Chúa Có Đó Không? Là Con, Margaret

Chương 25



Ngày 17 tháng Sáu, ban phụ huynh tổ chức cho chúng tôi một buổi liên hoan chia tay trong phòng thể chất và không đứa con gái khối Sáu nào đi tất ngắn. Lần đầu tiên, tôi đi một đôi tất giấy dài và một tiếng sau tôi sẽ có chuyến đi chơi đầu tiên trong bộ dạng này. Trong đầu tôi chỉ nghĩ tới việc tháng Chín này sẽ lên lớp Bảy và tôi đang lớn dần lên. Tôi ý thức được điều đó - cho dù cơ thể thì chưa.

Buổi liên hoan ở phòng tập rất giống buổi khiêu vũ bốn cặp hình vuông vào dịp lễ Tạ ơn. Cô Wheeler và cô Fishbein đi hộ tống nhưng lần này họ mặc quần áo bình thường.

Lớp chúng tôi tặng thầy Benedict một cặp khung măng sét bằng bạc mà mẹ của Gretchen đã mua cả lố. Thầy trông hồ hởi lắm, bởi thầy hắng giọng nhiều và có vẻ như thầy không biết phải nói gì khác ngoài câu cảm ơn - và vì mặc dù ban đầu không phải là một lớp Sáu xuất sắc nhất trên đời nhưng chúng tôi đã tiến bộ nhiều. Và nhờ chúng tôi, sang năm thầy sẽ là một giáo viên có kinh nghiệm - dày dạn kinh nghiệm! Rồi tất cả chúng tôi đều cười, một vài đứa con gái còn khóc nữa, nhưng tôi thì không.

Nancy, Gretchen, Janie và tôi cùng nhau ăn trưa riêng ở trên phố và nói chuyện về cảm giác khi lên trung học cơ sở. Janie sợ sẽ không tìm được đường đi và sẽ bị lạc. Gretchen cho rằng có thể giáo viên sẽ rất lắm chiêu còn Nancy nói giả sử chúng tôi không học cùng lớp thì sao, thế là tất cả chúng tôi về nhà khóc lóc.

Sau đó cũng ngày hôm ấy, mẹ bắt đầu gói ghém va li đi cắm trại cho tôi. Tôi xem mẹ xếp chồng quần soóc và áo thun vào trong va li. Rồi tôi nghe thấy tiếng máy cắt cỏ. Moose đã trở lại. Ban đầu tôi háo hức muốn gặp anh nhưng rồi lại phát điên lên khi nghĩ đến Laura và những câu chuyện mà anh đã ra rả khắp nơi.

Tôi chạy xuống nhà, ra ngoài sân rồi hét lên, “Này Moose!” Anh không nghe thấy tôi gọi vì tiếng máy cắt cỏ ồn quá. Thế là tôi chạy tới chỗ anh đang cắt cỏ và đứng chặn ngay trước mặt để anh buộc phải chú ý tới tôi sau đó tôi lại hét to. “Này Moose!”

Anh tắt máy. “Em đang chắn đường anh đó!” anh nói.

“Em có chuyện này muốn nói với anh,” tôi nói.

“Em nói đi.”

Tôi chống nạnh. “Anh biết không, Moose! Anh là đồ dối trá! Em không tin là anh đã thậm thụt với Laura Danker.”

“Ai bảo anh làm thế?”

“Anh hỏi ai bảo thế nghĩa là sao?”

“Vậy ai nào?”

“Nancy kể rằng Evan bảo với nó là anh và Evan…” Tôi dừng lại. Tôi thấy mình như một con ngốc.

Moose lắc đầu nhìn tôi. “Em luôn tin mọi chuyện mà em nghe được về người khác thế à?” anh hỏi.

Tôi không biết phải nói gì.

Moose vẫn tiếp tục nói. “Vậy lần sau, đừng tin trừ phi em tận mắt chứng kiến! Bây giờ thì em tránh đường đi, anh còn có việc phải làm!”

Tôi không nhúc nhích. “Anh biết không, Moose?” tôi hỏi.

“Giờ lại là cái gì vậy?”

“Em xin lỗi vì đã nghĩ anh là đồ dối trá.”

“Em biết không, Margaret?” Moose hỏi tôi.

“Không, là gì thế?”

“Em vẫn đang ngáng đường anh đó!”

Tôi nhảy tránh ra và Moose lại bật máy cắt cỏ. Tôi nghe thấy tiếng anh hát bài ca ưa thích - về kênh đào Erie.

Tôi trở vào nhà. Tôi cần phải đi vệ sinh. Tôi đang nghĩ về Moose và về việc tôi thích đứng gần anh nhường nào. Tôi thấy mừng vì anh không phải là đồ dối trá và vui vì anh cắt cỏ cho nhà tôi. Rồi tôi nhìn xuống quần lót của mình và không thể tin được. Có máu. Không phải nhiều - nhưng cũng kha khá. Tôi hét ầm lên, “Mẹ... mẹ ơi... vào đây mau!”

Khi vào đến phòng tắm mẹ nói, “Gì vậy con? Có chuyện gì thế?”

“Con có rồi,” tôi bảo mẹ.

“Có gì?”

Tôi bắt đầu vừa cười vừa khóc. “Kinh nguyệt ấy mẹ. Con có rồi!” Tôi sụt sịt mũi và phải với lấy khăn lau.

“Con có chắc không, Margaret?” mẹ hỏi lại.

“Đây... mẹ nhìn đây này,” tôi nói, và cho mẹ xem quần lót.

“Chúa ơi! Con thực sự đã có rồi. Con gái nhỏ của mẹ.” Rồi mắt mẹ rưng rưng và mẹ cũng bắt đầu sụt sịt. “Đợi một lát - mẹ có đồ ở phòng bên. Mẹ định xếp vào va li đi cắm trại cho con để phòng xa.”

“Thật ạ?”

“Ừm. Chỉ để phòng xa thôi.” Mẹ rời khỏi nhà tắm.

Khi mẹ quay lại tôi hỏi, “Đó có phải loại của Cô gái Bí mật không ạ?”

“Không. Mẹ mua cho con loại Điệu Đà Tuổi Mới Lớn.”

“Tốt rồi,” tôi nói.

“Giờ con nhìn này Margaret - con làm như thế này này. Miếng băng này đặt trong quần lót và...”

“Mẹ,” tôi nói. “Con đã tập làm ở trong phòng con hai tháng nay rồi!”

Lúc đó cả hai mẹ con cùng cười rồi mẹ nói, “Thế thì mẹ sẽ đợi con ở phòng khác vậy.”

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Tôi chốt cửa phòng tắm, sau đó bóc lớp giấy bên dưới miếng băng. Tôi ấn dải dính vào quần, rồi lại mặc đồ vào và ngắm mình trong gương. Liệu có ai biết bí mật của tôi không? Nó có lộ ra không? Moose chẳng hạn, liệu anh có biết không một khi tôi quay trở ra nói chuyện với anh? Liệu bố tôi có biết ngay khi bố về ăn cơm tối không? Tôi phải gọi điện cho Nancy, Gretchen và Janie ngay lập tức. Tội nghiệp Janie! Nó sẽ là đứa cuối cùng trong hội STTN có nguyệt san. Mà tôi từng chắc mẩm người đó là mình. Như thế thì sao nhỉ! Giờ chắc chắn là tôi đang lớn. Giờ tôi gần như đã là một phụ nữ rồi!

Chúa có đó không? Là con, Margaret. Con biết người đang ở đó. Con biết Người không bao giờ vì cái gì mà bỏ lỡ điều này! Cảm ơn Chúa. Cảm ơn Người lắm lắm...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.