Chúa Có Đó Không? Là Con, Margaret

Chương 5



Các thành viên khác đã có mặt đầy đủ. Janie Loomis, Gretchen Potter và Nancy. Chỉ có thế. Chúng tôi ngồi thành vòng tròn trên hè nhà, ăn bánh và uống nước ngọt Nancy mang ra. Thấy Gretchen tự nhiên ăn liền một lúc sáu cái bánh Oreo, Nancy hỏi rằng sau mùa hè nhỏ đã tăng bao nhiêu cân. Gretchen bỏ lại bốn cái rồi nói “Không nhiều lắm”.

“Các cậu có thấy lúc Laura Danker đi vào sáng nay không?” Nancy hỏi.

“Nhỏ đó là ai cơ?” tôi hỏi lại.

Tất cả đều cười khúc khích. Nancy nói với tôi, ra vẻ một bà mẹ. “Margaret thân mến... cậu không thể bỏ qua Laura Danker được. Con nhỏ tóc vàng to đùng với một thứ cũng to đùng mà cậu biết là cái gì rồi đấy!”

“Ôi tớ chú ý nhỏ đó ngay từ đầu,” tôi nói. “Nhỏ xinh thật.”

“Xinh!” Nancy khịt mũi. “Tốt hơn hết là tránh xa nhỏ đó ra. Nhỏ đó nổi tiếng là xấu xa đó.”

“Nghĩa là sao cơ?” tôi ngơ ngác.

“Anh tớ nói nhỏ đó thậm thụt với hắn và Moose đó.”

“Và,” Janie thêm vào, “Nhỏ mặc áo lót từ lớp bốn và tớ cá là nhỏ có rồi.”

“Cậu có chưa, Margaret?” Nancy quay sang hỏi tôi.

“Có gì cơ?”

“Kinh nguyệt ấy,” Nancy nói, như thể đáng lẽ là tôi phải hiểu mới đúng.

“Ôi chưa, chưa có. Thế cậu có chưa?”

Nancy nuốt một ngụm nước ngọt, lắc đầu nói: “Chúng tớ chưa ai có cả.”

Nghe thế tôi mừng lắm. Giả sử chúng nó có hết rồi mà tôi chưa có thì quê chết đi được.

Gretchen chép miệng, phủ hết vụn bánh khỏi đùi và nói: “Thôi vào việc đi.”

“Đồng ý,” Nancy nói. “Đầu tiên nhóm mình phải có một cái tên đẹp trong năm mới đã. Mọi người cùng nghĩ tên cho nhóm đi nhé.”

Không khí im lặng. Mọi người đều nghĩ ngợi. Tôi cũng vờ như đang ngẫm nghĩ. Tôi còn chẳng biết tí gì về nhóm thì làm sao đặt tên cho nó được?

Gretchen gợi ý tên KTKS có nghĩ là Ku-te Khối Sáu. Janie cho rằng tên đó nghe thật ngớ ngẩn. Thế là Gretchen bảo nếu Janie thông minh thì đặt tên đi. Janie đề nghị tên MJB CCG nghĩa là Các Cô Gái của Miles J. Benedict. Nancy bảo Janie đã quên chữ Jr ở cuối tên của thầy Benedict. Janie tức quá nên bỏ vào phòng vệ sinh.

“Vẫn ở trong chủ đề chính,” Nancy nói, “các cậu thấy thầy Mile J. thế nào?”

“Rất đẹp trai!” Gretchen cười rúc rích.

“Ừa… nhưng mà gầy giơ xương,” Nancy nhận xét.

Cuối cùng, tôi cũng nghĩ ra cái gì đó để nói. “Không biết thầy lấy vợ chưa nhỉ?”

Janie quay lại. “Tớ đoán là chưa. Trông thầy ấy không giống người đã có vợ.”

“Thế nào cũng được, các cậu có thấy cách thầy ấy nhìn Laura không?” Nancy hỏi.

“Không! Thế à?” Gretchen tròn mắt.

“Đương nhiên! Bọn con trai không thể rời mắt khỏi nhỏ đó,” Nancy khẳng định.

“Nhưng có phải nhỏ cố tình làm ra vẻ như thế không?” tôi hỏi.

Cả ba đều phá lên cười rồi Nancy nói, “Ôi Margaret!” Nancy rất giỏi làm tôi thấy mình như con ngốc.

Sau đó, chúng tôi bàn về các câu hỏi của thầy Benedict và Gretchen nói rằng nhỏ đã viết giáo viên nam thì rất nghiêm khắc - bởi vì nếu thầy nghĩ chúng tôi sợ, thầy sẽ tỏ ra dễ chịu và hiền lành hơn.

Tôi thấy Gretchen làm vậy thật thông minh và thấy tiếc là mình đã không viết như thế.

“Mục đích của tất cả các câu hỏi đó chỉ là kiểm tra xem tụi mình có bình thường không thôi,” Janie nói.

Tôi không biết điều đó. Bây giờ thì quá muộn rồi. “Có bình thường hay không làm sao thầy biết được?” tôi hỏi.

“Dễ ợt,” Nancy nói. “Từ các câu trả lời của cậu. Ví dụ nếu cậu nói, tôi ghét bố mẹ với anh trai, thế là bất bình thường rồi. Hiểu chưa?”

Giờ thì tôi đã hiểu.

Nancy bật ngón tay tanh tách. “Tớ có một cái tên tuyệt vời cho nhóm mình đây,” nhỏ nói.

“Tên gì?” Gretchen hỏi.

“Nói đi,” Janie giục.

“Bọn mình sẽ là Bộ Tứ STTN.”

“Nghĩa là gì?” Janie hỏi.

Nancy hất tóc ra sau, cười mỉm. “Sốc-tiền-thiếu-niên!”

“Ê, hay đấy,” Gretchen tán thưởng.

“Tớ thích tên này,” Janie kêu tướng lên.

Chúng tôi bỏ phiếu kín để thông qua tên nhóm và tất nhiên là cái tên ấy được thông qua. Sau đó, Nancy cho rằng mỗi người nên có một cái tên sốc bí mật chẳng hạn như Alexandra, Veronica, Kimberly hay Marvis. Nancy chọn tên Alexandra, còn tôi là Marvis.

Nancy nhắc chúng tôi không được để ai ở trường biết chuyện về nhóm và ở những cuộc họp kín như thế này chúng tôi chỉ dùng bí danh để gọi nhau. Chúng tôi cùng tiến hành lễ tuyên thệ long trọng sau đó đặt ra luật nhóm.

Luật của Nancy là chúng tôi đều phải mặc áo lót. Tôi thấy má mình đỏ rực. Không biết những bạn khác đã mặc chưa nhỉ. Tôi đoán Janie chưa mặc vì khi Nancy nói, nhỏ cũng cúi mặt xuống sàn nhà.

Luật của Gretchen là người đầu tiên đến kỳ thì phải kể hết cho cả nhóm biết. Đặc biệt là cảm giác khi “bị” như thế nào. Luật của Janie là chúng tôi đều phải có một quyển sổ Con trai, trong đó tên của bọn con trai được xếp theo mức độ chúng tôi thích bọn nó. Mỗi tuần, chúng tôi phải trao đổi danh sách đó cho những thành viên khác trong nhóm xem.

Sau cùng, Nancy hỏi luật của tôi là gì. Tôi chả nghĩ ra cái gì hay như của các nhỏ khác nên chỉ biết nói: “Bọn mình nên gặp nhau vào một ngày cố định trong tuần.”

“Tất nhiên!” Nancy nói. “Nhưng ngày nào?”

“OK, nghĩ xem ngày nào tốt ấy,” Gretchen nói. “Thứ Ba và thứ Năm thì không được. Mình phải đến trường Do Thái.”

“Ôi Gretchen!” Janie kêu lên. “Cậu với cái trường Do Thái ấy. Sao cậu không bỏ quách đi cho xong?”

“Tớ lại chả muốn à,” Gretchen phân trần. “Nhưng còn hơn một năm nữa mới xong được.”

“Thế còn cậu, Margaret? Cậu có học trường đó không?” Janie hỏi tôi.

“Cậu hỏi trường Do Thái á?”

“Ừa.”

“Không, tớ không học,” tôi trả lời.

“Margaret không đến cả trường Chúa nhật nữa. Đúng không?” Nancy hỏi.

“Ừa.”

“Cậu làm thế nào thế?” Gretchen hỏi.

“Tớ không theo tôn giáo nào hết,” tôi giải thích.

“Cậu không á!” Gretchen há hốc mồm.

“Thế còn bố mẹ cậu?” Janie hỏi.

“Cũng không nốt,” tôi đáp.

“Sướng thế không biết!” Gretchen bảo.

Rồi cả mấy nhỏ đều nhìn tôi, chẳng ai nói câu gì, và tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Vì thế, tôi cô giải thích: “Thế này à... bố tớ theo đạo Do Thái còn à... mẹ tớ theo đạo Thiên Chúa và...”

Nancy ngẩng mặt lên. “Tiếp đi,” nhỏ giục.

Đây là lần đầu tiên họ chăm chú lắng nghe tôi đến thế. “Ông bà ngoại tớ sống ở Ohio, đã bảo rằng họ không muốn có một người con rể theo đạo Do Thái. Nếu mẹ muốn hủy hoại cuộc sống của mình thì đấy là chuyện riêng của mẹ. Do đó, ông bà không bao giờ coi bố tớ là con rể cả.”

“Không đùa đấy chứ!” Gretchen thốt lên. “Thế còn gia đình bên nội cậu?”

“Bà nội tớ cũng không muốn có con dâu theo Thiên Chúa giáo, nhưng ít nhất thì bà cũng chấp nhận việc đấy.”

“Rồi điều gì xảy ra?” Janie hỏi.

“Bố mẹ tớ bỏ đi.”

“Thật lãng mạn!” Nancy xuýt xoa.

“Và vì thế họ chẳng theo tôn giáo nào cả.”

“Họ không hề có lỗi,” Gretchen nhận xét. “Nếu là tớ, tớ cũng sẽ làm thế.”

“Nhưng nếu cậu không theo tôn giáo nào cả, làm thế nào cậu chọn được giữa các đoàn thể và Trung tâm Cộng đồng Do Thái?” Janie hỏi.

“Tớ không biết,” tôi trả lời. “Tớ chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Có lẽ nhà tớ chẳng tham gia cái gì luôn.”

“Nhưng mọi người đều tham gia một hội gì đó chứ,” Nancy nói.

“Thế thì chắc là tùy bố mẹ tớ thôi,” tôi nói, cố tình kết thúc chủ đề này. Tôi không định mới gặp lần đầu đã kể chuyện của mình cho người khác nghe. “Thế à... bọn mình sẽ họp ngày nào nhỉ?”

Nancy tuyên bố rằng thứ Sáu không được vì nhỏ phải học piano. Còn Janie nói nhỏ đi học múa ba lê vào thứ Tư, thế nên tôi nói còn lại mỗi ngày thứ Hai và chúng tôi thống nhất sẽ họp vào thứ Hai hằng tuần. Tuần tới, mỗi người phải mang một quyển sổ Con trai đến và chúng tôi sẽ kiểm tra lẫn nhau xem có mặc áo lót không.

Khi cuộc họp kết thúc, Nancy giơ tay qua đầu, nhắm mắt thầm thì, “Vì Bộ Tứ STTN. Hura!”

“STTN muôn năm,” chúng tôi đồng thanh.

Vào bữa tối, tôi cố tìm cách nói với mẹ về chuyện áo lót. Nếu thực sự hiểu con gái đến thế, sao mẹ chẳng bao giờ hỏi tôi có muốn mặc áo lót không.

Khi mẹ hôn chúc tôi ngủ ngon, tôi đã nói chuyện đó. “Con muốn mặc áo lót.” Chỉ có thế, không lòng vòng.

Mẹ bật đèn lên. “Margaret... sao thế con?”

“Chỉ là con muốn thôi.” Tôi trốn dưới cái chăn để mẹ không thấy mặt tôi đỏ ửng.

Mẹ thở dài một cái. “Ừ, nếu con muốn thì thứ Bảy tới mình sẽ đi shopping. Nhất trí không?”

“Nhất trí,” tôi cười. Mẹ không đến nỗi tệ nhỉ.

Rồi mẹ tắt đèn và khép hờ cửa phòng tôi lại. Tôi thở phào vì việc khó đã xong.

Chúa có đó không? Là con, Margaret. Con vừa nói với mẹ là con muốn mặc áo lót. Xin Người hãy làm con lớn lên. Chúa biết mà. Con muốn như những cô bạn khác. Chúa biết không, tất cả bạn mới của con đều tham gia các đoàn thể hoặc là Trung tâm Cộng đồng Do Thái. Con tham gia cái gì bây giờ ạ? Con không biết Chúa muốn con làm gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.