Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 41: Cô là… phụ nữ của bang chủ?



“Đau không?” Ăn điểm tâm xong, tôi lấy hòm thuốc ra, giúp hắn bôi thuốc vào vết thương trên mặt.

“Không có cảm giác gì.”

“Nhất định là rất đau.” Tôi biết rõ lực đạo của mình, đang nửa tỉnh nửa ngủ thì căn bản sẽ không nương tay, lấy một cái băng dán OK dán lên vết thương bên má hắn.

“Có chút tê, nhưng không đau.” Hắn vươn ngón tay sờ sờ băng dán OK đang dính trên mặt mình, hơi tò mò thứ này có công năng gì.

Trước lúc hắn ra cửa, tôi gọi lại hắn, đưa cho hắn cơm hộp bọc trong vải màu nhạt lấy trong phòng bếp “Cơm trưa đây, ăn xong nhớ mang hộp về.” Tôi sợ hắn tắc hết thức ăn xong sẽ tùy tay ném hộp sang một bên.

“Còn nữa, đi đường cẩn thận nhé.”

Hắn khẽ mỉm cười “Ừ.”

Nhìn bóng dáng hắn mở cổng nhà đi xa, khuôn mặt tươi cười của tôi lập tức cứng lại, tay đấm đấm vai “Đau chết đi được.” thằng nhóc kia không biết khống chế lực đạo sao? Siết chặt như vậy để làm gì chứ, sợ tôi nửa đêm nhào lên sàm sỡ cậu sao?

Thôi vậy, mua ít thuốc trị thương để bôi đi, hắn có thể ngủ được là tốt rồi.

Đang sửa sang lại các loài hoa nhận được tối hôm qua thì điện thoại vang lên, tôi chạy tới nhấc lên, là cuộ gọi đến từ Lệ Đại Đạo.

“Miru, em còn hoa hồng Đại La không? Ngày mai là lễ hội hoa rồi, nhưng hoa trong cửa hàng không đủ, nếu có thì cho chị một giỏ.”

Là tiếng của Manuel, âm thanh gợi cảm mang một chút quyển rũ, mỗi lần nói đến âm cuối luôn luôn bất giác vang dài, thoải mái mà ngọt ngào, nghe qua điện thoại càng rõ ràng hơn.

“Có, Manuel, gần đây chị có khỏe không?” Tôi cười nói, tôi rất thích Manuel thành thục lại sức quyến rũ, mới hơn hai mươi tuổi mà cô ấy đã sở hữu một cửa hàng đồ xa xỉ cao cấp của Lệ Đại Đạo, quen biết cô ấy là vì cư dân phố Bối Bối hay mua đồ ở Lệ Đại Đạo, thường xuyên qua lại liền quen thuộc nhau. Nhưng nói ra thì thật xấu hổ, tôi rất ít mua hàng nhà cô ấy, vì quý giá thật sự không phù hợp kinh tế học của tôi.

“Cám ơn Miru, sinh ý thịnh vượng.” Manuel cười ngọt ngào có thể khiến xương cốt người ta nhũn ra.

Tôi hoài nghi kiểu người đàn ông nào có thể chinh phục được một cô gái cường thế như Manuel.

“Miru, lúc đi qua quảng trường lớn Esme, thuận tiện giúp mua chị táo đỏ, chị sẽ chuẩn bị hồng trà tốt nhất để chờ em.”

“Được, em phân loại hoa xong rồi liền mang đến giúp chị ngay.”

Tắt điện thoại, thu dọn hoa xong liền chạy ra vườn hái một lẵng hoa hồng Đại La, mang thêm cái túi xách nhỏ, bên trong là tiền và thẻ tín dụng chuẩn bị ra ngoài.

Đi đến quảng trường lớn Esme, thấy người đi đường nhiều lên, hầu như toàn là gương mặt xa lạ. Dù là cửa hàng tư nhân hay là cửa hàng nhà nước, rất nhiều xe vận chuyển các loài hoa đến đi liên tục, không đếm được. Khắp nơi toàn là mùi hoa, đi trên đường thường xuyên gặp cư dân bản địa cầm theo một lẵng đựng hoa của nhà mình tặng từng đoá từng đoá cho người qua đường, không khí sôi nổi mà yên bình.

Tôi mua hơn ba cân táo ở quảng trường, trực tiếp để vào lẵng hoa, lúc rời đi, không quên lấy một đóa hoa hồng Đại La tặng cho chủ quán “Chúc ông may mắn.”

“Cũng chúc cô may mắn nhé.” Chủ quán ha ha cười tặng lại tôi một quả táo.

Đến suối phun không thấy Masaaki đâu, hẳn là anh ta đã về nhà rồi. Chỉ nhìn thấy nghệ nhân hát rong khác đang thổi kèn ác-mô-ni-ca, tôi nghe xong một hồi rồi lấy ra tiền xu để vào cái mũ đặt trên mặt đất, trong mũ ngoài tiền xu Geny ra, còn có vài đóa hoa người khác tặng, tôi cũng lấy ra một đóa để vào.

Ngẩng đầu, cửa hàng rượu sáu sao phía đông quảng trường Esme trông rất hoa lệ, hắn đang đi làm ở đó.

Bỏ đi ý định muốn đi xem, dù sao đó là công việc của hắn.

Tôi đi đến Lệ Đại Đạo, có một cậu bé thân cao bằng tôi đang đi hướng ngược lại, quần áo màu đen cao cổ rất bẩn, mái tóc rối màu xanh đậm bay tán loạn, dưới mái tóc là gương mặt dính đầy bụi bẩn, là người lang thang?

Hắn đi thẳng về phía tôi, tôi hơi nghiêng người muốn nhường đường, bỗng một mùi lạ đánh úp lại, không phải là mùi thuần túy của vật chất, mà là một loại lạnh lẽo khác, mùi khiến cho người ta không chút thoải mái.

Là mùi gì vậy?

Hắn đứng ở trước mặt tôi, dưới mái tóc lộn xộn của hắn, tôi nhìn thấy con ngươi màu vàng dài nhỏ, loại nhan sắc này đúng là khiến cho người ta kinh diễm. Đương nhiên, nếu hắn không dùng ánh mắt như độc xà âm lãnh trừng mắt nhìn tôi một hồi lâu, thì sẽ rất tốt.

“Cô là... phụ nữ của bang chủ?” quần áo màu đen cao cổ che đi nửa khuôn mặt, nhưng hắn mặt than vẫn rất rõ ràng.

Tôi nghĩ nghĩ, hoàn toàn không thể hiểu được lời hắn nói là ý gì, đây chính là chướng ngại ngôn ngữ giữa tôi và người lang thang sao?

Khi tôi nghi hoặc định hỏi hắn cần giúp gì thì hắn đã duỗi tay ra lấy một quả táo trong lẵng của tôi, tôi tinh tường thấy quả táo đỏ to vì bị tay bụi bẩn của hắn cầm mà in ra một dấu bàn tay.

Thì ra hắn muốn ăn táo?

Hắn lấy xong, không hề nhìn tôi cứ thế đi thẳng, tôi do dự quay đầu hô “Này … cậu nên rửa táo rồi hãng ăn.”

Lúc này, lại một người từ đằng trước thẳng tắp đi tới, chân vòng kiềng, vác trên vai một thanh kiếm võ sĩ, khoác áo choàng rách nát nhìn không ra hình dạng, trên chân đi guốc gỗ thấp, lộ ra hai chân đầy lông.

Là một người trẻ tuổi khoảng hai mươi, tóc hắn dài quá đầu vai, bẩn giống như chưa bao giờ gội, rối bù lại, lờ mờ che đi hai má hõm lại.

Hắn chặn đường đi của tôi, mắt lé nhìn xuống, dáng vẻ điển hình ‘ngủ không ngon ăn không no’. Nhìn tôi, đánh giá vài giây, sau đó cười “khà khà” không ngừng, cười có chút đáng khinh.

Tôi không hiểu ra sao, thế là thế nào?

“À, phụ nữ của bang chủ sao, khà khà.” Hắn nghênh ngang mang bộ dạng ‘ảnh hưởng bộ mặt thành phố’ tránh ra.

Lúc đi qua tôi còn lầm bầm lầu bầu “Sao mà yếu thế, trông hệt như nếu không cẩn thận sẽ lăn xuống cầu thang chết ngay tại chỗ ấy, yếu quá...” Câu oán giận kia còn rối rắm hơn so với mái tóc dài của hắn.

Tôi đứng một hồi, vội vàng cúi đầu nhìn toàn thân mình từ trên xuống dưới, kiểm tra xong sau mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, quần áo không thành vấn đề, không bị rách không bị rạn đường chỉ không bị bẩn gì.

Nhưng ‘phụ nữ của bang chủ’ nghĩa là thế nào? Tiếng lóng của người lang thang sao?

Chẳng lẽ tôi lôi thôi lếch thếch đến mức khiến cho người lang thang cho rằng tôi cũng là dân lưu lạc, cho nên bọn họ đều chạy tới chào tôi một câu?

Không đến mức đó đi, tuy rằng tôi không hay tỉ mỉ chau chuốt bề ngoài của mình, nhưng cũng không lôi thôi đến mức tình trạng này đi.

Đi được hai bước, lại một người thẳng tắp đi về phía tôi, là một cô bé tóc màu tím rối tung, chân tóc giống như rất lâu rồi chưa cắt, che đi gần hết khuôn mặt, tôi nghĩ nếu cô bé này buộc tóc đuôi ngựa lên thì sẽ rất xinh đẹp, rửa đi cát bụi trên mặt sẽ trở thành một cô bé xinh đẹp, bởi vì cô ấy có một đôi mắt to rất mỹ lệ.

Quần áo hỗn độn mọi phong cách, cô bé mặc áo tắm bộ dáng quái dị nhìn không ra màu sắc, lộ ra hai cái đùi hấp dẫn người nào cũng phải quay đầu lại nhìn.

Tôi chú ý thấy cô bé không đi giầy, một chân dùng vải bao lại, chân kia lại mặc tất cũ kỹ không biết nhặt được ở đâu.

Ánh mắt không khỏi mang chút thương tiếc, bởi vì lễ hội hoa lôi cuốn nhiều người đến Esme, cũng mang đến những người lưu lạc, đứa trẻ này cũng là một trong những người như thế sao?

Cô bé cơ hồ không dừng lại trước mặt tôi, chỉ là lúc đi qua tôi, có nghiêng đầu liếc tôi một cái, nhưng lại khiến cho tôi có cảm giác như đang bị đóng băng vậy.

Sau đó lại có một cô gái lớn tuổi hơn đi tới, mái tóc ngắn thẳng màu vàng sạch sẽ, tuy rằng có thể nhìn ra được quần áo không hoàn toàn mới, nhưng cũng không quá cũ bẩn hay kì dị, mặt cô đầy tàn nhang, đôi mắt trầm tĩnh.

Lúc đi đến trước mặt tôi, cô ấy dùng ánh mắt rất dị thường nhìn tôi một hồi, rồi mở miệng nói: “Cô là...”

Tôi cười mỉm giơ tay lên tiếp lời của cô ấy “Phụ nữ của bang chủ.”

Cô ấy ngẩn ra, tôi thừa dịp lấy ra một quả táo đưa cho cô ấy, cô ấy nhìn quả táo hồi lâu, mới vươn tay lấy rất nhanh.

Tôi lại lấy một đóa hoa hồng Đại La từ trong lẵng ra, cho cô ấy một nụ cười tươi sáng lạn “Chúc cô may mắn.”

Cô hừ lạnh một tiếng, cúi đầu nhìn tôi lạnh lùng nói: “Cô quá yếu.” Sau đó không nhận hoa của tôi, nhưng khi tránh ra đi tiếp lại thuận tay lấy đi một đóa hoa hồng trong lẵng của tôi.

Tôi có chút bất đắc dĩ xoa xoa má, bây giờ người trẻ tuổi thật có cá tính, tôi sắp theo không kịp tiết tấu của bọn họ rồi, thật khác nhau quá.

Nhưng cơ cấu cục cứu trợ còn chưa đủ hoàn thiện, nhiều người lang thang thế này thì cần phải nghĩ biện pháp dàn xếp tốt mới được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.