Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Chương 12: Bối rối rời đi




“Phu nhân, lúc trước trên máy bay về nước tôi có được nghe báo chí đăng tin về hôn lễ giữa cô và tổng tài, giới truyền thông cũng đã dùng không ít những từ ngữ hoa mĩ để đánh giá con người cô, hiện giờ được gặp mặt, quả nhiên chính là cao quý thanh lịch, xem ra phóng viên tòa soạn báo không hề khuếch đại lời nói rồi.” Trần Nhược Hồng mỉm cười nịnh nọt nói với Hoa Ngữ Nông.

Lời này nghe vào trong tai Hoa Ngữ Nông hoàn toàn không có bất cứ ý nghĩa gì, chính xác mà nói, giờ phút này cô căn bản không hề có tâm tình nghe người ta nói chuyện. Cả người cô như bị kim đâm, kiến chích, khó chịu vô cùng khiến nội tâm không ngừng vật lộn, cô rất rất muốn dùng sức xé toạc đi lớp da trên thân thể mình.

Bởi vì Hoa Ngữ Nông không yên lòng nên mới không nghe rõ những gì Trần Nhược Hồng nói, vì thế cô không có bất kỳ phản ứng nào, nhất thời khiến Trần Nhược Hồng vô cùng xấu hổ.

“Ngữ Nông, em làm sao vậy? Trần tiểu thư đang nói chuyện với em đấy.” Ninh Quân Hạo đã nhận ra sự bất thường của Hoa Ngữ Nông, anh lập tức nhẹ nhàng vỗ lưng cô nhắc nhở.

Cái vỗ này của anh không mạnh lắm, song vừa lúc lại đem mọi cảm giác khó chịu trong cơ thể mà Hoa Ngữ Nông cố gắng áp chế toàn bộ vạch ra ngoài, nhất thời, dưới chân cô như có chút nhũn ra đẩy đẩy Ninh Quẩn Hạo, chân lùi về đằng sau mấy bước, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô vội vàng ném ra một câu: “Thật xin lỗi, tôi…thân thể của tôi có chút không thoải mái, trước xin lỗi không tiếp được…”

Nói xong, cô liền cuống quít bỏ chạy lên tầng trên, lưu lại một đám người chẳng hiểu rõ chuyện gì đang xảy đến.

“Sao lại thế này? Đây là…con bé…như thế nào…” Dương Thải Phân phục hồi tinh thần nhanh nhất, bà chỉ vào Ninh Quân Hạo hỏi.

“Không bằng mọi người trước cứ ra hoa viên dùng đồ lót dạ đi đã, mời…mời…” Ninh Quân Hạo lập tức phản ứng ngay, chỉ dẫn mọi người tiến vào trong vườn hoa.

Nhất thời, mọi người đồng thời phục hồi tinh thần lại, dưới sự chỉ dẫn của Ninh Quân Hạo cùng đi đến hoa viên. Trần Nhược Hồng là người ra khỏi phòng khách cuối cùng, cô đi đến bên người Ninh Quân Hạo nói: “Quân Hạo, chúc mừng anh cưới được một người vợ xinh đẹp như thế.”

“Cảm ơn, tôi phải lên trên xem cô ấy thế nào, cô cứ tự nhiên.” Khóe miệng Ninh Quân Hạo hơi gợi chút ý cười, nhưng sau đó đã nhanh chóng xoay người đi lên tầng trên.

Tiến vào phòng ngủ, Ninh Quân Hạo không hề nhìn thấy bóng dáng Hoa Ngữ Nông, ngược lại anh nghe được trong nhà tắm có tiếng nước truyền đến.

Đáy lòng khó hiểu, anh nhanh chóng đi đến cửa phòng tắm, mạnh mẽ mở cánh cửa bằng thủy tinh ra, cửa cũng không bị khóa trái, cho nên anh liếc mắc một cái liền thấy được một bức tranh mỹ nhân đang tắm.

Chẳng qua, mỹ nhân có chút kỳ quặc…