Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 32: Ngoại truyện: con nhện con nhện



Phố. Bối. Bối!

Căm hận điên cuồng mà vặn vẹo quay cuồng trong đôi mắt màu vàng bén nhọn. Móng tay cắm sâu vào thịt, tê liệt và đau nhức từ ngực bắt đầu lan ra, dần dần cắn nuốt huyết nhục chói mắt.

Trầm mặc ẩn nhẫn, vết thương này còn chưa chết được, bây giờ quan trọng là trước khi khôi phục khả năng cử động, hắn phải dấu thân mình trong bóng tối kín hết sức có thể.

Nhớ tới cái tên lão già tóc trắng khó coi kia, mặt hắn liền vặn vẹo, nhất định phải vét sạch nội tạng của lão, bắt lão phải sống để cảm nhận khi ngũ tạng lục phủ mất đi đau đớn như thế nào, phải hung hăng tra tấn lão đến chết!

Còn cả cái phố Bối Bối chết tiệt kia ngay cả cửa cũng không thể vào được, thiêu hủy, nhất định phải thiêu hủy.

Đau đớn, chậm rãi kéo dài, trói buộc toàn bộ khả năng hành động của hắn.

Tiếng bước chân từ cửa ngõ tới gần, là kẻ địch?

Tay chân vô lực run lên, nhanh chóng dấu đi hơi thở của mình, vẫn chưa đủ.

Quả nhiên, một cô gái đang tới gần.

‘Giết cô ta!’, toàn thân liều mạng kêu gào.

“Có sao không, nếu không tôi giúp cậu gọi bác sĩ?” âm thanh mềm mại nhẹ nhàng, mùi hương trong trẻo sạch sẽ.

Miễn cưỡng trợn mắt, nhìn thấy đôi mắt màu xanh nhạt thấu triệt bao dung, giống như một mảnh trời trong hốc mắt. Bà ta… không, vẫn là một cô gái, đôi mắt rất đẹp, hắn rất muốn móc ra nhìn.

Bị phát hiện, phải gạt bỏ. Lão già chết tiệt kia, nhất định phải nghiền nát xương cốt của lão, khiến lão cũng phải chịu đau giống hắn bây giờ.

“Cút.” không còn sức lực, hoàn toàn không động đậy nổi.

Một tên quá yếu, giống như một con kiến không chút giá trị.

Thấy cô ta bước đi, hắn lại run run kịch liệt, trong nội thương nặng còn lưu lại niệm lực của lão già kia, muốn tê liệt hắn cho chết sao? Không có cửa đâu!

Tiếng bước chân lại vang lên, đồng tử lập tức dựng thẳng, đi báo tin mang người đến sao? Ban nãy lẽ ra dù có bị phế tay trái cũng phải liều mạng móc trái tim của cô ta ra, tại sao hắn lại cho rằng cô ta không nguy hiểm chứ?

Cô ta nhẹ nhàng đến gần, hắn căng thẳng, móng tay cắm sâu vào tận xương cốt của cánh tay kia, chỉ cần kẻ địch có một cử động bất thường, hắn sẽ giết chết ngay, giết cô ta dễ như trở bàn tay vậy.

Một mùi hương của đồ ăn nhàn nhạt bay trong không khí ẩm ướt, hắn nhìn xuyên qua mái tóc hỗn độn, nhìn thấy cô ta đặt một túi bánh mì nóng cùng hai chai nước xuống bên cạnh hắn, đóa hoa màu đỏ mềm mại mà diễm lệ trên đầu cô ta, kết hợp với đôi mắt màu xanh của cô ta trông rất xinh đẹp, đóa hoa kia cũng được cô ta để xuống.

Những thứ không thể giúp cho sự sinh tồn, thì xinh đẹp đến mấy cũng chỉ là phế vật.

Cảm thấy hơi thở cô ta càng ngày càng xa, trong ngõ tĩnh lặng, hắn nhắm mắt lại, đau đớn dần trở thành một phần của thân thể, loại vết thương này chỉ cần nhịn một chút liền qua.

Rất lâu sau, hắn mới có thể gắng gượng đứng lên, mỗi một cử động đều mang theo đau đớn pha lẫn tức giận.

Mùi bánh mì nhàn nhạt quanh quẩn, cho dù để rất lâu cũng không tán đi. Hắn cầm lên một cái bánh, hung hăng cắn một miếng, chưa kịp nuốt xuống thì máu từ nội tạng bị thương đã đột ngột dâng lên miệng, hắn dùng tay hấng lấy bánh mì và máu nôn ra, tất cả đều là máu loãng, mặt không chút thay đổi nhét cả máu và bánh mì vào miệng, nuốt xuống.

Nuốt vào nửa cái bánh mì, lấy bình nước nhét vào túi nilon rồi xách lên, nhìn đóa hoa hồng Đại La ở bên chân, do dự ba giây, rồi bỏ ý định dẫm nát, nhặt lên để vào trong túi.

Hừ, lạnh lùng cười, đầy khinh thường, lẩm bẩm một câu.

Chúc cô may mắn

Đi ra khỏi ngõ, một người đàn ông đi tới, ngay lúc đi qua hắn, máu bỗng từ cổ ông ta phun mạnh ra, độ ấm sinh mệnh hạ xuống không độ, tử vong chỉ trong một giây.

Hắn lảo đảo đi xa, con kiến yếu không có giá trị, chết hết đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.