Chúa Có Đó Không? Là Con, Margaret

Chương 13



“Margaret... con có thư đấy,” giọng mẹ vọng ra từ phòng vẽ. “Mẹ để ở bàn ngoài ấy.”

Tôi chưa bao giờ nhận được thư cả. Có lẽ vì tôi chưa hề viết thư cho ai. Thế là tôi chạy như bay ra bàn, chộp lấy lá thư. Trên đó ghi: gửi Cô Margaret Simon. Tôi lật đi lật lại chiếc phong bì nhưng không thấy tên người gửi. Không biết chủ bức thư này là ai. Cứ suy đoán thích hơn nhiều việc bóc toác chiếc phong bì ra để xem đó là ai. Cũng có thể đây chỉ là thư quảng cáo. Cuối cùng khi không kìm thêm được nữa, tôi bóc nó ra - thật chậm và cẩn thận sao cho chiếc phong bì không bị rách. Ở trong là một thiệp mời! Thoáng một cái là tôi biết ngay vì có một bức hình đám trẻ con đang nhảy quanh một cái máy hát. Và ở trên còn có chữ MỜI DỰ TIỆC.

Ai tổ chức tiệc này thế nhỉ, lại còn mời mình nữa chứ? Tất nhiên, tôi có thể tìm được câu trả lời ngay. Tôi có thể xem bên trong thiệp. Nhưng thế này thích hơn. Tôi nghĩ đến mọi trường hợp. Không thể là bộ tứ STTN bởi vì nếu thế tôi phải biết trước chứ. Có thể là ai đó mà tôi quen ở New York hay ở hội trại, nhưng tôi chưa lần nào gửi thư cho bạn cũ để thông báo địa chỉ mới của tôi. Mà trên phong bì lại có dấu bưu điện của New Jersey. Xem nào. Có thể là ai nhỉ? Ai đây? Cuối cùng, tôi mở ra đọc.

Mời cậu đến vào thứ Bảy, ngày 20 tháng Mười hai.

Từ 5- 9 giờ tối (bữa tối)

1334 Chung cư Whittingham

Norman Fishbein.

“Norman Fishbein!” tôi kêu lên. Thằng hâm đó! Tôi còn chưa nói chuyện với nó một lần nào. Sao nó lại mời tôi đến dự tiệc nhỉ? Nhưng tiệc thì vẫn là tiệc chứ. Còn có cả bữa tối nữa!

“Mẹ ơi!” tôi vừa réo lên ầm ĩ vừa chạy vào trong phòng vẽ. Mẹ tôi đang đứng cách xa khung vẽ, săm soi bức tranh. Trong miệng vẫn còn ngậm chiếc bút lông. “Mẹ, mẹ đoán đi!”

“Gì hả con?” mẹ hỏi, vẫn kẹp chiếc bút giữa hai hàm răng.

“Con được mời đến một dạ tiệc. Mẹ-nhìn-này...” tôi chìa tấm thiếp mời cho mẹ xem.

Mẹ đọc lướt. “Norman Fishbein là ai?” mẹ hỏi, bỏ chiếc bút khỏi miệng.

“Bạn cùng lớp con.”

“Con có ưa cậu ta không?”

“Bình thường ạ. Con được đi chứ?”

“Ừ... chắc là được thôi.” Mẹ chấm một ít màu đỏ lên bức vẽ. Vừa lúc đó, chuông điện thoại reo.

“Để con nghe cho.” Tôi chạy vào bếp, nhấc máy lên trong khi vẫn thở hồng hộc.

“Nancy đây. Cậu được mời không?”

“Có,” tôi trả lời. “Còn cậu?”

“Ừm. Bọn mình đều được mời. Janie và Gretchen cũng thế.”

“Cậu được đi không?”

“Tất nhiên là được.”

“Tớ cũng thế.”

“Tớ chưa đi dạ tiệc bao giờ cả,” Nancy bảo.

“Tớ cũng thế. Bọn mình có nên mặc quần áo đẹp không nhỉ?” tôi hỏi.

“Mẹ mình sẽ gọi cho cô Fishbein. Có gì tớ sẽ báo cho cậu sau nhé.” Nói rồi nhỏ gác máy.

Mười phút sau, chuông điện thoại lại reo. Tôi trả lời.

“Margaret. Lại là tớ đây.”

“Tớ biết rồi.”

“Cậu không tưởng tượng được đâu!” Nancy nói.

“Cái gì? Cái gì mà không tưởng tượng được cơ?”

“Tất cả đều được mời.”

“Tất cả là sao cơ?”

“Cả lớp ấy.”

“Cả hai mươi tám đứa á?”

“Cô Fishbein bảo với mẹ mình thế.”

“Cả Laura á?”

“Chắc thế.”

“Theo cậu thì nhỏ có đến không?” Tôi hỏi, cố hình dung xem Laura sẽ trông như thế nào trong bữa tiệc.

“Ừm, mẹ nó và cô Fishbein cùng tham gia nhiều hội lắm. Chắc mẹ nó sẽ bảo nó đi.”

“Thế còn Philip Leroy?”

“Cậu ấy cũng được mời. Tớ biết có thế thôi. Và cô Fishbein nói nhất định phải mặc đồ dự tiệc.”

Vừa đặt máy xuống, tôi lại chạy ào vào phòng vẽ. “Mẹ, cả lớp đều được mời!”

“Cả lớp con cơ à?” Mẹ đặt bút xuống, ngẩng lên nhìn tôi.

“Vâng, cả hai tám đứa liền.”

“Chị Fishbein này điên mất rồi!” mẹ lẩm bẩm.

“Thế con có nên mặc bộ đồ nhung đi không?”

“Đấy là bộ đẹp nhất của con mà. Con cứ mặc đi đi.”

Vào hôm diễn ra buổi tiệc, tôi nói chuyện với Nancy sáu lần, Janie ba lần và Gretchen hai lần. Cứ mỗi lần đổi ý về trang phục dự tiệc, Nancy lại gọi cho tôi. Và mỗi lần như thế, nhỏ lại hỏi tôi vẫn định mặc bộ nhung à. Tôi nói ừ. Thời gian còn lại, chúng tôi tự thu xếp mọi việc của mình và cuối cùng đi đến quyết định là Nancy sẽ ngủ ở nhà tôi còn Gretchen ngủ ở nhà Janie. Chú Wheeler sẽ đưa chúng tôi đi và chú Loomis đón về.

Hai giờ chiều, mẹ gội đầu cho tôi. Mẹ còn vuốt cả kem xả nữa cho tóc tôi khỏi bị rối. Xong mẹ dùng lô cuộn tóc tôi thành mấy lọn to tướng trên đầu. Tôi ngồi im để mẹ sấy tóc. Sau đó, mẹ dùng giũa giũa móng tay cho tôi thay vì cắt béng đi như mọi khi. Bộ nhung của tôi mẹ đã để sẵn trên giường, cùng với đồ lót mới, giày dự tiệc và quần tất. Đồ lót mới không phải loại cotton bình thường mà là loại nylon, viền được trang trí những dải đăng ten. Đó được xem là quà truyền thống cho tháng Mười hai của tôi. Sau cùng, tôi nghĩ có lẽ Norman Fishbein không phải là thằng nghịch ngợm như tôi tưởng.

Tắm xong, tôi lên giường nghỉ một chút để trông xinh xắn nhất vào buổi tối. Tôi vào phòng, đóng cửa lại, có điều không thấy buồn ngủ lắm. Thế là tôi hì hụi kéo cái ghế ra trước gương treo tường, rồi đứng lên ghế, bắt đầu cởi áo choàng. Tôi cứ đứng trần truồng như thế trước gương. Tôi bắt đầu có lông mu. Tôi xoay nghiêng người nhìn cho kỹ. Sau đó tôi bước xuống, kéo ghế sát gương hơn rồi lại trèo lên nhìn kỹ thêm lần nữa. Mớ tóc quấn lô làm đầu tôi trông buồn cười chết đi được. Phần còn lại thì trông vẫn thế.

Chúa có đó không? Là con, Margaret. Con không muốn giục Chúa đâu... Con biết Người bận lắm. Nhưng bây giờ đã là tháng Mười hai rồi mà con chẳng lớn chút gì cả. Ít nhất là trông con chẳng có gì khác hết. Chẳng nhẽ chưa đến lúc sao hả Chúa? Chẳng lẽ Chúa thấy con quá vội vàng? Xin Chúa hãy giúp con!

Tôi nhảy phốc xuống sàn, ngồi ở mép giường, mặc đồ lót sạch và quần tất vào rồi lại đứng trước gương. Nhưng lần này, tôi chẳng buồn nhìn lâu làm gì nữa.

Vào phòng tắm, tôi mở ngăn cuối cùng. Ở đấy có hẳn một hộp bông. Trên bao bì in chữ Vô trùng. Tôi thò tay vào cấu một ít. Tim tôi đập thình thịch, điều ấy thật ngớ ngẩn vì có gì mà tôi phải sợ chứ? Nếu mẹ nhìn thấy tôi lấy một ít bông thì mẹ cũng chẳng nói gì. Tôi dùng bông suốt để bôi calamin lên những vết muỗi đốt vào mùa hè - để rửa những vết xước hay vết bầm - để bôi kem dưỡng ẩm ban đêm. Ấy vậy mà tim tôi vẫn cứ đập liên hồi, vì tôi biết mình sắp làm một điều rất mới với mớ bông.

Tôi rón rén vào phòng, đóng chặt cửa lại rồi chui vào trong một góc tủ. Tôi nhồi ba cục bông vào mỗi bên áo lót. Gian lận một chút thì sao nhỉ! Có khi những nhỏ khác cũng làm thế. Tôi trông sẽ đẹp hơn, phải không nào? Vậy tại sao lại không chứ!

Tôi chui ra khỏi tủ rồi trèo lên ghế. Lần này khi quay nghiêng người, trông tôi hệt như người lớn. Thích phải biết!

Chúa còn đó không? Hãy nhìn xem áo lót của con trông đẹp chưa này! Đây đúng là cái con cần - chỉ cần một mẹo nhỏ thôi. Ở nhà, con sẽ thật ngoan mà. Ít nhất là trong một tháng, ngày nào con cũng sẽ dọn bàn! Xin Người…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.