gian rảnh tới đây một chút.

Tin tức Diệp Thao sắp đến làm bao tâm tình tốt đẹp của Hách Quang Quang mất sạch, ngay cả tâm tình hiếu kì muốn hiểu được chút chuyện cũ của cha mẹ buổi trưa cũng cảm thấy nhạt đi phân nửa, Diệp Thao với nàng giống như côn trùng có hại đuổi không chạy đánh không chết,nàng có chạy thế nào hắn liền đuổi theo như thế, quả thưc là giống như đời trước thiếu nợ hắn vậy.

Vượt qua một buổi chiều vô cùng gian nan, khi hoàng hôn xuống Hách Quang Quang không đợi được Ngụy Triết đến mà là một lão nhân chừng hơn sáu mươi tuổi.

Lão nhân đầu tóc hoa râm, tay cầm một quải trượng xanh lục, bước đi vững vàng, thắt lưng còn thẳng làm người ta cảm thấy quải trượng kia chỉ là đồ vật trang trí.

Người này hai mắt tinh thuàn, dấu vết thời gian lưu lại trên mặt không rõ, có thể nhìn ra được người này lúc trẻ tuyệt đối là người phong lưu tuấ mỹ, nhìn kỹ sẽ phát hiện trên mặt Ngụy Triết cùng lão nhân này có mấy phần tương tự.

Có thể vào nơi này mà không bị ngăn trở, mặc dù đã già nhưng khí thế không giảm, nhân vật như thế đến tột cùng là người nào trong lòng Hách Quang Quang đã có đáp án.

Hơi cảm thấy kinh ngạc, đoán được người tới là ai khiến lòng Hách Quang Quang dâng lên một tâm tình khó hiểu nho nhỏ, nhưng rất nhanh nàng đã khống chế được.

Trong viện, hạ nhân nhìn thấy lão nhân gia đều nơm nớp lo sợ đứng lên muốn cúi người hành lễ, kết quả vừa đi tới nửa liền bị não nhân gia khoát tay, mọi người hiểu ý, cúi đầu vội vàng lui ra, lưu lại không gian cho lão và Hách Quang Quang.

Quét mắt nhìn thần sắc không mặn không nhạt của Hách Quang Quang, lão nhân gia bình ổn nện bước đi tới chỉ phương hướng căn phòng: “Đi vào trong phòng nói chuyện.”

Đây tuyệt đối là lão nhân bảo thủ khó ở chung! Hách Quang Quang một bên thầm oán một bên đi theo sau lão vào phòng.

Bên trong phòng lão nhân ngồi xuống ghế chủ tọa, trong tay vẫn nắm quải trượng, hai mắt khôn khéo lại không mất nội liễm đảo qua đnahs giá cao thấp Hách Quang Quang, sau đó quen thuộc mở giọng uy nghiêm không cho phép cự tuyệt lạnh giọng hỏi: “Ngươi từ đâu đến, cha mẹ là ai?”

Loại giọng điệu cao cao tại thượng như nhìn từ trên xuống với tất cả mọi người làm Hách Quang Quang bất mãn, trong lòng lặng lẽ toTA R một chút quấn quýt cũng biến mất, Hách Quang Quang khẽ cau mày, đĩnh đạc ngồi xuống ghế trống bên cạnh, tựa lưng vào ghế khoanh hai tay trước ngực, nhìn về lão nhân bởi vì động tác của nàng mà không vui hếch cằm lên, vô lại hỏi ngược lại: “Lão gia tử ngài đây là ai, sao lại hỏi cha mẹ vãn bối làm gì?”

“Láo xược! Đây là thái độ nên có của ngươi với trưởng bối sao?” Âm thanh lão gia tử chất vấn trầm thấp hàm chứa không vui, trong mắt nhìn về Hách Quang Quang có ý khiển trách.

Hách Quang Quang nháy mắt mấy cái, nghi hoặc khó hiểu nhìn lão nhân tức giận chỉ thiếu dựng thẳng chòm râu lên trời: “Vãn bối cũng không biết ngài là người phương nào, sao lại kể chuyện cha mẹ ta ra chứ? Cha thường dặn vãn bối không được để lộ ra chuyện trong nhà với người lạ, ai biết bọn họ có tâm tư gì? Hơn nữa với người vênh mặt hất hàm ra lệnh hoặc người không có ý tốt càng phải đề phòng.”

“Khá khen cho tiểu nha đầu nhanh mồm nhanh miệng, cãi lại lợi hại như vậy, chẳng lẽ lại không đoán ra ta là ai sao?” lão gia tử đứng lên ánh mắt càng thêm sắc bén.

Hách Quang Quang một chút cũng không bị ánh mắt đối phương dọa sợ, đối với loại ánh mắt này nàng sớm đã được Diệp Thao rèn luyện, có thể mặt không đổi sắc thản nhiên khiêu chiến nhìn lại.

Nhìn lão nhân vô cùng nghiêm túc, Hách Quang Quang mỉm cười, nhíu mày nói: “Nếu vãn bối đoán không sai, ngài hẳn là ông nội của nghĩa huynh?”

“Hừ, tiểu nha đầu không hiểu quy củ, cha ngươi đúng là xuất thân trộm cắp, dạy dỗ ra đứa nhỏ vô lễ với bề trên như vậy!” Ấn tượng đầu tiên của Ngụy tướng với Hách Quang Quang là vô cùng không hài lòng.

Thấy lão nhân không phản đối, quả nhiên là nàng đoán đúng, người trước mắt chính là ông nội Ngụy Triết đồng thời cũng là ông ngoại của nàng!

Bên ngoại trừ Nguyh Triết ra còn lại là lão thân nhân ngay trước mắt này, nhưng Hách Quang Quang lại khó có có loại tình cảm vui mừng xúc động cho được, bởi vì trong lời nói lão nhân này không chỉ khinh thường nàng mà còn kéo theo khinh thường cả Hách đại lang!

Hách Quang Quang sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn cao giọng trả lời: “Cho dù trộm cắp cũng là cha ta, cho dù ngài là ông nội nghĩa huynh hay là Tả tướng đương triều cũng không thể tùy ý nói về cha ta thất lễ như vậy.”

Ngụy tướng cười nhạo: “Ta vì sao khồn thể nói cha ngươi sai? Cho dù lúc này hắn ở đây, chỉ cần ta nói một câu hắn cũng lập tức phải quỳ xuống cho ta.”

Biết Ngụy tướng cũng không phải nói mạnh miệng, thân làm cha vợ muốn con rể quỳ xuống, con rể “thẹn trong lòng” quỳ xuống cũng không dám oán trách gì, Hách Quang Quang không thể bênh vực, nhưng trong lòng khó chịu, bèn nghiêng đầu sang chỗ khác không thèm quan tâm lão già khó ở chung này nữa.

“Trả lời ta, cha mẹ ngươi là ai, bây giờ đang ở đâu!” Ngụy tướng cau mày tiếp tục chất vấn.

“Cha ta tên là Hách đại lang, mẹ ta gọi Hách đại nương, năm ta năm tuổi mẫu thân bệnh qua đời, cha ta nửa năm trước cũng đi rồi.” Ngữ khí Hách Quang Quang mang theo chua xót, lão đầu này chẳng lẽ không điều tra xem cha mẹ nàng ra sao? Còn cố tình hỏi lại, đây không phải cố tình sát muối vào miệng vết thương của nàng sao?

“Mẹ ngươi đã qua đời? Mất như thế nào?! Ngụy tướng cao cao tại thượng nghe vậy biến sắc mặt, đứng lên dồn dập truy vấn.

Hách Quang Quang kinh ngạc nhìn qua, mới nhìn qua đã thấy lão nhân giờ đã cảm xúc hỗn loạn, nàng tưởng rằng lão nhân gia thần thông quảng đại đã điều tra toàn bộ thân thế của nàng rõ ràng rồi chứ?

“Sau khi mẫu thân sinh ta thân thể vẫn không khá hơn, giống như trong lòng có tâm sự tích tụ, mơ hồ nhớ rõ đại phu năm đó khám và chữa bệnh cho mẫu thân có nói thân thể mẫu thân không tốt trong lòng lại có tâm sự cứ như vậy sẽ sớm ra đi.” Hách Quang Quang cúi đầu buồn bã đáp, trong lúc nói chuyện tay siết chặt túi tiền di vật mẫu thân để lại.

Nghe vậy, tay Ngụy tướng cầm quải trượng nổi gân xanh, bởi vì tâm tình phập phồng quá dữ mà thân thể phát run lên, nhắm mắt nói: “Cha ngươi chiếu cố mẹ ngươi như thế nào hả? Đúng là vô năng, để cho nàng sớm như vậy đã ra đi!”

Vốn Hách Quang Quang còn đang thương tâm nghe lời này biến thành lửa giận hết, nhảy dựng lên lớn tiếng phản bác: “Cha đối với mẹ cùng ta đều là tốt nhất! Mẫu thân mất so với ai khác cha đều khổ sở hơn, cho nên sau khi nuôi ta khôn lớn mới nhanh chóng đi đoàn tụ cùng mẫu thân như vậy. Trượng phu tốt như vậy trên thế gian này hiếm có được, mà cho dù cha đối với mẹ ta không tốt xin hỏi cùng Tả tướng đại nhân ngài có quan hệ gì chứ?”

Trong cuộc đời Hách Quang Quang người nàng kính trọng bội phục nhất chính là Hách đại lang, chỉ cần lời hắn nói nàng vẫn luôn tôn sùng như thánh chỉ, không thể chấp nhận được người khác đối với hắn có nửa điểm bất kính, lão nhân gia này vừa đến đã không cho nàng chút mặt mũi nào cũng không sao nhưng hết lần này đến lần khác nói cha nàng không phải, mặc kệ lão có thân phận gì chính là không được phê bình cha nàng!

“Hỗn xược! Nhiều lần bất kính với trưởng bối đúng là không thể dạy bảo, quả nhiên mẹ ngươi mất sớm không có người dạy ngươi làm người thế nào!” Từ trước đến nay Ngụy tướng dd/lqd! vẫn luôn được người kính ngưỡng nịnh bợ lại bị tiểu nha đầu bất kính, làm sao hắn chịu được, sàn cẩm thạnh bóng loáng bị quải trượng gõ thùng thùng vang dội.

“Cái khác ta mặc kệ, chỉ biết con gái mà để “người xa lạ” liên tục khinh thị cha mẹ để giữu thân, nếu sợ hãi cường quyền liền tùy ý mặc cha mẹ bị nhạo báng bôi nhọ mà không phản kháng mới không xứng là người!” Âm thanh Hách Quang Quang rống lên cũng không thể coi là nhỏ, một đôi mắt hạnh trừng xa, nắm chạt hai đấm bên người, mặt cười gằn không tìm ra dấu vết ngại ngùng nào, chỉ có dũng khí cố chấp bảo vệ thân nhân cùng danh dự.

Ngụy tướng cũng hít sâu vài hơi, cuối cùng ổn định căm tức không làm gì Hách Quang Quang, đối với việc nàng che chở “Hách đại lang” mà bất kính với lão vẫn cảm thấy tương đối bất mãn, trừng mắt nhìn cặp mắt hạnh xinh đẹp bốc lửa kia của Hách Quang Quang lại thấy quen thuộc, cuối cùng hỏi: “Mẹ ngươi có nhắc với ngươi...nhắc tới chuyện nhà ngoại ngươi không?”

“Không có!” Hách Quang Quang lật mình một cái xem thường tức giận trả lời, vấn đề này lúc trước Diệp Thao cũng hỏi qua.

“Nghe nói ngươi biết phá trận? Cũng là cha ngươi dạy sao? Hắn còn dạy ngươi cái gì, trộm sao?” Ngụy tướng hỏi mấy câu đó giọng điệu đã bình tĩnh rất nhiều, làm nguời ta không nghe ra là hèn mọn hay cái khác.

Hách Quang Quang ngẩng cao đầu kiêu ngạo trả lời: “Cha dạy cho ta rất nhiều, dạy ta khinh công, dạy ta phá các loại trận pháp, còn dạy ta cac loại đạo lý, trong đó có một điều là không được nói xấu thân nhân người khác, cho dù thân nhân người khác thực sự kém cỏi cũng không thể tùy ý nói lung tung, đây là một nội dung rèn luyện đạo đức hàng ngày.”

“Ba.” Một tiếng, Ngụy tướng vỗ thật mạnh xuống bàn, cả giận nói: “Càn quấy! Ngươi có biết ta là nguời nào không?”

“Ngài là quan, thảo dân là thường dân, ngài muốn chém muốn giết hay róc thịt thảo dân cũng không thể phản kháng duy chỉ có thể nói một chút mà thôi, về phần có câu nào không cẩn thận chọc giận ngài muốn giết ta diệt khẩu, thảo dân mặc dù không phục nhưng cũng không có đường sống phản kháng!” Sau khi nói xong Hách Quang Quang rất phối hợp co rúm người lại, mắt lộ hoảng sợ, xưng hô đều sửa lại, không biết là sợ hãi thực hay giả vờ sợ hãi để chọc giận lão nhân.

“Không thể nói lý!” Ngụy tướng dùng sức nhu nhu mi tâm, đối với Hách Quang Quang có phần vô lực, mặt mày u ám hỏi: “mẹ ngươi là tài nữ, tinh thông mọi thứ cầm kỳ thi họa, bản lãnh của mẹ ngươi ngươi học được bao nhiêu?”

“Cái gì cũng chưa học được.” Hách Quang Quang vô cùng thành thực trả lời làm Ngụy tướng giận đến tức khí lên suýt không thở được.

“Ngươi là nói cái gì cũng không?” Ngụy tướng run run nắm chạt tay không thể tin được chỉ vào Hách Quang Quang.

“Cũng không thể nói vậy, thảo dân vẫn là biết một chút, đúng rồi, mấy ngày trước đây đã học tư thế cầm bút, cho nên không tính là cái gì cũng không biết.” Ánh mắt Hách Quang Quang trong suốt, giống như muốn chứng minh chính mình đều không phải không biết tý gì thẳng lưng có chút kiêu ngạo trả lời.

“Ngươi.” Ngụy tướng nghe vậy không cón gì để nói, không ngĩ một chuyến tới đây xém nữa bị bức tử, không nghĩ lại tiếp tục bèn đứng dậy đi ra ngoài, toàn bộ lửa giận phát tiết hết qua quải trượng, tạo thành âm vang, lão gia tử hơn sáu mươi còn có khí lực như vậy, thân thể rõ ràng vẫn còn rất tốt.

Ngụy tướng đi rồi, không lâu sau Ngụy Triết cũng vội vàng chạy đến, nhìn thấy Hách Quang Quang liền hỏi: “Ông nội ta đã tới sao?”

“Ừm, đến đây chưa nói được mấy câu đã đi.” Hách Quang Quang buông tay tỏ vẻ không sao cả, lúc đầu đối với lão nhân kia nàng thật tức nhưng lúc này đã không còn, dù sao thái độ của nàng cũng không tốt, hai bên huề nhau.

“Nghe nói bọn muội hàn huyên có phần không thoải mái sao?” Khuôn mặt tuấ tú của Ngụy Triết có chút mệt mỏi lại hàm chứa lo lắng vô cùng.

“Bọn họ nói lung tung, Ngụy tướng đại nhân khoan dung độ lượng, là tể tướng chèo chống nghiệp lớn, mới không chấp nhặt với vô danh tiểu tốt như ta.” Hách Quang Quang an ủi cười cười, qua đánh cược với Ngụy tướng một phen nàng đoán được lão nhân gia đã điều tra toàn bộ thân thế của nàng, nếu ngài ấy biết hẳn Ngụy Triết cũng đã xác thực được thân phận của nàng.

Vì sao Ngụy tướng nghe được tin tức mẹ nàng mất sớm lại kích động như vậy, nàng đoán là quá trình điều tra tới nay không được đầy đủ mọi mặt hoặc là có chút tin tức không xác định được, tới gặp nàng là muốn xác nhận kết quả điều tra mà thôi, về phần lão gia tử có lấy được kết quả như mong muốn không thì nàng không rõ lắm, chỉ biết Ngụy tướng đối với chính mình không hiểu lễ nghi quy củ lại không tinh thông cầm kỳ thi họa thì thật đả kích.

Ngụy Triết mỉm cười, vò vò đầu Hách Quang Quang cười khẽ: “Muội nhất định là làm lão gia tử tức giận không nhẹ, về sau chú ý.”

Hách Quang Quang tránh thoát bàn tay gây họa cho tóc nàng của Ngụy Triết, làm mặt quỷ nói: “Đã biết, dài dòng.”

Ngụy tướng tìm đến Hách Quang Quang không để trong lòng, bởi vì bọn họ không quen biết nhau cho nên không có khả năng quan tâm, nàng lo lắng là chuyện Diệp Thao tới.

“Nghĩa huynh, hôm nay ta biết được tin tức Ngụy Thao rất nhanh tự mình đến kinh thành.” Hách Quang Quang nói đến chuyện nàng đã sầu não nhiều giờ khuôn mặt nhất thời sịu xuống, giọng điệu cũng không còn vui vẻ.

“Hắn cư nhiên tự mình đến sao? Cho Đông Phương Hữu đến còn không được sao?” Ngụy Triết kinh ngạc, trước hai ngày Đông Phương Hữu đến kinh người của hắn luôn luôn đề phòng, ai ngời đối phương còn chưa ra tay Diệp Thao đã tự mình đến.

“Đông Phương Hữu bị gọi về làm việc, Diệp đại biến thái muốn đích thân đến, rốt cuộc ta thiếu hắn cái gì, thân phận thiếp thất cũng là hắn áp đặt lên người ta, ta cũng chưa thừa nhận qua.” Đương nhiên, những lúc khó khăn bị bức bách sửa lời nói trong miệng không tính.

“Ta đã biết, muội yên tâm, có ta ở đây sẽ bảo vệ muội chu toàn.” Ngụy Triết cam đoan.

“Nếu Ngụy tướng tìm khắp nơi đến được đây, vậy Diệp Thao cũng sẽ biết ta trong này, đến lúc đó hắn chạy tới điều tra làm sao bây giờ?” Hách Quang Quang gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng đi vòng quanh trong phòng.

Bị phản ứng khoa trương của Hách Quang Quang làm nở nụ cười, Ngụy Triết lắc đầu trêu ghẹo: “Ngươi sợ Diệp Thao như vậy? Ông nội uy nghiêm khiến mọi người sợ thì lại không thấy ngươi sợ như vậy.”

“Này sao có thể giống nhau.” Diệp Thao trực tiếp uy hiếp trong sạch của nàng hơn nữa còn có khả năng giam giữu nàng cả đời, mà Ngụy tướng thì không, cho nên tương đối không sợ người sau dù có quyền lực đáng sợ hơn, nhưng việc người trước đe dọa lớn hơn.

Nhìn cánh chim dưới sự bảo hộ của mình bởi vì một người đàn ông mà sợ đến kinh hồn táng đảng như vậy, trong lòng Ngụy Triết không rõ là tư vị gì, ngăn cảm xúc khác thường nổi lên trong lòng mỉm cười nói: “Ngày mai ta chuyển tới đây ở, có ta bảo hộ, an nguy của muội không cần lo lắng nữa.”

“A, vậy không tốt lắm đâu....” Hách Quang Quang dừng bước do dự nhìn Ngụy Triết, hắn là người Ngụy gia, nếu hắn ở trong này, nàng không phải lập tức bị người ở Ngụy gia nhìn chòng chọc sao?

Ngụy Triết nghe vậy không cao hứng lắm, nhíu mày nói: “Có gì không tốt chứ? Chẳng lẽ muội sợ Diệp Thao đến đây hiểu lầm hả?”

“Mới không phải.” Hách Quang Quang không rõ sao hắn lại nghĩ thành vậy.

“Không phải thì cứ vậy đi, khi ta ở Diệp thị sơn trang Diệp Thao đề phòng ta ban đên đều ở phòng muội để bảo vệ, hiện tại hắn đến kinh thành, không có đạo lý gì ta còn ở lại Ngụy gia.”

Hách Quang Quang nghe vậy bừng tỉnh: “Ta nhớ ra rồi, khi nghĩa huynh ở Diệp thị sơn trang có kẻ trộm náo loạn viện của ta, kẻ trộm kia chẳng lẽ là nghĩa huynh sao?”

Ngụy Triết ho nhẹ một tiếng, biểu tình không tự nhiên xoay nguwoif ra ngoài, không quên nói: “Muội nghỉ sớm đi, ta trở về nói một tiếng, đêm mai chuyển tới đây.”

“Tốt.” Có người làm ‘trộm’ bị phát hiện ngượng ngùng, Hách Quang Quang che miệng cười trộm, cứ như thế quấy nhiễu tâm tình lo lắng của nàng cũng nhạt đi không ít.

Vì đề phòng Diệp Thao, Ngụy Triết đến biệt viện để Hách Quang Quang an tâm hành động này không chỉ khiến cho Ngụy gia sóng to gió lớn, còn làm Diệp Thao sau khi vào kinh thành biết được Ngụy Triết và Hách Quang Quang ở cùng sẽ tức giận thành cái dạng gì có thể tưởng tượng được.

Diệp Thao tới làm Hách Quang Quang thành thực không ít, không dám tùy ý ra ngoài, nhưng nhớ đến lão tiên sinh kể chuyện ở tửu lâu còn chưa kể xong chuyện bèn phân phó cho nha hoàn đi nghe, sau đó về kể lại cẩn thận cho nàng.

Nha hoàn kể lại tất nhiên không phấn khích như tiên sinh kể chuyện, nhưng Hách Quang Quang cũng thoáng hiểu được đại khái.

Chuyện tình của Ngụy đại tiểu thư cùng Hách đại lang thật sự là hài kịch, thái tử điện hạ háo sắc với Ngụy đại tiểu thư đẹp như thiên tiên ép buộc, Người nhà Ngụy gia không đưa nữ nhi như hoa tươi đi Đông cung để thái tử chà đạp, vì thế chỉ có thể làm bộ không hiểu hoàng đế ám chỉ muốn gả cho thái tử.

Thái độ mập mờ của Ngụy gia chọc giận thái tử, bèn chạy tới trước mặt hoàng thượng hoàng hậu cáo trạng, cuối cùng lão hoàngđế không chịu được bèn kêu Ngụy tướng tiến cung nói một đóng đạo lý để khai thông, đạo lý đơn giản là Đông cung còn chưa có Thái Tử Phi, mà Ngụy gia thiên kim học vấn cùng đức hạnh khó ai bằng, cùng thái tử điện hạ có thể nói là trời sinh một đôi.....vừa vặn thái tử đến tuổi lập thái tử phi, tiểu thư Ngụy gia cũng tuyển chồng, Ngụy tướng đương triều là Tể tướng, nếu gả con gái vào Đông cung thật quá thích hợp ......

Tóm lại tuy không có hạ chỉ đưa Ngụy đại tiểu thư gả cho thái tử nhưng ngụ ý trong lời nói của hoàng đế đã rõ ràng, chẳng khác gì nhìn thông qua cửa giấy trong suốt.

Ngụy tướng bắt đầu phát sầu, điều này không chỉ là gả con gái cho thái tử thật đáng tiếc, mà quan trọng hơn một chút là vị trí Tả tướng chói mắt này, xem như quyền cao chức trọng, nếu gả nữ nhi vào Đông cung vài năm sau trở thành hoàng hậu, ngoại thích là Ngụy gia cường đại tất sẽ trở thành cái đinh trong mắt hoàng đế, sắp xếp việc này cũng không phải biện pháp tốt.

Ai ngờ, lúc Ngụy tướng đang trăm mối lo mà cả ngày ăn ngủ không ngon, thì con gái ôm mộng tưởng ‘ngây thơ’ nói với họ rằng có người yêu, mà người này không phải ai khác chính là ‘siêu thần trộm’ một tháng trước đến do thám Tướng phủ để trộm đồ.

Thần trộm tên họ là gì không mấy người biết, chỉ biết là một nhân vật gần đây làm người ta cực kì nhức đầu, đặc biệt chuyên trộm bảo vật của quan to quyền quý, thỉnh thoảng sẽ thuận tiện đi chia tiền bạc cho dân chúng bần cùng, vì vậy nhân vật như vậy làm quan to quyền quý hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng với dân chúng bần cùng lại yêu quý đến độ hận không thể gọi vị kia là tổ tông.

Siêu trộm chạy vào Ngụy gia cũng không phải để trộm đồ, mà là nghe danh đại mỹ nhân nổi tiếng kinh thành Ngụy tiểu thư nên muốn đến xem một chút danh có xứng với thực hay không.

Duyên phận giữa người với người chính là kỳ quái như vậy, vốn là ôm lòng hiếu kì với xem Ngụy tiểu thư diễm át quần phương thần thâu liền ghé thăm mấy lần đến làm Ngụy tiểu thư giật mình, nhất thời sợ kinh động thị vệ trong phủ không để ý đến tiếng hét của Ngụy tiểu thư nói gì liền thi triển khinh công chạy trốn.

Thần trộm có thể làm quan phủ nhức đầu bản lãnh cơ bản nhất là có khinh công trác tuyệt ‘siêu thần trộm’ càng bản lãnh hơn, nhà Ngụy tướng cao thủ vô số do bất ngờ nên không có người nào bắt được hắn, tình huống như thế từ trước đến nay chính là lần đầu. Vì vậy cứ thế, bộ dáng nam nhân tuy không đẹp trai lắm nhưng có bản lãnh qua lại tự nhiên ở Tướng phủ đã để lại ấn tượng thật sâu trong mắt Ngụy tiểu thư.

Sau mấy ngày nha hoàn hầu cận lại liên tục mang về tin tức thần thâu hôm nay không ngừng tiếp tế dân chúng, vì vậy Ngụy tiểu thư luôn sung bái anh hùng tâm địa lương thiện võ công cao cường lại suy nghĩ vì bách tính như ‘siêu thần trộm’ tò mò, cơ hồ có chút mong đợi thần trộm tiếp tục ‘dạo đêm’ ở Tướng phủ.

Không làm nàng thất vọng, mấy ngày sau thần thâu lại tiếp tục ghé thăm Tướng phủ, vẫn không bị bắt lại. Qua mấy lần, Ngụy tướng giận đến giậm chân, thị vệ trong phủ hận đến độ miệng phun lửa, Ngụy phủ trên dưới mỗi lần nghĩ tới thần thâu cái gì cũng không trộm nhưng luôn đến gây rối đều hận đến muốn lột da rút gân để tiết mối hận trong lòng.

Đang lúc trên dưới Ngụy gia tăng cường phòng trộm, ai cũng không ngờ đại tiểu thư đẹp như tiên nữ cư nhiên cùng thần trộm thường xuyên ghé thăm Tướng phủ lại sunh ra hảo cảm, chờ mọi người thấy được khác thường là lúc tình cảm của Ngụy đại tiểu thư đã tình sâu thâm căn, không phải là thần trộm không lấy làm chồng.

Đây chính là chuyện lớn nha, đường đường là thiên kim Tướng phủ lại đối với thần trộm hạ lưu động lòng thể phải gả cho hắn, tin này truyền đi không chỉ khuê danh của nàng bị hỏng mà danh tiếng Ngụy gia cũng chịu ảnh hưởng lớn.

Không cần nghĩ, trên dưới Ngụy gia không có một ai đồng ý, đối với con gái duy nhất chưa từng nặng lời cũng phải bạo phát, nghiêm lệnh không cho nàng ra ngoài, trong viện nàng ở tăng thêm mười mấy ám vệ, trong phòng có thêm nha hoàn và ma ma, lúc nàng ngủ cũng phải có nha hoàn hoặc ma ma ở phòng cùng, như vậy cho dù thần trộm trở lại cũng không có cách nào gặp được nàng.

Sau không biết thế nào, chuyện thiên kim Ngụy gia vừa ý ‘siêu thần trộm’ bị truyền ra ngoài, truyền đến tai Hoàng đế khiến ngài giận dữ, đổi lại là người cha nào biết con mình cư nhiên lại không bằng một tên trộm cũng sẽ giận đến giậm chân, trong cơn tức giận không hề chú ý hả hê chuyện Ngụy gia nữa, tuyệt bút vung lên viết thánh chỉ ra lệnh cho thái giám đi Ngụy gia tuyên chỉ.

Về phần ‘Hách thần thâu’ và thiên kim Ngụy gia đời sau không có xuất hiện nữa, có người đoán hắn đối với Ngụy đại tiểu thư tình thâm ý trọng, không chịu nổi người yêu chết đi nên đã tự tử vì tình, còn có người suy đoán Ngụy tướng bởi vì đau lòng ái nữ chết đi hóa toàn bộ bi thương thành thù hận lên người thần trộm, mà ‘siêu thần trộm’ bởi người yêu chết đi mà chịu đả kích hốt hoảng khiến bản lĩnh thất thủ, bị vây bắt đến chết….

Những điều trên đều là do thuyết thư tiên sinh kể, Hách Quang Quang chon ha hoàn rời đi một mình nằm trên giường thật lâu không nói, có lẽ gần một nửa chuyện trước là thật, còn kết cục đa d/d.lqd! phần không phải, cha mẹ cũng không chết, năm đó cha và mẹ đi cùng nhau thế nào, Ngụy gia đối với chuyện này có thái độ thật sự thế nào cũng không ai biết được, chuyện năm đó lớn như vậy (chính xác là thái tử phi cùng người bỏ trốn) nếu không phải giữ được bí mật, sợ rằng Ngụy gia thật sự không xong.

Hách Quang Quang muốn hiểu rõ cụ thể một chút, chỉ sợ là ngoài Ngụy tướng ra bên ngoài không còn người nào biết bí mật này nữa, hoặc giả ngay cả Ngụy tướng cũng không được biết tất cả chân tướng chi tiết rõ ràng câu chuyện này.

“Mà ông lão cố chấp nghiêm nghị đó sẽ không nói cho mình biết chuyện về cha mẹ đâu.” Có lẽ cả đời này nàng cũng sẽ không hiểu rõ, Hách Quang Quang cảm thấy tiếc nuối, mặc dù tướng mạo phụ thân không đẹp nhưng thân hình cao lớn cảm thấy rất an toàn, công phu tốt lại cưng chiều hai mẹ con các nàng, là người hài hước, ở cùng cha căn bản sẽ không có việc phiền lòng, khi còn bé nàng thường thấy cha chọc cho mẹ cười đến không khép miệng lại được, mặc dù những ngày đó rất túng quẫn nhưng cũng rất vui vẻ.

Hách Quang Quang có chút tình cảm thái quá yêu cha, vị hôn phu lý tưởng trong cảm nhận của nàng là nam nhân như Hách đại lang, tiếc là nàng chưa gặp được, Bạch Tiểu Tam không phải, Diệp Thao cũng không, Hách đại lang dù sao cũng là độc nhất vô nhị, chính là tìm quá khó khăn, cho nên Hách Quang Quang không ôm bất cứ hy vọng nào àm thản nhiên bảo đảm với Dương thị sẽ không tái giá, những điều nhỏ như tam tòng tứ đức giúp chồng dạy con với nàng mà nói quá mức xa lạ.

Bắt đầu từ trưa đã có một đám tôi tớ chở một đống đồ của Ngụy Triết đến, bọn hạ nhân cũng không nhàn rỗi, vội vàng quét dọn một sân viện mới cho Ngụy Triết ở, nơi đó cách viện Hách Quang Quang hai viện, có thể tránh hiềm nghi tốt đồng thời cũng có thể nhanh chóng phát hiện tình trạng của sân bên cạnh.

Mặt trời chưa lặn thì Ngụy Triết tới, mang Hách Quang Quang ra ngoài ăn cơm tối.

Có Ngụy Triết bên cạnh, Hách Quang Quang cũng bớt khẩn trương, coi như Diệp Thao tự mình đến cũng phải an bài tốt mọi công việc trong trang mới được, như vậy chắc trong ngày một ngày hai không thể chạy tới.

Ngụy Triết là một nam nhân đẹp mắt, đi ở đường phố, từ đại cô nương đến phụ nữ có tuổi đều không nhịn được nhìn hắn hai lần, Hách Quang Quang đi bên cạnh rất vô tội mà gặp phải xem thường.

“Huynh thu nghĩa muội có bao nhiêu người biết vậy? Ta sợ rằng trở thành kẻ địch của toàn bộ các tiểu thư kinh thành mất.” Hách Quang Quang bất đắc dĩ nói.

Ngụy Triết nghe vậy cười một tiếng: “Nào có khoa trương như vậy, ta cũng không phải Phan An hay Tống Ngọc.”

“Coi như tướng mạo kém hai vị đó chút nhưng thân thế cùng bản lãnh cộng vào so với bọn họ cũng không tính là kém.” Hai người đi vào một nhà thoạt nhìn rất tự hào đề Đại Tửu Lâu.

“Ngụy trạng nguyên mời hai vị.” Tiểu nhị hấp ta hấp tấp chạy đến đã ân cần mời hai người vào phòng trên lầu hai.

“Dẫn muội đến nơi này nếm thử món tủ Gà say, muôi đến kinh thành mấy ngày vi huynh cũng chưa đưa muôi ra ngoài đi dạo được một chút.” Ngụy Triết chỉ mấy món ăn nói với Hách Quang Quang.

“Huynh bận rộn, công sự quan trọng hơn, còn nữa trải qua ngày hôm nay, muội cũng không muốn cùng huynh cùng nhau ra ngoài nữa.” Hách Quang Quang làm vẻ mặt khoa trương sợ hãi.

“Ha ha, quỷ linh tinh.” Ngụy Triết nháy mắt bị Hách Quang Quang chọc cười, lắc đầu một cái nói: “Ai đi cùng với muội cũng không thấy nhàm chán, không trách được……”

“Không trách được cái gì?”

“Không có gì, đúng rồi, dùng cơm xong dẫn muội đến một nơi.”

“Nơi nào? Thú vị không?” Hách Quang Quang hứng thú, tay chống cằm nháy mắt tò mò hỏi.

“Thú vị, đến nơi nào lúc đó sẽ biết, trước giữu bí mật, tránh cho muội kích động đến cơm ăn không nổi.” Ngụy Triết quyết định thừa nước đục thả câu.

Món ăn liên tục được đưa lên, Ngụy Triết rõ ràng là khách quen nơi này, tiểu nhị chạy tới chạy lui cực kì hăng hái, đối với Ngụy Triết một bên ngay cả Hách Quang Quang cũng được réo gọi cô nương cô nương không ngừng, vì tiền boa sau khi phục vụ mà nâng hai người lên cao đến tận trời.

“Đây là gà say, trong kinh rất nhiều người thích, muội nếm thửu một chút đi.” Ngụy Triết nói.

Hách Quang Quang để một phần nhỏ miếng thịt trong miệng, rất thơm, làm từ thịt rất non, trong chua cay lẫn chút mùi rượu nhàn nhạt, vị ngon lưu lại miệng sau khi nuốt xuống vẫn còn lưu hương ở miệng, càng làm cho người ta không ngừng được.

“Ăn ngon!” Hách Quang Quang ăn xong hai mắt tỏa sáng, không khách khí chút nào lại gắp tiếp một miếng.

“Đừng chỉ ăn nó, mỗi món nếm thử một chút, mùi vị cũng không tệ.”

“Ừm.” Hách Quang Quang nào còn để ý Ngụy Triết nói gì, không ngừng nhét đồ ăn vào miệng, không thể trách tướng ăn của nàng quá kém, những thứ đồ tốt trên đời này nàng sẽ ăn được mấy lần, cho nên mỗi lần có đồ ăn ngon nàng sẽ không nhịn được mà ra sức nhét vào miệng, ở Diệp thị sơn trang làm tiểu thư cũng từng được ăn ngon nhưng gà say không hổ là món ăn tủ, tương lai đầu bếp Diệp thị sơn trang cũng không làm được.

Trong gà say có chút rượu trái cây, người ăn tửu lượng không tốt sẽ lộ ra một chút men say, Hách Quang Quang ăn no uống đủ cặp mắt khẽ hiện chút men say, nói được nửa câu lại không nhịn được cười khúc khích, than thở thẳng với Ngụy Triết.

Sau khi ăn xong, Ngụy Triết cùng Hách Quang Quang ra khỏi quán ăn, cởi ngựa đi tới chỗ địa phương ‘thú vị’.

Hơi men bị gió thổi táp qua làm phai đi rất nhiều, Hách Quang Quang lắc lư đầu hỏi: “Bao lâu nữa đến?”

“Sẽ đến ngay đây.”

Không lâu sau, hai người tới một viện tương đối vắng vẻ thì dừng lại, Ngụy Triết cho tùy tùng chờ bên ngoài, mang theo Hách Quang Quang đi vào.

“Dẫn muội đi gặp một người, muội sớm muốn gặp.” Mang Hách Quang Quang tới trước địa lao không thấy thấy được ánh mặt trời, Ngụy Triết nói.

Địa lao……..trong đầu Hách Quang Quang lóe lên ý tưởng, kêu lên: “Chẳng lẽ là con bọ cạp họ Vương?”

“Đi nhìn một chút thì biết.” Ngụy Triết mở mật thất ở sàn nhà ra, mang theo Hách Quang Quang từ từ đi vào bên trong địa lao.

Càng đi sâu vào bên trong càng tối còn kèm mùi khai thối, nếu không phải nàng liều mạng muốn biết xem có phải con bọ cạp họ Vương đó ở đây không thì có nói gì Hách Quang Quang cũng không chịu vào, nơi này so với địa lao ban đầu Diệp Thao trừng phạt nàng cũng không thua bao nhiêu.

“Nàng ta ở bên trong, xử trí thế nào đều do muội quyết định.” Ngụy Triết đưa hộp quẹt cho Hách Quang Quang, sau đó liền dừng lại không đi tiếp.

“Biết rồi, ta đi sang nói mấy câu đã.” Hách Quang Quang cực kỳ kích động đi vào trong, mùi quá nồng, nàng bịt hai lỗ mũi mới dám vào.

Sâu nhất trong địa lao có giam một nữ nhân, hình dáng nhếch nhác tóc tai tán loạn nhìn ra được là nữ nhân chính là nhờ vào quần áo đang mặc, nào còn dáng vẻ tuyệt sắc như quá khứ, khuôn mặt mỹ lệ khẽ liếc cũng khiến nam tử mất hồn lúc này lại nhem nhếch bẩn thỉu như ăn xin.

“Vương bọ cạp? Ngươi chết rồi sao?” Hách Quang Quang cách nhà giam một đoạn thì dừng lại, ngồi đối diện là người đang nhắm hai mắt không rõ là hôn mê hay ngủ thiếp đi.

Vương Tây Nguyệt từ từ mở mắt ra, ánh mắt tiếp xúc với ánh sáng từ ngọn lửa sinh đau, lập tức ngắm mắt lại qua một lúc lâu mới mở ra lần nữa, mới đầu không nhận ra Hách Quang Quang, sau đối phương tự giới thiệu mới biết là ai, bị nhốt gần nửa tháng dd./lqd. trong địa lao chịu nhiều đau khổ, đã không còn tinh lực đi mắng chửi hay cầu xin tha thứ, vì vậy Vương Tây Nguyệt trực tiếp xem Hách Quang Quang như không khí, nhìn lướt qua liền nhắm mắt lại ngủ.

“Này, không biết ta sao? Quên ta là ân nhân cứu mạng ngươi kết quả lại bị ngươi lấy oán báo ân suýt nữa diệt khẩu sao?”

Hách Quang Quang bất mãn chất vấn.

“Ta đã thành cái bộ dạng này, muốn chém muốn giết liền tùy ngươi.” Vương Tây Nguyệt dùng giọng khàn khan khó nghe như không còn hơi sức.

Vương Tây Nguyệt không đủ tỉnh táo phản ứng lại Hách Quang Quang, Hách Quang Quang nặng nề hừ một tiếng nói: “Ta cũng không phải tâm địa rắn độc như ngươi, giết người thì phải ngồi tù, huống chi như vậy vẫn quá tiện nghi cho ngươi, giữ lại mạng nhỏ từ từu hành hạ mới đúng lý.”

Vương Tây Nguyệt vốn không có biểu cảm gì nghe vậy rốt cuộc có phản ứng, vốn là hai mắt vô thần lập tức trào dâng tức giận.

“Nghĩa huynh, cầu xin huynh phế đi võ công của con bọ cạp này, tránh cho nàng tìm thêm người chơi trò chơi giết người diệt khẩu.” Hách Quang Quang quay đầu nói với Ngụy Triết đang đứng phía trước.

“Võ công của nàng đã bị phế.” Âm thanh Ngụy Triết nhàn nhạt đáp lại.

“Thì ra là đã phế, không trách được nàng thành ra bộ dáng nửa sống nửa chết này.” Hách Quang Quang nói thầm hai câu, một lần nữa quan sát Vương Tây Nguyệt chằm chằm, nhíu mày suy nghĩ trong chốc lát nói: “Võ công của ngươi đã mất, nhốt ngươi nữa cũng chỉ lãng phí lương thực của nghĩa huynh, chi bằng rửa sạch sẽ cho ngươi đưa đi làm cô dâu tốt của Bạch Tiểu Tam được không?”

“Ngươi! Ngươi đừng khinh người quá đáng!” Vương Tây Nguyệt kích động, xích sắt vì nàng tức giận đột nhiên lao tới mà dao động loảng xoảng.

“Khinh người quá đáng phải là bốn chữ hình dung ngươi, bản tiểu thư ta chính là rất lương thiện đấy.” Hách Quang Quang thấy kẻ thù chật vật như vậy, tâm tình thật tốt, chống eo vui vẻ cười to.

“Ngươi không phải nữ nhân của Diệp Thao sao? Sao lại dính vào Ngụy Triết rồi hả? Dáng dấp xấu xí như vậy còn lăng nhăng, quả thật…… Ai yêu.” Vương Tây Nguyệt mắng một nửa đột nhiên đau kêu thành tiếng, hàm răng bị đánh rơi một chiếc, hung khí là một cục đá, là Ngụy Triết ra tay.

“Nghĩ kỹ phải xử trí nàng thế nào chưa?” Nguyh Triết hỏi.

“Nghĩ xong, tắm rửa cho nàng sạch sẽ rồi cho người đưa đi Bạch gia, dù sao nàng dựa vào võ công để giữ mình cũng đã mất.

“Muội nghĩ kỹ chưa?” Ngụy Triết nhìn Hách Quang Quang hỏi.

“Nghĩ kỹ rồi, gả nàng cho Bạch Tiểu Tam tương đương với một lần trả thù được hai kẻ ta ghét, quả thật là một mũi tên trúng hai con chim.” Hách Quang Quang đi tới kéo tay áo Ngụy Triết rời khỏi, vủa mới ăn cơm xong đã phải ngửi mùi thối, nàng bắt đầu buồn nôn rồi.

“Đã như vậy, cũng tốt.” Ngụy Triết cùng Hách Quang Quang song song rời khỏi địa lao để mặc Vương Tây Nguyệt đằng sau tức giận mắng to.

Trên đường về, Hách Quang Quang no đến ợ ra, mùi rượu lan tỏa, đầu óc có chút mơ hồ nhìn về phía Ngụy Triết nói cám ơn: “Đa tạ nghĩa huynh bắt được Vương bọ cạp cũng đã trừng trị, Quang Quang vô cùng cảm kích.”

“Một cái nhấc tay đúng lúc gặp thôi, cũng không phải cố ý đi truy bắt giam cầm nàng ta, ngươi không cần cảm kích.”

“Đó cũng là giúp ta một việc lớn rồi, nghĩa huynh thật là một người tốt.” Hách Quang Quang cảm thán, nhớ lại lúc trước nàng tìm mọi cách trốn tránh Ngụy Triết liền muốn chửi mình, Ngụy Triết so với Diệp Thao tốt hơn hàng trăm ngàn lần, nàng bởi vì Diệp Thao mà nghĩ Ngụy Triết đáng sợ quả thật là quá ngu xuẩn.

Lúc hai người trở về thì trời đã tối, lúc gần tới cửa biệt viện ánh mắt Hách Quang Quang liền bị một con ngựa hấp dẫn, con ngựa kia toàn thân trắng như tuyết, riêng chỗ mông đít có một nhúm lông bằng nắm đấm màu đen, đó chính là Bạch Mã của nàng!

Tim Hách Quang Quang nhất thời dâng lên tận cổ, ngựa của nàng ở chỗ này, chẳng lẽ……….

“Đã trễ thế này, hai người đi đâu mới trở về hả?” Diệp Thao lạnh nhạt nói âm thanh hàm chứa lửa giận đột nhiên vang lên, làm Hách Quang Quang sợ đến nỗi chút men say còn lại mất tăm, giật mình một cái không cẩn thận cứ thế bước một bước ‘Bùm”, ngã nhào từ trên lưng ngựa xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.