Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 65: Đứng lên nào



Tóc quá dài, sợi tóc màu xám bạc mềm mại hơi che khuất tầm mắt, xuyên thấu qua khe hở của tóc mái nhìn thấy ánh mặt trời màu vàng nhẹ nhàng đang chiếu xuống đất.

Tôi lấy tay vén tóc trên trán ra sau tai, sau đó cúi đầu tiếp tục tỉa chậu cây thông, đám Sahil còn chưa trở về, đã hơn một tuần rồi, tuy rằng trước kia cũng có nhiều lần hàng xóm phố Bối Bối sẽ ngẫu nhiên biến mất một đoạn thời gian, nhưng không đột ngột bằng lúc này, bình thường, khi hàng xóm muốn đi ra ngoài lâu ngày đều luôn chào tạm biệt một tiếng, hoặc là treo lên cửa nhà mình một khối bảng gỗ “Ra ngoài”. Lần này, mọi người đều đi rất vội vàng.

Sau khi tỉa cây xong, lại chạy đến nhà thợ sửa chữa ở cuối phố giúp anh ta tưới hoa, hy vọng thợ sửa chữa có thể nhanh chóng trở về, tôi cực kỳ hoài niệm kỹ thuật sửa chữa hoàn mỹ vừa chuyên nghiệp vừa nhanh chóng của anh ta.

Ngẩng đầu nhìn xung quanh tràn ngập ánh mặt trời sáng sủa, mưa đêm qua khiến cho ánh mặt trời hôm nay mang cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái trong suốt mát mẻ, bụi hoa ven đường vẫn còn thấm đẫm bọt nước mưa.

Không nên lãng phí thời tiết đẹp như thế này, tôi đẩy cửa cổng nhà ra, trên cửa, từng nụ hoa Mân Côi nửa nở đang bám chặt, cuối tháng năm đến giữa tháng sáu mới là mùa loại hoa này nở rộ đẹp nhất, khi đó cả tường rào đều sẽ thành thiên đường hoa nở rộ, tường rào lục sắc cũng sẽ biến thành màu đỏ hoặc phấn hồng.

Tôi trực tiếp đi giày xăng ̣đan vào trong nhà, thấy hắn đang nằm ở sô pha, một bên chân trần gác ra ngoài sô pha tùy ý vung vẩy, một bàn tay làm gối đầu, một bàn tay cầm một quyển sách đọc.

Tôi không dừng chân lại, chỉ quay đầu nói một câu “Không nên nằm đọc sách, cẩn thận bị cận thị.”

Gần đây, thằng nhóc này càng ngày càng ngồi bất nhã, đứng cũng bất nhã, ban đầu còn tưởng rằng hắn chỉ hơi tùy tiện chút, nhưng lại quên mất hắn không hề có dây thần kinh ‘ngượng ngùng’, ở chung lâu mới phát hiện chỉ lúc mới quen, thì hắn mới khách khí, nhưng một khi đã quen thuộc thì lập tức, đủ loại tật xấu của tên lười đều tuôn ra hết. Trước kia ít nhất vẫn ngồi đọc sách, vậy mà nhìn bây giờ xem, trực tiếp nằm dài xuống. Trước kia ít nhất còn có thể giữ một chút khoảng cách, hiện tại lại động một cái là ôm, một chút cũng không xấu hổ.

Có khi tôi rất muốn bóp mặt hắn nói: “Cứ tùy tiện như thế thì coi sao được, là một người thanh niên mà còn ỷ lại như vậy thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến con đường nhân sinh sau này, chăm chỉ nghiêm cẩn nhiệt huyết mới là phẩm đức mà một người thanh niên nên có, mới mười sáu, mười bảy tuổi mà đã chỉ thích ở một chỗ khiến tương lai tối tăm thì phải làm sao bây giờ?”

Hơn nữa, tuy thích đọc sách là một ưu điểm, nhưng không chút tiết chế như hắn khiến tôi cực kỳ lo lắng sớm hay muộn hắn sẽ chệch đường ray khỏi xã hội, biến thành một tên mọt sách.

Tôi ôm chăn, vỏ gối và đệm đi giặt, nhìn bọt xà phòng bay lên khi dẫm chân vào chậu quần áo, tôi đột nhiên cảm thấy rất vui vẻ, vào thời tiết này đi giặt chăn đệm là thích hợp nhất.

Giặt xong, tôi mang chăn, vỏ gối và đệm đã sạch sẽ ra vườn phơi nắng, nhún chân lên phơi cái cuối cùng, nhìn nó theo gió thổi nhẹ bay lên dưới ánh mặt trời, tôi đan mười ngón vào nhau vươn vai một cái “Thời tiết hôm nay thật đẹp!”

Vào nhà, thấy hắn ném sách sang một bên, bên cạnh sô pha có một chồng sách rất cao lung lay sắp đổ, hắn tùy ý ném quyển sách trong tay lên trên chồng sách kia nhưng nó lại không đổ, có nên khen hắn tính toán tinh chuẩn không?

Sau đó hắn lại duỗi tay rút ra một quyển khác tiếp tục đọc, vẫn là nằm đọc.

Tâm tình tốt của tôi vừa nhìn thấy cậu đã muốn thở dài, đi đến gần vỗ vỗ cái chân đang lung lay của hắn “Đừng nằm, càng nằm càng lười đấy.”

Mái tóc đen của hắn vốn rối tung giờ do nằm xuống nên càng thêm rối, hơi dời tầm mắt khỏi trang sách, nhàn nhã liếc tôi một cái, rồi lại quay đầu đọc tiếp, tiếp tục dùng ngón tay cái lật sách một giây đọc một tờ.

Tôi phát hỏa, thằng nhóc này.

Duỗi tay ra kẹp chặt đầu quyển sách mà hắn đang cầm, ngăn cản động tác lật sách của hắn, hắn rốt cục giương mắt, trừng tôi.

Tôi cũng trừng hắn, không phải chỉ là mắt hắn lớn hơn tôi một chút thôi sao, quả thật là không trừng nổi cậu, hơn nữa tốc độ đọc chết tiệt sách này của cậu thật không thể chấp nhận được, tuy rằng biết cậu thiên tài có thể đọc sách với tốc độ nhanh và có trí nhớ giỏi, nhưng việc đọc sách ngoài thu thập tri thức ra thì quan trọng nhất chính là một loại hưởng thụ và đắm chìm, cầm một quyển sách trong tay vốn chính là một động tác mang tiết tấu chậm và nhàn nhã, chỉ vì cắn tư liệu mà đọc sách thì còn ý nghĩa gì nữa? Có vài quyển sách căn bản không phải thuộc hết là được, nếu cậu không thể đạt được cảm thụ đắm chìm vào sự thong thả thoải mái kia, vậy thì chẳng phải đọc sách chính là khổ hình sao?

Cho nên mới nói, không cho phép một tờ lật một giây, cái tên lười kia!

Trừng mắt trừng mắt, sách trên tay đột nhiên nặng hơn, hắn buông tay, sau đó thấy hắn đưa tay ôm miệng nhẹ cười rộ lên.

Tôi ngây người nhìn hắn, tôi nghiêm túc dùng ánh mắt giáo dục cậu như vậy, thế mà cậu lại cười, có cái gì buồn cười?

Tức giận khép lại quyển sách trên tay, sau đó ném sách vào người hắn, tôi biết sức nặng của một quyển sách không thể làm hắn bị thương, ngay cả tầng cao nhất của cửa hàng rượu Esme, hắn còn dám nhảy, thì một quyển sách không tính cái gì.

“Cậu đứng lên cho tôi, sô pha mỗi người một nửa, muốn độc chiếm là không có cửa đâu.” Túm ống tay áo hắn điên cuồng kéo.

Hắn dịch dịch người, không để ý đến tôi, cầm lấy quyển sách tôi vừa ném lên người hắn bắt đầu đọc, một chút cũng không có ngượng ngùng với chủ nhân sô pha là tôi đây đang ở bên cạnh hung hăng trừng mắt hắn.

Một giây, hai giây, ba giây...

Tôi đau đầu, nhu nhu huyệt Thái Dương, nếu muốn đợi lương tâm thằng nhóc này thức tỉnh thì thà chờ ngày tận thế còn nhanh hơn.

Nghĩ nghĩ, thả lỏng tay đang túm góc áo hắn, tôi dịu dàng cười rộ lên, cố gắng dịu dàng nói với thằng nhóc đang ôm sách: “Lance, đứng lên được không, được không, đứng lên nào~” Nói xong lại nhẹ nhàng lay tay áo hắn.

Giọng nói cực kỳ ngọt ngào, cố gắng trở nên dịu dàng, nhưng tôi không cười được như thế, lúc nói xong câu đó, khuôn mặt tươi cười còn có chút cứng đờ, da gà trên cánh tay đều nổi hết lên, tôi thật sự bị mình làm cho ghê sợ, bao nhiêu tuổi rồi mà còn học giọng điệu đáng sợ đó nói chuyện cơ chứ, tôi sẽ bị sét đánh mất, quá mất mặt.

Hắn không nhúc nhích, mắt nhìn chằm chằm trang sách, nụ cười của tôi hoàn toàn cứng đờ, tôi bây giờ cực kỳ muốn nhảy lầu ngược chính mình một phen, cậu không có phản ứng gì như vậy thật không cho tôi mặt mũi nào, không phản ứng... Hắn ngay cả sách cũng chưa lật, lần đầu tiên thấy hắn nhìn chằm chằm một trang sách lâu như vậy.

Hắn trừng sách, tôi trừng hắn, rốt cuộc cậu còn muốn ngẩn người bao lâu? Cậu căn bản đâu phải đang đọc sách.

Sau đó hắn ngồi dậy, ngồi sang một bên chừa chỗ trống trên sô pha.

Tôi ôm mặt, không thể nào, chỉ là thử nói một lần mà thôi, thế mà lần đầu tiên thấy hắn ngoan như vậy, thì ra giả vờ một cô bé mười lăm tuổi làm nũng một phen cũng thật hữu dụng, nhưng nó lại làm tôi bị rét lạnh một phen, kiểu làm nũng này vẫn là nên ít làm, bằng không sẽ bị sét đánh.

“Miru.” Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, màu đen trong đồng tử mắt âm trầm dị thường, khiến cho da đầu người ta run lên, đôi mắt hắc ám áp lực.

Ánh mắt này giống như muốn ăn thịt người vậy, tôi lén lút dịch chân, không phải chỉ là muốn cậu đừng nằm mãi thôi sao? Làm gì lại dùng biểu cảm khủng bố như vậy để dọa người ta chứ, mắt âm trầm quá không tốt cho sức khỏe.

“Về sau không cho phép cô dùng giọng điệu này nói chuyện với bất cứ ai.”

Vì sao? Không lẽ cậu cũng bị tôi làm cho ghê tởm à.

“Hm...” Hắn gác chân lên nhau, cúi đầu nhìn trang sách lẩm bẩm, sau đó nói cực tự nhiên nói “Ngoài tôi ra.”

Tôi yên lặng một hồi, rồi lại cố gắng nghĩ nghĩ, rốt cuộc ý hắn là thấy giọng điệu vừa rồi của tôi rất mất mặt hay là không mất mặt? Thôi vậy, thằng nhóc này luôn rất mâu thuẫn, dù sao hắn đã ngồi dậy để đọc sách là ổn rồi, ha ha.

Sô pha mỗi người một nửa, hắn ngồi đọc sách, còn tôi đi tìm điều khiển từ xa mở TV, đã lâu mới xem TV, bình thường vào thời tiết nhàn nhã như thế này, tôi đều thích cầm sách đọc, nhưng bên cạnh lại có một con mọt sách, nếu thêm một con nữa là tôi thì thật sự không thể chịu nổi, cho nên, ngẫu nhiên mở TV xem để mình không cùng thế giới chệch đường ray, nhưng ngay sau đó tôi cực kỳ hối hận vì sao mình lại đi mở TV, có khi cùng thế giới chệch đường ray cũng là một chuyện hạnh phúc, ít nhất sẽ không phát hiện ra sự thật khiến người ta nôn ra máu kia, cái thằng nhóc này khiến tôi tức chết!

Ban đầu chỉ là tin tức mà thôi, không có tiết mục chương trình văn học thì xem tin tức là thói quen của tôi, vừa xem vừa lấy một quả táo chậm rãi gọt vỏ.

Thẳng đến khi nghe thấy một cái tên quen thuộc khiến tôi hơi nghi hoặc, đem lực chú ý rời khỏi quả táo sang mẩu tin, một mỹ nữ đang đọc thông báo tìm người.

“... Tóc đen mắt đen, bề ngoài thanh tú, rất được khách hàng của cửa hàng rượu Esme thích, người nào có thể cung cấp manh mối về thiếu niên này sẽ được tập đoàn Drien hậu tạ lớn. Nếu anh Lance Gordon đang ở trước TV thì xin hãy lập tức liên hệ với chúng tôi, vị hôn thê của ngài - đại tiểu thư tập đoàn Drien, Lilise Drien đang tìm ngài, hy vọng ngài có thể nhanh chóng liên hệ với chúng tôi, và còn một điều nữa, ngài Lance có một người em gái bị bệnh nặng tên là Miru, hy vọng những người biết chi tiết có thể cung cấp...”

Tôi hơi ngây ra, tên mà người ta vừa nói cũng quá quen đi, em gái... Miru?

Dao trong tay đột nhiên biến mất, tôi cúi đầu thấy trên tay mình chỉ còn quả táo, không biết lúc nào hắn đã nghiêng người đến gần, con dao nhỏ đang xoay xoay trong bàn tay hắn, hắn thản nhiên nói: “Sắp bị cắt vào ngón tay.”

Tôi đưa quả táo cho hắn, chỉ vào TV nói: “Cái thông báo tìm người kia là thế nào vậy?”

Hắn quay quay quả táo, lại sờ sờ dao nhỏ trong tay giống như đang cân nhắc chuyện gì, giây sau cũng học tôi gọt quả táo, một cái vỏ táo rất dài da đều nhau dần dần được gọt khỏi quả, hắn không chút để ý nói: “À, hẳn là tìm tôi, các manh mối đều nói về tôi.”

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết thông tin trong câu nói của hắn, trong TV đã truyền đến tiếng khóc cực kỳ bi thương, khiến tôi hốt hoảng quay đầu.

Một cô bé tóc phấn hồng, khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, áo váy bằng vải lụa dài màu trắng giống như đóa hoa Bách Hợp nở rộ thuần khiết. Cô bé cầm khăn tay ôm miệng đối diện với màn hình khóc tê thanh liệt phế, trang dung hoàn mỹ đều chảy hỏng hết, cô bé vừa khóc vừa bi thống kêu “Lance, Lance, anh đang ở đâu vậy? Vì sao tiệc đính hôn ngày hôm qua anh không đến? Có phải anh đã gặp phải chuyện gì không? Có phải số tiền trong tài khoản mà em đưa cho anh chưa đủ không? Huhuhu, em còn có nữa mà, em có thể đem toàn bộ mật mã tài khoản tài sản của anh trai em cho anh, Lance, anh đang ở đâu?”

Tôi si ngốc chỉ vào cô bé có chút quen mặt kia, khó hiểu hỏi: “Cậu quen cô gái kia không?”

Hắn gọt táo xong rồi cắn một ngụm, cười trông cực kỳ tươi mát dịu dàng “Tôi không biết cô ta.”

“Cười giả như vậy là muốn lừa ai chứ! Cậu nói đi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Con gái nhà người ta chạy lên hẳn TV tìm cậu, em gái bị bệnh nặng ở đâu ra thế?!” Tôi ôm chặt lấy cánh tay hắn rống lên.

Hắn vẫn cười, cầm quả táo đã cắn hai miếng đưa tới bên miệng tôi, dùng giọng dỗ trẻ nói: “Ăn táo đi.”

Ăn táo... Ha ha ha, ăn, hắn vẫn còn ăn được.

Thu ‘ngũ trảo’ lại, lấy đi quả táo, tôi cười vô cùng âm trầm “Nói, rốt cuộc cậu đã làm gì cô bé kia?”

Hắn cười nhìn tôi, cười trông cực kỳ vô hại hồn nhiên “À, không làm gì cả.”

Cái tươi cười kia nện xuống khiến tôi đột nhiên có dự cảm không tốt, rất không tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.