Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 34: Ngoại truyện băng Ryodan tập hợp chi ‘cô ấy là phụ nữ của tôi’



“Vậy bước tiếp theo chúng ta nên làm gì, bang chủ?” Pakun đi qua Nobunaga đang hai tay đút vào trong tay áo, đứng trước mọi người, ngẩng đầu nhìn lên hắn.

“Chờ đi, đợi đoàn trưởng lão Meteorcity với đội canh gác cửa lớn Meteorcity xung đột tiến vào giai đoạn gay cấn nhất, khi đó quyền chủ động sẽ ở trong tay chúng ta. Trong khoảng thời gian này, không nên xung đột với phố Số 13, Lệ Đại Đạo, phố Bối Bối, đúng rồi, hiện tại Harris coi như là nửa ‘minh hữu’ của tôi, không có lệnh của tôi, mọi người cũng đừng xâm nhập phố Bối Bối.”

“Thì ra bang chủ đã tiếp xúc với đám canh gác của phố Bối Bối, vậy là chúng ta đã có lợi thế.” Pakun ôm chặt hộp sắt, rất muốn nhảy lên tầng nhưng lại có chút do dự.

“Đúng vậy, ngày đầu tiên tôi ra khỏi Meteorcity tiến vào phố Bối Bối liền gặp được Harris - đầu lĩnh của bọn chúng. Lần đầu tiên gặp mặt, cái lão già tóc trắng kia đã định lấy dao phẫu thuật đâm vào tim tôi, sau đó có lẽ là cảm thấy tôi còn giá trị lợi dụng cho nên không giết nữa, lại dùng một lượng lớn thuốc tê Sakura quý hiếm có thể độc chết hơn mười đầu cá voi tiêm vào cơ thể tôi, tiêm số lượng nhiều đến mức tôi thật đau lòng, hại tôi không thể động đậy nằm ba ngày, sau đó lại có mười lần nguyệt hắc phong cao thời tiết tốt cùng hắn tiến hành gặp gỡ đặc biệt ‘thân thiện’, miễn cưỡng đạt thành hòa bình giả dối trước mắt, đây chính là quá trình ‘thuận lợi’ gặp nhau của tôi cùng với thủ lĩnh phố Bối Bối, lại hoàn mỹ kết thúc đi.”

Thiếu niên cười nhẹ chậm rãi nói, như là đang nói đến một trò chơi rất hay, giọng điệu tràn ngập thú vị nhưng vào tình cảnh lúc này lại có vẻ hơi ác.

Tầng một lập tức tràn ngập sát khí, cát bay đá chạy xung quanh, biểu cảm của mọi người đầy chết chóc.

“Không vội, còn chưa đến thời cơ thích hợp nhất, hơn nữa nếu có thể có được sự trợ giúp của phố Bối Bối thì tôi cũng không muốn hủy đi nơi đó, dù sao tôi cũng thích cái phố kia.” Hắn như là nghĩ đến cái gì, nhẹ nhàng cười lên, sự dịu dàng chợt lóe mà qua xuất hiện trong căn phòng đầy sát khí bỗng có vẻ đột ngột lại có loại mỹ cảm quái dị.

Hắn cúi đầu nhìn xuống vài đồng bạn của mình, vừa định mở miệng thì biểu cảm đột nhiên ngưng trọng, trầm mặc cảm nhận mùi trong không khí, rồi nói: “Mùi máu, mùi bánh mì Esme, mùi hương hoa hồng Đại La... Không phải hoa trên người tôi, mà là mùi hoa tẩm trong mùi máu.” hoa hồng Đại La, hẳn là chỉ có trong vườn của cô mới có.

Từ trên lầu trực tiếp nhảy xuống, Pakun và Nobunaga đứng gần hắn nhất đều tự động lui lại vài bước.

Hắn không để ý đến ánh mắt nghi hoặc của các thành viên, đi đến bên cạnh Feitan vẫn đang ngồi trong vũng máu, khom người vươn tay sượt qua bả vai, Feitan không khỏi cảnh giác, ngay cả làn da sau gáy cũng nổi da gà lên, móng tay cắm sâu vào thịt, máu tươi lại tuôn chảy ra, không thể phản kháng, không thể phản kháng người trước mặt.

Đau đớn không thể khiến hắn tỉnh táo lại, nhưng vẫn tìm về được vài tia lý trí, áp chế được mọi công kích vào người đã đi qua cảnh giới tuyệt đối của hắn.

Bàn tay với vào túi bánh mì phía sau Feitan, lấy ra một đóa hoa màu đỏ diễm lệ, thiếu niên đứng thẳng dậy nhìn chăm chú vào nó, màu sắc, khoảng cách giữa đài hoa và lá hoa, chiều dài và hình dạng hoa rất giống đóa hoa hắn cài lên đầu cô. Mềm nhẹ đưa hoa đến bên môi, hắn nhắm mắt lại bình tĩnh cảm thụ được tin tức mà hương hoa tản mát ra.

“Bang chủ?” Nobunaga gãi gãi tóc gãi ra một đống gầu, ngoài gầu còn có một đống dấu chấm hỏi

Cảnh này khiến người ta sợ hãi, má bên lạnh lẽo nhẵn nhụi, tóc mái màu đen hơi rủ xuống chạm nhẹ vào đóa hoa diễm lệ vừa tà mị vừa dịu dàng.

Bang chủ nhà bọn họ, hôn nhẹ một đóa hoa?

“A, không có.” Hắn vui vẻ nở nụ cười, trên đóa hoa có mùi máu của Feitan và vài người xa lạ khác, hẳn là mùi máu nhiễm vào hoa lúc Feitan giết người, có mùi hương của bánh mì, một ít mùi có thể xem nhẹ khác, còn có một loại mùi quen thuộc, là mùi hương trên tóc cô.

Duy nhất, không có mùi máu của cô.

Cúi đầu nhìn lại vẻ mặt kinh nghi bất định của Feitan, hắn cười hỏi: “Hoa này là cô ấy đưa cho anh phải không, hơn nữa lại đưa lúc vết thương của anh nghiêm trọng nhất.” Chỉ có khi Feitan không thể động đậy, mới không thể hại cô.

‘Cô ấy’? Trong đầu Feitan lại hiện lên màu xanh nhạt thanh khiết kia, nhan sắc khiến cho người ta thoải mái.

Không cần câu trả lời, dù sao đáp án hắn đã suy đoán được ra, thiếu niên tóc đen cầm hoa, nói thầm mang chút bất mãn “Làm sao bây giờ đây, ngay cả thứ tôi đưa, cô cũng lấy để tặng người khác, cứ như vậy thì sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày cô đem tặng hết những thứ cô có.”

“Cô ấy? Là ai thế?” Nobunaga không hề nhận ra không khí quỷ dị trong phòng, hắn hỏi thẳng.

Mà Pakun phía sau hắn, hộp sắt trên tay bị cô bóp đến mức sắp méo.

“Người cứu tôi, là ân nhân cứu mạng.” Hắn đi đến một tảng đá ngồi xuống, ánh mắt của các thành viên lại không tự chủ được đi theo.

Ân nhân cứu mạng? Không thể lý giải đáp án, bởi vì mọi người ở đây bao gồm cả thiếu niên đã nói ra bốn chữ kia, đều không có khái niệm “ân nhân cứu mạng” này, liền ngay cả người nói ra cũng có khả năng là chiếu theo từ điển.

“Là món đồ chơi của bang chủ sao?” Machi bỗng mở miệng hỏi, giọng nói lạnh lùng, không chứa cảm xúc gì.

Món đồ chơi? Hắn không hề thích hai chữ này, không phải món đồ chơi thì là cái gì?

Căn phòng lạnh thêm vài phần, ngay cả Nobunaga thần kinh thô cũng nhận ra, bang chủ nhà bọn họ cứ thế ngồi trên tảng đá mà thần du vũ trụ, nói nhân tính hóa một chút thì chính là đang ngẩn người.

Trước kia không phải chưa thấy qua bang chủ thần du, nhưng lần này lại có vẻ đặc biệt lâu.

Rất lâu sau, hắn mới khụ nhẹ một cái đánh vỡ yên lặng “Không phải món đồ chơi, cô ấy là...” Dừng lại một chút, như đang lựa chọn từ cho chính xác “…là phụ nữ của tôi.” Nói xong nhịn không được mỉm cười, cách gọi này không sai..

Cô ấy là… phụ nữ của tôi!

Lần này tẻ ngắt, hoàn toàn tẻ ngắt.

Rốt cuộc bang chủ có ý quỷ gì? Cảnh tượng sao Hỏa đâm Trái Đất trình diễn một vạn lần trong đầu mọi người, thẳng đến khi oanh tạc thành bụi, suy nghĩ trống rỗng.

Hoa dưới ngón tay thon dài của hắn bị hoá thành tro, cảnh tượng dịu dàng lúc trước giống như hư ảo hoàn toàn bị hủy diệt chỉ trong nháy mắt.

Miru, thứ tôi đưa cho cô, cô không thể đưa cho bất luận kẻ nào, đưa thứ nào tôi hủy thứ đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.