Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 22: Cậu gặp mưa tôi cầm ô



“Trời mưa.” Tôi đi ra từ phòng bếp, vừa làm xong món ăn ngọt cuối cùng, bữa cơm này làm tôi rất vui vẻ, làm cho tôi cực kỳ thoải mái.

Masaaki giống con thằn lằn ôm lấy trần nhà thay bóng đèn giúp tôi, tôi luôn rất ngạc nhiên người thế giới này thật kỳ diệu, hầu như ai cũng phi phàm hơn so với thế giới ở kiếp trước của tôi. Bọn họ luôn có thể làm một vài động tác mà người kiếp trước của tôi không làm được, tỷ như nhảy xuống từ tầng cao mà không bị gì, tỷ như có thể đồng thời dùng nhiều loại công cụ sửa chữa dụng cụ gia đình, tỷ như không cần điểm tựa cũng có thể dán mình lên trần nhà.

Đến đây lâu như vậy, rất nhiều trường hợp mạo hiểm, siêu hơn quy luật tự nhiên, so đấu năng lực Niệm cũng chưa gặp qua, nhưng bên cạnh tôi lại là một đám có nhiều hành động kỳ diệu lộ ra trong cuộc sống hằng ngày, có lẽ không phải ai đều có thể như vậy, nhưng mà nhìn quen rồi cũng cảm thấy bình thường, có khi lại thấy phải như vậy thì cuộc sống mới thú vị hơn.

Tôi cầm lấy ô, ngẩng đầu nói với người đang sửa chữa đèn trên trần nhà: “Sửa xong rồi thì xuống uống ly trà nhé, tôi vừa pha đặt ở trên bàn phòng khách, tôi phải đi ra ngoài một chút đây.”

“Vâng, được rồi.”

Không thể không nói, có người đang dán mình trên trần nhà cười với mình là chuyện rất quỷ dị nói không nên lời.

Ra cửa, chuông gió rung mình trong tiếng mưa rơi, tôi đi đến cạnh cửa cổng, nhìn ngó phía cuối phố Bối Bối.

Không mang ô, hắn thảnh thơi ở trên đường cái đi không nhanh không chậm, dáng vẻ ‘trời mưa là chuyện nhà mấy người’ cứ thế bước đi.

Ngẫm lại, hắn cũng không phải người bệnh thứ nhất mà tôi nhặt được, các loại thương vong ở thế giới này hẳn là cao hơn so với kiếp trước, tôi thường xuyên nhìn thấy có người đầy máu mỗi khi đi ngang qua các ngõ nhỏ, cũng từng nhìn thấy người bị ngất bất tỉnh nhân sự ở ven đường, ngẫu nhiên cũng sẽ nhặt được người bị đứt tay đứt chân ở quảng trường. Có khi gọi điện thoại cho bệnh viện, có khi tự mình đưa người đi, nghiêm trọng hơn thì trực tiếp cầu cứu Harris, gọi ông đến cấp cứu để giữ mạng rồi đưa đến bệh viện. Nhưng người ngã vào cửa nhà của tôi thì thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy, lại còn là người mang dáng vẻ khủng bố uy hiếp ‘dám đưa tôi vào bệnh viện thì cô sẽ chết’, rõ ràng khi đó người sắp chết là hắn.

Cũng là lần đầu tiên có người vết thương lành hẳn rồi lại không đi, dáng vẻ rất đương nhiên nói với chủ nhà rằng đây là nhà tôi, đây căn bản là hành vi của cướp mà.

Không biết xử lý thế nào, hao tổn tâm trí, cho nên mặc kệ, cứ cho hắn ở, thêm một người cũng không sao. Cái này gọi là tốt bụng, nếu đủ khả năng thì làm chuyện mà mình không hối hận, thì lại là bổn phận.

Hay xen vào việc của người khác, cũng là một loại tùy hứng.

Cuối phố mưa bụi mênh mông, bóng người cô độc giống như u linh, mưa thấm ướt bộ suit màu đen, cúc áo lại bị rách ra hết, áo sơmi cũng bị rách một góc. Hắn quá bốc đồng, tôi chưa từng thấy người nào tùy hứng đến cực phẩm như thế. Tùy hứng im hơi lặng tiếng, tùy hứng nói dối thành tính, tùy hứng tươi cười giả dối, tùy hứng mặt ngoài thì rất ngoan nhưng sau lưng lại thần bí không thể đoán trước, tùy hứng đến mức rõ ràng đứng dưới ánh mặt trời lại đầy người hắc ám. Thật sự, rất tùy hứng.

Nhưng mà, không đành lòng, không đành lòng đứa trẻ này mang vẻ mặt bình thản tùy ý bị thương máu chảy ròng ròng, dáng vẻ thờ ơ chờ đợi tử vong, ngay cả khi sắp chết còn mang vẻ mặt tò mò nhìn chuông gió treo trên mái hiên.

Không đành lòng, không đành lòng đứa trẻ này ngoài ba phần mười tò mò với những thứ lạ lẫm, còn bảy phần mười còn lại chỉ là trống rỗng.

Không đành lòng, không đành lòng đứa trẻ này khi được quan tâm lại cảnh giác không muốn dựa vào. Luôn luôn lạnh như băng như là mỗi một lần người khác tốt với mình đều là có âm mưu.

Không đành lòng, không đành lòng hắn một mình ở giữa bóng tối mênh mông lại không chút biểu cảm tìm đường ra.

Tình cảm với hắn nảy ra rất tự nhiên, đối với hắn là đau lòng, đối với một đứa trẻ hai bàn tay trắng cái gì cũng không hiểu, đau lòng.

Tôi giơ ô chạy đến gần, cảm thấy nước lạnh lẽo trên mặt đường thấm vào chân qua dép lê.

Meteorcity, là nơi như thế nào?

Có phải người từ nơi đó đi ra, đều đã từng hai bàn tay trắng giống hắn hay không?

Meteorcity trong bộ truyện tranh ấy chỉ là truyện tranh, người chưa từng trải qua thì sẽ không hiểu được cái cảm giác ngoài bản năng sinh tồn rét lạnh ra thì cái gì cũng không có.

Không sống ở Meteorcity thì nói đến chết cũng không hiểu, hiện tại tôi làm như vậy là vì không hối hận, vì bổn phận của lương tâm mà thôi.

Chạy đến trước mặt tên tùy hứng không chịu che mưa kia, giơ cao ô chắn mưa, mái tóc của hắn rối tung, ướt sũng đông một khối tây một mảnh, vẻ mặt hắn không chút thay đổi.

Tôi buồn rầu nói với hắn: “Cậu không nghĩ biện pháp tránh mưa sao, nếu bị cảm thì sẽ rất khó chịu đấy.”

Hắn cúi đầu, nháy mắt mấy cái, có nửa giây mờ mịt, sau đó cho tôi một nụ cười nhẹ nhàng, khẽ nhấc môi nhu hòa, hồn nhiên trúc trắc, “Tránh mưa rất phiền toái.”Ngụ ý là hắn lười, hắn không thích, hắn sẽ không tránh.

Tôi giơ cao ô, ngốc một hồi, nếu không nhìn lầm, nụ cười này không phải ngoài cười nhưng trong không cười, mà là thật sự...... thật sự bởi vì phát ra từ cảm xúc mà cười sao?

Tôi nghiêng nghiêng đầu, nội tâm vui sướng khiến tôi dịu dàng cười nói với hắn: “Vậy thì không tránh, nếu bị cảm thì tôi nấu canh gừng cho cậu uống.” Có lẽ nụ cười này là thù lao tôi cứu hắn.

Tôi lấy tay muốn kéo cánh tay hắn, vươn đến một nửa đường lại nghiêm túc nói thêm, “Thu lại bản năng, không cho cậu đá bay tôi.” Tôi đã thấy rõ cái bản năng phản ứng nhanh hơn đầu óc của mấy người rồi, dù là vật có sự sống, chỉ cần là đến gần không báo trước là một cước đá văng, mặc kệ người đó có là dì hai hay là bác gái.

Mà tôi nếu có bị hất bay, nếu là Hunter âm nhạc kia thì hắn còn có thể ngốc nghếch bay qua chuẩn bị làm đệm thịt cho tôi, còn cậu tám phần sau khi hất bay tôi còn mang vẻ mặt vô tội đứng tại chỗ, giơ cánh tay vừa hất bay người ta mà cười tủm tỉm nói: “Tôi không dùng lực, không dùng lực.”

Không nghĩ nữa, càng nghĩ thì hảo cảm vừa rồi với hắn sẽ chạy mất càng nhanh.

Khi kéo tay hắn, thân thể hắn thả lỏng thần kỳ, tôi rút ô đang che đầu hắn về, thân cao như vậy đúng là muốn hành hạ cánh tay của tôi mà, dù sao cậu đã không để ý tắm mưa thì cũng đừng để ý đoạn khoảng cách ngắn đến nhà này.

Nếu lúc này có ai đi đường nhìn thấy thì nhất định là thấy một cảnh tượng rất kỳ quái, một cô gái gầy cầm một cái ô, lại cầm tay một cậu trai cao như cây gậy trúc mặc hắn dầm mưa, lại đi rất bình thản thoải mái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.