Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao?

Chương 9: Chuyện cũ



Trở về Diệp gia, bây giờ chỉ mới hơn 8 giờ tối, ba tiếng ở buổi tiệc như kéo dài đằng đẳng làm Diệp Hi mệt nhoài, trên đường trở về, ngồi tựa vào lồng ngực ấm áp của Lãnh Hàn Thiên, cô ngủ thiếp đi mất. Đến nơi lão lục _Lục Hiểu ngơ ngác, chuyện gì thế nào, gọi người ta đến nhà nhưng chủ nhà ngủ mất rồi để khách ở lại đếm sao sao? Lãnh Hàn Thiên ra hiệu cho mọi người im lặng, bấm chuông cửa rồi bế Diệp Hi lên lầu, mở cửa phòng là căn phòng lúc trước anh và cô trang trí, cô từng nói ‘Thiên caca, đây là căn phòng của chúng ta’ ‘Thiên ca ca lớn lên Tiểu Du sẽ lấy Thiên ca ca’ chính là vì lời hứa hẹn đó mà đến bây giờ anh vẫn tin là thật, người ta nói trẻ con nói không đáng tin, người ta nói, lời của trẻ con tin làm gì, có người còn nói bởi vì lúc nhỏ chưa biết nhiều người đến khi biết đến nhiều người hơn sẽ quên người cũ… anh lúc nào cũng tang khốc, lúc nào cũng lạnh như băng nhưng có một điều anh biết, sau bề ngoài đó, hơn ai hết, anh đang sợ, sợ một ngày Tiểu Du lớn lên sẽ quên anh, sẽ rời xa anh.

Nhìn cô gái đang yên giấc ngủ trong lòng mình, nhẹ nhàng đặt cô lên giường như sợ cô đau, ngắm cô gái ấy, lòng anh thấy bình yên, Tiểu Du lớn rồi, cô có mái tóc đen bong, xõa xuống đôi mắt đen đã nhắm lại, hai má hồng hồng, đôi môi đỏ tươi, trên môi cô còn treo nụ cười hạnh phúc. Nhẹ nhàng hôn lên tráng cô, sợ cô giật mình tĩnh giấc, ngắm cô một hồi anh quay lưng bước ra ngoài.

Xuống lầu, anh nghe được đám tiểu Tam đang bàn luận nhí nhố ‘ây, lão đại ngủ rồi có hay không bị lão nhị ăn đậu hủ?’ là giọng của Tư Thành, trong đám an hem Tư Thành là đứa không sợ trời không sợ đất, cũng không sợ gia đình kể cả lão nhị cũng không nhưng anh sợ nhất một người, người đó là một cô gái, cô gái đó là ông trời, không ai khác chính là lão đại. Thử nghĩ xem, từ nhỏ, chọc ai có thể song chứ đã chọc lão đại thì từ mấy ông lão ở khu này đến đám nhóc nhỏ nhỏ không đánh bạn thì cũng nghe mấy lão cằn nhằng, còn chưa nói đến bị mấy anh em vây lại xử lí theo luật củ. Từ nhỏ, khi nhắc đến trùm trường, không ai nghĩ đến Lãnh Hàn Thiên tàn khốc ác liệt, không ai nghĩ đến Nguyên Khiết (lão tam) mưu mô, xảo huyệt, không ai nghĩ đến Hoàng Việt Thành (lão tứ) cà lơ phất phơ, lại chẳng ai đến lão ngũ Vương Nguyên Thuấn quậy phá cũng chẳng ai nghĩ đến Lục Hiểu không sợ trời không sợ đất mà khi nhắc đến trùm họ nghĩ ngay đến Lão Đại Diệp Hi người bên ngoài lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ lấy lòng hết mấy lão tiền bối nhờ bề ngoài ngọt ngào, người lúc nào cũng treo trên khóe miệng nụ cười, người lúc nào cũng hóa trang bảy sắc ( hóa trang đây là hóa trang tính cách không phải quần áo).

Cũng chính vì bề ngoài ngọt ngào của cô từ nhỏ mà mấy ông lão lúc nhỏ đã yêu thương cô vô tận, không thương tiếc đã bán các anh cho cô làm hộ vệ, các anh lúc mới mới gặp cô cũng yêu thích không buông nhưng qua tiếp xúc mới biết được, bên trong vẻ thánh thiện ấy là một con ác quỷ, đúng ác quỷ, là tula địa ngục, chỉ hơn năm tuổi đã dắt tụi anh đi đánh nhau với… mấy con bé xóm trên, bảy tuổi, ở trường cô giáo mắng cô ngổn ngáo thế là hôm sau nhà cô giáo cháy, tám tuổi, người ta nói Diệp gia chỉ còn một đứa con gái không có tương lai, nghe được lời đó mấy ông lão giận lắm, đến mấy lão ngoan đồng mà còn giận như vậy ai không giận nhưng, Diệp Hi chỉ cười nói:

‘Diệp Hi là con gái thì vẫn có mấy anh (chỉ đám cháu của các ông) giúp Diệp Hi làm việc không thương tiếc mà.’

Năm đó Lãnh Hàn Thiên gặp cô lúc cô năm tuổi, lúc mẹ cô vừa mất, cô chuyển đến sống cùng ông ngoại, năm đó anh mười tuổi, thấy cô bé lúc nào cũng vô tư hồn nhiên, anh ghét ghét cực kì, cô bé quậy phá như vậy nhưng luôn giả ngây ngô trước mặt ông nội làm anh và mọi người bị mắng, cô luôn luôn dắt tụi anh gây thị phi khắp nơi nhưng lại để lại hậu quả cho bọn anh chịu cho đến một ngày,cô mất tích, hù mọi người lo sợ, tìm kiếm khắp nơi, hại tụi anh bị quở trách không biết bảo vệ cô còn bị dọa cô mà xảy ra chuyện gì các anh cũng không yên. Lúc đó anh tức lắm cầu trời cho cô biến mất luôn đi, anh tức giận bỏ về nhưng ông trời để cho anh biết được sự thật, hôm đó, anh vô tình đi qua con hẻm đầu phố nghe được tiếng khóc nức nở trong góc hẻm, bản tính tò mò, anh chạy đến, nấp sau góc cột điện là Diệp Hi, cô đang ôm một khung ảnh khóc nức nở

‘mẹ ơi! Tiểu Hi nhớ mẹ, không có mẹ, tiểu Hi buồn lắm, ở đây nhiều người chơi với con nhưng ai cũng ghét con hết, ai cũng nói con là đồ phiền phức, là đồ ngổn ngáo, ơi, hôm nay là sinh nhật tiểu Hi mẹ về với tiểu Hi đi, tiểu Hi chỉ có một mình, tiểu Hi không ai quan tâm hết, mẹ, ông ngoại nói chỉ cần tiểu Hi ngoan mẹ sẽ về với tiểu Hi mà, Tiểu Hi chờ mà mẹ không về, tiểu Hi biết ông ngoại lừa tiểu Hi nhưng tiểu Hi vẫn tin là mẹ sẽ về với tiểu Hi, mẹ, có phải hay không tiểu Hi ngổn ngáo không nghe lời mà mẹ không chịu về với tiểu Hi, ông ngoại nói mẹ nhớ bà ngoại nên đi tìm bà ngoại rồi, không cần tiểu Hi nữa, tiểu Hi buồn lắm, Tiểu Hi nhớ mẹ mẹ về với tiểu Hi đi.’

Nghe được những lời này, anh cảm thấy mình sai rồi, ông nội nói mình phải yêu thương bảo vệ cô nhưng anh lại chán ghét cô, anh thấy cô giả tạo nhưng anh không biết, sâu trong trái tim non nớt đó là sự yếu đuối, cô ngụy trang mình ngổn ngáo, cô ngụy trang mình bất cần quậy phá để che đi trái tim bé bỏng cần yêu thương đó. Chỉ là cô bé mới tròn sáu tuổi, vậy mà cô chịu không ít đau thương, âm thầm siết chặt nắm đấm trong tay, anh thề sẽ bảo vệ cô, yêu thương cô và anh thề anh sẽ thay hình bong người mẹ trong tim cô bằng hình bóng của anh. Yên lặng bước đến gần cô, anh ôm cô vào lòng,

‘Tiểu Hi ngoan có Thiên ca ca, đây rồi, không khóc, Thiên ca ca không ghét tiểu Hi’

từ đó trở đi, anh luôn bảo vệ cô, dù cô có gây họa ra sao anh cũng giúp cô thu dọn tàn cuộc. Năm cô mười tuổi, ở trường có đứa bạn mắng cô du côn du hồn các đảng, đám a tam, a tứ cũng khinh thường cô, mặc cho người ta như thế nào anh cũng bảo vệ cô, cho đến một lần cô nghe được những người trong khu phố mắng cô không mẹ không cha, ông cô sủng cô quá mà để cô trở thành du côn đầu đường xó chợ. Anh cứ tưởng lúc đó cô sẽ khóc sẽ ôm anh làm nũng với anh hoặc đòi anh chọc phá họ nhưng không, lúc đó cô chỉ cười nhạt, khóe môi mấp máy

‘đã lỡ bị chửi rồi thì cô cũng không ngại làm du côn, du hồn cát đảng’ cô nói với anh, ‘sau này trong gian hồ anh phải gọi em là lão đại, bọn họ cũng vậy’ chỉ vào đám nhóc đang nghịch phá gần đó, bốn đứa trẻ đó không còn nhỏ nữ đứa nafo cũng mười hai mười ba tuổi vậy mà bị cô sai khiến. Sau này cô không cho anh gọi cô là Tiểu Hi nữa, cô nói anh là người thương cô nhất sẽ để anh đặt cho cô một cái tên mà chỉ một mình anh được gọi thôi, cái tên Tiểu Du xuất hiện từ đó. Anh vẫn bão vệ âm thầm cô cho đến năm cô mười tám tuổi, anh theo ba mẹ ra nước ngoài, vậy mà hai năm đã trôi qua.

Nhóm lão tam vẫn tiếp tục say xưa bàn bạc ‘ai daa! Lão đại ngũ sớm quá không là chúng ta có thể mượn tay lão đại xử lí lão nhị rồi, đáng tiếc…’ đây là lão ngũ nói, anh ngồi ngược hướng cầu thang nên không thấy Lãnh Hàn Thiên đang xuống, ba người còn lại thấy vậy kéo kéo tay anh nhưng anh lại hất ra bất chợt

‘ A ngũ, đáng tiếc như thế nào?’ nghe được lời này A ngũ giật nãy mình, không linh đến mức đó chứ? Không phải còn bận ôm người đẹp sao? A ngũ cười hì hì quay lưng lại: ‘Dạ, không có gì đâu lão nhị, đáng tiếc lão đại ngủ sớm quá không thì, không thì…’

‘không thì thế nào?’ Lãnh Hàn Thiên nhíu mày hỏi lại, A ngũ cà lăm không biết phản ứng sao: ‘ không thì, không thì… A thì có thể nhận được quà quả lão nhị rồi’ lau lau mồ hôi trên trán a ngũ toát mồ hôi, ba người còn lại cũng thay anh lạnh sống lưng. Ngồi xuống ghế slon bắt chéo chân, Phòng vẫn chỗ cũ, phòng ai nấy về. Đây là Diệp gia, là nơi của các cũng có phòng ở, lúc nhỏ thường xuyên hội họp nên ở đây ai cũng có phòng riêng. Không riêng gì Diệp gia, Lãnh gia, Hoàng gia, Lục gia hay Nguyên gia, Vương gia ai cũng có phòng riêng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.