Chúa Có Đó Không? Là Con, Margaret

Chương 1



Kính tặng Mẹ.

1

Chúa có đó không? Là con, Margaret. Hôm nay, gia đình con chuyển nhà. Con sợ lắm Chúa ạ. Trước đây, con chưa sống ở nơi nào khác cả. Nhỡ con ghét trường mới thì sao? Nhỡ mọi người ở đó không ưa con?

Giúp con với Chúa ơi. Xin đừng để New Jersey quá khủng khiếp. Tạ ơn Chúa.

Hôm thứ Ba trước lễ Lao động Mỹ, chúng tôi chuyển nhà. Hôm đó tỉnh dậy thấy mẹ ngửi nách là tôi biết ngay thời tiết thế nào. Lúc trời nóng ẩm, mẹ hay làm thế xem lăn khử mùi có tác dụng không. Tôi thì chưa dùng lăn khử mùi. Chắc phải mười hai tuổi trở lên người ta mới có mùi hôi, thế thì tôi còn vài tháng nữa.

Từ chỗ cắm trại về, tôi rất sửng sốt khi biết căn hộ ở New York đã bị người khác thuê mất, và chúng tôi đã mua một cái nhà khác ở Farbrook, New Jersey. Thứ nhất, tôi chưa hề nghe đến Farbrook. Thứ hai, tôi ít khi bị gạt ra ngoài những chuyện đại sự gia đình.

Nhưng lúc tôi gào lên “Sao lại chuyển đến New Jersey?” thì mọi người giải thích “Long Island chộn rộn quá, Westchester thì không đủ tiền, còn Connecticut lại bất tiện.”

Thế là còn mỗi Farbrook, New Jersey, ở đây bố có thể đi đi về về từ chỗ làm ở Manhattan, tôi vào học trường công, còn mẹ có cây cối và hoa cỏ mà mẹ vẫn hằng mơ ước. Chỉ có điều tôi không biết những thứ đó là quan trọng bậc nhất với mẹ.

Nhà mới nằm trên con đường nhỏ có tên Con chim Sớm mai. Ngôi nhà không đến nỗi nào, nửa bằng gạch, nửa bằng gỗ, cửa chớp và cửa chính đều sơn màu đen. Ngoài ra còn có cái vòng gõ cửa bằng đồng thau trông đẹp lắm. Nhà cửa ở đây trông đều na ná như nhau, đều bảy tuổi, kể cả hàng cây.

Tôi nghĩ chúng tôi chuyển nhà là vì bà nội Sylvia Simon. Thật sự không thể có lý do nào khác!. Nhất là khi mẹ bảo bà ảnh hưởng đến tôi quá nhiều. Cả nhà đều biết bà cho tôi dự trại hè ở New Hampshire và thích được trả tiền học phí ở trường tư cho tôi (nhưng giờ thì bà không được làm thế nữa vì tôi sẽ học trường công). Bà còn đan một cái áo len chui cổ có thêu dòng chữ DÀNH RIÊNG CHO CHÁU... BÀ NỘI LÀM.

Bà làm thế không phải vì nhà tôi nghèo. Tôi biết nhà tôi không nghèo, tất nhiên cũng không giàu nhưng chắc chắn là đủ sống. Nhất là khi bố mẹ chỉ có mình tôi, cái ăn cái mặc chẳng tốn mấy. Tôi biết có nhà những bảy người con, mỗi lần đi mua giày là tốn một khoản kha khá. Bố mẹ tôi cũng định có thêm đứa nữa, nhưng không phải cứ muốn là được. Với tôi, thế lại tốt, đỡ phải chành chọe với ai.

Dù sao, tôi cũng biết vụ chuyển nhà tới New Jersey là cách để bố mẹ tách tôi khỏi bà nội. Bà không có xe riêng, lại ghét đi xe buýt và thấy tàu hỏa nào cũng bẩn. Thế nên trừ khi bà đi bộ (mà chả lẽ lại thế) còn không thì tôi sẽ rất ít khi được gặp bà. Giờ chắc sẽ có đứa nghĩ gặp bà nội thì có gì vui. Nhưng ở tuổi đó mà bà Sylvia Simon vui tính lắm. Tôi vô tình biết bà đã sáu mươi tuổi rồi. Có điều bà cứ hay hỏi xem tôi đã có bạn trai chưa, anh ta có phải là người Do Thái không. Điều ấy thật buồn cười vì một là tôi chưa có bạn trai. Còn hai là Do Thái hay không thì ảnh hưởng gì chứ?.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.