Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 172: [Ngoại truyện] Buổi chiều trà ở Esme



Bạn thích cái gì?

Buổi sáng sớm yên lặng. Hoa Lam Đằng nhà mình trồng. Bánh ngọt giá đặc biệt nhà Nina. Núi rác ở Meteorcity có thể tìm được đinh sắt miễn phí. Thùng dụng cụ. Miru yêu quý đồ dùng gia đình. Có thể nhận tiền công được gửi qua ngân hàng Esme và những đồ vật lành lặn, nhìn không ra chỗ sứt mẻ.

Còn có cả... nóc nhà.

Mũi giày nhấn nhẹ lên thanh đỡ cứng rắn nhất của nóc nhà, nhảy lên cao, mái tóc mềm mại mang màu sắc của bầu trời, khẽ bay lên một giây lại hạ xuống.

Thợ sửa chữa giống như một đóa hoa với nhiều lá bay rụng, không hề có chút áp lực khi xách theo thùng dụng cụ tự chế của mình và chạy ở trên nóc nhà.

Buổi chiều của phố Bối Bối luôn có vẻ quá mức im lặng, không bằng sáng sớm mỗi nhà ngủ dậy là cứ như gà bay chó sủa, rầm rầm đoàng đoàng còn ầm hơn cả lúc anh sửa sàn nhà. Cũng không giống hoàng hôn, mọi người tan tầm rộn ràng vui cười ầm ĩ.

Anh thích đi ra ngoài làm việc những lúc như thế này, xem nhà ai có đồ gì cần tu sửa không. Ba bước cũng làm thành một bước, nhảy từ nóc nhà trượt xuống bức tường dựng thẳng, gót chân chạm đất trước do ảnh hưởng của trọng lực, khéo léo lại nhấn một cái, cả người nhẹ như lông chim, quen tay đẩy ra cửa sổ trên tường, nhanh chóng lủi vào.

Là nhà Sahil, thợ sửa chữa vừa nhảy xuống sàn, hai mắt nhìn quanh căn nhà, bắt đầu kiểm tra đại khái.

Sô pha không thành vấn đề, đèn treo không thành vấn đề, dây điện bên ngoài không thành vấn đề, tường giấy và... thợ sửa chữa lập tức cúi đầu, một con dao không tiếng động mà âm u lạnh lùng phi sát qua đầu anh, thiếu chút nữa đã gọt đầu anh làm đôi.

Anh không liếc con dao cái nào, nhanh chóng lăn một vòng dưới sàn, tốt lắm, đường ống bên dưới sàn không thành vấn đề. Vài cái kim bén nhọn đến mức có thể chọc thủng nội tạng anh cắm phập vào chỗ sàn mà anh vừa lăn.

Sửa chữa vẫn không quay đầu lại, hơi cúi thấp người xuống, tay chống đất linh hoạt lủi lên cầu thang. Trần nhà không thành vấn đề, xà nhà không thành vấn đề. Sau lưng, vài cái dĩa ăn lóe sáng dữ tợn cắm phập vào tấm ván gỗ trên cầu thang.

Giữa lúc như chỉ mành treo chuông, thợ sửa chữa nhảy lên tầng hai, tốc độ kinh người vừa đẩy ra mỗi một cánh cửa phòng vừa chạy.

Giường ngủ bốn cột không thành vấn đề -- dao gọt trái cây suýt nữa chặt trúng cẳng chân anh.

Vòi phun nước và bình nước nóng trong nhà vệ sinh không thành vấn đề -- con dao nhỏ thái thịt bò vụt sát qua sườn mặt anh.

Tủ trong phòng không thành vấn đề -- hai, ba bước nhảy đến cửa sổ cuối phòng, đẩy ra cửa sổ thủy tinh trực tiếp nhảy ra khỏi nhà, tốt lắm, trục xoay của cửa sổ cũng không thành vấn đề.

Phía sau, một bóng dáng mơ hồ hắc ám lại gầy yếu theo kịp, tay cầm con dao như tử thần, vung mạnh về phía lá lách phía sau lưng của thợ sửa chữa. Kimônô xinh đẹp có họa tiết hoa hồng, khi giơ tay công kích, vạt áo bay lên giống như đóa hoa lộng lẫy nở rộ.

Thợ sửa chữa ở không trung đột nhiên rơi xuống, khiến lần công kích trí mạng này thất bại. Sau khi hạ xuống đất, anh không chút do dự đẩy cửa sổ nửa mở ở tầng một rồi lại nhảy vào, trở lại trong phòng, phòng bếp rộng mở ở trước mặt anh.

Gas bếp lò tủ lạnh máy xay ống nước máy rửa chén không thành vấn đề... Thợ sửa chữa nghiêng đầu né móng vuốt đột nhiên xuất hiện sau lưng, trực tiếp chạy ra phòng bếp. Phía sau, bóng dáng mơ hồ như u linh kia đột nhiên thuận tay chộp lấy dao gọt trái cây sắc bén trên tường phòng bếp, đuổi theo bám riết không tha.

Một người lấy một loại tốc độ quỷ dị đến mức khiến người ta ngạc nhiên vừa chạy vừa kiểm tra, một người giống như hồn ma, dáng vẻ tuyệt đẹp đến mức mờ ảo không rõ, đầy sát khí truy đuổi sau lưng.

Hai người giống như tàn ảnh của gió vậy, thợ sửa chữa chạy đến cửa nhà xác định khóa cửa vẫn lành, lại nhảy qua tường rời khỏi nhà Sahil, toàn bộ quá trình xem xét nhà cửa không vượt quá mười giây.

Tuy rằng kiểm tra xong xác nhận tất cả vẫn ổn, nhưng số lỗ mà dao nĩa đâm thủng trong lúc truy đuổi vừa rồi thì phải sửa. Thợ sửa chữa xách thùng dụng cụ quay đầu lại, thấy Shiyou trong bộ kimônô hoa văn phức tạp, vạt áo quá gối đứng ở cửa nhà mình, cầm dao nĩa lóe sáng trong tay. Cô lạnh lùng nhìn thợ sửa chữa, trong đôi mắt to màu vàng không hề có chút nhân tính nào.

Ai dám vào nhà của cô và Sahil, cô liền giết chết kẻ đó.

Thợ sửa chữa lười lãng phí thời gian, xoay người chạy mất, không có Sahil ở cạnh thì Shiyou sẽ không cho ai vào nhà để mà rảnh rỗi sửa sàn.

Đối diện là nhà Miru, dây leo hoa hồng nở bám trên tường, hoa hồng Đại La đầy vườn. Thợ sửa chữa trực tiếp bước qua cửa sổ sát đất không bao giờ khóa, âm thanh tinh tế của chuông gió thỉnh thoảng vang lên như sự dịu dàng thanh thản của chủ nhà.

Trên sàn sạch sẽ tràn đầy ánh mặt trời chiều của Esme, một vài quyển sách rải rác trên sàn, vài cái đệm dựa hãng DIY đặt bên cạnh. Dễ dàng tưởng tượng ra hình ảnh chủ nhà thường xuyên ngồi trên đệm, đặt sách lên đùi lật xem.

Trên bàn cạnh sô pha là một lọ thực vật chỉ sống bằng nước, cành lá cuốn khúc hơi chúc xuống, đóa hoa phúng phính trong suốt lượn lờ nở rộ.

Bình thường giờ này, cô ấy sẽ đến thư viện mượn sách.

Thợ sửa chữa nhẹ tay nhẹ chân dò xét toàn bộ căn nhà một vòng, tất cả đều tốt. Lúc sắp đi, anh đột nhiên quay đầu liếc ghế sô pha dài ở đại sảnh.

Ba giây sau, anh đứng cạnh sô pha, vươn hai ngón tay đo lường vị trí trên sô pha một chút. Miru bình thường chỉ ngồi phía bên phải gần giữa sô pha, mà nếu là cái tên đàn ông thích phá phách kia thì trực tiếp nằm. Ừ, giấu kim nhọn chết người ở cuối sô pha, làm thế không hại đến Miru nhưng lại có thể đâm tên kia một lỗ.

Thợ sửa chữa rất nghiêm túc nghĩ kế hoạch đùa dai, anh lấy ra một con dao nhỏ bén nhọn không có cán, ngón tay vừa cử động một cái, một sợi chỉ cùng màu với sô pha xuất hiện, đầu sợi chỉ là một cây kim lóe sáng dưới ánh mặt trời.

Dựng thẳng con dao lên cắm vào cuối sô pha, khâu lại lỗ mà con dao nhỏ đã chọc thủng, hoàn thành chỉ trong 0.3 giây một cách hoàn mỹ. Bạn nói xem vì sao anh ta lại chán ghét cái tên tóc đen mắt đen kia đến thế?

Bởi vì nhìn từ đầu tới chân cái tên kia là biết hắn là kẻ chuyên phá phách.

Thợ sửa chữa xách thùng dụng cụ chạy ra nhà Miru, sải bước lướt qua bụi hoa Nguyệt đang nhắm chặt nụ, nhảy vào trong vườn Majo. Đập vào mắt là hoa Vị Tử mọc khắp nơi, màu sắc đa dạng mà đầy sức sống, đóa hoa xinh đẹp trải khắp bên ngoài căn nhà.

Chắc tên Majo kia lại đang ăn ngủ ở Meteorcity, thợ sửa chữa giơ tay lên, một cây kéo lớn lập tức xuất hiện, cho nên mấy thứ này mới không có ai quan tâm.

Ngày nào anh cũng xén, nhưng số hoa này ngày nào cũng mọc dài ra. Sức sống ương ngạnh khiến người ta cảm thấy quỷ dị, có khi loại thực vật này rất có thể đả bại được vùng đất cực kỳ ô nhiễm của Meteorcity, cuối cùng nở rộ dưới bầu trời không sạch sẽ ấy.

Vất vả giúp Majo quét tước nhà xong, thợ sửa chữa âm thầm ghi nhớ ‘thù’ này. Dọn dẹp một lần lấy năm ngàn Geny, tỉa hoa một lần lấy một vạn hai ngàn Geny, thay dây điện lấy hai vạn ba... Miễn phí á? Đại tỷ Manuel từng nói, nếu là con gái thì có thể giảm hoặc miễn, con trai thì một xu cũng không bớt.

Thợ sửa chữa vừa tính xem cái tên mê mì ăn kia nợ anh bao nhiêu Geny vừa chạy tới nhà tiếp theo, kiểm tra buổi chiều là lạc thú của anh. Căn nhà yên lặng, đồ dùng gia đình cũ cũ lại hoàn mỹ, ngẫu nhiên còn có thể gặp được vài người có thể ‘giúp’ anh hoạt động gân cốt.

Anh nhảy từ trên nóc xuống cửa sổ nhà Mizuno, đột nhiên cả lưng như đều nổi da gà, liên tục lộn ngược người ra sau, nhanh chóng tránh xa cửa sổ, như là bản năng báo động trước của động vật dưới lòng đất, tốc độ tránh né là cực kỳ chuyên nghiệp.

Mizuno đứng ở bên cửa sổ không biết từ khi nào, trông có vẻ mất ngủ đói ăn mắt nhập nhèm. Anh ta hơi chậm chạp, nhìn thấy thợ sửa chữa vào phòng cũng không có phản ứng gì.

Thợ sửa chữa cách anh ta xa xa, yên lặng đứng, đợi vài giây sau, Mizuno mới lắc đầu hơi nghi hoặc lầm bầm lầu bầu “Mình chạy đến đây làm gì nhỉ? Một vài đoạn văn tự cổ còn cần dịch ra nữa.”

Vừa nói vừa chậm rì rì về phòng, lại ở trước cửa phòng chậm rãi quay đầu lại, khí chất dịu dàng thường ngày biến mất, vẻ âm u lạnh lùng hiện ra trong đôi mắt tím, vẻ mặt tỉnh táo mà lại mệt mỏi.

“Tôi mệt, lười bắt cậu. Lần sau cậu còn dám xâm nhập vào nhà tôi, tôi sẽ tróc từng cái xương cốt trong người cậu ra, con chuột Meteorcity.” Mizuno cười hà hà, vẻ tỉnh táo và mệt mỏi thay nhau hiện lên trên mặt. Ý cười nhanh chóng biến mất trong đôi mắt màu tím, anh ta trực tiếp ngã quỵ xuống sàn, ngủ bất động như xác chết.

Thợ sửa chữa ngây người một lúc, xác định đối phương sẽ không đột nhiên nhảy dựng lên, mới lui ra sau nhảy đi. Lúc chạy xuống cầu thang, vẻ mặt anh ngơ ngác khá cứng ngắc, lòng bàn tay ướt đẫm cùng hai chân chạy nhanh nói cho anh rằng quả nhiên anh vẫn không đánh lại được Mizuno, hơn nữa, bệnh tâm thần phân liệt của Mizuno hình như vẫn chưa khỏi.

Chạy ra khỏi nhà Mizuno, đối diện là phòng khám nhỏ của nhà Harris. Anh nhảy lên nóc nhà, nhìn thấy Harris đang đứng trung bình tấn dưới hoa Wisteria hình chuông, một thùng nước cao hai tầng nhà vững vàng đặt trên hai tay mà ông ấy đang giơ ra, Bella mặc váy dài có hoạ tiết hoa hồng, tao nhã ngồi nghiêng bên cạnh thùng nước. Bà ấy cầm cái muôi gỗ nhỏ múc nước trong thùng để tưới cho hoa. Mỗi một đóa hoa nhỏ màu tím giống như bọt nước trên đầu ngón tay bà, óng ánh lóe ra ánh sáng trong suốt.

“Ông già, ông cảm thấy đóa hoa này nở có xinh đẹp không?”

“Xinh đẹp, em nói xinh đẹp thì nó nhất định là xinh đẹp rồi.” Harris đáng thương cho dù ngẩng đầu cũng chỉ nhìn thấy một cái thùng, nào biết được hoa trông thế nào.

“Ông có lệ bà đây phải không! Hoa còn chưa nở đâu! Làm sao mà nhìn ra được có xinh đẹp hay không!” Bella nổi giận đùng đùng điên cuồng hét lên với thùng nước, nước trong thùng lập tức chấn động, gợn sóng kinh người.

Harris lập tức khổ sở cúi đầu sám hối “Vâng vâng vâng, em nói gì cũng đúng cả, bà xã đại nhân.”

Thợ sửa chữa thầm thè lưỡi, giả vờ như không thấy đại ca của phố Bối Bối bị ngược đãi, vài bước lẻn lên nóc nhà Harris.

“Thợ sửa chữa, lại đi rèn luyện thân thể à? Thân thủ tiến bộ rồi đấy, không bị Mizuno đánh gãy cái xương cốt nào cả.” Bella vung cái muôi gỗ với bóng dáng thợ sửa chữa, so với nói là kiểm tra dây điện vòi phun nước, không bằng nói là cố ý đi chọc người khác để quyết đấu. Những người đi ra từ Meteorcity, hầu như không có ai là yên tĩnh nổi.

Tiến bộ sao? Nghe được trưởng bối đánh giá, trên gương mặt ngơ ngác của thợ sửa chữa lộ ra một nụ cười đáng yêu. Anh nhảy lên từ nóc nhà cao của phố Bối Bối, bầu trời trong xanh trải dài gần như vô tận.

Meteorcity ngay tại phía chân trời, nơi đó có rất nhiều đinh sắt miễn phí và những kẻ đang lưu lạc.

Xoay người đưa lưng về phía chân trời là có thể nhìn thấy Esme đầy hoa nở rộ, thợ sửa chữa nhớ mình còn phải đi giúp Nina sửa lò nướng và quạt. Anh vội vàng xách thùng dụng cụ chạy về phía nóc nhà phố Số 13, Meteorcity ở phía sau anh càng ngày càng xa. Những người của Meteorcity cũng không quen hoài niệm cái gì, có thể sống và chạy lên con đường của mình, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh trên đỉnh đầu, ngắm nhìn hoa tươi khắp bốn phía, cảm giác cũng không tệ, cứ tiếp tục chạy như thế đi.

Buổi chiều, trên đại quảng trường, tốp năm tốp ba nghệ nhân lưu lạc vây quanh suối phun, phơi nắng dưới ánh mặt trời nhè nhẹ, có chút buồn ngủ. Một người lang thang rách nát, đầu đội mũ đi đến suối phun. Hắn ngồi xuống đất, dựa vào tường của bể suối, thuận tay vứt mũ xuống bên chân. Khắp mặt dính đầy nước đen đất bùn, bẩn đến mức không ai nhận ra nổi người này đi từ nơi quái quỷ nào ra.

Hắn nhìn phía thư viện, rồi tiếp tục ngồi đó, có vẻ không định đứng dậy.

Thợ sửa chữa chạy qua hắn, anh nhận ra hắn, nhìn hắn một cái.

Bên kia suối phun, hai thành viên đội chấp pháp kéo một người vùng khác đang gào khóc. “Tôi chỉ là không cẩn thận dùng cung bắn con chim này thôi! Tôi không hề có ý định nướng nó lên ăn đâu! Tôi không hề biết nó là vật biểu tượng của Esme mà!!!” Người đàn ông giãy dụa liên tục vung hai chân, anh ta đến để du lịch chứ không phải đến ngồi tù.

“Ay u, không được rồi. Chim Bạch Nha là động vật được Esme bảo vệ, anh định ăn nó đã là tội mưu sát rồi, thế mà còn định nướng ăn thì đúng là tội ác tày trời.” Đứng bên cạnh thành viên đội chấp pháp là một tiểu đội trưởng, anh buồn rầu sờ sờ băng dán OK trên mặt mình, đôi mắt híp thành một đường thẳng tắp, biểu hiện rằng anh bị khó xử đến mức nào.

Thợ sửa chữa thờ ơ với đội chấp pháp, vẫn tiếp tục đi, vừa chạy vừa chào người đang đi ra thư viện “Miru, xin chào.”

“A? Thợ sửa chữa, anh vẫn bận bịu như thế.” Cô gái xách một túi đựng đầy sách, mỉm cười dịu dàng, đôi mắt màu xanh da trời xinh đẹp như nước.

Nhìn bóng dáng thợ sửa chữa chạy xa, cô chậm rãi đi qua đại quảng trường, thói quen dừng lại trước mặt người lang thang, thả một đồng tiền xu vào mũ dưới đất rồi lẳng lặng bước đi. Đi chưa được vài bước, hình như cô chợt nhận ra điều gì, đành phải lại quay lại, khom người lấy đồng tiền xu trong mũ ra.

“Về nhà thôi, sao lại biến thành thế này.” Cô gái vươn tay kéo bàn tay bẩn của người lang thang, kéo cái tên lười đến mức ‘nhân thần cộng phẫn’ ấy đứng lên.

“Anh đói bụng.” người lang thang gãi mái tóc đen bẩn bụi, bình tĩnh oán giận.

“Trở về rồi nói sau, không biết trong tủ lạnh còn rau không.” Cô gái rất nghiêm túc tính xem trong nhà còn bao nhiêu thức ăn.

“Không muốn súp lơ.”

Hai người đi trên con đường lớn đầy ánh mặt trời, bóng dáng càng lúc càng xa giống như bức tranh tự nhiên vậy.

Thành viên đội chấp pháp còn kéo cái tên chết cũng không hối cải kia, người qua đường không hay ho liều mạng giãy dụa cạnh suối phun. Nước suối trong suốt, bắn tung tóe khắp không trung.

“Đội trưởng Hyuga, cô Miru đi rồi.” một thành viên vô cảm báo cáo, coi chuyện tiểu đội trưởng nhà mình đột nhiên biến mất là điều đương nhiên.

Anh ta vừa báo cáo xong, trong suối phun, một cái đầu người cũng chậm chậm nhô lên. Người qua đường giáp bị túm giãy không ra, tròng mắt sắp xông ra ngoài, vừa rồi rõ ràng còn đứng bên cạnh mình, sao lại bỗng dưng biến mất rồi lại bỗng dưng xuất hiện thế không biết.

“À... Ấy ấy đi rồi à.” tiểu đội trưởng nhô nửa đầu lên khỏi mặt nước, hai mắt vốn híp lại càng híp, anh ta ngồi xổm trong suối, giơ hai tay vịn lên bờ tường của bể, rất tội nghiệp xụ mặt nhìn hai người đã đi xa... nhìn một người trong đó.

Tư thế yên lặng nhìn về nơi xa ấy, còn bất động hơn cả pho tượng giữa bể suối phun.

Hai thành viên không nói gì nhìn trời, rốt cuộc vụ thầm mến này lúc nào mới kết thúc đây, đội trưởng Hyuga, xin ngài hãy ‘xông pha’ một phen, đi tỏ tình đi.

Một thành viên đội chấp pháp thấy tiểu đội trưởng nhà mình đi làm tảng đá thâm tình, đành phải tự mình nhấc cái lồng sắt trên đất lên, một con chim Bạch Nha xinh đẹp trong lồng đang thư thái dùng mỏ chải vuốt vài lông chim bị xù của mình. Anh ta đẩy cửa lồng ra, con chim màu trắng vỗ cánh vài cái, nhảy ra khỏi lồng vọt lên đỉnh đầu mọi người, cao cao bay lên, phi về phía bầu trời xanh rộng lớn.

Vài chiếc lông chim màu trắng chậm rãi bay xuống, một người đàn ông ngồi xổm trên nóc nhà tu sửa lỗ hổng, gãi gãi mái tóc màu rám nắng của mình, phủi đi lông chim rơi xuống đầu mình.

Ông chú đứng dưới nhà cao giọng kêu “Aidou-chan, làm việc cho tốt, đừng nhàn hạ biết không?”

“Này chú ơi, tốt xấu gì thì cháu cũng là thành viên đội chấp pháp, thế mà chú lại bắt cháu đi sửa mái ngói.” Kikumaru Aidou bất mãn lầu bầu, nhưng lại cực kỳ nghiêm túc làm việc.

“Thế nào, đội chấp pháp không phải là người phục vụ cho dân sao? Thằng nhóc kia, từ hồi cháu mặc quần yếm, chú đã biết thừa cháu rồi, chú nhớ cái hồi cháu trèo ban công ăn vụng tôm mà chú làm cho mật hoa Tử Cẩn...”

Cách mở đầu ‘nhớ cái ngày’ bao giờ cũng dông dài, cậu thành viên đội chấp pháp cúi đầu làm việc, vào tai trái ra tai phải. Một vài đóa hoa nhỏ nở bên chân, rủ xuống nóc nhà đến bờ tường trắng noãn phía dưới, hoa tươi nở rộ phong phú.

Chim Bạch Nha tuyệt đẹp bay qua những tòa nhà hiện đại sạch sẽ, người đến người đi trên hành lang dài, khung cảnh cực kỳ bận rộn.

Nơi này là khu công nghiệp xuất bản lớn nhất Esme, một biên tập nhỏ vội vàng chạy vào phòng làm việc, chủ biên văn học Sahil thuận tay đưa ra một tập tư liệu đã giúp người khác sửa sang lại. “Đưa cho thầy X đi.”

Biên tập vô cùng cảm kích ôm chặt tư liệu, rất nhiệt tình lớn tiếng đáp: “Em biết rồi!”

Sahil cười cổ vũ cậu ta, anh liếc ra ngoài cửa sổ, bầu trời xanh trải rộng trong mắt, như chảy từ mạch máu mắt vào tận trái tim, hình như bầu trời Esme vĩnh viễn in lại bạn.

Hôm nay cũng phải cố gắng làm việc xong sớm để về nhà, Shiyou vẫn còn đang chờ ở nhà. Không biết Shiyou có thạch mà anh làm để ở tủ lạnh hay không, anh làm rất nhiều, đỏ xanh trắng...

Cậu biên tập vội vã chạy xuống tầng một, đi vào khu vực làm việc sách báo bán chạy, mở ra một cánh cửa có bảng viết “Thầy x”, hô to: “Thầy ơi, tư liệu mà thầy cần đến rồi đây!”

Người viết vô số sách bán chạy - thầy X đạp chân lên đống báo chí cũ nát, tay bốc đồ ăn vặt, trên trán buộc một dải vải trắng ghi dòng chữ ‘phấn đấu’, đang... ngã ngủ vù vù xiêu vẹo trong hàng đống tiểu thuyết tạp chí thanh niên sách báo tình yêu.

Cậu biên tập nổi giận nhảy dựng lên, chạy lên cầm bả vai thầy X liều mạng lắc “Thầy ơi! Sắp đến hạn nộp rồi! Đừng ngủ nữa!!!”

Thầy X mờ mịt mở mắt ra, ông ta lau nước miếng, mơ mơ hồ hồ. “Hả, hạn cuối à, đó là cái gì thế?”

“Thầy, bản thảo mới của thầy đâu!? Cấp trên đang chờ đấy!” Cậu biên tập bó tay, chỉ biết tức giận giơ chân, ở đây ai cũng bận rộn, thế mà còn có người ngủ ngon dù biết rõ sắp đến hạn nộp!

“Bản thảo?” cuối cùng thầy X mới có chút tỉnh táo, ông dùng chân đào đào đống tạp chí dưới chân vài cái, mới đưa một bản nháp gạch xóa linh tinh đưa cho cậu biên tập.

Cậu biên tập nhìn thấy trang thứ nhất có dòng chữ như gà bới – ‘Ly thân là phần mộ của hôn nhân’.

Giới thiệu vắn tắt: Các đôi nam nữ đang yêu nhau cuồng nhiệt, vì không để tình yêu hôn nhân đi vào phần mộ, chuyên gia tình yêu vĩ đại nhất thế kỷ này mang lương tâm mình thề với trời, tất cả cứ tiếp tục yêu đương đi. Xin hãy tin tưởng Thượng Đế, tin tưởng tôi, ly thân là phần mộ của hôn nhân, bông hoa tình yêu sẽ bị thiêu đốt trên mộ bia hợp táng của các bạn. Vĩnh viễn không nở rộ được.

Cậu biên tập yên lặng rơi lệ nhìn bản nháp chữ như gà bới, đây là tác phẩm dần dần sẽ làm chấn động thị trường như mấy quyển “Dỗ phụ nữ của bạn” “yêu đương trăm phần trăm” trước à?

Phải chỉnh lý loại bản thảo như thế này, bọn họ phải phí bao nhiêu tâm huyết đây?

Thầy X mặc kệ bản nháp của mình khiến người ta nôn ra máu đến mức nào, ông đang đọc thư độc giả gửi. Mở ra bức thư của một độc giả Esme họ Gordon gửi, giấy viết là lịch ngày bị xé xuống, chỉ có một như câu rồng bay phượng múa “Nếu còn có chữ sai chính tả thì ông sẽ chết.”

... Độc giả quả nhiên là thứ đáng yêu hung hãn nhất, chúng ta phải tha thứ kiểu làm nũng động kinh của bọn họ.

Lại tùy tay rút ra một phong thư khác, giấy viết thư rất đẹp, mùi hoa nhè nhẹ xông vào mũi. Là một độc giả Esme họ Sylvia, chữ viết nữ tính tinh tế tao nhã.

Từng lời nói rất khẩn thiết, dùng câu chú ý hàm súc. Phê phán từ xã hội đến nhân văn, từ lý lẽ đến đạo đức, trình bày và phân tích từ trong tâm lý ra sự ảnh hưởng bên ngoài về quan điểm “Sách của ông không thích hợp để xuất bản, sách này sẽ dạy hư trẻ con”.

Thầy X vẫn chưa tỉnh ngủ, ông cởi dải vải trắng trên trán xuống, tùy tay vứt lên núi tạp chí. Sau đó tiếp tục xem đọc các phong thư còn lại, lạc thú lớn nhất của tác giả chính là đọc các bình luận của độc giả. Nhưng ông chỉ hướng về nam nữ trưởng thành, trẻ con đâu đọc được, sao lại trách ông?

Mặt trời sắp lặn, ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ lên chồng sách bên cạnh thầy X, mảnh vải màu trắng như được khoác lên một tầng ánh sáng. Chữ trên mảnh vải như gà bới lại rõ ràng hiển lộ ra, bốn chữ này chính là động lực giúp thầy X siêng năng phấn đấu từ tên ăn mày hai bàn tay trắng trở thành tác giả cấp thần.

-- Ta X Togashi!

(Tojikachan: Togashi này là tác giả Togashi Yoshihiro của truyện Hunter thì phải =))))), còn X thì ta hiểu là câu tục, câu chửi)

Được thả ra, chim Bạch Nha tiếp tục bay cao, nó quan sát Esme, sức sống của thành phố hoa giống như đôi cánh màu trắng của nó đang không ngừng cao lên.

Lệ Đại Đạo như dòng chảy, đủ loại kiểu dáng hàng hóa thường xuyên ra vào. Manuel đứng trong cửa hàng yên lặng, không bị ảnh hưởng bởi sự náo nhiệt ngoài cửa, hiện giờ là chiều tối, rất thích hợp uống hồng trà.

Đội trưởng tiểu đội mười bảy ngồi ở sau quầy, nhàn nhã sơn móng tay mình. Cô quay đầu nhìn vào sân phía sau cửa hàng, đại đội trưởng trong trang phục màu xanh của thành viên bình thường đang cười uống trà, ngồi đối diện anh ta là chủ cửa hàng đang bưng ly trà, cô ấy tao nhã xinh đẹp, váy quá gối màu đỏ thẫm bó sát người nóng bỏng, nhưng đều bị động tác thư thái của cô ấy gạt bỏ không còn chút nào.

Người phụ nữ thành thục như đóa hoa nở rộ, người đàn ông kiên cường như kim cương cùng bảo vệ Esme, buổi chiều trà của bọn họ đã kéo dài rất nhiều năm.

Chim Bạch Nha là sinh vật bay xinh đẹp nhất Esme, chúng nó có thể bay vọt lên núi cao, tự do sinh hoạt trên trời cao. Đàn chim tiếp tục bay về phương hướng ấm áp, bên cạnh thành phố hoa là thế giới bụi bại ấy.

Đột nhiên, chim Bạch Nha đang bay trên không khựng lại, làn gió đang thổi phía sau đôi cánh không hề báo động trước biến thành xiềng xích, hóa thành roi sắc cắt đứt cổ chim, nó từ mấy ngàn mét trên bầu trời rơi xuống rất mạnh.

Samee và Jane ngồi xổm trên đống rác của Meteorcity, bọn họ vây quanh một cái tủ lạnh hỏng, trừng mắt nhìn đồ trong tủ lạnh.

“Thật không thể tin nổi.” Jane nói.

Samee gật đầu theo, chứng bệnh tâm thần không bạo phát, điều cô sợ là mình kêu to quá sẽ hù chết bông hoa đang nở trên vùng đất Meteorcity này.

Hoa nở nhờ chút hơi nước còn sót lại trong tủ lạnh, nếu mở cửa tủ ra thì thực vật sẽ chết rất nhanh.

Ở phía dưới tủ lạnh là tầng rác dày hơn mười mét, bên dưới núi rác là vùng đất ô nhiễm tràn ngập kim loại nặng. Mà mầm hoa, lại nở trong vùng đất này, cuối cùng có lẽ đã mất rất nhiều năm để len lủi qua khe hở của núi rác, gian khổ vươn về phía ánh sáng mỏng manh. Cuối cùng chui thủng tủ lạnh sắt cứng rắn để tìm được mặt trời, trong một khắc ấy, đóa hoa mạnh mẽ nở rộ, nở rộ.

“Có cái gì đẹp, chỉ một bông hoa nát thôi mà.” Một người đàn ông đầu đội mũ rơm, miệng ngậm cây tăm, mặt đầy râu đang đưa lưng về phía hai người họ để nhóm lửa.

Cái gì mà một bông hoa rách nát chứ, Jane đang định phản bác lại đột nhiên sửa miệng “Cậu đang làm gì đấy?”

“Nấu bữa tối.” Người đàn ông đẩy mũ rơm lên, rác rơi khỏi mái tóc quăn màu xanh. Anh cầm một con chim Bạch Nha chết không nhắm mắt, vung vẩy cho Jane nhìn, tưởng bay cao ba, bốn cây số thì ta không ăn được mày à? Quá ngây thơ rồi, gió chỗ nào cũng có.

Jane dại ra nhìn vật biểu tượng của Esme bị chết thê thảm như thế, đột nhiên gào thảm lên: “Majo! Cái tên chết tiệt kia! Chim Bạch Nha mà cậu cũng dám ăn vào bụng sao?!” Sau đó nổi giận đùng đùng vọt lên “Đưa vật biểu tượng đây! Tôi muốn chôn nó!!!”

Jane mới bổ nhào được nửa đường, đột nhiên cứng đờ, sau đó ngã quỵ về phía trước, nằm sõng soài dưới mặt đất. Người đàn ông đội mũ rơm đưa lưng về phía Jane sớm đã nhổ lông chim, chỉ có kẻ ngu ngốc mới đi chôn bữa tối.

Samee cầm một thanh thép rất nặng xuất hiện ở phía sau Jane, cô vung vung thử sức nặng của thanh thép vừa đào được trong đống rác, cười lạnh nghĩ, cuối cùng cũng có một lần là cô đập đầu Jane.

Chân dẫm lên Jane bị té xỉu, Samee bình tĩnh mở miệng “Mỗi người một nửa.”

“Tùy, tôi chờ lát nữa xem có con chim ngu ngốc nào lại bay đến Meteorcity không, nhớ cơm thập cẩm Miru làm quá đi mất.” Majo đặt chim vào đống lửa để nướng, tài nấu của anh ta không được tốt cho lắm.

“Có cái gì đó đến đây.” Samee chỉ chỉ phía dưới, trên gương mặt đáng yêu xuất hiện nụ cười tàn nhẫn của Meteorcity.

“Mấy cái thứ đó không có đầu óc hay sao? Không biết quy tắc Meteorcity thì không tất yếu sống ở đây, quá đáng ghét...” Trong đôi mắt màu xám lạnh của Majo xuất hiện sát khí, anh vẫn cà lơ phất phơ tươi cười “Bữa tối bị quấy rầy mất rồi.”

Một bóng đen rất lớn nhảy từ trong lòng đất ra, Majo lười quay đầu, anh còn phải trông thịt nướng trên tay.

Bóng đen nhảy lên không trung, hoảng sợ phát hiện không khí như đọng lại, nó không thể động đậy. Trong nháy mắt bị tứ phân ngũ liệt, nó mới phát hiện không phải không khí đọng lại, mà là gió biến thành xiềng xích trói chặt nó, rồi lại biến thành lưỡi dao lưu loát tua nhỏ tay chân nội tạng của nó.

“Cái thứ không hiểu lễ phép đó là gì đấy?” từng khối thi thể rơi xuống, Majo hứng thú với thịt nướng hơn là kẻ công kích sau lưng.

“Hình như là ‘Con kiến’.” Samee giờ mới nhớ tới có chuyện này “Chẳng phải phố Số 13 đã báo rồi sao? Nói là Meteorcity có sinh vật không rõ.”

“Ai cần biết nó là cái gì, dám cướp đồ với tôi đều phải chết hết.”

“Majo, cậu đã cho muối vào thịt chưa?”

“Muối ở đâu ra, hay là thì cô khóc đi.”

Trời xanh, mây trắng, Meteorcity hiếm khi có thời tiết đẹp như thế. Hoa Vị Tử trong tủ lạnh cũ nát ngẩng về phía mặt trời, tiếp tục hành trình trưởng thành của mình.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tổng kết ngoại truyện rồi. Hãy nói lời tạm biệt với bọn họ đi, mọi người.

Kỳ thật khỏi cần viết, cười. Kết thúc.

Kỳ quái, sờ sờ cằm, đột nhiên phát hiện văn này lại biến thành một đống người xuyên không. Ha.

~Ngoài lề~

( 1 ) Thôi vậy

"Từ rất lâu trước kia, tôi đã phát hiện ra một việc, chỉ là tôi vẫn không biết phải nói như thế nào." Machi đứng cạnh bức màn, ẩn mình trong bóng tối, bình tĩnh nói..

"Ồ, có chuyện gì có thể khiến cô do dự thế, ha ha, thật thú vị đấy." Hisoka phá sụp một núi bài pu-khơ vừa xếp, lại thu hết vào tay chỉ trong nháy mắt, trong đôi mắt hẹp dài của hắn nổi lên chút hứng thú…

"Cũng không biết có tính là trực giác không, chỉ là mỗi lần nhìn thấy đội trưởng ở cạnh cô gái đó, tôi theo bản năng cảm thấy..." Machi một tay nắm cánh tay kia, có vẻ hơi lạnh, dù nơi này không bao giờ mở cửa sổ. Sau đó mới hạ giọng, giọng điệu như kiểu muốn chia sẻ bí mật mà mình vất vả lắm mới tìm ra, "Đội trưởng sẽ trở nên ngốc nghếch".

Lá bài pu-khơ vừa mới đặt lên đỉnh Kim Tự Tháp không cẩn thận rơi xuống khỏi tay, Hisoka dứt khoát vung tay làm đổ tháp bài không trọn vẹn xuống, hắn vừa soạn bài vừa quỷ dị ngân giọng lên, "Ồ? Đội trưởng Kuroro sẽ bị ngốc à." Hoàn toàn không tưởng tượng ra nổi hình ảnh người đàn ông đó ngẩn người…

"Tôi cũng không biết loại ảo giác này đúng hay không, ở mặt ngoài thì không nhìn ra được, chỉ là tâm tình của đội trưởng quả thật sẽ trở nên rất tốt, sau đó bắt đầu ngơ ngác." Machi liều mạng muốn tìm từ thích hợp để hình dung cảm giác này, đáng tiếc là cô không phải đội trưởng hay bách khoa toàn thư Shalnark, cho nên nghĩ nửa ngày cũng chỉ có thể nói như vậy…

"Thế cô gái đó là ai?" Hisoka yêu nghiệt ngân giọng lên cười, mở bàn tay ra, một lá bài xuất hiện, đây chỉ là trò chơi nhỏ mà hắn hay chơi

"Đừng có ngu ngốc, anh cho rằng tôi vì sao lại chỉ nói cho tên mới gia nhập băng như anh chứ, chính là bởi vì anh không biết tôi đang nói gì." Machi hừ lạnh một tiếng, sau đó vung túi thuốc lên đầu vai, đi về phía cửa…

"Ôi, vô tình quá, Machi, đi ăn tối với tôi nhé..."

Ván cửa bị đóng lại rất mạnh, một chút chần chừ cũng keo kiệt cho...

Hisoka xụ mặt xuống, giọng nói có chút tủi thân, "Thôi vậy."

Phi lá bài trong tay về phía cửa, lá bài cắm phập gần như xuyên qua cánh cửa...

( 2 ) Chính là không có cảm giác

Một đêm nguyệt hắc phong cao, từng trận gió lạnh thổi tới.. 670e8a43b2468

"Cậu làm gì thế?" Chuyện gì đang xảy ra thế, Miru hoang mang nháy mắt mấy cái…

"Cởi quần áo." Chrollo trả lời chi tiết, da mặt dày đến mức một chút ngượng ngùng cũng không giả vờ chút nào…

Miru tiếp tục ngẩn người, đây là sự chênh lệch ngôn ngữ do đến từ nơi sống khác nhau à?

"Cởi quần áo để làm gì?" Miru vẫn cảm thấy nên cho đối phương một cơ hội, ví dụ như để hắn giải thích cởi quần áo kỳ thật không phải là cởi quần áo, mà là muốn ăn khuya v.v...

"Bởi vì quần áo sẽ vướng." Chrollo vẫn thế, tiếp tục phát huy Hậu Hắc học đến mức tận cùng, mỗi lần hắn nói thật thì đều là muốn đối phương trả giá cái gì đó, cởi quần áo để gì à, ngoài để bơi lội ra thì bạn cảm thấy còn có thể làm gì?

Miru trầm mặc lại trầm mặc, ngoài cửa sổ nguyệt hắc phong cao, người sói kêu gào. Cuối cùng mới gượng mở miệng, "Chúng ta... là người thân." Cho nên, anh hãy bình tĩnh lạnh nhạt như nước lọc một chút…

"Có liên quan gì à?" Chrollo chớp chớp đôi mắt tối như mực, thỉnh thoảng, hắn luôn có thể vô tội đến mức đáng sợ.

Miru có chút thương hại nhìn cái tên thường thức ngu ngốc này, nắm chặt quần áo mình thiếu chút nữa bị cởi ra, sau đó do dự lại do dự mới quyết định nói cho hắn chân tướng, "Ừm... Lance, cậu nên biết loại chuyện này phải cần hai bên tự nguyện mới được, nói cách khác, hai bên đều phải có cảm giác này mới có thể làm, nhưng mà tôi... tôi đối với cậu... một chút cảm giác cũng không có." Dù hắn có cởi hết đi qua đi lại ở trước mặt cô, cô vẫn... không có cảm giác gì cả…

....

Chrollo im lặng một lúc, mới thản nhiên địa "à" một tiếng, sau đó tiếp tục hỏi, "Loại chuyện này cần cảm giác gì?"

"... Cậu quan tâm làm cái gì, chính là không cảm giác đấy."

( 3 ) Đại ca, ngôi sao

“À, Sniper, ngôi sao thế giới của các em thật rực rỡ, sáng ngời đến mức sắp làm mắt anh mù rồi.” Số báo dánh bảy mươi chín tùy ý kính râm trượt xuống mũi, hắn rất bất mãn, ánh mắt khiển trách khinh bỉ bầu trời không bị ô nhiễm này …

“Đại ca, ngôi sao nào khiến anh mù mắt vậy, em giúp anh bắn rơi.” Sniper cầm lấy súng nhắm không trung.

"Cái kia, cái kia, cái kia, cái bên trái, cái bên phải, toàn bộ." Đại ca vô trách nhiệm chỉ lung tung, cuối cùng cảm thấy cả bầu trời sao đều quá sáng lạn…

"Em biết rồi." Sniper chậm rãi thu lại khẩu súng, "Đại ca, thật ra thì anh có thể đeo kính râm vào."

~HOÀN~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.