Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao?

Chương 15: Tình cảm



Bỏ mặc, Lâm gia bỏ mặc tất cả, Diệp Hi bây giờ đã khác xưa, ai tốt với cô thì cô trân trọng, ai ác ý thì cô ác gấp mười lần người đó.

Trong phòng ông ngoại Diệp Hi nhìn những kỉ vật ông để lại mỉm cười. Cô quay lại nhìn Lãnh Hàn Thiên đang dựa người vào tường ngắm nhìn cô, nhìn anh Diệp Hi biết nếu mất anh cô sẽ mất tất cả, cuộc sống cô ý nghĩ khi có anh, cô biết anh cũng thích cô, không đúng là anh yêu cô. Diệp Hi bỏ khung ảnh trên tay xuống, chạy lại, ôm lấy Lãnh Hàn Thiên chu chu cái miệng nhỏ nhắn:“ Thiên caca, tiểu Du có điều muốn nói với anh” Lãnh Hàn Thiên nhìn cô âu yếm, cô lúc nào cũng đáng yêu như vậy, anh cũng biết tiểu Du ngổn ngáo nhưng lại lạnh lùng, chỉ có khi bên những người bạn thật sự cô mới đáng yêu như vậy. “ Tiểu Du có chuyện gì sao?” Xoa xoa tóc cô anh mỉm cười, có lẽ anh chỉ có thể cưng chiều cô gái vô tâm trước mặt anh thôi, có lẽ, cô vô tâm đến nỗi anh không nỡ nói ra lòng mình sợ mất đi cô, sợ anh không được thấy cô nữa, sợ cô buồn....

Nhìn thấy trong mắt anh là những cưng chìu yêu thương cùng với giãy dụa, Diệp Hi đau lòng, đã đến lúc cô nên thú nhận tình cảm để anh không phải đau khổ như vậy nữa. Ôm cánh tay anh lay lay, Diệp Hi nghiêm túc nói với anh “Thiên caca, chúng ta đừng quan tâm thế giới nói gì và ra sao, đã không làm được người tốt vậy thì ta thà phụ cả thế giới chứ không để cả thế giới phụ ta, được hay không được.”

Nghe trong giọng Diệp Hi nghiêm túc lẫn chân thành Lãnh Hàn Thiên gật đầu, kéo tay ôm cô vào lòng “ được, tiểu Du nói gì anh cũng nghe, chỉ cần tiểu Du vui, dù phụ cả thế giới cũng không sao.” Nước mắt tiểu Du lăn dài, cô có phúc phận gì mà anh yêu cô như vậy, cô chỉ là một đứa mồ côi, ngổn ngáo quậy phá chuyên gây rắc rối vậy mà anh lại yêu thương cô như vậy.

Diệp Hi ôm chặt lấy anh, giọng nức nở “Hàn Thiên, em yêu anh” Lãnh Hàn Thiên đang an ủi cô, tay đưa vuốt tóc cô bỗng sững lại, là anh quá yêu cô nên ảo giác sao? Nhưng không phải ảo giác những gì anh vừa nghe là thật, đẩy cô ra, hai tay đặt trên vai Diệp Hi, Lãnh Hàn Thiên lắc mạnh:“ tiểu Du, em vừa nói gì thật sao, không phải ảo giác.” Bị lắc mạnh Diệp Hi khẽ nhăn mày, nhưng nhìn thấy trên mặt anh là chờ mong cùng mong đợi, Diệp Hi khẽ cười, đúng, cô biết dù sao anh vẫn yêu cô, và cô cũng vậy.

“ Hàn Thiên, là thật, em yêu anh” Lần này Lãnh Hàn Thiên thật sự xúc động, cô yêu anh là thật, từ nhỏ tính anh đã trầm ổn, chỉ trừ những việc liên quan tới Diệp Hi mới làm anh suy nghĩ còn những việc khác, anh không quan tâm, nhưng lần này anh kích động thật rồi, chờ đợi bao nhiêu năm cuối cùng cô cũng biết tình cảm của anh cũng đáp trả. Trong cuộc đời anh, có lẽ hôm nay là ngày hạnh phúc nhất mà anh đã trải qua. Ôm Diệp Hi thật chặt trong lòng, Lãnh Hàn Thiên thì thào “tiểu Du, anh chờ câu nói này của em đã lâu, anh sợ anh không dám nói ra, nói ra em sẽ ghét anh, rời xa anh, không cho anh cơ hội bên em bảo vệ em...” anh thì thào, niềm vui sướng của anh, Diệp Hi biết, cô cũng ôm anh thật chặt siết trong lòng khẽ nói” ngốc ạ, em yêu anh!” chỉ ba chữ em yêu anh đã làm một con người vốn lạnh băng lại trở nên ngây thơ vui sướng như trẻ con. Khẽ đẫy Diệp Hi ra, Lãnh Hàn Thiên hôn lên môi Diệp Hi, cái hôn nồng nàng, khao khát, cái hôn của mong chờ hạnh phúc, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau cho đến khi hai người thở không thông mới buông nhau ra, Ôm Diệp Hi trong lòng “tiểu Du anh cũng yêu em”

Buổi tối, màng đêm dày đặc trên bầu trời những ngôi sao đang lấp lánh ngoài xa

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.