Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao?

Chương 31: Hồi kết




Ngày mọi người mong chờ đã đến, một tháng qua, Lãnh Hàn Thiên cùng Diệp Hi chỉ có thể đứng nhìn mọi người tất bật chuẩn bị, đôi khi hai người nghĩ có phải hay không đám cưới là của Lãnh gia chứ không phải của họ a... Ai bảo Lãnh lão gia giành từ việc chọn địa điểm, món ăn khách mời, Lãnh cha thì phát thiệp, lựa chọn, bàn giao với bên khách sạn, Lãnh mẹ thì thiết kế trang phục, trang trí. Cặp vợ chồng trẻ chỉ có thể đứng nhìn.   Hôm nay, Diệp Hi cùng Phong Vân đi spa, chỉ còn 12h nữa cô sẽ là cô dâu. Lãnh Hàn Thiên gọi điện thoại báo trong vòng 12 giờ tới anh và cô không thể gặp được. Thật sự thì cô biết tập tục này từ lâu, ít nhất cô dâu chú rể không thể gặp nhau trước khi cưới một ngày. Bây giờ là bảy giờ tối, Diệp Hi vừa từ spa đi ra, đang muốn cùng Phong Vân đi mua một ít đồ thì có một số điện thoại gọi tới: "Alo, Tôi là Diệp Hi" bên kia điện thoại truyền đến một giọng nam tính trầm: "Chào cô, nếu cô muốn biết di ngôn của Diệp Lão trước khi mất thì đến XTZ, tôi cho cô một tiếng."

Diệp Hi nghi ngờ hỏi lại: "Ông là ai? Tại sao tôi phải tin ôngnói thật? Ông muốn gì?" đầu dây bên kia cười khẩy: "Haha, tôi tin cô muốn biết tin này còn nữa, cô chuẩn bị cho tôi 5 tỷ, tôi chờ gặp cô, à mà cô phải đến một mình, nếu cô đến cùng người khác tôi e di ngôn cùng bí mật của Diệp Lão cũng sẽ biến mất."

Chưa kịp trả lời thì đầu dây bên kia đã tắt máy.  Phong Vân thấy sắc mặt Diệp Hi bỗng thay đổi lên tiếng hỏi: "Diệp Hi, cô sao vậy? Có chuyện gì sao?" Diệp Hi nghe vậy giật mình cười trấn an: "Không có gì chỉ là Phong Vân, tôi không thể cùng cô đi dạo được rồi, tôi có người quen nên đi gặp cô về trước nhé, À mà sáng mai cô phải qua trước 6h đáng thức tôi nhé, còn giúp tôi chuẩn bị nữa."

Phong Vân cũng không nghi ngờ gì gật đầu rồi chia tay Diệp Hi.   Diệp Hi chia tay Phong Vân, tự mình lái xe đến XTZ, đây là khu nhà hoang, nơi đây vốn vắng vẻ lại âm u nên không khí có chút lạnh... Diệp Hi gọi đến người kia: "Tôi đến rồi, ông ở đâu?" Người kia bình tĩnh: "Ngôi nhà hoang trước mặt cô, trên tầng hai."

Diệp Hi cúp máy, đi theo lời ông ta, lên đến tầng hai, Diệp Hi thấy bóng người quay lưng lại với cô, bóng lưng khá quen chỉ làtrang phục hơi  cũ kĩ: " Tôi đến rồi, ông muốn thế nào?" Người kia quay lưng lại, Diệp Hi cũng không bất ngờ, đúng người kia là Lâm Phàm, ông ta hiện đang bị truy nã. Lâm Phàm nhìn Diệp Hi cười bỉ ổi: "Con gái, lâu ngày không gặp, chúng ta không phải nên cùng nhau ngồi nói chuyện sao?" Diệp Hi khoanh tay ánh mắt lạnh lùng: "Ông muốn gì?" Lâm Phàm thấy vẻ lạnh nhạt từ Diệp Hi không vòng vèo nữa hất tay, từ hai bên xuất hiện hai người khống chế Diệp Hi, Diệp Hi giật mình phản kháng: "Khốn nạn, ông muốn gì, bỉ ổi" Lâm Phàm không có tức giận hai tay đưa lên nắm cằm Diệp Hi, ánh mắt độc ác: "Tao muốn gì à, mày biết mà, tao muốn mạng mày, bất quá giết mày thì tao trốn cũng không thoát chi bằng để thằng chồng mày đem tiền chuộc có tiền tao đi nước ngoài."

Diệp Hi vùng khỏi bàn tay nắm cằm cô gằn giọng: "Ông đừng mơ, Hàn Thiên sẽ tìm ra tôi sẽ bắt ông trả giá. Mau thả tôi ra tôi sẽ đãm bảo cho ông đi nước ngoài."

Lâm Phàm cười lớn: "Haha, cô cho tôi là connít sao? Thả cô? Cho cô gọi người bắt tôi sao? Cô hãy ngoan ngoãn ở đây chờ đi, có khi ngày mai không có cô con rể tôi sẽ đám cưới với cô gái khác cũng nên."

Nói xong ông ta không để Diệp Hi đáp, ra hiệu hai người kia trói Diệp Hi lại.  Sáng hôm sau, Phong Vân qua nhà Diệp Hi từ sớm, vừa đến nhà, Phong Vân nghĩ là Diệp Hi còn đang ngủ bèn mở cửa đi vào, trong phòng, Diệp Hi không có, bất quá cô gọi adi: "Adi, Diệp Hi dậy rồi ạ? Cô ấy đâu?" Adi từ sau vườn giật mình chạy vào: "Phong Vân, không phải hôm qua Diệp Hi đi cùng cháusao? Đến bây giờ nó vẫn chưa về!" Nghe vậy Phong Vân hốt hoảng: "Hôm qua cô ấy nói đi gặp bạn cũ, để cháu gọi thử xem."

Điện thoại mấy cuộc mà Diệp Hi không bắt máy, Phong Vân gọi đến Lãnh Hàn Thiên: "Lãnh Thiếu, Diệp Hi mất tích rồi."

Lãnh Hàn Thiên đang rất vui vẻ chuẩn bị ăn sáng cùng lãnh gia nghe tin như vậy  tức giận: "Cô nói sao? Diệp Hi mất tích, cô đã xem kĩ chưa?" Phong Vân bên này đang sốt sắn nào để ý đến Lãnh Hàn Thiên tức giận từ từ kể lại: "Tôi đã gọi mà cô ấy không nghe máy, hôm qua cô ấy cùng tôi đi spa sau đó nói đi gặp bạn đến giờ vẫn chưa về."

Lãnh Hàn Thiên vội cúp máy, lấy chiếc áo khoát bên người nói với Lãnh lão gia: "Ông, Hi Hi mất tích, ông cùng cha mẹ hôm nay cứ đến khách sạn chào hỏi khách trước đi cháu sẽ cùng đám Vương Vũ, Hoàng Quân, Nguyên Lâm, Lục Duật tìm, ông đừng lo, cháu sẽ đem cháu dâu an toàn về cho ông."

Nói xong không kịp để người khác phản ứng Lãnh Hàn Thiên lấy chìa khóa xe, gọi cho đám lão tam đi ra ngoài. Lãnh lão gia, Lãnh cha, Lãnh mẹ lo lắng nhưng chỉ còn vài tiếng nữa là đám cưới diễn ra nên họ đành thu xếp đối phó khách bên kia.   Nghe tin Diệp Hi mất tích mọi người nháo nhào tìm kiếm, Lãnh Hàn Tgieen đã liên hệ hết mọi nơi mà Diệp Hi có thể đến nhưng vẫn không có thông tin, Phong Vân và Tống Minh Dương đến trước khách sạn làm dâu phụ và rể phụ, mọi người tiếp tục tìm kiếm. 7h23' Lãnh Hàn Thiên nhận được cuộc gọi từ số Diệp Hi: "tiểu Du hiện tại em đang ở đâu?" bên kia truyền đến âm thanh: "Lãnh thiếu Lâu rồi không gặp, Diệp hi đang trong tay tôi muốn cô ta toàn mạng trở về thì đem 1 triệu đô đến đây tôi sẽ thả cô ta, mà phải một mình cậu đến, không được báo công an nếu không tôi và cô ta đồng vu quy tận."

Lãnh Hàn Thiên nghe vậy bình tĩnh đáp lại: "Được, bất quá ông đưa điện thoại cho Diệp Hi, tôi muốn xác nhận cô ấy bình thường."

Lâm Phàm đưa máy, giọng Diệp Hi truyền đến: "Hàn Thiên là em , mau đến..."

âm thanh ngắt quảng Lâm Phàm lên tiếng: " Lãnh thiếu, người khỏe, cậu còn hai tiếng, nếu hai tiếng sau tôi chờ nhận tiền từ cậu, nếu không hôm nay tôi nghĩ cậu nên tìm người thay thế cô dâu đi là vừa."

Nói xong ông ta cúp máy. Lãnh Hàn Thiên nhìn qua lão lục, lão lục là tiến sĩ khoa CNTT chuyện xác định, định vị với anh ta là chuyện dễ dàng: "Lão nhị, chỗ ông ta gọi đến là khu nhà hoang XTZ, có hay không báo công an?" Lãnh Hàn Thiên ra hiệu im lặng, anh tầm ngâm vào suy nghĩ, nữa tiếng trôi qua, Lãnh Hàn Thiên mới lên tiếng: "Ngô Thừa Ân, anh về khách sạn báo với cha mẹ tôi là tìm được HiHi rồi, anh nói họ chuẩn bị, bây giờ tôi cùng lão tam lão tứ và lão ngũ đến đó, lão lục, cậu chịu trách nhiệm hậu trường, 2 tiếng sau khi tôi xuất phát gọi công an."

Mọi chuyện đã phân phó xong, nhiệm vụ ai vào vị trí đó. Mười lăm phút sau, khu nhà hoang XTZ có hai chiếc Lamboghini xuất hiện, Lãnh Hàn Thiên phân phó, để lão tam theo mình còn lão tứ vào lão ngũ núp phía sau. Dò theo lối đi, theo sự chỉ dẫn của lão lục Lãnh Hàn Thiên đã tìm được vị trí của Diệp Hi. Bị bất ngờ tập kích, Lâm Phàm giật mình sau đó cầm con dao kề cổ Diệp Hi la lớn: "Hừ! Lãnh thiếu, tôi quá xem thường cậu rồi, mau bỏ vũ khí xuống nếu không tôi giết cô ta."

Lãnh Hàn Thiên làm theo, Diệp Hi thấy vậy hét lên, bất quá cô bị bịt miệng không thể là to chỉ ú ú ớ ớ. Mắt thấy Lãnh Hàn Thiên sắp bỏ súng xuống, Lâm Phàm ra hiệu cho hai người sau lưng cướp vũ khí, đúng lúc này, Lão ngũ nấp sau lưng Lâm Phàm bỗng bay đến đánh gục ông ta cướp vũ khí. Thấy vậy Lãnh Hàn Thiên  và Lão tam nhặt lên súng khống chế hai người còn lại. Lão tứ tiếng lên tháo dây trói cho Diệp Hi. Công an vào bắt Lâm Phàm đi. Quá trình xảy ra tích tắt, lúc bị  giải đi, Lâm Phàm nhìn Diệp Hi cười lớn: "Tao mà chết, di ngôn của ông ngoại mày cũng mất haha, Diệp Hi, tao có làm ma cũng không tha cho mày."

Lãnh Hàn Thiên ôm Diệp Hi vào lồng ngực, thấy cô không bị gì, tinh thần treo ngược mới buông xuống: "tiểu Du, em không sao là tốt rồi, chúng ta mau trở về mọi người đang chờ chúng ta tổ chức đám cưới."

Diệp Hi không sợ chuyện này, cô đã từng trải qua sinh tử, lần này chỉ một chuyện bắt cóc nho nhỏ cũng không làm cô lo sợ.   Đám cưới được diễn ra đúng giờ, trên lễ đường, Diệp Hi mặc lên mình chiếc áo cưới trắng tinh, dung nhan tinh xảo, lãnh Hàn Thiên cùng chiếc vest trắng, hai người hôm nay vẫn nổi bậc nhất. Lãnh gia chủ ở vị trí chủ vị lên tiếng hỏi: "Diệp Hi, cháu thật sự chấp nhận gả vào Lãnh gia không? Lãnh gia chúng ta không có gì đặc biệt, bất quá cháu đảm bảo Lãnh gia sẽ cả đời che chở bảo vệ cháu, đồng thời ta thay Lãnh Hàn Thiên thề với trời cả đời nó chỉ được cưới một vợ vì vậy nếu cháu đồng ý cháu sẽ là vợ duy nhất trong cuộc đời nó."

Diệp Hi nghe vậy gật đầu: "Ông, cháu chấp nhận làm dâu Lãnh gia."

Lãnh lão gia gật đầu quay qua nhìn Lãnh Hàn Thiên: "Hàn Thiên, cháu đã suy nghĩ kỹ chưa trước khi lấy  Diệp Hi? Lãnh gia cả đời chỉ được lấy một vợ vì vậy cháu hãy suy nghĩ kĩ trước khi lấy Diệp Hi."

Lãnh Hàn Thiên cười: "Cháu suy nghĩ kĩ, ông, cho dù Lãnh gia giống bao nhà khác có thể lấy nhiều vợ thì Lãnh Hàn Thiên này cả đời xin thề cả đời chỉ lấy Diệp Hi làvợ và yêu thương, che chở, đem lại hạnh phúc cho cô ấy."

Lãnh lão gia gật đầu hài lòng, đúng là cháu ông không làm ông thất vọng. Lãnh lão gia lại quay lại hỏi mọi người: "Vậy ở đây còn ai phản đôi không?" Mọi người im lặng, Lãnh lão gia mới tuyên bố: " Vậy hôm nay Diệp Hi chính là con dâu Lãnh gia, là vợ Lãnh Hàn Thiên, Hôn lễ được bắt đầu."

Lãnh Hàn Thiên và Diệp Hi trao nhẫn cho nhau, sau đó hai người hôn nhau nồng nhiệt, buôn Diệp Hi ra Lãnh Hàn Thiên thì thào vào tai cô: "Tiểu Du, dù chưa ai nói em là con gái nhưng với anhem là cô gái duy nhất anh yêu, là cô gái trọn đời này anh sẽ bảo vệ và yêu thương."

Diệp Hi hạnh phúc hôn anh thật sâu.   Hai kiếp sống, cô đã tìm được tình yêu của mình. Đừng đua đòi hay chạy theo những thứ xa vời, hạnh phúc chính là bên cạnh bạn, hãy biết trân trọng những thứ đơn giản nhấy mà quý giá nhất trong cuộc đời bạn. Cuộc sống là của bạn, đừng lo lắng người khác nghĩ gì về bạn mà hãy sống theo chính bản thân mình thích.  ___________Hoàn chính văn_________  Nam: Thế là tác phẩm đã hoàn, cảm ơn các bạn đọc giả đã theo dõi trong thời gian vừa qua, Nam sẽ tiếp tục viết ngoại truyện, bất quá Nam sẽ tóm tắt chi tiết ngoại truyện chứ Nam lười kể chi tiết quá ;) Một lần nữa cảm ơn các bạn! Yêu các bạn nhiều, mong các bạn sẽ ủng hộ Nam trong các bộ truyện sau.