Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 31: Cường hôn cô



Lạc Phàm Vũ càng nghe càng cảm thấy kỳ quái.

Mà giờ phút này trong biệt thự nhà Nam Cung, quanh thân người đàn ông đang ngồi trên ghế salon tản mát loại không khí lạnh lùng trang nghiêm, một màn sương đen bao phủ anh, thật lâu cũng không thể tản đi, Nam Cung Kình Hiên cắn chặt cánh môi mỏng, mặt lạnh như băng nhíu chặt mày!

Không phải là cô.

Người lộ ra tin tức kia, không phải là cô.

Cuối cùng, Nam Cung Kình Hiên cũng đã hiểu ra, nhưng đã là quá muộn.

Ngón tay thon dài nắm chặt điện thoại di động, không để ý Lạc Phàm Vũ ở đầu kia điện thoại còn đang nói gì đó, anh phiền não ngắt điện thoại di động.

…..Quả thực đáng chết!

Trong nháy mắt, hết thảy mọi chuyện đều rõ như ban ngày! Nam Cung Kình Hiên cảm thấy kịch liệt đau lòng, nhất là cái tát hung ác lên má cô ngày hôm nay, nửa gương mặt sưng đỏ của cô, bộ dáng kêu gào của cô: “Buông tôi ra, nếu không tôi liều mạng với anh!” Ký ức hãy còn mới mẻ.

Đêm nay, đã định trước là sẽ khó ngủ.

*****

Sáng sớm tại Lịch Viễn, Nam Cung Kình Hiên đến lần nữa làm cho cả công ty yên tĩnh câm như hến. chương mới nhất đăng trên ddlequydon

Sắc mặt của anh tối sầm ngồi trên ghế xoay màu đen, gõ gõ mặt bàn phân phó một việc, không đến ba phút, Dụ Thiên Tuyết lại lần nữa nhận được chỉ thị đi lên lầu đưa tài liệu.

Đến trước phòng làm việc, cô sắp xếp lại tài liệu thật tốt, gõ cửa hai lần lại không nghe động tĩnh, không thể làm gì khác hơn là tự mình mở cửa.

“Xin lỗi, tôi gõ cửa nhưng không nghe ai trả lời, đành phải tự mình đi vào.” Cô nhẹ giọng nói, trong đôi mắt trong suốt có một tia trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn Nam Cung Kình Hiên, dừng lại một chút mới hỏi: “Bây giờ tôi có thể vào không?”

Phòng làm việc to lớn xa hoa như vậy, người đàn ông này giống như vị thần bóng đêm, ánh mắt lãnh ngạo như mắt chim ưng có khả năng khống chế trong tay vận mệnh của con người, anh hơi nâng cằm lên, chính là, kiêu căng nhìn cô chằm chằm, mím môi không nói lời nào.

Dụ Thiên Tuyết không chịu nổi loại không khí hít thở không thông này, nhíu đôi mày thanh tú đẩy cửa ra, lạnh nhạt nói: “Tài liệu anh cần tôi mang tới rồi?!”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn dấu tay ửng đỏ, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta khiếp đảm vô cùng. truyện chỉ đăng trên ddlequydon

Rốt cuộc, Nam Cung Kình Hiên đứng dậy, đôi mắt vẫn chăm chú vừa nhìn chằm chằm vừa đi về phía cô, cuối cùng chậm rãi dừng lại trước mặt cô, trong đôi mắt hiện lên khát vọng muốn ‘ăn’ cô, đến gần sát thân thể cô, một tay vòng qua sau lưng cô đóng cửa lại, bấm khóa.

Âm thanh ‘Rắc rắc” vang lên, cửa đã bị khóa lại.

Dụ Thiên Tuyết vô ý thức lùi lại một bước, ánh mắt trong suốt nhìn Nam Cung Kình Hiên, trong lòng có vài phần đề phòng.

“Tài liệu đâu?” Anh cất giọng hỏi.

“Ở trong này.” Dụ Thiên Tuyết khẽ cắn răng, chịu đựng cảm giác áp bách mãnh liệt, đưa tài liệu cho anh, nhưng ai ngờ, anh lại không thèm nhìn tới, cầm lấy rồi trực tiếp ném ‘Pằng!’ lên trên bàn làm việc phía sau.

Đôi mắt trong veo chợt lóe, cô đưa mắt nhìn anh, trong lòng âm thầm mắng đồ khốn kiếp, cầm thú, người kiêu ngạo ngang ngược như vậy, nửa giây, cô cũng không muốn nhìn. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn:ddlequydon

Nam Cung Kình Hiên cúi đầu, ánh mắt lướt qua dấu tay trên khuôn mặt sưng đỏ của cô: “Cô rất không muốn nhìn thấy tôi?”

“Tôi có lựa chọn nào khác sao? Nam Cung thiếu gia, nếu như tôi không đến, không nhìn, anh lại muốn đối phó tôi như thế nào đây?!” Dụ Thiên Tuyết nhớ tới câu nói ngày hôm qua: “Không đến, cô nhất định phải chết.” Đôi mắt trong veo bị một màng hơi nước mỏng che phủ, cô oán hận nói.

Nam Cung Kình Hiên chậm rãi nhíu mày, nhìn cánh môikhẽ đóng khẽ mở của cô, đau lòng cùng khát vọng điên cuồng dâng trào, đột nhiên, anh vươn cánh tay ôm chặt hông cô, chế ngự cô vào trong lồng ngực, khi ánh mắt cô vẫn còn đang khiếp sợ, anh đã chế trụ gáy của cô, hung hăng hôn lên đôi môi đỏ tươi!

Cả người của Dụ Thiên Tuyết khiếp sợ đến ý thức đều vỡ tan, chờ đến khi cô kịp phản ứng thì hơi thở nam tính cường hãn nhiệt liệt đã vững vàng bao trùm đôi môi của cô! Cô bắt đầu liều mạng giãy giụa, thân thể bị anh giam cầm trong ngực ra sức vặn vẹo, Nam Cung Kình Hiên dứt khoát ôm chặt cô, bàn tay mạnh mẽ của anh bắt được hai tay đang điên cuồng đánh đấm vặn ra sau lưng cô, ôm chặt cô, nặng nề chống đỡ ở trên cửa!

Đau nhức ùa tới, tư thế mặc cho người xâm phạm như vậy khiến Dụ Thiên Tuyết có cảm giác khuất nhục mà rơi lệ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.