Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 38: Tất cả mọi người đều sẽ may mắn



Sau khi ăn xong, tôi đem quần áo bẩn hôm nay cho vào máy giặt, lúc bỏ quần áo hắn vào lại không khỏi nghi hoặc, sau lưng bị bẩn một mảng lớn, hẳn là bị dính bẩn lúc hắn mặc, vị trí này hẳn là do tùy tiện ngồi ở nơi rất bẩn, quảng trường Esme và các ngã tư đường bao gồm cả cửa hàng rượu Esme đều được vệ sinh rất tốt, cho dù hắn có ngồi ven đường cả một ngày cũng không bị bẩn đến mức này, hắn đã ngồi ở chỗ nào mới bị bẩn như vậy?

Thôi, giặt là được rồi.

Trở lại phòng khách, thấy hắn từ cửa tiến vào, vừa thay quần áo đơn giản, cúc áo không cài chỉnh tề, quần cũng hơi dài, cho nên chân gần như là dẫm gấu quần mà đi.

“Cái lẵng kia để làm gì?”

Hắn nhìn cái lẵng đan bằng trúc mà tôi vừa đưa cho hắn, tôi bảo hắn dùng dây thừng nhỏ treo lẵng phía dưới chuông gió.

Tôi đi đến trước mặt hắn ý bảo hắn cúi thấp xuống một chút, dùng tay giúp hắn chỉnh lại cổ áo, thuận tay cài lại hai cái cúc, tính tình phá phách của hắn gần đây lại phát tác, chỉ cần là quần áo có cúc thì không tránh được vận mệnh bị rách cúc, cho nên hắn bắt đầu lười cài cúc áo.

“Là vận may.” Tôi cười thần bí, lễ hội hoa đã bắt đầu rồi.

“Vận may? Là phong tục của nơi này sao? Vừa rồi nhìn thấy ngoài cửa mấy nhà đều có treo lẵng kiểu này, nếu là phong tục, vậy thì hẳn là có một ngày hội, mà trong lẵng nhất định có một thứ có ý nghĩa cho vận may, sẽ là cái gì?” Hắn suy tư.

Chỉ nhìn một cái lẵng cũng có thể đoán ra bảy, tám phần, nên nói là đầu óc cậu thiên tài hay là quá nhàm chán đây, cái gì cũng phải đào ra đáp án sao. Chắc chắn tương lai của cậu sẽ không thú vị chút nào, cuộc sống chính là bởi vì có rất nhiều điều lạ lẫm nên mới thú vị, cho nên rất nhiều chuyện không cần phải cố gắng đi tìm đáp án, đợi sau khi trải nghiệm thì đáp án sẽ tự nhiên đến, cuộc sống lúc đó mới có kinh ngạc vui mừng.

Phương pháp dễ hiểu mà dễ dàng vui vẻ như vậy, sao lại có người không hiểu chứ.

“Trải nghiệm là được rồi, nghĩ ngợi làm gì, giúp tôi gấp đi.” Tôi lấy tập giấy vừa vẽ xong lúc chiều để lên sàn, rồi ngồi xuống bên cạnh hắn.

Tôi gấp giấy vẽ hạt thông lại, một lớp lại một lớp cho đến khi nó dài khoảng tám cm, rồi lấy từ cái lẵng trúc ra một sợi dây màu đỏ, cắt thành từng đoạn dài mười cm, cột trang giấy buộc thành cái nơ con bướm.

Hắn cầm lấy một trang giấy khác, học theo cách gấp của tôi, một chút cũng không sai, gập xong rất nhanh, chỉ trong vài giây, mười ngón tay đã gập xong ba, bốn tờ thành một đống giấy hình chữ nhật nhỏ.

Tôi dùng sợi dây màu đỏ cột xong, nhìn đầu ngón tay hắn chiết giấy, linh hoạt lưu loát như một hình thức nghệ thuật, cảnh đẹp ý vui. Người này tuyệt đối sẽ làm được việc nhà rất tốt, nhưng nhớ tới lần hắn rửa bát… Thôi vậy, so với thu dọn, hắn giỏi phá phách hơn.

“Có người đến.” Hắn lạnh lùng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Tôi biết, đừng lên tiếng.” Tôi cười, tiếp tục dùng sợi dây màu đỏ cột lại mấy trang giấy hắn đã gập xong.

Có người đẩy ra cổng nhà không khóa, tiếng gậy chống đánh lên đường đá sỏi tạo ra tiếng vang thanh thúy, không nhanh không chậm nói cho chủ nhân có khách đang vào.

Tôi có thể nhìn thấy ở ngoài cửa, anh ta mặc com-lê đứng đắn, lại đội cái mũ lưỡi trai hoàn toàn tương phản với quần áo, trong đôi mắt màu rám nắng hàm chứa màu tím nhạt làm người ta kinh diễm, rõ ràng hai chân không sao nhưng lại thích cầm gậy chống đi lại.

Anh ta chống gậy đi đến trước cửa, giọng nói nho nhã ôn hòa vang lên “Miru, chúc cô may mắn.”

Sau đó liền bước đi, không nhanh không chậm đẩy cửa rời đi.

“Hắn thả thứ gì đó vào giỏ.”

Tôi cười nhẹ trả lời “Đúng vậy, thả vận may.” Tôi gấp lại trang giấy vẽ hoa Bách Hợp rồi cột sợi dây màu đỏ, dùng bút đen viết lên trên giấy “Gửi ngài Mizuno”.

Cũng chúc anh may mắn, ngài Mizuno.

Người thứ hai đến là Bella và Harris, từ xa đã có thể nghe thấy lúc Bella hấp tấp đi tới, tiếng loẹt quẹt của làn váy dài dày bay trong gió.

“Ông già, lấy hoa của tôi cho cẩn thận, nếu mà làm rơi đóa nào là tôi liền véo lỗ tai của ông đấy.”

Hoàn toàn có thể tưởng tượng ra Bella một tay chống nạnh, một tay véo lỗ tai Harris, còn Harris khúm núm đáp lời “Vâng vâng vâng, bà xã đại nhân.”

Gió thổi chuông gió kêu vang, Bella đứng bên cạnh chuông gió phất tay lớn tiếng hô: “Miru-chan, chúc cháu may mắn, nhớ kỹ mỗi ngày đều phải vui vẻ đấy, nếu có ai dám bắt nạt cháu, cháu nhớ nói cho bà đây, bà đây sẽ giúp cháu làm thịt hắn!”

“Bella, những ngày như thế này mà nói thế thì máu me quá, thần may mắn sẽ bị dọa chạy mất đấy.” Harris nhỏ giọng nói.

“Cái gì, ý ông là tôi rất hung ác, ngay cả thần may mắn cũng sẽ chạy trốn, có phải không???”

“Bella, đừng véo, hoa sắp rơi rồi, ôi, anh sai lầm rồi, sai lầm rồi...”

Tiếng cầu xin tha thứ của Harris đi xa dần, tôi không nhịn được cười ha ha, viết lên trang giấy vẽ hoa Wisteria hình chuông: ‘Gửi Harris và Bella’.

Chúc mọi người đều may mắn.

Hắn ngồi trước mặt tôi, cầm lên trang giấy đã được buộc dây màu đỏ rồi thả xuống sàn, hắn nhìn mấy trương giấy có vẽ hoa, bỗng như bừng tỉnh đại ngộ nói: “Thì ra bọn họ thả loại giấy này.”

Cậu là Thuận Phong Nhĩ sao, tôi đen mặt nhận lấy giấy hắn đã gấp xong, không nghĩ tới hắn lại có thể nghe thấy tiếng người ta thả trang giấy vào lẵng ngoài cửa, rồi lại thử thả trang giấy xuống sàn nghe tiếng vang là có thể biết bọn họ thả cái gì, cậu xác định cậu là người mà không phải là máy tính hiện đại mới nhất?

Không thể tin nổi chính là, cậu cứ phải tìm bằng được đáp áp của mọi chuyện cậu không biết sao? Cái triệu chứng này thật đúng là không đáng yêu chút nào, bảo người ta về sau cho cậu kinh hỉ thế nào được?

Trên nóc nhà truyền đến tiếng vang rất nhỏ, không phải Thuận Phong Nhĩ cho nên tôi đương nhiên không nghe thấy, là hắn âm trầm ngẩng đầu nhìn nóc nhà nên tôi mới biết được trên đó có người.

Thích yên động bay trên nóc nhà chỉ có thợ sửa chữa ở cuối phố, bởi vì anh ta thường xuyên mang theo thùng dụng cụ chạy khắp nơi, nhiều lần tôi thấy anh ta đi như chim nhảy qua từng nóc nhà, mái tóc màu xanh sáng bóng dưới ánh mặt trời dịu nhẹ, nóc nhà tôi, không biết anh ta đã bước qua bao nhiêu lần.

Thợ sửa chữa nhảy từ mái hiên xuống thuận tiện rung chuông gió, nói cho chủ nhân có khách, sau đó anh ta hô nhỏ một tiếng “Chúc may mắn, Miru.”

Nói xong lại nhảy lên nóc nhà, rồi nhảy sang nóc nhà khác.

Tôi gật gật đầu, viết lên trang giấy vẽ hoa Lam Đằng “Gửi thợ sửa chữa”.

Cũng chúc anh may mắn.

Ngoài phòng, hàng xóm đến lại đi, chúng tôi ngồi trên sàn trong phòng nghe một tiếng lại một tiếng “Chúc cô may mắn.”

Có mấy lần hắn định đi ra ngoài, bởi vì có vài người xuất hiện im hơi lặng tiếng khiến hắn cảnh giác, tôi nhanh chóng kéo lại “Khi người ta ở bên ngoài thì chủ nhân không thể lên tiếng, cũng không thể xuất hiện.”

Majo từ tường rào hàng xóm nhảy vào, ông chú đội mũ rơm đứng ở trong vườn nhà rống lên “Này! Miru thân ái! Chúc vận may khắp thiên hạ đều đổ xô vào túi quần em, ngày nào ở trên đường cũng nhặt được Geny, nhiều lần mua đồ đều được đại hạ giá, tất cả các loại hoa lúc nào cũng nở rộ!”

Sau đó lại vui vẻ giả vờ nghiêm túc nói: “Tiểu thư Miru, chúc cô may mắn.”

Trước khi đi còn không quên nhỏ giọng dặn dò “Miru, khi Mân Côi nở nhớ làm bánh Mân Côi cho anh đấy.”

Tôi lấy ra trang giấy vẽ cỏ Vĩ Cẩu, viết ‘Gửi Majo’.

Majo, cũng chúc anh sớm gặp được một cô gái tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.