Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 25: Anh có thể chết không




“Cô Miru, hắn...... thật là anh trai cô?” Đi được hai bước, Masaaki chần chờ uay đầu hỏi.

Chúng tôi thật sự không giống anh em như vậy sao, ngẫm lại cũng phải, vẻ ngoài đã khác xa vạn dặm, nói là có quan hệ huyết thống cũng khá khó tin.

“Tôi đi trước đây.” Masaaki cũng cảm thấy mình hỏi rất đột nhiên.

“Khoan khoan, Masaaki, anh là Hunter âm nhạc, vậy anh có nghe nói qua bản xonat hắc ám không?” Từ khi nghe thấy về Senritsu, tôi đã bắt đầu do dự, cuối cùng vẫn hỏi ra miệng.

“Bản xonat......hắc ám?” Masaaki đứng ở chỗ bóng tối, giọng nói đột nhiên lạnh mấy độ, “Không có, là một ca khúc mới à?”

Tôi cảm thấy thái độ của anh ta mất tự nhiên trong nháy mắt, không lẽ do ăn đồ hỏng nên bụng chịu không nổi?

“Tôi chỉ là muốn nói cho anh, nếu về sau anh gặp phải nhạc phổ này thì hy vọng anh không nên nghe nó, không nên học, không nên diễn tấu, nói thế này có vẻ hơi đột ngột, nhưng nếu tôi nhớ không lầm thì bản xonat hắc ám là một loại âm nhạc sẽ mang đến tai nạn rất lớn, nếu gặp phải thì hãy tránh đi đi, tôi rất thích âm nhạc của Masaaki, hy vọng lần sau nhìn thấy anh, anh vẫn khỏe mạnh.”

Tôi cười, sự xuất hiện của Senritsu trong truyện không nhiều lắm, thời gian đã qua lâu cho nên cũng không thể nhớ rõ mỗi một lần cô ấy xuất hiện, nhưng chuyện cô ấy bị bản xonat hắc ám nguyền rủa thì tôi vẫn còn nhớ rõ, vậy bạn của cô ấy rất có khả năng chính là vật hi sinh của nguyên kịch, tỷ như người bạn vì diễn tấu bản xonat hắc ám mà chết đi chỉ để lại một câu lời kịch ra từ miệng Senrits, ở trong truyện có lẽ là không quan trọng gì, chỉ là tro bụi chợt lóe mà qua. Nhưng đối tôi mà nói, gặp gỡ, nói chuyện với nhau, có tình cảm thì sẽ không còn là không quan trọng gì, mà là người rất quan trọng, cho dù khả năng người bạn kia là Masaaki không cao, nhưng vẫn phải nhắc nhở, cho dù biết lời nhắc nhở này cũng thay đổi không được cái gì hoặc còn mang đến nguy hiểm, nhưng làm chuyện mà mình cho rằng là đúng, thì mới có thể sống thoải mái không lo nghĩ.

“Cô Miru, cô thật sự là một người tốt và dịu dàng, vẫn luôn là vậy, cám ơn bữa cơm của cô, nếu có cơ hội, tôi sẽ lại đến chơi.”

Masaaki vươn tay, tôi lễ phép nắm lấy.

“Thuận buồm xuôi gió.”

“Vâng, tôi sẽ.”

Nhìn Masaaki vác đàn của anh ta, đẩy ra cửa cổng nhà đi vào trong bóng đêm, tôi không khỏi cười khổ, khẽ vuốt cái trán tự hỏi, “Làm sao bây giờ đây? Bệnh xen vào việc của người khác thật là làm người ta phiền não, nếu cứ như vậy có lẽ...... sẽ bị chết.”

Cho nên mới nói nhân vật nguyên kịch là chuyện cực kỳ phiền toái, chỉ là tiếp xúc gián tiếp cũng bị dính phiền toái. Nhìn một cái là cả ngươi luôn nhịn không được dính vào, cho dù biết không làm được cái gì nhưng cũng không có cách nào dừng lại, cuộc sống ở kiếp trước đã thành bản năng thói quen, không có biện pháp sửa. Nếu là sống ở thế giới khác, thì vấn đề không lớn, chỉ là phải chịu một ít suy sụp đau khổ, nhưng đây là thế giới Hunter, sẽ phải gặp cái chết bất cứ lúc nào.

Masaaki Sasai, một người chấp nhất với âm nhạc như vậy, sao có khả năng chưa bao giờ nghe tới bản xonat hắc ám, nói dối lại nói kém như vậy, chả trách cậu nghèo như vậy.

Không cẩn thận nói câu không nên nói, tôi bất đắc dĩ ngồi ở trong vườn, hoa Nguyệt nở thật âm u lạnh nhạt.

Ngoại truyện nhỏ: Sau khi Miru vào phòng bếp lấy tương:

“Ai u, khống chế niệm áp tốt quá nhỉ, thằng nhóc.” Majo vịn lên tường, vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu, thế nhưng có thể mặt không đổi sắc áp được Niệm ác ý công kích về đúng một hướng, Miru yếu đuối đến mức nào, anh cũng rõ ràng, chỉ cần có một chút niệm lực tiết ra ngoài, cô nhóc kia đã không chịu nổi.

Miru vừa mới vào phòng bếp, môi Masaaki liền trắng bệch, rốt cuộc không thể duy trì biểu cảm vô sự vừa rồi, xé rách quặn đau một chút một chút tra tấn cắn nuốt mọi phản kháng của mình. Có vẻ như tên Lance kia cố ý, dẫm lên con mồi nhỏ yếu, ác độc dùng thái độ trêu tức để chơi đùa. Căn bản, căn bản không cùng trình độ với hắn.

Hắn ngẩng đầu, kéo kéo hai cái nút áo rộng ra, lạnh lẽo nở nụ cười, thiếu niên mắt đen tóc đen ngồi tùy ý, một loại khí chất hắc ám sắc bén không thể nghi ngờ, một bộ mặt mà hắn ít khi hiển lộ trước mặt cô, đó là sự âm ngoan thị huyết khi nhìn kẻ địch.

“Anh...... anh không phải anh trai cô ấy.” cô Miru sao có khả năng có loại thân nhân này, người này căn bản chính là kẻ đầy người tử khí từ địa ngục đi ra. Masaaki nắm chặt nắm tay, nhiều giọt máu từ các kẽ ngón tay rơi xuống đất, vô lực hạ thấp đầu xuống mặt bàn cắn răng nhịn, bát đặt ở một bên bị đẩy sắp rơi xuống đất.

“Anh trai?” Hắn nhanh nhẹn mà tự nhiên đỡ được cái bát, khi trở lại chỗ ngồi nói nhỏ, “Ừm, không vỡ.” Sau đó vẻ mặt nghi hoặc hơi ngẩng đầu suy nghĩ một hồi, “Nếu cô ấy nói là anh trai thì cứ thế đi, không cần để ý mấy thứ đó.”

Majo dán ở trên tường, âm thầm trợn trắng mắt, Miru, em chưa bao giờ nhặt được tên nào là người bình thường cả, ham muốn chiếm hữu của thằng nhóc này đúng là làm người ta phát sợ.

“À, đúng rồi, tôi không vừa mắt anh, cho nên anh có thể đi chết không?”Hắn lúc này mới nhớ tới chính sự, trong căn phòng này ngoài cô ra, hơi thở khác đều làm cho hắn thấy rất phiền, toàn bộ gạt bỏ cho xong, tốt nhất kéo mấy tên kia ra bên ngoài tùy tiện đào cái hố chôn, nếu ở trong phòng thì sẽ bẩn dụng cụ, tám phần cô sẽ lại nhíu mày đi. (Toji: không chỉ nhíu mày đâu anh, mà sẽ gào lớn ấy)

“Phốc.” Majo trừu, muốn cười mà cười không được, câu như vậy mà lại thật sự nghiêm túc hỏi người khác đi chết có thể không, cho dù thực lực của cậu mạnh đến mức không hợp tuổi, nhưng cũng đừng dùng loại thái độ mèo vờn chuột coi rẻ người ta chứ, thật quá kiêu ngạo.

“Anh muốn ngăn cản?” Nhìn về phía Majo.

Không khí càng ngày càng nặng nề, hắn thoải mái gắp một miếng súp lơ ăn, vẻ mặt “Toàn thế giới tôi nhìn rất không vừa mắt”.

Majo cởi mũ rơm xuống,”Phố Bối Bối cũng không giống với cái nơi mà anh đi ra kia, gặp ai không thuận mắt liền chôn sống, hay là anh tính đánh hội đồng? Chỉ cần tôi cử động, thì những người khác cũng sẽ bay sang đây hết đó, một đoàn vây ẩu một mình anh. Ha ha, tên tiểu hỏa này coi như là Miru mang vào, sát khí đừng toả lớn như thế.” Nói xong mới phát giác ra mình dẫm nhầm phải chỗ lôi, chính là bởi vì là Miru mang vào, cho nên mới tính giết người diệt khẩu? Ai nha, thằng nhóc này thật là biến thái, lớn lên chắc chắn cũng thế, chắc chắn sẽ biến thành một tên điên khùng

Quả nhiên như Majo nghĩ, Lance ăn miếng rau xà lách mà mặt lạnh băng, âm khí xung quanh quá nặng. Vốn đang nghĩ làm thế nào để không phá hỏng dụng cụ, bẩn sàn lúc bất động thanh sắc xử lý đối phương, hiện tại trong đầu lại nghĩ thành, dùng phương pháp nào mới thích hợp để khiến cả con phố Bối Bối đều bị thiêu hủy, bị giết sạch.

“Này, thằng nhóc, đừng quá kiêu ngạo.” Majo bỏ thái độ cợt nhả, tên Masaaki Sasai không hay ho này bắt đầu giãy dụa bên cạnh cực hạn, nếu không phải anh ở nhà đang ăn mì cảm nhận được luồng sát khí lạnh buốt đến xương nên chạy đến đây, thì không biết tiểu hỏa này đã chết bao nhiêu lần, hay là im hơi lặng tiếng chết nữa.

Lúc này, cô từ phòng bếp vừa bước ra, trên khuôn mặt thanh lệ dưới mái tóc màu xám bạc ngắn vĩnh viễn mang ý cười dịu dàng, tròng mắt màu xanh ở dưới ngọn đèn thanh thiển mà trong trẻo, cô hỏi: “Sao vậy?”

Ăn ý cùng thu hồi sát khí và tư thế tấn công, không, không có gì!