Chồng Xấu Xa Rất Khó Chơi

Quyển 2 - Chương 1: Trở về




"Bảo bối , Randall tới tìm con ,mau xuống dưới lầu a."

Lam Vinh đứng ở cửa thang lầu đối với ở trên lầu hô to .

Lam Phong Ngữ ngồi ở trong phòng ,rèm cửa sổ đều kéo xuống ,một tia ánh sáng cũng không thể đi vào .

Toàn bộ trong phong tối như mực ,nếu như không bật đèn lên ,thì gần như không nhìn thấy gì cả .

Mà từ lúc trở về trong nước ,cô luôn luôn đều như thế này ,mệt mỏi không có một chút tinh thần .

Người trong Lam gia đều lo lắng tình huống của cô ,chính là lại không biết nên mở miệng thế nào .

Hơn nữa chuyện tình cảm người khác cũng không thể nói cái gì liền giải quyết được ,đó là quá trình mà mỗi người phải trải qua .

Sở dĩ ,ở trong lòng vẫn là lo lắng , người trong Lam gia vẫn tuyệt đối để cho cô tự do ,khiến cô dựa vào sức lực của mình mà đứng lên .

Mà mấy ngày nay ,trừ bỏ người Lam gia , Randall cũng tới chơi nhiều hơn ,gần như có thể nói là mỗi ngày đều tới đúng giờ .

Đối với chuyện của bảo bối nhà mình và Randall ,ngay từ đầu người trong Lam gia vẫn duy trì thái độ .Bất quá duy trì là duy trì ,nhưng cụ thể vẫn là do bảo bối quyết định .

Thật ra bọn họ đối với Randall là rất vừa lòng ,nếu bẩo bối mà không vừa lòng ,như vậy bọn họ cũng không thể miễn cưỡng .

"Đặng đặng ." Tiếng bước chân theo trên lầu truyền đến ,mọi người đang trò truyện ở dưới lầu ,liền ngẩng đầu lên ,biểu tình ở trên mặt đột nhiên buông lỏng ,giống như là có chuyện gì được buông xuống .

"Bảo bối ."

Vài người trăm miệng một lời kêu lên .

Lam Phong Ngữ bài trừ một cái nụ cười nhợt nhạt ,tiều tụy ,không có một chút tinh thần .

Cái dạng này làm cho mọi người ở đây một trận đau lòng .

Theo thói quen đi đến phia bên cạnh người đàn ông tóc vàng kia ngồi xuống ,sau đó tiếp nhận cái gối ôm mà anh đưa ôm vào trong ngực ,sau đó đem cằm đặt ở trên gối chờ nghe mọi người nói chuyện phiếm .

"Bảo bối ,tối hôm qua có ngủ được không ?"

Randall đau lòng nhìn người bên cạnh tiều tụy không ít ,yêu thương sờ tóc của cô ,sau đó ôn nhu nói .

Lam Phong Ngữ rầu rĩ gật đầu .

Sau khi về nước ,cô liền bắt đầu mất ngủ ,buổi tối mỗi ngày đều nằm ở trên giường trợn tròn mắt đến hừng đông .

Cô biết bệnh trạng của bản thân mình ,nhưng là bản thân mình cũng nỗ lực ,nhưng vẫn không có biện pháp .

Hiện tại toàn bộ đầu óc chỉ có cảm giác duy nhất là quá mệt mỏi .

Trên người cũng mệt mỏi ,trong lòng cũng mệt mỏi ,đầu nặng nề ,một chút khí lực cũng không có ,bây giờ cô cần phải ngủ một giấc ngon lành ,nếu không sớm muộn gì cũng hỏng mất .

"Mệt chết đi ?"

Ánh mắt đau lòng nhìn cô ,tuy rằng người Lam gia và những người khác cũng đều ở đây ,nhưng Randall vẫn thản nhiên đem cô vào trong lòng : " Anh ôm em ,em hãy nhắm mắt lại nằm một lúc có được hay không ? Nếu không ngủ được ,thì cứ nhắm mắt lại nghe mọi người nói chuyện có được hay không ?"

Thanh âm của anh thật ôn nhu ,Lam Phong Ngữ nghe liền theo bản năng đem người tựa vào trên người anh ,sau đó từ từ nhắm hai mắt lại .

Randall vừa nhấc đầu liền chống lại ánh mắt lo lắng phẫn nộ phức tạp của người Lam gia ,liền hướng mọi người cười cười ý bảo bọn họ không cần lo lắng . Thời điểm cúi đầu nhìn về phía người ở trong lòng ánh mắt xanh lục trong nháy mắt trở lên rất sâu ,giống như nước suối trong đến cực hạn làm cho người ta sa vào trong đó mà không thể thoát ra được .

Lam Phong Ngữ tựa vào trong lòng Randall ,loại tư thế này tuyệt đối là không xa lạ . Từ nhỏ đến lớn ,cha và các anh đều luôn thích ôm bản thân mình ,nói là thân thể cô mềm yếu ôm rất thoải mái .

Chính là ,cảm giác này ,đặc biệt rất kỳ quái .

Trong lòng có điểm ê ẩm ,như là muốn khóc . Sau đó lại là ấm áp ,thật thoải mái .

Cảm giác bất đồng tụ tập ở trong lòng ,khiến ý thức của cô bắt đầu trở nên mơ hồ .

Vừa mới bắt đầu còn có thể miễn cưỡng tập trung tinh thần nghe mọi người nói chuyện phiếm ,nhưng rất nhanh ánh mắt trở nên thật nặng nề ,bất quá vài giây sau cô liền đi vào giấc ngủ say .

Randall là trước tiên phát hiện người ở trong lòng khác thường ,khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên vui sướng ,đối với những người khác làm ra một cái " Đang ngủ ",nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế để cho người ở trong lòng ngủ được thoái mái .

" Bảo bối đang ngủ ?"

Lam Vinh một mặt vui sướng ,ánh mắt có chút ướt át.

Cả cuộc đời này của ông đều rất thuận lợi ,ở thương trường là đánh đâu thắng đó không có gì cản nổi vương giả .Cưới được người phụ nữ trong lòng về làm vợ ,sau đó lại có mấy người con ưu tú ,nhưng làm cho ông vừa lòng nhất ,là có được một cô con gái bảo bối .

Con gái là trân quý bảo bối ở trong lòng ông ,ngậm trong miệng sợ tan ,phủng trong tay sợ nát .

Mà lần này bảo bối bị ủy khuất lớn như vậy ,trong lòng ông luôn luôn nghẹn cháy .

Nếu không phải bảo bối luôn luôn nhắc nhở nói chuyện này là của con ,tự bản thân mình giải quyết ,nếu không chỉ sợ lam gia sớm đem một đám người kia biến mất trên thế giới .

Đây chẳng phải ba hoa hay khoa trương cái gì ,chỉ cần ai biết rõ về con người của ông thì hiểu ,chyện này đối với ông mà nói tuyệt đối là dễ như trở bàn tay .

"Muốn hay không đem bảo bối trở về phòng ngủ ? nếu để như vậy cậu sẽ không thoải mái ."

Lam Dật Thiên đề nghị nói .

Randall lắc đầu : " Không cần .Vất vả lắm cô ấy mới ngủ được ,lên lầu động tác mạnh như vậy sẽ làm cô ấy bị đánh thức ,như vậy sẽ không tốt lắm ."

"Vậy thì chỉ có thể vất vả cậu ,Randall . Mấy ngày hôm nay bảo bối không có ngủ được ,lên lần này ngủ phỏng chừng thời gian rất lâu . Nếu cảm thấy không thoải mái liền nói một tiếng ."

"Ân ."

Randall mỉm cười gật đầu ,sau đó tiếp tục cúi đầu nhìn người trong lòng .

Trên thực tế ,loại chuyện này đối với anh mà nói ,cũng không phải gánh nặng gì ,ngược lại là một loại hưởng thụ ngọt ngào .

Bảo bối có thể ngủ ở trong lòng mình ,như vậy là tỏ vẻ bản thân mình ở trong lòng bảo bối chiếm không ít phân lượng .Loại cảm giác này ,làm cho người ta thật thoải mái ,cũng làm cho người ta thật hưởng thụ .

Người Lam gia xem hai người bọn họ ngọt ngào ở cùng một chỗ ,đề cưồi ý vị .

Nhìn nhau vài lần liền không hẹn ,mà tìm lấy cớ đủ các loại rời khỏi phòng khách ,để cho bọn họ có một chỗ không gian.