Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao?

Chương 1: Sự thật



Trên con đường ra pháp trường, Diệp Hi nhìn mọi vật trước mắt trong đau khổ : ‘ tại sao? Tại sao cha không rửa oan cho cô? Tại sao em gái lại đổ oan cho cô? Tại sao mẹ kế lại trơ mắt nhìn cô trong ganh ghét? Tại sao người cô yêu lại ôm em gái mình mà sỉ nhục mình? Tại sao công sức học tập rèn luyên như vậy mà không ai tin cô?’ Chỉ chưa tới hai tiếng nữa cô sẽ phải bị xử tử, cuộc sống vào sinh ra tử bao năm nay của cô chưa bao giờ lại trở nên tuyệt vọng như vậy. Có lẽ là do cô ích kỉ, do cô mãi tranh giành đấu đá với cô em giá ‘thiên thần’ để rồi mình rơi vào hoàn cảnh như vậy? Là do cô quá tin người, và cũng do cô yêu sai người… có lẽ cô sai thật rồi.

Mãi chìm đắm trong nước mắt, không bao lâu chiến xe mang biên số đỏ đã đưa cô đến khu pháp trường. Nơi đây, có một khu vực giành cho người thăm nuôi lần cuối. Ngồi ở băng ghế đối diện cô là 4 con người mà cô tưởng rất quen nhưng lại xa lạ quá, Tần Hạo lên tiếng phá vỡ cái không gian im lặng ngột ngạt: ‘ Diệp Hi em đi đường bình an, tháng sau anh và Lâm Vân sẽ đám cưới.’ Câu nói có vẻ như đơn giản nhưng lại xé nát trái tim cô: ‘ baba con không có giết người, là con bị oan baba rửa oan cho con đi, A Hạo anh tin em đi em thật sự không giết người.’

Ông Lâm nhìn Diệp Hi ánh mắt toát ra vẻ độc ác lạnh lung nói: ‘ Diệp Hi con dám làm mà không giám nhận, còn đâu mặt mũi Lâm gia nữa? Lâm gia tại sao lại nuôi dưỡng ra đứa con bại hoại hèn nhát như vậy chứ?’ Nhìn ra vẻ mặt độc ác cùng chán ghét của baba Diệp Hi tuyệt vọng cười lạnh nhìn thẳng vào đôi mắt của bốn con người đang ngồi đây: ‘ Tôi không ngờ bao năm qua người tôi tin tưởng nhất lại là người đẩy tôi xuống vực sâu như vậy, haha,baba thân mến. à không Lâm tổng mới đúng ông có cảm thấy sai sai không? Tôi họ Diệp ông họ Lâm mất mặt cũng là họ Diệp tôi mắt mặt chứ,sao lại mất mặt lâm gia các người được? HaHa các người còn có gì thì nói đi, dù sao trước khi chết tôi cũng nên được biết sự thật phải không Lưu di, baba, Vân muội, Tần Hạo?’

Nhìn Diệp Hi bằng đôi mắt hèn mọn, Lưu Uyên cười nhạt: ‘ haha, Diệp Hi nếu cô sắp chết rồi thì tôi không còn gì để giấu nữa, cô tưởng bao năm qua là tôi yêu thương cô sao? Cô sai rồi, cô ở Diệp gia, người có thể nâng địa vị tôi lên chỉ có cô thôi, nếu đã như vậy tại sao tôi không mượn cô? Tôi nói cô biết; Lâm Vân nhỏ hơn cô một tuổi không phải con riêng của tôi mà con của tôi với ba cô đó.’ Thấy Diệp Hi nhìn mình bằng ánh mắt khó tin, Lưu Uyên tiếp tục giải thích: ‘ Cô không tin cũng không sao? Bất quá đó là sự thật, khi mẹ cô mang bầu cô, tôi lúc đó là thư kí của ba cô, biết mẹ cô sinh hoạt không tiện nên tôi đã trèo lên giường ba cô đó, à còn nữa, mẹ cô năm đó là do tôi tươi sống tức chết, bây giờ cô đã biết sự thật thì cô cùng con đàn bà đáng chết đó sắp được đoàn tụ rồi đó.’ Diệp Hi nghe xong ánh mắt càng trở nên mơ hồ: là thật sao? Bao năm qua họ đã lừa dối cô như vậy sao?

Nhìn Lâm tổng cùng Lưu Uyên bằng ánh mắt căm thù xen lẫn sợ hãi: ‘ đê tiện, thì ra các người lại làm nên chuyện bại hoại như vậy vậy mà bao năm qua tôi lại tin tưởng các người, không ngờ lại như vậy?’ Lâm Vân nãy giờ vẫn trầm mặt bây giờ mới lên tiếng:

Diệp Hi chị quá tự cao rồi, đê tiện sao? Sao chị không nhìn lại mình đi? Tôi cũng có một tin buồn báo cho chị biết, Diệp Hi, chị nghe cho rõ đây, Tần Hạo xưa giờ không yêu tương gì chị cả, anh ta là thanh mai trúc mã của tôi, chính tôi là người nhờ anh ấy đóng vai bạn trai chị rồi giả bộ tranh giành để hủy hoại cuộc đời chị, nhưng tôi không ngờ trò chơi chỉ mới bắt đầu không bao lâu chị lại phải chết. Tôi mong chị kiếp sau đầu thai thành người tốt một tí, nhìn đời một tí, đừng để sự ganh tị che đôi mắt, haha.’ Nói xong Lâm Vân ôm lấy Tần Hạo xoay người bước đi, Lâm Phàm cùng Lưu Uyên cũng xoay người đi. Nghe rõ từng lời, từng câu của Lưu Vân, Diệp Hi như chìm sâu vào đáy cốc, sự thật là vậy sao? Đôi chân bước vô hồn, Diệp Hi để mặt cho cảnh sát áp giải cô đến pháp trường, đối với cô khi biết được sự thật thì khoomg còn gì đáng để cô lưu luyến nữa.

Cứ tưởng cô sẽ không còn gì để lưu luyến mà rời đi, đằng xa, một chết lamboghini trắng dừng lại, trên xe một chàng trai tuấn tú chạy vội tới, cảnh sát không kịp ngăn cảnh thì anh đã ôm chầm lấy cô: ‘ Tiểu Du, anh sai rồi, anh không nên bỏ em đi để em như ngày hôm nay, tiểu Du em yên tâm anh sẽ giải oan cho em, anh sẽ giúp em giải oan, anh tin em không làm chuyện này, tiểu Du em phải tin tưởng anh?’ Lãnh Hàn Thiên ôm cô thật chặt, qua cái ôm cô cảm nhận được tình yêu của anh giành cho cô nhưng đã chậm rồi, là cô quá ngu muội để đánh mất anh. Là cô quá cao ngạo chỉ biết tranh giành mà không biết sau lưng cô vẫn có một người kề vai sẵn sang hi sinh, bảo vệ cô như tính mạng.

Ôm anh thật chặt, cô cười tự giễu: ‘Hàn Thiên, là em sai rồi, em không nhận ra tình cảm bao lâu nay của anh, em chỉ biết tranh giành để đánh mất anh, nếu có kiếp sau em mong anh sẽ yêu em và em sẽ yêu anh như anh đã yêu em, Hàn Thiên, chờ em ở kiếp sau.’ Nói xong câu đó, cô quay người đi, những giọt nước mắt mắt thi nhau rơi xuống. Lãnh Hàn Thiên tuyệt vọng: ‘ không, Tiểu Du em không thể chết, nếu em chết rồi anh phải làm sao? Tiểu Du tin anh anh sẽ giải oan cho em mà.’ Nhìn anh đau khổ cô chỉ biết để nước mắt mình rơi xuống, cô thề nếu có kiếp sau cô sẽ yêu anh hết mình, nếu có kiếp sau cô sẽ trả thù họ, cô sẽ tự tìm hạnh phúc cho mình. Tiếng sung vang lên, Lãnh Hàn thiên kêu trong tuyệt vọng: KHÔNG!!!! Một ngày này, bầu trời đen xám xịt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.