Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 68: Em thề em không chết



Chuông gió vang lên, tôi đang tưới nước cho hoa hồng Đại La nghe thấy thế liền nghi hoặc quay đầu, nhìn thấy mái tóc màu xanh quen thuộc từ trên nóc nhà nhô xuống dưới. Là thợ sửa chữa, anh ta chỉ dùng một chân cũng có thể vịn lấy nóc nhà, hơn nửa người nhẹ nhàng buông xuống dưới.

Tôi có chút cứng họng nhìn gương mặt đáng yêu của anh ta.

Thợ sửa chữa nháy mắt mấy cái nói: “Miru, chỗ nóc nhà bị hỏng vì mưa anh đã sửa xong rồi.”

“À, cám ơn.” Tôi gật gật đầu “Lúc trước Jane cũng có giúp em sửa qua.”

“Cậu ấy sửa rất khó nhìn, ảnh hưởng đến thẩm mỹ của căn nhà.” thợ sửa chữa dùng một chút lực đẩy thân thể trở về chỗ cũ.

Tôi thấy cậu ta đứng ở trên nóc nhà, nhấc thùng dụng cụ lên, sau đó nói “Bella lại đánh thủng sàn, còn cả lồng để sủng vật nhà Pade cũng phải thay cái mới, Samee luôn thét chói tai làm vỡ thủy tinh cũng phải sửa, được, trong một giờ mà thu phục được là mình có thể tự thưởng cho mình một khối bánh ngọt hoa tươi nhà Nina, cố lên.”

Cậu ta nắm chặt nắm đấm, nghiêm túc lập kế hoạch, tôi cúi đầu tiếp tục tưới hoa, ha ha, người trẻ tuổi thật nhiệt tình, thợ sửa chữa vẫn luôn đáng yêu như vậy. Bỗng giật mình ngẩng đầu, nhìn thấy thợ sửa chữa cầm theo thùng dụng cụ giẫm lên nóc nhà tôi để nhảy sang một cái nóc nhà khác, tôi lập tức hô to “Thợ sửa chữa, anh đã trở lại rồi!”

Tiêu thất gần hai tuần, rốt cục đã trở lại.

Xa xa, nghe thấy tiếng cậu ta dần dần mơ hồ “Harris tiền bối, Mizuno và Shiyou cũng đã trở lại.”

Tôi cười, trở về là tốt rồi.

“Miru.”

Phía sau truyền đến một tiếng gọi nhẹ nhàng, tôi quay đầu, thấy Shiyou mặc một thân kimônô nhạt sắc đứng ở ngoài cửa cổng nhà, cô ấy lẳng lặng nhìn tôi, trong cặp mắt to lạnh nhạt màu vàng kia luôn mang cảm giác nhìn không thấy tận cùng, tôi cảm thấy nếu Shiyou không lên tiếng thì dù có đứng ở trước mặt tôi, tôi cũng không biết, quả thật cô ấy rất giỏi trong việc khiến người khác dễ dàng xem nhẹ cô.

Tôi đặt vòi nước xuống, đi đến cạnh cửa cổng nhà, vươn tay vịn vào cánh cửa cổng, cười nói với cô: “Ừ, Shiyou có việc sao?” trong trí nhớ của tôi, Shiyou rất ít chủ động gọi bất cứ ai, đương nhiên ngoài Sahil.

Cô ấy nhìn tôi một hồi, lại đến gần một chút, mười ngón tay thon dài chậm rãi vịn lên cửa cổng nhà, tư thế này khiến cho chúng tôi rất gần nhau.

“Miru vẫn yếu như vậy, nhưng Miru không bị thương cũng không xảy ra chuyện gì, giống hệt trước kia.” Shiyou hơi nghiêng nghiêng đầu, lầm bầm lầu bầu.

“À, vậy sao?” Cô ấy đang ca ngợi hay là oán giận vậy? Thật sự không thể nhận ra từ giọng nói đều đều mơ hồ không rõ hỉ giận của Shiyou.

“Miru, em có khỏe không?” Trong cặp mắt của Shiyou vốn luôn mơ hồ lần đầu tiên có cảm xúc tò mò mà chân thật lên.

Tôi nhìn chăm chú vào đôi mắt to màu hổ phách của cô, nhịn không được cười rộ lên, thì ra là muốn hỏi thăm tôi.

“Ừ, em khỏe lắm, còn Shiyou, cũng khỏe chứ?”

“Sahil muốn Shiyou bảo vệ Miru, cho nên Miru trăm ngàn không thể gặp chuyện không may, chỉ cần em khỏe thì Shiyou cũng sẽ rất khỏe.” Shiyou cúi đầu, đôi mắt màu đen bị mái tóc thẳng dài che khuất, mỗi lần chỉ cần nhắc tới Sahil là cô ấy không còn mơ hồ nữa, mà càng giống một cô bé bình thường.

“Bảo vệ em? Shiyou thật lợi hại, cám ơn, em rất khỏe, cho nên chị không cần lo lắng đâu.” Tôi lấy tay chống cằm, đúng là một bức họa cảnh đẹp ý vui, Shiyou vốn là cô bé xinh đẹp nhất phố Bối Bối, không, là phụ nữ mới đúng, vì cô ấy đã lập gia đình. Nhưng rất khó tin rằng một cô gái có được khí chất trong trẻo hay mơ hồ như vậy lại là mẹ của một đôi song bào thai, có chút không thể tưởng tượng nổi cô ấy chăm sóc con mình thế nào, nhưng tôi nghĩ hẳn là người bố Sahil đảm nhiệm hầu hết đi.

“Miru trăm ngàn không thể gặp chuyện không may, bằng không Sahil sẽ khổ sở, tuy nói là phải bảo vệ Miru, nhưng chị không đánh lại tên đàn ông trong phòng Miru kia, nếu Shiyou không thể bảo vệ Miru thì nên làm gì bây giờ?” đầu Shiyou càng thấp, lọn tóc đen bên tai xõa xuống che khuất một bên mặt tinh xảo của cô.

Tôi rất muốn thở dài, có thể đừng nói như vậy được không, Shiyou, động một cái liền đem từ ‘chết’ ở bên miệng sẽ đắc tội rất nhiều người, nhưng tôi nghĩ Sahil sẽ bảo vệ cô ấy, câu cửa miệng của cậu ấy luôn là “Shiyou nhà tôi”.

“Em không sao, Shiyou, chị cứ nhìn em đầy đủ tay chân có thể ăn có thể ngủ, thân thể khỏe mạnh mọi sự như ý có thể sống một trăm tuổi không thành vấn đề.” Tôi cong lên một bàn tay muốn học ngài Kiện Mỹ cho Shiyou xem.

Shiyou ngẩng đầu, mơ hồ nhìn gương mặt sáng lạn tươi cười của tôi, sau đó lại cúi đầu, cực kỳ xác định nói: “Miru yếu như vậy, không sống đến một trăm tuổi.”

Tôi thiếu chút nữa té ngã, tôi nói này, không nên rủa tôi chứ, tôi có thể qua cửa một trăm tuổi bằng cách sống khỏe mạnh, Shiyou chị ở nhà làm bà nội là được, đi ra ngoài làm việc khẳng định sẽ đắc tội một đống người.

“Chị sẽ bảo vệ em, cho nên em không được chết.” Shiyou giương mắt nhìn tôi “Nếu Sahil thương tâm thì nơi này của chị sẽ đau.” Cô ấy đặt tay lên ngực “Nơi này mà luôn đau thì Shiyou cũng sẽ chết.”

“Em thề em không chết.” Tôi giơ tay lên thề với trời, nói rất nghiêm túc, đúng là một đứa trẻ ngốc, yêu sâu đậm như vậy mà vẫn tỉnh tỉnh mê mê, ah, tôi nói Sahil này, Shiyou nhà cậu quả thật là một người vợ tốt, nhưng chủ đề ‘có chết hay không’ có thể đình chỉ không, không nên đem từ “chết” tùy tiện đặt tại bên miệng, đó không chỉ là điềm xấu, mà cũng vừa trầm trọng vừa không tôn trọng.

“Vậy Shiyou về nhà đây, Miru có nguy hiểm thì hãy gọi chị.” Shiyou nhẹ nhàng mà túm lấy cổ tay áo dài của mình lui lại vài bước, nhẹ nhàng như một con bướm.

“Khoan khoan.” Tôi hái một đóa Mân Côi màu đỏ thuần xuống “Cài nó ở trên đầu sẽ rất hợp với bộ kimônô mới của chị đấy.”

Shiyou lại bay trở về, trong đôi mắt to xuất hiện cảm xúc háo hức của một đứa trẻ đáng yêu “Bộ kimônô của chị rất đẹp sao?”

Tôi nhìn bộ kimônô có thêu rất nhiều đóa hoa trừu tượng mông lung, gật gật đầu “Rất đẹp.” Ai dám nói xấu thì người đó đều trái lương tâm.

“Là Sahil mua cho chị, anh ấy nói Shiyou mặc kimônô trông đẹp nhất, cho nên Shiyou đời này đều sẽ mặc kimônô.” Shiyou nhẹ nhàng cười rộ lên, hai tay ôm lấy tay áo ôm mặt, những lúc nhắc đến Sahil nhà cô, cô ấy luôn trở nên rất giống phụ nữ.

Cả đời mặc kimônô? Kimônô rất quý, kinh tế nhà Sahil hẳn là rất khá giả. Hình ảnh duy mĩ như vậy mà tôi cũng có thể nghĩ đến chuyện kinh tế, tâm tính của một tiểu thị dân như tôi thật đúng là hết thuốc chữa.

“Nào, cài lên.” Cài hoa lên tai cô, Shiyou có một đầu tóc dài qua thắt lưng mà cô gái nào cũng ước mơ tha thiết, tối đen mềm mại, tôi cài xong liền cười nói: “Shiyou rất đẹp.”

“Thật vậy chăng?” Shiyou giữ tay áo ôm má, gương mặt ngọt ngào dịu dàng, cô ấy nhẹ quay người lại, tay áo kimônô giống hệt cánh bướm đang bay vậy “Kia Shiyou phải về nhà chờ Sahil trở về, cho anh ấy xem.”

Tôi vô lực hướng bóng dáng nhẹ nhàng kia khoát tay, đi nhé. Khuôn mặt tươi cười cũng vô lực theo, bây giờ, cách suy nghĩ của người trẻ tuổi càng ngày càng không thể lý giải, đối thoại vừa rồi với Shiyou quả thực là không ở cùng một không gian, không lẽ tôi thật sự già đi?

Nhìn những cây hoa nở đầy vườn vui sướng hướng vinh dưới ánh mặt trời, tôi cười dụi dụi hai má, thôi vậy, dù già đi thì ngày nào cũng vậy, luôn phải đầy vui vẻ mà sống, dù người trẻ tuổi khó mà để ý đến đạo lý này.

Hôm nay ánh mặt trời không tệ, thời tiết thật là sáng sủa ôn nhuận.

Vào nhà, nhìn thấy thằng nhóc kia mặc áo sơmi trắng luộm thuộm, cúc áo thì đông cài một viên tây cài một viên. Hắn ngồi ở trên sàn, xung quanh đều là sách. Gần đây, tốc độ đọc sách của hắn cực kỳ quỷ dị, lúc đầu cầm lấy một quyển sách nhưng không mở ra, chỉ trừng bìa sách một lúc, như là đang suy nghĩ cái gì, sau đó chậm rãi mở ra, cực kỳ chậm rãi, tốc độ lật sách so với trước kia quả thực là một trời một vực. Tôi nhìn hắn đang gắng đạt tới tốc độ lật sách của người bình thường, nhưng mọi khi cậu mở ra một tờ dùng một giây là đọc xong hết, bây giờ lại mặt khó chịu trừng trang sách đã đọc xong kia đếm thời gian, đếm xong rồi lại lật trang tiếp theo lại dùng một giây đọc xong, rồi lại nhìn chằm chằm trang sách ngẩn người đếm thời gian, tôi nói này, cậu đang nhàm chán lắm sao? Thật muốn xông lên véo lỗ tai hắn rồi rống lên, không có ai bắt cậu nhất định phải lật sách đọc giống người ta mới gọi là đọc sách, cậu nghĩ là đổi một giây thành ba giây là được sao? Cậu đọc như vậy sẽ khiến cho tôi rất khó chịu, thứ gọi là tự ngược cộng thêm ngầm ngược đãi người khác chính là cái cậu đang làm đấy.

Không biết nên sửa thói quen xấu ‘hỏi một chút sẽ chết’ của cậu thế nào đây?

“Rầm”, lại tùy tiện ném quyển sách trong tay sang một bên, nơi đó đã có một xấp sách cao sắp ngã mà không ngã.

Tôi làm như không thấy đi vào phòng bếp, nếu hắn có thể đếm thời gian như thếtừ đầu tới đuôi cũng tốt, ít nhất có thể đọc sách biết nhiều kiến thức hơn. Đáng tiếc hắn chưa từng có nhẫn nại tốt đến thế, trên cơ bản là cầm một quyển sách chậm rãi lật một cái là xong hơn mười, hai mươi trang, sau đó bắt đầu táo bạo lên, sau đó không còn một giây một tờ nữa, mà là lật rầm rầm toàn bộ các trang sách còn lại rồi ném xuống, rồi cầm một quyển sách khác tiếp tục hành trình đọc sách tự ngược của hắn.

Tuy rằng tôi nhìn không nổi nhưng cũng không đi giúp hắn sửa đúng, hiện tại chúng tôi đang chiến tranh lạnh, cũng đã lâu tôi không chiến tranh lạnh, kiếp trước từng cùng một cậu bạn chiến tranh lạnh, suốt một năm tôi đều lờ cậu ta đi, cuối cùng tên kia dán chặt mình lên cửa sổ tầng hai mươi ba uy hiếp sẽ nhảy xuống, tôi mới mở miệng nói chuyện với cậu ấy, hiện tại chúng tôi mới chiến tranh lạnh ba ngày mà thôi, lần này không thể nhẹ nhàng dung túng hắn.

“Miru.” Hắn chậm rãi lật sách, kêu tôi một tiếng.

Tôi có tai như điếc tiếp tục đi, cậu là không khí.

“Nếu đồ ăn hôm nay vẫn là súp lơ, tôi sẽ đi giết chết mọi thương gia bán súp lơ.” âm thanh của hắn không vui không giận, thái độ lười nhác bình tĩnh, trang sách lướt qua đầu ngón tay hắn gây tiếng vang rất nhỏ cùng ánh mặt trời chiếu trên sàn tạo nên hình ảnh cực thả lỏng thoải mái.

Tôi đứng lại, trong lòng đột nhiên có cảm giác bi thương, làm gì chứ, đứa trẻ, vì không muốn ăn súp lơ nên đòi đi giết người bán, tôi nói này, cậu là ước gì ai cũng biết cậu trẻ con đến mức nào phải không? Cậu tùy hứng như vậy cũng không phải chuyện tốt, những đứa trẻ từ nhỏ đã khuyết thiếu sự yêu thương của cha mẹ như cậu thật là đáng thương.

Nếu bên cạnh có mặt tường, tôi nhất định sẽ vô lực xông thẳng vào, hắn quả thực rất chắc chắn rằng tôi sẽ không lấy loại chuyện này để cược, cậu thắng, chúng ta ăn rau hẹ.

Đang nấu dở cơm trưa, cái đầuđội mũ rơm của Majo bỗng nhô vào từ cửa sổ thủy tinh, vẻ mặt oán khí âm trầm gọi tôi “Miru.”

Tôi cầm cái dĩa, vừa rồi giật mình thiếu chút nữa phi thẳng cái dĩa qua, cái dĩa còn có rau hẹ trên nó đang rung lên.

“Làm gì? Không nấu phần của anh.” Cho nên anh vẫn tiếp tục ăn mì ăn liền đi.

“Có chuyện phiền toái, là Mizuno bảo anh tới gọi em, cậu ta không thể dịch được một đám văn tự cổ đại, lần đầu tiên anh nhìn thấy thằng nhóc kia phát điên vứt phịch mũ lưỡi trai xuống đấy.” Majo thản nhiên nói, không còn sự thiếu đứng đắn ngày thường, tôi thậm chí cảm thấy cậu ta hơi u buồn.

“Ngài Mizuno?” Tôi sửng sốt, bình thường gọi tôi gấp như vậy hẳn là xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, tôi lập tức tắt bếp lửa, cởi tạp dề xuống rồi nói với Majo: “Em đến ngay.”

Chạy ra phòng bếp, tôi thấy hắn lại vừa tàn phá xong một quyển sách tùy tay ném xuống, đang lao ra cửa, tôi bỗng nhớ tới cái gì lại chạy tới, hắn quay mặt nhìn tôi, trong mắt mang chút lười biếng.

Tôi không quan tâm hắn, không ngừng đào ra đống sách lớn, thật vất vả mới lôi ra được quyển vở mà bình thường tôi dùng làm bút ký, mở ra một trang trắng dùng bút viết lên “Mỗi trang sách dừng ba giây, mỗi trang sách phân ba đoạn mỗi đoạn dừng một giây, nếu cảm thấy thời gian ba giây quá dài, cậu có thể theo các câu chữ suy nghĩ một chút xem tác giả có nói nhà ông ấy có trồng hoa hay không. Tôi muốn đến nhà ngài Mizuno, nếu giữa trưa chưa về, cậu đói bụng thì tự mình vào bếp lấy cơm ăn, rau hẹ vớitôm bóc vỏ còn chưa chín, chưa thể ăn, còn nữa, không cho phép cậu có ý định xấu với những người bán rau hẹ, được rồi, cứ thế đi.”

Viết xong đưa quyển bút ký cho hắn, thừa dịp hắn cúi đầu đọc, tôi nhanh chóng chạy đi, chuyện mà ngay cả ngài Mizuno cũng cảm thấy phiền toái thì khẳng định không nhỏ.

Chạy ra cửa, Majo từ cách vách nhô ra, một bàn tay nắm lấy vành mũ rơm thảnh thơi theo kịp bước chân của tôi “Sao vậy? Ngài Mizuno sao lại vội vã tìm em?”

“Còn có thể có chuyện gì, ông già Harris cùng Shiyou bọn họ vừa hộ tống trở về một đống văn tự cổ đại sao chép về mười đại mộ địa sáng nay, còn có một đống cổ vật có vẻ như có giá trị rất cao, Mizuno đến đó để sửa sang lại, vốn chiếu theo trình tự bình thường hẳn là tiến hành sàng chọn rồi giao cho em tiến hành lần phiên dịch thứ hai, nhưng ông già Harris nói, lần này rất gấp, Touya bọn họ xảy ra chút vấn đề, dù sao địa điểm chiến trường là địa bàn của người ta, cho dù có thực lực trội hơn để áp chế đối phương xuống, nhưng đánh lâu dài là không có khả năng, cho nên trước khi đội chấp pháp lui về Esme, phải tìm được tin tức về cửa vào mộ địa qua bản văn tự cổ này.” giọng điệu của Majo có chút trầm, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc.

“Touya... bọn họ ở Meteorcity, mộ địa ở Meteorcity.” Tôi gần đây nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, tuy rằng phần lớn đều bởi vì tin tức không hoàn chỉnh mà không rõ ràng, nhưng khi nghĩ thông suốt được lý do phố Số 13 tồn tại thì luôn có thể suy ra một vài điều.

“Miru biết Meteorcity? Là thằng nhóc nhà em nói phải không, cái nơi quỷ quái đó. Chính xác mà nói, cổ mộ Lục Ám – một trong mười đại mộ cực bất hạnh được đào rangay trong cái đống rác rưởi kia, vừa vặn lại là một đoạn quá trình thứ sáu quan trọng nhất nếu muốn khai quật mười đại cổ mộ, đám người ở nơi đó sao có thể hiểu biết nổi giá trị văn hóa quan trọng của di tích này chứ, may mắn lúc ấy không phải người của Meteorcity tự mình đào ra, bằng không tòa di tích kia đã sớm xong đời, cứ nghĩ như vậy, anh lại cực kỳ bội phục nhà của Miru đấy, ha ha.”

“Bội phục nhà của tôi?” Những lời này là ý gì?

“Đúng vậy, tòa di tích kia chính là được...”

Majo đột nhiên giống như bị nghẹn lại, tôi nghi hoặc nhìn cậu ấy, lại bị vẻ mặt ngưng trọng của hắn dọa, mặt hắn không chút thay đổi, âm trầm đáng sợ.

“Majo?”

“Không, không có gì, không có gì.” Majo xấu hổ ha ha hai tiếng “Gần đây thời tiết thật tốt, mặt trời có vẻ như không phải khổ não chuyện tiền nong.”

Tôi thả chậm bước chân, nhìn Majo cũng không theo tiết tấu bước chân của tôi mà thả chậm theo, lo lắng nhìn cái lưng của cậu ta, vừa rồi câu chưa nói hết kia có phải rất quan trọng?

Majo đột nhiên dừng lại, quay đầu cho tôi một cái tươi cười “Miru em phát ngốc gì đó, đi nhanh đi.”

Tôi cười khổ một tiếng tiếp tục chạy, mấy người ai cũng thế, thật là, dù chuyện gì cũng không chịu giải thích với tôi, có khó khăn gì cũng đều trầm mặc chống đỡ, cứ gạt tôi như vậy thật sự chỉ là vì thực lực của tôi không đủ sao? Nghĩ đến lúc Shiyou chạy tới nói phải bảo vệ tôi, phương thức bảo vệ này thực khiến cho tôi không biết nên khóc hay nên cười, phương thức bảo vệ mà không có giải thích chính là phong cách của toàn bộ phố Bối Bối? Mọi người chưa từng suy nghĩ một chút xem tôi cũng là một thành viên của phố Bối Bối sao? Có vài trách nhiệm tôi nguyện tự mình đi gánh mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.