Chồng Ấm Giường

Chương 9




Giờ thì Trình Bái Nghê đã biết rõ, cuộc sống này thực chẳng nói trước được điều gì, ngay lúc trước cô còn cảm thấy“Hạ Á Thiều vứt bỏ công việc chạy tới Đài Bắc” là một việc rất vô trách nhiệm, thì chưa tới nửa giờ sau, cô cũng vứt công việc sang một bên, tuy người vẫn đang ở văn phòng nhưng tâm trí cũng lơ lửng phương nào rồi.

Chu Khắc Phi không trả lời trực tiếp câu hỏi của cô “cô có giống bạn gái trước của anh không”, chỉ nói chờ anh kết thúc hội nghĩ sẽ tới đón cô sau giờ làm, đến lúc đó anh sẽ nói.

Chờ đợi câu trả lời này thật khiến người ta thấp thỏm.

Còn mấy tiếng nữa mới hết giờ làm, sự thật đau lòng nào đang chờ cô đây?

Rõ ràng chỉ cần nói “giống” hoặc “không giống” là có thể giải quyết vấn đề, vì sao anh không chịu nói rõ?

Nghĩ như vậy, đáp án hẳn là đúng rồi, nhưng cô thật sự không nghĩ Chu Khắc Phi là người mù quáng đến mức theo đuổi một người chỉ vì giống nhau hình dáng bên ngoài– nếu dung mạo tương tự nhưng tính cách lại trái ngược hoàn toàn, như vậy chẳng phải sẽ càng đau khổ hơn sao?

Thật sự, cô càng nghĩ càng không hiểu.

Cô cho rằng mình đã biết khá nhiều về anh nhưng anh chắc hẳn là vẫn còn rất nhiều chuyện giấu cô….

Không bao lâu, Hà Vi Vi cầm danh thiếp tới, “Em thật sự đã nói chị không tiếp khách nhưng đối phương kiên trì muốn gặp chị, hợp đồng tuần trước mới ký kết đang nằm trên tay cô ta, cô ta nói muốn tiếp tục thảo luận, em sợ có việc nên vào nói với chị một tiếng.”

Danh thiếp tiếng Anh, Tổng giám đốc Kênh truyền hình mua sắm của Hạ thị, Hạ Á Thiều.

Lòng hiếu kỳ hại chết một con mèo, Chu Khắc Phi không muốn trả lời thẳng Trình Bái Nghê càng muốn biết. Cô nghĩ, Hạ Á Thiều thích anh như vậy, hẳn là rất hiểu anh, nếu anh không muốn nói, cô sẽ hỏi Hạ Á Thiều.

Về phần chuyện nằm trong suy đoán dù có hay không có, cô tin mình có đủ bình tĩnh để tiếp nhận, chỉ cần biết là được rồi, những thứ khác có thể vào tai trái ra tai phải.

Trình Bái Nghê buông danh thiếp, “Mời cô ta vào.”

Hà Vi Vi giật mình, “Hợp đồng thật sự có vấn đề sao?” Không thể nào, cô và Lý Gia Hùng còn hy vọng vào khoản tiền thưởng để mua nhà nha…

Đã đóng dấu rồi thì không thể thay đổi, cô phải tin tưởng chị Nghê, cho dù đối phương muốn sửa chữa, chị Nghê cũng sẽ bảo vệ hy vọng của bọn họ.

Vì vậy, cô vỗ vỗ vai Bái Nghê, “Chị Nghê, chị ngàn vạn lần đừng lùi bước!” Tay Trình Bái Nghê khẽ run, Vi Vi sẽ không thần thông quảng đại đến thế chứ….

“Mặc kệ cô ta nói gì, chị nhất định phải kiên trì.”

“À… Được…”

"Cố gắng lên."

Cô gật gật đầu, “Cố gắng lên.”

Lúc mời Hạ Á Thiều vào phòng, trên mặt Vi Vi không thân thiện lắm, tuy rất lịch sự hỏi cô ta muốn uống cà phê hay hồng trà nhưng khuôn mặt rõ ràng mang thái độ thù địch.

Đặt ly nước xuống rồi trước khi rời đi, Vi Vi còn nắm một nắm tay cổ vũ Bái Nghê, nói không tiếng động: Chị Nghê, mùa hè này tùy thuộc cả vào chị đấy.

Cô thấy buồn cười nhưng cũng thấy ấm áp, vì vậy gật đầu với Vi Vi, ý là, “Chị sẽ cố” tuy cô cũng không hiểu được Vi Vi muốn cô cố cái gì.

So với lần kinh ngạc trước, Hạ Á Thiều đã bình tĩnh lại rất nhiều, đương nhiên một phần là vì cô biết Trình Bái Nghê không chết.

Được cứu lên, được nhận nuôi, mất trí nhớ, cô ta trở thành còn gái nuôi của Tề Ân Thục, thành quản lý của Phòng nghiên cứu công nghệ sinh học Tề thị.

Sau đó Chu Khắc Phi kí kết với cô ta.

Việc Bái Nghê còn sống, Hạ Á Thiều cô không biết nên nói là cô ta mệnh tốt hay mệnh của cô tốt – sau tai nạn ngã xuống biển kia, cô cũng nhiều lần gặp ác mộng, trong thâm tâm vẫn day dứt không yên, tuy chỉ là ngoài ý muốn nhưng nguyên nhân gây ra lại là cô.

Rất nhiều lần bừng tỉnh đậy, cô đều không ngừng nói với mình, không thể trách cô được.

Ai biết được vách đá kia lại nghiêng như vậy, ai biết vệ sỹ kia đột nhiên lại đẩy cô ta, nếu muốn nói sai, cô chỉ là tìm sai thời điểm đó đến gặp Trình Bái Nghê mà thôi, hơn nữa cô cũng không cố ý, cô cũng là nạn nhân, mỗi đêm bị đánh thức bởi ác mộng cũng chẳng dễ chịu gì… Dù nhiều năm qua không ngừng an ủi mình nhưng cô vẫn không cách nào quên được chuyện đó.

Cô xấu tính nhưng không có tâm địa xấu, cô chưa từng nghĩ sẽ hại chết người.

Nhưng việc xảy ra cũng đã xảy ra rồi, cô cũng chỉ có thể tự nói với mình, người sai chính là tên vệ sỹ Jerry kia, về phần cô, chỉ cần quên đi ngày hôm đó là được rồi.

Trình Bái Nghê chết, vĩnh viễn sẽ không trở về, chỉ cần cô ở cạnh Chu Khắc Phi, anh nhất định sẽ là của cô. Lúc ấy cô đã nghĩ như vậy.

Nhưng rồi, một năm lại một năm, Chu Khắc Phi vẫn làm việc, vui chơi, kết bạn , như một người bình thường, chỉ là, không hẹn hò yêu đương ai cả.

Không ai lọt được vào mắt của anh, kể cả cô.

Cô kỳ thật đã không ôm hy vọng nữa nhưng mà lại cảm thấy không cam tâm, vì sao chứ, vì sao anh không thử tiếp nhận cô?

Cô không nhìn thấy cô gái này có điểm nào tốt, đáng để anh yêu say đắm như vậy. Bảy năm trước nhìn thấy ảnh chụp của Trình Bái Nghê, cô nghĩ đã vậy, hiện tại đối mặt với cô ta, cảm giác này thâm chí còn mạnh mẽ hơn.

Uống một ngụm hồng trà, Hạ Á Thiều đi thẳng vào vấn đề, “Cô và Khắc Phi đang quen nhau phải không?” “Hạ tiểu thư ngàn dặm xa xôi tới đây chỉ vì muốn biết chuyện riêng của tôi?” Nói đến chuyện riêng, cô cố ý tăng ngữ khí.

“Khắc Phi là vị hôn phu của tôi, cho nên, đây không phải là chuyện riêng của cô.” Trình Bái Nghê không ngờ tới cô ta sẽ nói ba chữ kia, “Vị… hôn… phu?” “Phải” Hạ Á Thiều hài lòng nhìn tình địch biến sắc, “Tôi nghĩ cô chắc cũng biết ít nhiều về Khắc Phi, nếu như chúng tôi không có hôn ước, tại sao ông nội lại bảo trợ anh đi Mỹ học? Học phí lớn như vậy, không có ai tự dưng tốt đến thế, không phải sao?”

Trình Bái Nghê ngây người. Vị hôn phu--- cô gái này gạt người hay thật, cô không quên hôm trước mới gặp cô ta.

Lúc ấy cô là người ngoài mà lại ở trong phòng, mà vị hôn thê là cô ta lại bị ngăn ngoài cửa, Chu Khắc Phi chỉ nói vài câu đã đóng cửa lại, toàn thế giới có vị hôn phu thê nào như vậy sao?

Tuy vấn đề “Có giống bạn gái trước hay không.” làm cho cô nghi ngờ Chu Khắc Phi đôi chút nhưng đối với nhân cách của anh, cô hoàn toàn tin tưởng, anh tuyệt đối không phải loại người đã có vị hôn thê mà còn cầu hôn người khác.

Nói đi nói lại, cô ta xem mình là đồ ngốc sao? Tại sao lại nói với cô một chuyện mà chỉ cần một cuộc điện thoại cũng biết là nói dối?

“Cô tới đây chỉ vì nói cho tôi biết, Chu Khắc Phi là vị hôn phu của cô?” “Đúng vậy.” Công chúa hất hàm lên, “Còn nữa, chúng tôi sắp kết hôn, cô tránh xa anh ấy ra một chút.” “Cô nói xong chưa? Nói xong thì tới lượt tôi.” Trình Bái Nghê hơi muốn cười, “Thứ nhất, chúng tôi đang yêu nhau, thứ hai, tôi không tin cô là vị hôn thê của anh ấy, thứ ba, tôi có phải rất giống bạn gái trước của anh ấy không?”

Trong nhất thời, Hạ đại tiểu thư không phản ứng kịp, “Cô vừa nói cái gì?” “Tôi có phải rất giống bạn gái trước của anh ấy không?”

Hạ Á Thiều thoáng đã hiểu, Chu Khắc Phi vẫn chưa nói cho Trình Bái Nghê biết quá khứ của bọn họ.

Thật sự là trời giúp cô rồi, Trình Bái Nghê không tin cô là vị hôn thê, như vậy cô có thể bịa ra một số chuyện, tóm lại, chỉ cần khiến bọn họ mâu thuẫn là được.

Với tính khí cứng nhắc của Chu Khắc Phi, tuyệt đối sẽ không xin lỗi, về phần Trình Bái Nghê này, không có ký ức ngày xưa, nhiều nhất là yêu đương trong một tháng, biết mình và bạn gái cũ của anh ta giống nhau nhất định sẽ tức giận, không muốn gặp mặt Chu Khắc Phi nữa…

“Hai người rất giống, gần như là y hệt.”

Trình Bái Nghê gật gật đầu. Quả nhiên là như vậy.

Chuyện kỳ lạ trên thế giới này hình như đều xảy đến với cô, rơi xuống biển, mất trí nhớ, sinh con, gặp được người đàn ông chân chính trong cuộc sống mới nhưng mình lại giống bạn gái trước của anh…

Người bình thường gặp một cái thôi cũng không chịu được rồi, nhưng cô lại liên tiếp gặp phải, đến làm phim cũng không nhiều tình tiết như vậy a.

May mà nước mắt của cô cũng đã khóc hết ở bệnh viện chứ nếu không nghe được chuyện này, chắc đã khóc như mưa.

Rất khó chịu, cũng rất đau khổ, nhưng mà dù thế nào, cô nhất định phải cùng anh đối mặt, tốt xấu gì cũng phải đánh anh một quyền mới hả giận.

Giống với bạn gái cũ đã mất của anh, thì ra là giống với tình đich đã biến mất của Hạ Á Thiều, khó trách Chu Khắc Phi không muốn cho bọn họ gặp mặt, khó trách Hạ Á Thiều nổi giận đùng đùng đến đây, gặp cô lại như bị điểm huyệt trong nháy mắt, cái gì cũng không nói được.

“Cho nên hôm đó cô thấy tôi mới bị dọa như thế à.” Hạ Á Thiều nhìn cô, có chút không hiểu được.

Không phải là nên khóc lóc hoặc làm ầm lên sao? Tại sao gay cả thở dài cũng không có, thoạt nhìn chỉ như bọn họ đang nói chuyện phiếm?

“Vì sao cô không có phản ứng gì cả?” Đây không phải là phản ứng cô muốn a, “Có phải cô không hiểu ý tôi? Cô- giống bạn gái trước của Chu Khắc Phi, cho nên anh ấy mới tốt với cô, trong lòng anh ấy chỉ có người đó, không phải cô.”

“Bởi vì tôi quá kinh ngạc.” Trình Bái Nghê cười gượng, “Mặc dù cũng có thể tự đoán ra nhưng khi biết rõ đáp án từ phía cô, tôi vẫn có chút không chấp nhận được.”

“Người anh ấy yêu không phải cô.”

Cô nhìn Hạ Á Thiều, chờ sự công kích tiếp theo.

“Thành thật nói cho cô biết cũng không sao, anh ấy rất yêu bạn gái cũ, đính hôn với tôi cũng sau khi xảy ra việc ngoài ý muốn, cho nên tôi không ngạc nhiên khi anh ấy theo đuổi cô, hai người quá giống, anh ấy thích gương mặt của cô thôi.”

"Vậy thì anh ấy cũng không thích cô, không phải sao?"

Công chúa không nghĩ tới cô sẽ hỏi câu này, hơi ngơ ngẩn nhưng vẫn gật đầu, “Không sao, chỉ cần anh ấy bằng lòng ở cạnh tôi là được rồi, những cái khác tôi không quan tâm.”

"Ngay cả khi anh ấy không yêu cô?"

"Cho dù anh ấy không yêu tôi cũng được."

"Cho dù... Cho dù cô cũng không yêu anh ấy?"

“Tôi yêu anh ấy, đương nhiên là tôi yêu anh ấy.” Lần đầu tiên gặp mặt ở buổi tiệc đó, nhìn anh trò chuyện cô đã bị Chu Khắc Phi hấp dẫn rồi…

Đó là bước ngoặt của cuộc đời cô, bởi vì cô gặp được anh.

Trước khi quen biết Chu Khắc Phi, cô sống rất thỏa mãn, chỉ cần Hạ Á Thiều cô muốn thì cái gì cũng có, bất kể là thứ nào đi chăng nữa, không hề gặp một chút khó khăn nào vẫn đạt đươc dễ như trở bàn tay, cuộc sống suôn sẻ, chuỵen tình cảm lại càng chưa bao giờ gặp thất bại.

Thế giới này Hạ Á Thiều cô chính là trung tâm.

Muốn cái gì đều có được thứ tốt nhất, muốn hẹn với ai chỉ cần nháy mắt đối phương lập tức chạy tới, nộp bài báo cáo, giáo sư chỉ có tán thưởng thêm, tuy hài lòng nhưng thành thực mà nói, lại giống như thiếu một chút gì đó.

Mary từng nói: “Bạn là thần tiên trên trời, không hiểu sự thống khổ của nhân gian chúng mình đâu.” Mary là người Hoa di dân đời thứ ba, không bao giờ yêu được quá 3 tháng, lần nào cũng bị bạn trai vứt bỏ, khóc sướt mướt.

Cô không hiểu, cho dù bị bỏ rơi thì đã sao, đàn ông trên thế giới không thiếu, chả lẽ không phải người đó không được sao.

Mary nghe xong giơ tay dánh cô, cố gắng giải thích.

“Đó là vì bạn chưa gặp được đúng người, sẽ có một ngày bạn bắt đầu ngơ ngẩn vì một người, bắt đầu vì người đó mà cuộc sống không còn yên bình nữa, bắt đầu vì người đó mà đau lòng, người đó sẽ là người đàn ông đích thực của bạn.” Cô chỉ cảm thấy buồn cười.

Cuộc sống thật tốt đẹp, cần gì phải vì một người mà ăn không ngon ngủ không yên.

Nhưng cô không ngờ, người như vậy đã xuất hiện.

Chính là Chu Khắc Phi.

Cô không thể nào ngờ chỉ tham gia một bữa tiệc lại làm thay đổi thái độ của mình với tình yêu.

Những đứa con trai ở trường học chỉ biết nghe lời làm vừa lòng cô cô nhưng Chu Khắc Phi không như thế, anh tự hào giới thiệu về Đài Loan, về văn hóa nơi đây, ở đâu ăn ngon, ở đâu phong cảnh đẹp, vốn ban đầu cô chỉ ngạc nhiên thú vị nhưng càng về sau, ánh mắt của cô càng không thể rời khỏi anh.

Cô biết rõ anh là cô nhi, nhưng trên người anh không hề thấy bóng tối, thậm chí lúc anh nói chuyện, cô cảm thấy ấm áp như ánh mặt trời, nhất là khi nói về cuộc sống ở trường đại học, gương mặt anh như bừng sáng.

Thật là một người đặc biệt.

Khuôn mặt tuy lạnh lùng nhưng lúc nói chuyện lại rất ôn hòa , lịch sự.

Ánh mắt rất trong sáng, khi cười hơi híp lại, thật sự rất đẹp. Về sau bọn họ đi xem phim, anh trước sau vẫn duy trì khoảng cách với cô, cô cho rằng anh xấu hổ --- cô sinh ra và lớn lên ở Mỹ, bản chất đã là người phương Tây, nhưng anh thì không, anh là người phương Đông sống nội tâm, hơn nữa anh lại là cô nhi, cô lại là cháu gái duy nhất của Hạ Hữu Quang, thân phận cách biệt quá lớn, cho dù có động lòng, anh cũng không dám theo đuổi, vì vậy cô đã nghĩ, nếu anh không dám thì cô sẽ chủ động hẹn anh.

Thật không ngờ anh lại cự tuyệt, một lần, rồi hai lần, cô cũng ngờ ngợ đoán ra có lẽ anh không thích mình, nhưng cô thật sự muốn gặp anh, cho nên năn nỉ ông nội hẹn anh ra.

Ông nội rất thương cô, đừng nói chỉ là gọi điện thoại, cho dù cô nói muốn hái sao, ông cũng sẽ nghĩ cách.

Anh đến, mắng cô một trận rồi bỏ đi.

Từ nhỏ đến lớn cô chưa bị bất cứ ai mắng, ngay cả lời nói nặng cũng chưa nghe một câu.

Công chúa không vì vậy mà lui bước, ngược lại càng yêu mến anh.

Điều này cho thấy anh không ham gia thế nhà cô, người nhìn vào tiền tài mà theo đuổi cô rất nhiều, vì dung mạo mà quen cô cũng không ít, tuy cô hưởng thụ cảm giác này nhưng nội tâm vẫn có chút cô đơn.

Cô muốn một người yêu mình thật sự…

Một người thực.

Không phải vì sắc đẹp của cô, không phải vì cô có tiền, đơn thuần đến với cô chỉ vì cô là Hạ Á Thiều, cho dù tương lai cô già đi, nghèo đi, cũng sẽ ở cạnh cô.

Chu Khắc Phi không quan tâm vẻ bề ngoài của cô, chính là một sự lựa chọn tốt nhất.

Sau khi bị từ chối, công chúa định ra sách lược khác.

Anh và những người đàn ông trong bữa tiệc không giống nhau, cô phải dùng phương pháp khác.

Vì vậy, cô xin lỗi anh trước, anh cũng nhận lời xin lỗi của cô, sau đó cô nói, mình đã bị làm hư cho nên không suy nghĩ tới cảm nhận của anh, thật xin lỗi.

Đương nhiên, khi cô xin lỗi rồi, thái độ của Chu Khắc Phi với cô đã khá hơn nhiều.

Sau khi cô trở lại Mỹ, hai người vẫn thỉnh thoảng nói chuyện qua MSN, chỉ thỉnh thoảng thôi, vì cô biết anh và những người khác không giống nhau, cô sẽ từ từ.

Tiếng Trung của cô không tốt nhưng vẫn chậm rãi từng chữ từng chữ đánh, sai rất nhiều nhưng Chu Khắc Phi luôn sữa lại.

Anh nói, Tiếng Trung rất đẹp, có huyết thống của người Hoa mà không hiểu tiếng Trung là một điều rất đáng tiếc.

Cho nên cô rất hào hứng dùng lý do “Học tiếng Trung” để tiếp cận anh, chỉ cần một liên quan đến chủ đề này, anh sẽ không từ chối nói chuyện, cô càng mê muội anh hơn.

Vốn tưởng rằng hai người sẽ có tiến triển, cô không ngờ hơn một tháng qua đi, anh vẫn là một người xa lạ không thể với tới.

Không có bạn gái, tại sao lại không tiếp nhận cô?

Tại bữa cơm tối hôm đó, ông nội hỏi anh có đối tượng yêu đương không, anh nói là không có mà, hay là, kỳ thật anh có, mà lại giấu ông nội?

Nghĩ tới điểm ấy, công chúa khó có thể nhịn được, ngay lập tức kêu người điều tra.

Rất nhanh, một tuần sau đã có báo cáo.

Anh luôn cùng một cô gái ra vào, bất luận là trường học hay ký túc xá, khi ở bên cô gái kia, ánh mắt Chu Khắc Phi luôn ngập tràn vui vẻ, hai người tay trong tay, chính xác là một đôi tình nhân.

Báo cáo còn nói, cô gái kia tên là Trình Bái Nghê, cũng là đứa trẻ mồ côi mà ông nội bảo trợ, sống ngay cạnh phòng của Chu Khắc Phi. Cô không hiểu, tại sao anh lại vì cô gái mồ côi này mà từ chối cô.

Đối phương không xinh đẹp như cô, cũng không có tiền như cô, thân hình gầy gò ốm yếu, loại con gái này có điểm nào tốt chứ?

Suy nghĩ một hồi, cô quyết định dùng tiền giải quyết.

Cho đối phương một khoản tiền, để cô ta rời khỏi Chu Khắc Phi là được rồi.

Trên báo cáo nói qua hai tuần nữa cô gái kia sẽ đi Hoa Đông chụp ảnh với bạn học. Đúng, đó là một thời cơ tốt, lúc cô nói điều kiện, Trình Bái Nghê kia nhất định sẽ cần thời gian suy nghĩ, Chu Khắc Phi không ở cạnh, sẽ có lợi cho quyết định của cô ta…

Những chuyện cô làm này tốn không ít thời gian và tâm sức, vậy mà Trình Bái Nghê lại nói cô không yêu anh?

Hạ Á Thiều nhịn không được kích động, “Sao tôi có thể không yêu anh ấy được?! Tôi rất yêu, so với cô chỉ có hơn, cô có biếtbao nhiêu chuyện , tôi đã làm vì anh ấy không ?”

“Cô vì anh ấy làm chuyện gì? Không phải là vừa gặp anh ấy đã yêu, sau đó đúng lúc bạn gái anh ấy gặp chuyện không may, nghĩ cách đính hôn với anh ấy sao?”

“Không chỉ có vậy, cô…”

“Dùng ngón tay chỉ vào người khác rất không lịch sự.” Trình Bái Nghê phủi tay cô ta, “ Kỳ thật cô không thương anh ấy, cô chỉ yêu bản thân cô, bởi vì quá yêu chính mình cho nên cô không cam lòng bị người khác qua mặt.” “Không phải thế.”

“Chính là như vậy.” Cô chắc chắn, “Nếu cô thật sự yêu một người, chỉ cần giữ đầy trong tim, cho dù anh không ở cạnh cũng không sao, nghĩ đến anh ấy là thấy rất vui vẻ, nghĩ tới anh ấy sẽ mỉm cười chứ không phải là đi quen bạn trai khác… các vệ tinh xung quạnh của cô không thiếu, phải không?”

Hạ Á Thiều giật mình, “Người đàn ông như vậy ... sẽ luôn có những lúc cô đơn.” Trình Bái Nghê mỉm cười --- cô gái này đã quên vừa rồi còn xưng mình là vị hôn thê.

“Sẽ không đâu, cô đã đến đây chắc cũng điều tra về tôi không ít, bảy năm này, tôi chưa từng quen bạn trai, không phải vì không ai theo đuổi, mà vì lòng tôi đã có một người, tôi hiểu rõ cảm giác này.”

Mỗi lần trong mộng, cô đều cảm thấy rất khó chịu, “Mẹ nuôi của tôi từng đưa tôi về bờ biển mà tôi bị tai nạn, chỗ đó mọi người đều nhớ rõ, có một năm, sau khi một cô gái bị rơi xuống biển, bạn trai của cô ấy chưa từng bỏ ý định tìm kiếm… chỉ như vậy thôi, tôi đã cảm thấy rất hạnh phúc.”

“Cô ... Cô có quay trở lại nơi đó?”

“Ừ, muốn trở về xem có nhớ gì không, nhưng mà cái gì cũng không nhớ được, nhưng sau lần đó, tôi rất vui vẻ, tuy trong mơ nhìn không rõ hình dáng nhưng khi tôi biết mình được yêu, hơn nữa còn rất yêu, những năm gần đây tôi vẫn một mình, tôi rất nhớ người đó, nhưng tôi cũng không cảm thấy cô đơn.” Hạ Á Thiều không lên tiếng, nghĩ lại lời Bái Nghê vừa nói --- nếu cô thật sự yêu một người, trái tim sẽ tràn đầy, cho dù anh không ở cạnh, cũng sẽ không cô đơn.

Không hiểu tại sao, nghĩ tới đây cô cảm thấy có chút nản lòng.

Trình Bái Nghê nói: “Tôi nhớ cô tới đây để đả kích tôi, ừ, thành thật mà nói, mục đích của cô đã đạt được rồi, tôi cũng phải cảm ơn cô, sự xuất hiện của cô hôm nay có ý nghĩa rất lớn với tôi, tuy bây giờ chưa thể nói nguyên nhân cho cô, nhưng tương lai, nếu có cơ hội, tôi sẽ cho cô biết.”