Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao?

Chương 22: Đẹp



Cô gái bước đến, bộ váy đỏ rực không làm cho người ta chán ghét mà còn yêu mến. Tiếng guốc bước trên sàn, thu hút mọi người, ai cũng như hóa đá nhìn cô gái trước mặt, đẹp, thật đẹp, đôi mắt đen láy, đôi môi đỏ tươi, mày liễu, mi cong. Cô gái bước đến bên cạnh Lãnh Hàn Thiên, ngồi vào lòng anh, hôn sợt qua môi anh, khiêu khích nhìn Kim Hồng lên tiếng không xem ai ra gì nói với Lãnh Hàn Thiên:' anh yêu, em nói đúng không?”

Lãnh Hàn Thiên cười, nhiệt tình, đáp lại: “ Tất nhiên, nếu có cô thay thế.” Cô gái kia cười nở hoa, vòng qua ôm anh, nhìn Kim Hồng bộ dáng khiêu khích: “ Kim tiểu thư cô đã nghe rõ chứ?” Kim Hồng tức tối, gằn giọng: “ cô là ai? có ý gì? cô biết tôi là ai không?” Cô gái kia nhẹ nhàng cười tươi như đóa hoa : Kim Hồng, Kim tiểu thư tập đoàn thương mại nhất nhì thế giới, là con một, vừa đi du học về đúng không?” Kim Hồng cười thõa mãn: “ Đã biết vậy sao cô còn dám đụng đến người tôi để ý, mau cút.” Cô gái kia không tỏ vẻ gì là đáng sợ nụ cười càng tươi: “ Kim tiểu thư, tôi biết cô không có nghĩa là tôi sợ cô, chàng trai này là của tôi, nếu cô muốn tranh thì đến Lãnh gia gặp nhau đi.”

Nói xong còn xoay qua quyến rũ Lãnh Hàn Thiên:“ Đúng không anh yêu?” Lãnh Hàn Thiên cũng gật đầu đồng ý. Kim Hồng nghe vậy khinh thường: “ Nực cười, Lãnh gia, cô nghĩ cô là ai? Tôi là Kim gia, tập đoàn đối tác hàng đầu của Lãnh gia, Lãnh gia người thừa kế chỉ có một, mà tôi nghe nói Lãnh gia chỉ có một đứa con trai, chưa bao giờ nghe đến có con gái. Cô nói không sợ mọi người chê cười. Những người xem cuộc vui ở đây cũnh hừ lạnh ánh mắt xem thường, Lãnh gia mà cô ta cũng dám giả mạo.

Cô gái kia cũng không phản bác: “ Kim tiểu thư hình như hiểu lầm ý tôi rồi” Kim Hồng lại khinh thường : “ cô nói ở đây ai cũng nghe, lại dám bảo mình nói lầm...” Cô gái kia lại tỏ ra mị hoặc:“ Đúng tôi nói nhưng tôi không nói tôi họ Lãnh, cũng không phải nhận mình là con cháu Lãnh gia, tôi nói cô Lãnh mà Kim tiểu thư, người tôi muốn nói đến là anh ấy.” Vừa nói cô gái kia vẽ một vòng tròn trên ngực Lãnh Hàn Thiên nói tiếp: “Anh ấy là Lãnh Thiếu của Lãnh gia Lãnh Hàn Thiên vì vậy anh ấy sẽ không cần Kim tiểu thư đây đâu, vì vậy cô nên trở về đi anh ấy là của tôi.” Nghe cô gái kia nói vậy, Kim Hồng nhìn lại Lãnh Hàn Thiên lại nhìn qua bốn chàng trai đang tỏ vẻ xem cuộc vui kế bên không can dự, lúc này cô ta mới thấy Lục thiếu, mà Lục thiếu ở đây vậy người kia.... Nhìn lại Lãnh Hàn Thiên, Kim Hồng mới phát hiện anh ta đúng là Lãnh thiếu, khẽ rùng mình, Lãnh Hàn Thiên huyền thoại, cực kì ghét con gái, ghét ai động tay động chân vào anh ta, nếu có chỉ sợ... Lãnh Hàn Thiên cô lúc nãy vừa đụng vào anh ta anh ta có hay không? Nhưng cô gái kia là ai, tại sao lain có thể ôm Lãnh Hàn Thiên như vậy? Có hay khônh cô gái trong truyền thuyết kia? Kim Hồng thấy phát hiện của mình bèn giã lã:“ Lãnh thiếu là nãy tôi không biết, xin lỗi anh cáo từ.” Chưa kịp nói xong thì cô ta đã biến mất.

Lãnh Hàn Thiêm ôm người đang nghịch ngợm trên người anh : “ Tiểu quỷ, lần sau không cần tranh giành với những người đó.” Diệp Hi trong lòng anh cũng ôm anh cười quýên rũ. Phải cô gái xinh đẹp quyến rũ đó là Diệp Hi, cô vừa được nhân viên phục vụ giúp đỡ chọn cho mình một bộ y phục phù hợp, quay ra anh đã câu được hoa đào rồi. Lúc này lão tam mới đúng lên đi vòng quanh xem Diệp Hi tấm tắc” không nhận ra là lão đại, quá khác quá đẹp, lão đại, cô đẹp lắm” Nói xong còn đưa ngón cái lên ra hiệu số một. Lão ngũ cũng khen “Lão đại thật đẹp, bây giờ mới thấy lỗ cả một đời... Ai da ai dám bảo lão đại không phải nữ nhi tôi đấm cho hắn một cái gãy hàm.” Mọi người ở đây anh một câu tôi một câu tân bộc Diệp Hi lên tận trời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.