Chúa Có Đó Không? Là Con, Margaret

Chương 2



Chúng tôi về nhà chưa đầy tiếng đồng hồ thì chuông cửa reo. Tôi chạy ra mở cửa thì thấy một nhỏ mặc bộ đồ bơi.

“Xin chào,” nhỏ nói. “Tớ tên là Nancy Wheeler. Công ty địa ốc gửi thông báo về nhà cậu, nên tớ biết cậu tên là Margaret, học lớp Sáu, bằng tớ.”

Tôi đang thắc mắc xem nhỏ đó còn biết gì nữa.

“Nóng quá nhỉ!” nhỏ nói tiếp.

“Ừ,” tôi đồng ý. Nhỏ cao hơn tôi, mái tóc bồng bềnh, đúng kiểu mà tôi thích. Nhưng mũi thì lại hếch quá đến nỗi nhìn được cả lỗ mũi.

Nancy đứng tựa vào cánh cửa. “À, cậu có muốn sang nhà tớ chơi vòi nước không?”

“Tớ không biết. Phải xin phép đã.”

“OK, tớ đợi.”

Tôi thấy mẹ đang chui nửa người vào ngăn tủ bát dưới cùng. Mẹ đang sắp xếp xoong nồi trong ấy.

“Mẹ ơi. Có bạn rủ con sang chơi vòi nước. Được không hả mẹ?”

“Ừ đi đi, nếu con thích.”

“Con phải mặc đồ bơi,” tôi nói.

“Ôi trời, Margaret! Mẹ không tìm được đồ bơi của con trong đống hổ lốn này đâu.”

Tôi trở lại cửa trước, bảo với Nancy, “Tớ không tìm được đồ bơi đâu.”

“Tớ cho cậu mượn một bộ cũng được,” nhỏ nói.

“Đợi đã,” tôi vừa nói vừa chạy vào bếp. “Mẹ ơi, cậu ý bảo sẽ cho con mượn đồ bơi. Được không ạ?”

“Được,” mẹ lẩm bẩm từ bên trong tủ bát. Sau đó, mẹ chui ra, gạt tóc khỏi mặt rồi nói, “Con bảo cậu ấy tên là gì nhỉ?”

“À... Wheeler. Nancy Wheeler ạ.”

“OK, chơi vui vẻ nhé,” mẹ bảo.

Nhà Nancy cách nhà tôi sáu căn, vẫn trên đường Con chim Sớm mai. Trông hao hao nhà tôi có điều tường nhà Nancy sơn trắng, còn cửa chính và cửa chớp màu đỏ.

“Vào đi,” Nancy bảo.

Tôi theo nhỏ vào phòng khách, rồi qua bốn bậc cầu thang đến phòng ngủ. Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là căn phòng của Nancy có chiếc bàn phấn kê dưới tấm gương hình trái tim.

Và mọi thứ đều rất gọn gàng.

Từ tấm bé tôi vẫn ao ước có được một chiếc bàn phấn như thế. Loại có vải phủ mịn màng hẳn hoi. Nhưng tôi chưa bao giờ sở hữu một cái nào cả, vì mẹ chỉ thích những thứ may vá thôi.

Mở ngăn kéo dưới cùng của cái bàn phấn, Nancy hỏi: “Sinh nhật cậu khi nào?”

“Tháng Ba,” tôi nói.

“Tuyệt! Bọn mình sẽ học cùng lớp. Khối Sáu có ba lớp và trường xếp lớp theo ngày sinh. Tớ sinh tháng Tư.”

“Ừ, tớ chẳng biết mình học lớp nào nhưng chắc là ở phòng mười tám. Tuần trước tớ phải điền bao nhiêu giấy tờ và số phòng ấy có đầy trên đó.”

“Tớ đã bảo là bọn mình học cùng lớp mà. Tớ cũng học phòng mười tám đây.” Nancy đưa cho tôi một bộ đồ bơi màu vàng. “Sạch đấy,” nhỏ nói. “Mặc xong cái là mẹ tớ giặt luôn.”

“Cảm ơn nhé,” tôi cầm bộ đồ bơi, nói. “Tớ thay quần áo ở đâu nhỉ?”

Nancy nhìn quanh phòng. “Thay ở đây thì sao?”

“Không sao,” tôi nói. “Nếu cậu OK thì tớ cũng OK.”

“Vì sao tớ lại không OK?”

“Tớ không biết.” Tôi lồng bộ đồ bơi từ dưới lên. Nhìn là biết ngay thế nào cũng rộng. Cái cách Nancy ngồi trên giường, nhìn tôi thay quần áo làm tôi sởn hết da gà. Tôi cố giữ cái áo phông trên người càng lâu càng tốt. Tôi không muốn để nhỏ biết tôi chưa lớn tí nào. Đó là chuyện riêng tư.

“Ồ, cậu vẫn phẳng lì này.” Nancy cười.

“Không hẳn thế,” tôi nói, cố tỏ vẻ thoải mái. “Tớ xương nhỏ, thế thôi.”

“Tớ lớn rồi đấy,” Nancy vừa nói vừa ưỡn ngực. “Vài năm nữa trông tớ sẽ giống hệt mấy cô trên tạp chí Playboy.”

Ồ, tôi chẳng tin, nhưng cũng không nói gì. Bố tôi hay mua Playboy và tôi đã thấy mấy cô này ở trang giữa. Nancy còn lâu mới được như thế. Nhỏ cũng chả hơn tôi mấy.

“Tớ chỉnh dây áo cho cậu nhé?” Nancy bảo.

“Ừ.”

“Tớ cứ tưởng ở New York tới thì cậu phải lớn lắm rồi cơ. Con gái thành phố lớn nhanh hơn nhiều. Mà cậu đã hôn con trai bao giờ chưa?”

“Ý cậu là hôn thật á? Hôn môi á?” tôi hỏi lại.

“Ừ,” Nancy hấp tấp trả lời. “Cậu hôn chưa?”

“Thật ra là chưa,” tôi thật thà nói.

Nancy thở phào một cái. “Tớ cũng chưa.”

Nancy làm tôi sướng phát điên. Trước khi nhỏ trả lời, tôi cảm thấy mình như một đứa bé chưa phát triển.

“Nhưng mà tớ tập suốt,” Nancy nói.

“Tập gì cơ?” tôi hỏi.

“Tập hôn ấy! Bọn mình đang nói chuyện đấy còn gì. Tập hôn!”

“Cậu tập kiểu gì?” tôi hỏi.

“Nhìn này.” Nancy túm lấy cái gối trên giường mà ôm. Rồi nhỏ hôn cái gối rõ là lâu. Hôn xong nhỏ lại vứt bịch nó trở lại giường. “Quan trọng là phải thử, để đến lúc cần thì cậu đã sẵn sàng. Ngày nào đó tớ sẽ hôn rất cừ. Này, có thích xem cái này nữa không?”

Tôi thì đứng há hốc mồm. Nancy ngồi xuống bên bàn phấn, mở ngăn kéo. “Nhìn này,” nhỏ nói.

Tôi nhìn vào trong. Vô thiên lủng chai lọ, tuýp các thứ. Trong ngăn kéo đó còn có nhiều mỹ phẩm hơn tất cả đồ của mẹ tôi gộp lại. Tôi hỏi: “Cậu làm gì với những thứ này?”

“Đây là một cuộc thử nghiệm khác của tớ. Để biết làm thế nào thì trông tớ xinh nhất. Để đến lúc cần là tớ sẵn sàng.” Nhỏ mở một thỏi son rồi tô môi hồng rực. “Cậu thấy được không?”

“Ờ... Tớ cũng không biết. Hơi hồng quá thì phải, nhỉ?”

Nancy ngắm nghía mình trong chiếc gương hình trái tim. Nhỏ bặm môi: “Ừ, có khi thế.” Nhỏ lấy một tờ giấy lụa lau hết vết son. “Nhưng tớ mà ra đường như thế này thì mẹ tớ đánh chết. Tớ chỉ cầu cho nhanh lên lớp Tám. Chừng đó thì ngày nào tớ cũng có thể đánh son.”

Sau đó, nhỏ rút ra một chiếc lược rồi bắt đầu chải mái tóc nâu dài. Nhỏ chẻ ngôi giữa, đoạn cặp lại đằng sau. “Cậu lúc nào cũng buộc tóc như thế à?” nhỏ hỏi tôi.

Tôi bất giác sờ tay lên gáy, chạm vào mấy cái kẹp ghim mà tôi dùng để kẹp ngược tóc lên cho cổ đỡ ra mồ hôi. Tôi biết trông mình buồn cười lắm. “Tớ đang nuôi tóc dài,” tôi nói. “Bây giờ được lưng lửng rồi. Mẹ tớ bảo nên cặp cả ở chỗ tai nữa. Tai tớ hơi vểnh ra ngoài.”

“Tớ thấy rồi,” Nancy nói.

Tôi có cảm giác Nancy biết mọi chuyện!

“Đi được chưa?” nhỏ hỏi.

“Đi thôi.”

Nhỏ mở tủ đựng đồ tắm ở hành lang, đưa cho tôi một cái khăn màu tím. Tôi đi theo nhỏ xuống tầng dưới. Vào trong bếp, nhỏ mở tủ lạnh lấy hai quả đào, nhỏ một quả, tôi một quả. “Gặp mẹ tớ nhé!” nhỏ nói.

“OK,” tôi vừa nói vừa cắn một miếng đào.

“Mẹ tớ ba tám tuổi rồi nhưng hay nói với tớ là mới hai lăm thôi. Buồn cười không cơ chứ!” Nancy cười ầm cả lên.

Mẹ Nancy đang ngồi quỳ trên hiên nhà, trong lòng đặt một cuốn sách. Tôi không nhìn được nhan đề cuốn sách. Da cô rám nắng và có cái mũi hệt như Nancy.

“Mẹ, cậu này là Margaret Simon, mới chuyển đến cuối phố nhà mình.”

Cô Wheeler bỏ kính ra, mỉm cười chào tôi.

“Cháu chào cô,” tôi nói.

“Chào cháu, Margaret. Gặp cháu vui lắm! Hồi trước cháu ở New York à?”

“Vâng ạ.”

“Phía Đông hay phía Tây?”

“Cháu ở phía Tây, số sáu mươi bảy. Gần trung tâm Lincoln ạ.”

“Thích nhỉ. Bố cháu vẫn làm ở đấy à?”

“Vâng.”

“Bố cháu làm gì?”

“Bố cháu làm bảo hiểm ạ,” tôi nói như cái máy.

“Tốt quá! Cháu về bảo với mẹ là cô rất muốn được gặp mẹ nhé. Ở đây các cô có đội bowling của phố Con chim Sớm mai họp vào thứ Hai, có hội chơi bài vào chiều thứ Năm hằng tuần, và...”

“Ồ có lẽ mẹ cháu không biết chơi bowling đâu, và cũng chưa chắc đã thích chơi bài. Hầu như suốt ngày mẹ cháu chỉ vẽ thôi,” tôi giải thích.

“Mẹ cháu vẽ à?” cô Wheeler hỏi lại.

“Vâng.”

“Ôi hay nhỉ! Thế mẹ cháu vẽ cái gì?”

“Chủ yếu là hoa quả và rau cỏ ạ. Thỉnh thoảng có cả hoa nữa.”

Cô Wheeler cười lớn. “Ôi ý cháu là tranh hả! Cô cứ tưởng mẹ cháu sơn tường. Bảo với mẹ là đầu năm nay nhà cô đang muốn tìm người đi chung xe. Nếu mẹ cháu đi cùng thì vui quá. Nhất là đi đến trường Chúa nhật. Đấy lúc nào cũng là vấn đề lớn nhất.”

“Cháu không học ở trường Chúa nhật ạ.”

“Cậu không phải học á?”

“Không.”

“Sướng thế!” Nancy hét tướng lên.

“Nancy, thôi đi nào!” cô Wheeler bảo.

“Mẹ ơi... Margaret đến chơi vòi nước với con, chứ có phải để mẹ hỏi cung đâu.”

“Được rồi. Nếu thấy Evan thì bảo nó vào đây nói chuyện với mẹ.”

Nancy kéo tôi ra ngoài, rồi nói: “Xin lỗi nhé, mẹ tớ hơi lắm chuyện.”

“Có gì đâu,” tôi trả lời. “Thế Evan là ai?”

“Anh tớ ý mà. Tởm lắm!”

“Tởm thế nào?” tôi hỏi lại.

“Bởi vì anh ấy mười bốn tuổi. Bọn con trai mười bốn tuổi đứa nào cũng tởm hết. Suốt ngày chỉ chúi mũi vào ảnh mấy cô nàng khỏa thân với mấy quyển sách cấm!”

Nancy có vẻ từng trải. Tôi thì chẳng biết cậu trai nào mười bốn tuổi cả, nên tin sái cổ lời Nancy.

Nancy mở van bên ngoài và chỉnh sao cho nước từ vòi bắn ra nhè nhẹ. “Tiến theo chỉ huy nào!” nhỏ hô to rồi lao vào nước. Tôi đoán chỉ huy chính là Nancy.

Nancy chạy xuyên qua các tia nước. Tôi chạy theo. Nancy bắt đầu lộn nhào. Tôi cố bắt chước nhưng không được. Nhỏ nhảy phốc từng đoạn một. Tôi nhảy theo. Nhỏ đứng thẳng đơ dưới vòm nước. Tôi cũng đứng theo. Đúng lúc đấy vòi nước phun hết cỡ. Người chúng tôi, kể cả tóc tai đều ướt nhẹp.

“Ê, Evan thối!” Nancy hét lên. “Đồ thối!” Nói rồi nhỏ chạy tuốt vào nhà, bỏ lại tôi với hai đứa con trai lạ hoắc.

“Ai đây nhỉ?” Evan hỏi.

“Em là Margaret, mới chuyển đến cuối phố.”

“Vậy à, đây là Moose.” Evan nói, chỉ vào đứa bên cạnh.

Tôi gật đầu.

“Này,” Moose bảo. “Nếu em mới đến, thử hỏi bố em xem có cần anh cắt cỏ vườn không nhé. Năm đô một tuần, tính cả tỉa cây. Mà em vừa bảo em họ gì nhỉ?”

“Em chưa bảo. Nhưng em họ Simon.” Tôi cứ nghĩ đến những gì Nancy vừa nói - rằng mấy anh này chỉ chúi đầu vào sách cấm và hình con gái khỏa thân. Tôi quấn chặt cái khăn bông quanh người, phòng khi bọn này nhìn trộm tôi mặc đồ bơi.

“Evan! Vào đây ngay!” Cô Wheeler từ trên hè gọi với ra.

“Vâng... Con vào đây,” Evan càu nhàu.

Khi Evan vào trong nhà rồi, Moose bảo, “Nhớ nói với bố em đấy. Moose Freed. Tên anh có trong danh bạ điện thoại ấy.”

“Vâng, em nhớ rồi,” tôi hứa.

Moose gặm một nhánh cỏ. Sau đó, cửa sau mở toang, Nancy lao ra, mắt đỏ ngầu, mũi khụt khịt.

“Này, Nancy cưng! Em không biết đùa à?” Moose hỏi.

“Câm mồm, đồ con cẩu!” Nancy gào lên. Đoạn, nhỏ quay sang tôi. “Xin lỗi nhé, ngày đầu tiên sang đây mà đã phải xem bọn này làm trò rồi. Đi, tớ đưa cậu về.”

Nancy gói quần áo của tôi thành một bọc be bé. Nhỏ thì vẫn mặc đồ bơi ướt sũng. Trên đường đi, nhỏ chỉ từng nhà nằm giữa hai nhà chúng tôi và kể rành rọt ai sống trong đó.

“Cuối tuần ngày Lao động, nhà tớ sẽ đi biển,” nhỏ nói. “Nên đến ngày đầu tiên đi học hẵng gọi cho tớ nhé, bọn mình sẽ cùng đi bộ đến trường. Tớ hồi hộp đến chết đi được, không biết giáo viên mới của bọn mình là ai. Đáng lẽ là cô Phipps nhưng cô ấy đi theo ông nào ấy, đến California từ tháng Sáu rồi. Thế nên mình sẽ có giáo viên mới.”

Lúc về đến nhà, tôi bảo Nancy chờ chút để tôi trả đồ bơi cho nhỏ luôn.

“Không cần trả ngay đâu. Bảo mẹ cậu giặt sạch đi rồi tuần sau trả tớ cũng được. Bộ này cũ rồi mà.”

Tôi thấy hơi buồn khi nghe thấy điều đó, mặc dù cũng đoán trước thế rồi. Nếu là tôi, chắc cũng không đời nào cho một người lạ hoắc lạ huơ mượn bộ áo bơi “mồi” của mình. Nhưng ít nhất thì tôi cũng sẽ không nói huỵch toẹt ra như thế.

“À, tớ bảo này, Margaret,” Nancy nói. “Ngày đầu tiên đến trường nhớ đi giày lười, nhưng đừng đi tất nhé.”

“Sao thế?”

“Vì trông cậu sẽ như trẻ con ấy.”

“Ồ.”

“Còn nữa, tớ muốn cậu vào hội kín của tớ, nhưng nếu cậu đi tất thì chưa chắc những thành viên khác đã cho cậu vào đâu.”

“Hội kín gì cơ?” tôi hỏi.

“Bao giờ vào học tớ sẽ nói.”

“OK,” tôi đồng ý.

“Nhớ không đi tất đấy!”

“Tớ nhớ rồi.”

Hôm đó, gia đình tôi ăn tối ở hiệu hamburger. Tôi kể cho bố nghe về Moose Freed. “Mỗi lần cắt cỏ cộng cả tỉa cây chỉ năm đô thôi ạ.”

“Không, cảm ơn con,” bố nói. “Bố thích tự cắt. Thế nên mình mới chuyển đến đây chứ. Làm vườn cho thảnh thơi đầu óc.” Mẹ tôi cười rạng rỡ. Thật sự tôi phát ngấy với cái vụ thảnh-thơi-đầu-óc của họ. Không hiểu sao tự nhiên họ lại yêu thiên nhiên đến thế chứ!.

Sau đó khi chuẩn bị đi ngủ, tôi bước vào cái tủ mà cứ tưởng đang đi vào phòng vệ sinh. Không biết đến bao giờ mới quen được với ngôi nhà mới này? Khi đã lên giường hẳn và tắt đèn, tôi nhìn thấy những cái bóng trên tường. Tôi nhắm chặt mắt lại, cố quên đi nhưng cứ một lúc lại phải mở ra xem chúng còn ở đấy không. Cứ thế tôi thức suốt.

Chúa có đó không? Là con, Margaret. Con đang nằm trong phòng ngủ mới, nhưng trên giường cũ. Đêm ở đây yên tĩnh quá, khác hẳn thành phố. Con nhìn thấy những cái bóng ở trên tường, và nghe thấy tiếng cọt kẹt lạ lắm. Con sợ lắm Chúa ạ! Dù bố đã bảo là nhà nào cũng có tiếng động thế, và những cái bóng chỉ là bóng cây thôi. Hy vọng rằng bố biết bố nói gì. Hôm nay, con gặp bạn mới. Cậu ấy tên là Nancy. Cậu ấy cứ tưởng con phải lớn lắm rồi cơ. Chắc là cậu ấy thất vọng lắm. Chúa có nghĩ đã đến lúc con cần bắt đầu lớn không ạ? Nếu Chúa giúp con việc đấy, con sẽ sung sướng lắm.

Cảm ơn Người.

Bố mẹ tôi không hề biết tôi vẫn thường nói chuyện với Chúa. Ý tôi là nếu cho họ biết, họ sẽ nghĩ tôi là một đứa mê tín hay gì đó. Vì thế, tôi giữ kín chuyện này. Nếu cần, tôi còn có thể nói chuyện với Chúa mà không mấp máy môi nữa. Mẹ bảo Chúa là một ý niệm đẹp. Chúa là của tất cả mọi người mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.