Chúa Có Đó Không? Là Con, Margaret

Chương 18



Hôm mùng 8 tháng Ba, tôi tròn mười hai tuổi. Việc đầu tiên tôi làm là hít hít nách, giống như mẹ vẫn làm. Không có mùi! Tôi không ngửi thấy mùi gì khó chịu cả. Nhưng mà bây giờ đã mười hai tuổi rồi, tôi quyết định sẽ dùng lăn khử mùi, để phòng xa. Tôi chạy vào phòng tắm lấy lọ lăn khử mùi của mẹ. Mặc quần áo xong xuôi, tôi ào xuống bếp ăn sáng.

“Chúc mừng sinh nhật con, Margaret!” Mẹ vừa hát vừa cúi xuống hôn tôi trong khi tôi uống ly nước cam của mình.

“Cảm ơn mẹ!” tôi nói. “Con vừa dùng lăn khử mùi của mẹ đấy.”

Mẹ cười ầm lên. “Con không cần phải dùng đồ của mẹ. Mẹ sẽ mua cho con.”

“Thật chứ ạ?” tôi hỏi.

“Chắc chắn rồi, nếu con muốn dùng thường xuyên.”

“Ừm, con nghĩ là nên dùng. Bây giờ con đã mười hai tuổi rồi còn gì.”

“Mẹ biết... mẹ biết.” Mẹ vừa mỉm cười vừa cắt mấy lát chuối để lên bánh ngũ cốc cho tôi

Bà nội gửi cho tôi một trái phiếu tiết kiệm trị giá một trăm đô như bà vẫn làm hằng năm - cộng thêm ba cái áo len mới có ghi chữ DÀNH RIÊNG CHO CHÁU... BÀ NỘI LÀM, một bộ đồ bơi mới tinh và một vé máy bay tới Florida! Vé khứ hồi, khởi hành vào buổi trưa ngày mùng 4 tháng Tư từ sân bay Newak. Thật khoái biết bao!

Ở trường, thầy Benedict bắt tay chúc tôi tuổi mới nhiều may mắn. Thầy bắt nhịp cả lớp hát bài “Chúc mừng sinh nhật” tôi. Nancy, Janie và Gretchen góp tiền mua cho tôi album mới của Mice Men. Cả hội tặng tôi vào lúc ăn trưa. Nancy gửi riêng cho tôi một tấm thiệp sinh nhật, ghi là Ngàn lần cảm ơn người bạn tốt nhất trên đời của tớ. Tôi nghĩ chắc nhỏ vẫn sợ tôi làm lộ bí mật của nhỏ.

Chiều hôm đó, thầy Benedict thông báo rằng trong ba tuần tới một phần buổi học sẽ được dành cho hoạt động nhóm. Chúng tôi sẽ tìm hiểu về các nước trên thế giới. Janie, Nancy, Gretchen và tôi nhìn nhau ra hiệu sẽ làm cùng nhóm, đương nhiên là thế rồi.

Nhưng thầy Benedict thật đúng là lắm chiêu! Thầy muốn chúng tôi làm việc với những bạn mà chưa làm cùng trước đây nên thầy đã phân nhóm đâu vào đấy hết rồi. Đấy, bạn hiểu giáo viên mới ra trường là thế nào chưa! Thầy không biết ý tưởng đó tệ ơi là tệ sao? Thầy không biết là phải để chúng tôi tự ghép nhóm sao? Giáo viên chẳng bao giờ thẳng thừng nói là họ đã chọn ai làm việc với ai cả. Thật chán khi họ biến chúng ta thành kẻ ngốc vì bắt chúng ta chọn một chủ đề nào đó trong khi họ biết thừa là chúng ta sẽ làm gì. Nhưng chuyện này thì thực sự nực cười!

Tôi nghĩ thầy Benedict không cho chuyện này là nực cười vì thầy đang đọc tên của từng nhóm. Mỗi nhóm có bốn đứa. Hai trai, hai gái, còn một nhóm cuối cùng có ba đứa con gái. Tôi thực sự không tin vào tai mình khi thầy đọc tên các thành viên trong nhóm của tôi. Norman Fishbein, Philip Leroy, Laura Danker và tôi! Tôi liếc về phía Janie. Nó nhìn tôi. Tôi rướn mày lại.

Thầy Benedict yêu cầu chúng tôi xếp lại bàn theo nhóm. Tôi sẽ phải nói chuyện với Laura Danker! Không sao tránh được chuyện này. Tôi cũng sẽ phải dành nhiều thời gian với Philip Leroy, nghĩ đến thôi cũng thấy khá là thú vị.

Việc đầu tiên Philip làm sau khi chúng tôi quây mấy cái bàn lại là hát cho tôi nghe.

Chúc mừng sinh nhật bạn,

Bạn sống trong sở thú,

Trông bạn như một con khỉ,

Và bạn cũng có mùi của một con khỉ!

Rồi cậu ta véo cánh tay tôi một cái - rõ đau! Đau đến chảy nước mắt. Cậu ta bảo, “Véo thế để cậu lớn thêm vài phân. Và cậu biết là nên lớn thêm ở bộ phận nào rồi đấy!”

Tôi biết đó chỉ là một trò đùa và không nên nghiêm trọng hóa vấn đề. Một là vì, tôi không có mùi của con khỉ nào hết. Tôi đã dùng lăn khử mùi rồi mà! Hai là, tôi có phải lớn thêm vài phân ở bất kỳ chỗ nào cũng không phải việc để Philip Leroy xía mũi vào! Về phần mình tôi cho là Nancy có thể giành lấy cậu ta. Hai đứa thật là xứng đôi.

Tệ hơn là tôi lại phải ngồi đối diện với Laura Danker. Tôi ghét nhỏ. Tôi ghét bởi nhỏ phổng phao, xinh đẹp khiến tất cả lũ con trai đều phải ngắm nhìn, kể cả thầy Benedict.

Tôi cũng ghét nhỏ bởi nhỏ biết mình phát triển bình thường còn tôi chẳng biết gì về bản thân mình cả. Tôi cũng ghét cả thầy Benedict vì thầy luôn ghép tôi với thằng Norman Fishbein, cái thằng khó chịu ấy!

Thế là cuối cùng sinh nhật của tôi, lẽ ra phải là ngày hoàn hảo nhất trong đời tôi, lại hóa ra tồi tệ. Tôi háo hức chờ đến kỳ nghỉ xuân. Điều tốt đẹp duy nhất mà tôi có thể mong chờ là chuyến đi tới Florida. Tôi chán trường học lắm rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.