Chúa Sẽ Phù Hộ Em

Quyển 1 - Chương 1-2: “Em Lâm” từ trên trời rơi xuống (2)



Lúc tôi nói tên mình, ánh mắt Lâm thoáng vẻ lạnh lùng nhìn tôi chăm chăm, ngoài ra còn có cả sự căm ghét nữa, khiến tôi bất giác ớn lạnh.

“Họ Ái[1] sao? Cái họ này thật kì quái!” Anh ta khẽ nhướng lông mày, hỏi lại, giọng điệu có vẻ nghi ngại.

“Có gì mà kì quái chứ! Từ khi sinh ra tôi đã mang họ Ngải rồi.”

Anh ta “ồ” lên một tiếng rồi im lặng, không nói thêm gì nữa. Bầu không khí vốn căng thẳng cộng thêm gió núi gào thét lại càng trở nên kì dị. Một lúc sau, không thể chịu đựng nổi bầu không khí này nữa, tôi hắng giọng hỏi: “Sao anh lại ở đây? Đi chơi hay vì công việc? Tới cùng bạn bè à? Họ đi đâu cả rồi, có biết anh đang ở chỗ này không? Tôi muốn đi Chitral, anh có biết đường không? Ồ, phải rồi, chân của anh có sao không?”

Trước một loạt câu hỏi của tôi, Lâm không có bất kì phản ứng gì. Mãi tới khi tôi hỏi đến chân của anh ta, anh ta mới sững người như thể không hiểu rồi cúi xuống nhìn, mặt bỗng biến sắc. Tôi tự rủa thầm trong bụng: anh ta chưa biết mình đã bị ngã gãy chân sao?

Sau khi ngã xuống, Lâm bị hôn mê. Nhiệt độ thấp trên núi khiến cho máu anh ta đông lại, làm cho cảm giác đau đớn không còn rõ rệt nữa, cho tới lúc này. Tuy nhiên, anh ta đã nhanh chóng trấn tĩnh lại và bắt đầu thử cử động bên chân bị thương một cách chậm rãi.

“Chân anh có sao không?” Tôi lo lắng hỏi, thực sự hi vọng chân anh ta không bị gãy. Mặc dù có cảm giác tư thế xoay gập kia hoàn toàn không còn giống chân người nữa nhưng cũng có thể là tôi nhìn nhầm. Nhưng khi Lâm cử động, khớp xương của anh ta phát ra những tiếng lục khục khiến người ta nghe mà sởn gai ốc, chỗ xương bánh chè của anh ta sưng vù lên.

Anh ta khẽ chửi thề, sau đó ngã xuống. Theo bản năng, tôi định đỡ lấy anh ta. Hành động đột ngột này rất giống với hổ đói vồ mồi, tôi tin tư thế của mình cho dù không đẹp mắt nhưng thiện ý thì chắc chắn không thể nào khiến người khác hiểu lầm. Nhưng rõ ràng đó chỉ là suy nghĩ chủ quan của tôi, vì lúc tôi sắp chạm vào người anh ta thì bất chấp cái chân đau, Lâm giơ tay ngăn tôi lại, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ căm hận. Nền tuyết vốn đã trơn trượt, lại không kịp đề phòng nên tôi ngã oạch một cái. Thẹn quá hóa giận, tôi gào lên: “Này, anh bị sao thế hả? Tôi có ý tốt mà!”

Lâm nằm nghiêng trên nền tuyết, sắc mặt trắng bệch, giống hệt kiểu thiếu gia gặp nạn nhưng lại kiên quyết cự tuyệt người khác giúp đỡ. Anh ta liếc xéo tôi, cười khẩy rồi nói: “Vậy thì xin lỗi nhé…”, sau đó ngoảnh mặt đi chỗ khác, bất luận tư thế hay giọng điệu đều không có vẻ gì là hối lỗi cả.

Tôi trừng mắt nhìn anh ta mà không hiểu gì cả. Tại sao anh ta lại có thái độ thù địch với tôi như vậy? Có phải khi tôi rơi xuống không cẩn thận đã đâm phải sao chổi mà người ta vẫn nói hay không? Nghĩ tới đây, tôi chỉ biết ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt.

Lần đầu tiên nhìn thấy Lâm, tôi đã bị vẻ ngoài của anh ta làm cho ngỡ ngàng. Tại cái nơi hoang vu vắng vẻ này, ánh mắt của anh ta khiến tôi phải há hốc miệng kinh ngạc, gương mặt đó mặc dù cắt không còn giọt máu, mặc dù trời đang chạng vạng tối nhưng vẫn đủ khiến người ta quên hết mọi u sầu trên thế gian. Nhưng cũng chỉ có như vậy mà thôi. Tôi thân thiện với anh ta chẳng qua là vì trong hoàn cảnh này, chúng tôi bất đắc dĩ trở thành bạn đồng hành và đều là những kẻ lưu lạc nơi xứ lạ.

Đúng là kì quặc! Chẳng lẽ anh ta đã bị thương nặng tới mức thần kinh rối loạn rồi? Thôi, cứ coi như bị chó cắn đi! Thế là tôi liền tránh xa ra, tìm một góc khuất gió để nằm. Qua đêm nay rồi tính tiếp. Vậy mà Lâm không có ý định chấp nhận thái độ dàn hòa của tôi. Lúc đầu còn ổn, mặc dù thái độ lạnh lùng của anh ta mạnh mẽ cứ như sóng điện từ, ép tôi phải tránh xa, nhưng cũng may còn có việc quan trọng hơn cần anh ta lo lắng, ví dụ như cái chân gãy đó. Lâm coi tôi như không khí, không thèm đếm xỉa đến mà bắt đầu chậm rãi mò mẫm trên nền tuyết. Một lát sau, trên trán anh ta đã lấm tấm mồ hôi, bàn tay lần mò trên nền tuyết run rẩy thấy rõ. Nhưng tôi vẫn ngoan cố coi như không nhìn thấy gì. Một lúc sau, đột nhiên tôi nghe thấy anh ta hỏi: “Túi của tôi đâu rồi?”

Tôi không thèm đáp, chỉ đá chiếc túi ở cách đó vài mét về phía anh ta. Chiếc túi lăn trên nền tuyết phát ra tiếng loạt xoạt. Một lúc sau, tôi lại nghe thấy anh ta hỏi: “Đồ của tôi đâu?”

Tôi nghĩ bụng, mình đâu phải bảo mẫu của anh ta chứ, liền đáp gọn lỏn: “Không biết.”

“Tôi hỏi khẩu súng đâu?” Anh ta gằn giọng.

“Súng nào?”

Ánh mắt của anh ta như một cây chùy bằng băng đập xuống người tôi. “Tiểu thư, Beretta của tôi. Tôi cần nó để ứng phó với các tình huống bất ngờ xảy ra.”

Cũng có thể cho tôi một phát đạn bất kì lúc nào, tôi thầm nghĩ.

“Tôi đảm bảo sẽ không bắn cô.” Hình như anh ta biết tôi đang nghĩ gì, lại nói.

“Beretta là cái gì? Không nhìn thấy.” Tôi đáp. Nhưng thực ra, khẩu súng đó, tôi đã giấu đi từ lâu rồi.

Bốn mắt nhìn nhau như thể có ngọn lửa đang cháy bập bùng giữa sơn cốc tĩnh mịch. Một lúc sau, sự lạnh lùng trong mắt anh ta dần dần không còn nữa, anh ta khẽ thở dài, hỏi tiếp: “Vậy cô có thuốc giảm đau không?”

Tôi do dự giây lát.

“Một mình cô rất khó ra khỏi chỗ này.”

Câu nói của Lâm như bắt được thóp tôi. Tôi nghe tiếng gió thổi ù ù qua dãy núi, trước mắt chỉ thấy vô số ngọn núi tuyết khổng lồ sừng sững, đây là một thế giới nguyên sơ cách biệt hoàn toàn với bên ngoài, hoang liêu, mênh mang, thuần khiết, hẻo lánh và tĩnh mịch tới vô tận. Tôi bắt đầu thấy bực, vặc lại: “Ai bảo tôi không ra khỏi đây được? Chỉ cần đi thẳng xuống dưới là có thể ra khỏi dãy núi này, sẽ có làng mạc. Có làng mạc ắt sẽ có đồ ăn và xe cộ, tôi sẽ không sao cả.” Mà biết đâu ngày mai vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Muri quay lại thì sao?

Anh ta tiếp lời: “Cứ đi xuống dưới? Ở phía dưới cách chỗ chúng ta vài trăm mét có một khe núi tuyết khổng lồ, cô không biết sao?”

“Khe núi tuyết? Đó là cái gì vậy?”

Anh ta chế giễu: “Ngay đến khe núi tuyết là cái gì cũng không biết, làm thế nào mà cô tới được Karakoram vậy?”

Tôi thầm nhủ: “Anh biết mà vẫn bị ngã gãy chân đó thôi.”

Đối phương tiếp tục: “Từ chỗ này hoàn toàn không có đường đi xuống dưới đâu. Cô phải đi vòng qua đỉnh Gasherbrum[2], rồi đi về hướng tây bắc, tới đỉnh núi hoa cương hình tháp thì rẽ sang hướng đông nam, sau đó mới có thể tìm thấy tuyến đường xuống núi an toàn.”

Tuyến đường xuống núi? Không phải là con đường xuống núi sao? Tôi bắt đầu chóng mặt. Đúng lúc này, anh ta lại bồi thêm một câu: “Nghe nói khu vực này có rất nhiều thổ phỉ.”

[1] Chữ “Ngải” và “Ái” trong tiếng Trung có cách phát âm giống nhau.

[2] Đỉnh núi cao thứ mười một trên thế giới, nằm trên biên giới Trung Quốc và Pakistan.

Thực ra khi anh ta nhắc tới đỉnh Gasherbrum gì đó, tôi đã bị khuất phục. Tình yêu đáng quý, lòng tự trọng càng đáng quý hơn, nhưng vì cái mạng nhỏ này, cả hai thứ đó tôi đều có thể vứt bỏ. Tôi vội vã lục trong túi thuốc mang theo bên người, lôi vài viên Fenbid ra đưa cho anh ta.

Lâm nhận lấy, mặc dù ngồi không vững nhưng tư thế của anh ta vẫn vô cùng nho nhã. Anh ta dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy viên thuốc y như người trong hoàng tộc, khiến tôi có cảm giác mình chẳng khác gì người hầu. Anh ta uống thuốc xong, tôi bèn hỏi: “Có cần nước không?” Thốt ra câu này xong tôi lập tức hối hận, “Mễ Lạp à Mễ Lạp, mày nói xem mày có hèn không hả?” Quả nhiên đối phương đã từ chối thẳng thừng bằng câu: “Không cần.”

Tôi ngửa mặt lên trời, trừng mắt tức giận, cái thằng cha từ trên trời rơi xuống này lẽ nào còn là hoàng thân quốc thích gì đó sao? Thượng Hải cũng có không ít đàn ông xuất thân giàu có, đi đâu cũng có xe đưa xe rước, bốn mùa đều có tiệc trà chiều, các thương hiệu xa xỉ có hàng mới về đều gửi tin nhắn cho họ… những loại người đó không phải tôi không có cơ hội tiếp cận, nhưng rất nhiều lần tôi nhìn gương mặt của mình ở trong gương và tự cảm thấy không nên suy nghĩ vẩn vơ nữa. Từ cổ tích đến hiện thực, từ phim Hàn tới phim Mỹ, tất cả những cô gái một bước biến thành phượng hoàng, bất kể gia cảnh giàu có hay không, tính tình lười biếng hay chăm chỉ đều có gương mặt vừa nhìn là biết có thể cưới làm vợ, ý của tôi là những cô gái được các hoàng tử lấy về nhà đều được lấy từ hình mẫu những phát thanh viên trong các chương trình thời sự, đoan trang diễm lệ, không được thế thì cũng phải duyên dáng đáng yêu. Đó gần như là tiêu chuẩn của tất cả những nữ nhân vật chính: Bất luận xuất thân, tính tình như thế nào, đều phải đẹp tới mức ngây thơ, đoan chính, thiện lương.

Rõ vớ vẩn! Thiện lương là điều có thể nhận ra từ gương mặt sao? Nhưng đây là điều mà đàn ông toàn thế giới công nhận. Tô Đát Kỷ có đẹp đến mấy cũng vĩnh viễn chỉ là hồ ly tinh hại nước hại dân, vĩnh viễn chỉ có thể làm một phi tử, một cô vợ bé, không với tới được nơi thanh nhã. Ngải Mễ Lạp tôi cũng như vậy, cứ coi như hoàng tử tình cờ đi ngang qua nhìn thấy, yêu đương thì có thể, nhưng lấy về nhà ư? Còn lâu! Tất cả những điều này, từ khi học trung học, tôi đã biết rồi, hơn nữa tôi còn có Bá Kiêm…

Nghĩ tới Bá Kiêm lòng tôi lại thấy quặn đau, bèn lặng lẽ quay về cái hốc của mình, ngoan ngoãn cụp mắt xuống, không nhìn Lâm nữa. Chỉ cần ngày mai người đàn ông này có thể đưa tôi xuống núi thì chuyện gì tôi cũng có thể nhẫn nhịn được, bao gồm cả việc cống hiến toàn bộ chỗ Fenbid trong túi, bón nước đút cơm, và cả nhẫn nhịn thái độ thù địch và khinh miệt lạ lùng này nữa, dù sao cũng không phải là lần đầu tiên. Có điều, thông thường những người ghét tôi tới mức vừa trông thấy đã nghiến răng kèn kẹt đều là phụ nữ, việc bị đàn ông ghét cay ghét đắng thế này là lần đầu tiên… Phía Lâm dần trở nên yên tĩnh, xem ra thuốc đã bắt đầu có tác dụng. Tôi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ mơ màng. Khi xuất phát tưởng chỉ là một đoạn đường ngắn, tuy phải leo núi nhiều, rốt cuộc sao lại thành ra lạc đường chứ?

Hôm qua, khi bị tụt lại phía sau, mặc dù không biết nên đi đường nào nhưng tôi vẫn nhớ rất chính xác hướng tay Muri chỉ và vẫn đi theo hướng đó, vượt qua thung lũng đá cuội khô khốc, vòng qua rừng tháp băng cao vút và cả lớp băng trên đỉnh núi nhọn hoắt… Có lẽ tôi đã lạc đường ở chỗ đó. Chẳng lẽ thay vì đi vòng thì đáng ra tôi phải đi xuyên qua sao?

Đang nghĩ tới đây tôi thấy cổ lạnh toát, một cục tuyết to đùng cứng ngắc bị Lâm ném tới, khiến tôi giật mình đứng bật dậy. Hốt hoảng lo sợ suốt một ngày, vừa mới chợp mắt một lát đã bị phá đám. Tôi tức giận lườm anh ta, hỏi: “Làm cái gì vậy hả?”

Lâm không hề sợ hãi khi thấy tôi giương nanh múa vuốt giữa đêm canh ba. Trên thực tế, anh ta trông còn cổ quái hơn cả tôi, cứ nhìn chằm chằm về phía tôi khiến tôi thấy sống lưng mình lạnh toát. Đằng sau tôi có yêu quái ư? Tôi nắm chặt lấy chiếc gậy leo núi, thận trọng quay đầu nhìn ra sau.

Lâm nói như thể rặn ra từng từ một, vì thế mà tôi nghe rất rõ ràng: “Tôi muốn đi vệ sinh.”

Cái cổ đang nhớn nhác ngó nghiêng bốn phía của tôi bỗng chốc trở nên cứng đờ.

Phải hít một hơi thật sâu tôi mới có thể miễn cưỡng quay đầu lại được, chưa bao giờ lời tôi nói ra lại nho nhã, lịch sự đến vậy: “Rất lấy làm tiếc, việc này tôi không giúp được anh rồi.” Không thèm nhìn vào đôi mắt đang muốn tóe lửa của Lâm, tôi thành thật nói tiếp: “Em Lâm thân mến, mặc dù tôi nhiều tuổi hơn anh nhưng vẫn chưa đến tuổi làm mẹ anh để có thể giúp anh đi vệ sinh đâu.”

Anh ta bỗng gầm lên: “Cô vừa gọi tôi là gì hả?”

thấy sau gáy lạnh toát. Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc hẳn lúc này tôi đã tan xương nát thịt. Thực ra, căn cứ vào thái độ thù địch của Lâm đối với tôi, nếu không phải vì thực sự không còn cách nào khác thì chắc chắn anh ta sẽ không cầu cứu tôi, thiết nghĩ con người có ba việc khẩn cấp, ngay cả anh hùng từ cổ chí kim đều phải cúi đầu. Một lúc sau, Lâm cất giọng có phần run run: “Trên núi cao, nếu bị viêm đường tiết niệu sẽ chết đấy.”

Tôi lặng lẽ gật đầu, chống cằm, nói: “Đúng vậy, cho nên muốn đi tiểu thì cứ đi đi, thực ra trăng mờ gió rít, nếu có tiểu ra quần, lát nữa cũng sẽ khô ngay thôi.”

Lâm nghiến răng, rít lên: “Cô nói cái gì?”

Tôi đưa tay lên xoa mũi, chớp mắt vẻ vô tội. Tha hồ mà nghiến răng đi, hằn học đi, sau đó tiểu luôn ra quần đi nhé.

Năm phút sau, anh ta đề nghị: “Vậy tôi trả cô tiền. Trả tiền là được chứ gì?” Giọng nói của anh ta vẫn đầy vẻ phẫn nộ nhưng khí thế đã yếu đi nhiều, xem ra đúng là đã bị ép đến đường cùng rồi.

“Đến lúc anh bị viêm đường tiết niệu mà chết, tất cả tiền sẽ là của tôi.”

“…”

Những lúc thế này cần phải cương quyết chêm vào một câu mới được. Khi Lâm nói với ngữ điệu bình thường, thực sự rất dễ nghe, đặc biệt là khi anh ta hạ mình. Năm phút sau, tôi được nghe tên mình thốt ra từ miệng anh ta: “Ngải, xin cô hãy giúp tôi.” Biết anh ta mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng anh ta cũng chịu gọi tên tôi rồi, mặc dù giọng điệu không đúng mực cho lắm, khiến tôi cảm thấy như thể bị kẻ thù đe dọa vậy. Tuy nhiên tôi vẫn vui vẻ chạy tới giúp anh ta trở mình. Chẳng phải các cụ đã nói không nên ép người quá đáng, “chó cùng rứt dậu” đó sao, hơn nữa tôi còn phải nhờ cậy anh ta cơ mà.

Tôi cố hết sức đỡ anh ta dậy. Lâm là đàn ông, mà đàn ông thì không cần phải ngồi, chỉ cần úp người xuống, ý tôi là hướng xuống tuyết là được chứ gì! Nhưng Lâm nhất quyết từ chối. Nghe nói tất cả các hoàng tử đều sợ bẩn. Thế là tâm trạng vừa mới khá khẩm hơn một chút của tôi như bị giội một gáo nước lạnh. Tôi không biết phải nói gì nữa, trong hoàn cảnh cực kì khó khăn thế này, thiếu gia, anh có thể biết điều một chút được không? Không đợi tôi nghĩ ra cách gì tốt hơn, Lâm đã lẩy bẩy tự chống tay gượng dậy, gương mặt trắng bệch như hoa quỳnh hướng thẳng về phía tôi, ra lệnh: “Đỡ tôi tới chỗ kia!”

Tôi đưa mắt nhìn về phía đó, lập tức phản đối: “Đó là vách núi mà!”

Lâm nghiến răng nói: “Tôi muốn đến chỗ vách núi!”

“Tại sao?” Tôi vô cùng ngỡ ngàng, lúc này mà vẫn muốn chơi trò “rơi tự do từ độ cao ba nghìn tấc” sao?

Lâm không thèm để ý tới tôi, chỉ cố hết sức lết về phía đó. Đôi vai nhỏ bé của tôi như thể bị một ngọn núi đè lên. Tôi bắt đầu hối hận, mới đi được một mét, tôi đã thở hổn hển, ngập ngừng hỏi: “Lâm, ban nãy anh nói đưa tôi bao nhiêu tiền ấy nhỉ?” Nếu chỉ là một trăm tệ thì lỗ thật rồi.

“Cô bảo bao nhiêu thì là bấy nhiêu!” Anh ta khẽ gào lên, chớp mắt liên tục, không biết có phải do xấu hổ không. “… Ngải, giúp tôi kéo cái chân đau ra rồi giữ cho chắc.”

Câu nói này từ từ được định hình trong đầu tôi, sau đó vẽ nên một cảnh tượng: Một người đàn ông bị đau chân, đứng dạng ra, đối diện cây cột điện…

Và tôi chính là cây cột điện đó! Tôi vô thức nhắm nghiền mắt lại. Tất cả đều không phải là thật, không phải là thật!

“Tôi trả cô một trăm đô la…”

Tôi cắn răng, nói: “Giao dịch thành công! Đưa tiền trước đã, ở đâu vậy?”

“Trong túi quần. Cái túi cạnh khóa đó.” Giọng anh ta có chút tuyệt vọng.

Với tâm trạng hoang mang, tôi im lặng cúi xuống, nhắm tịt mắt, cố gắng tìm kiếm.

Giọng nói của Lâm vang vọng trong đầu tôi: “Bên cạnh… không phải, không phải bên phải mà là bên trái.”



“Lên trên một chút, quá rồi, xuống dưới… dưới nữa… Ngải, cái cô đang sờ vào là xương chậu của tôi đấy.”

Xin đừng nói với tôi là xương chậu ở vị trí nào trên cơ thể con người. Lúc này đây, tôi chỉ thấy đất trời bỗng nhiên đảo lộn, có người bảo con người không phải mỗi ngày một già mà là chớp mắt đã già, điều này thật chí lí. Khi tiếng tí ta tí tách vang lên, tôi chắc chắn mình đã già đi ít nhất ba tuổi.

Nửa tháng trước, nếu có ai bảo tôi sẽ đi Karakoram, hơn nữa vào một đêm gió rít mịt mùng nào đó, tôi sẽ giúp một người đàn ông lạ mặt đi tiểu, chắc chắn tôi sẽ bảo người đó cần tới bệnh viện tâm thần gấp, nhưng thực tế đã chiến thắng mọi lời hùng biện. Sau khi mọi việc xong xuôi, tôi chỉ biết gục mặt vào khuỷu tay, khẽ gầm gừ tức giận chửi rủa. Đúng là khốn nạn! Thế giới này đảo lộn hết rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.