Chưa Từng Nói Yêu Em

Chương 23



Như những gì đã nói, Tô Quý thật sự đã cố làm hết sức giúp Mặc Viễn Ninh bồi bổ cơ thể, cô tỉ mỉ dặn dò nhà bếp chuẩn bị bữa sáng cho anh, cơm trưa cũng đặc biệt mang đến tận công ty, buổi tối nhất định phải bắt lái xe đến đón anh đúng giờ về ăn cơm.

So với lúc họ chưa ly hôn, cô còn chu đáo hơn.

Mặc Viễn Ninh cũng cực kỳ phối hợp, thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe và uống thuốc đều đặn.

Tô Quý nói sẽ ở cạnh anh, có đôi khi buổi tối cô sẽ ở trong phòng anh một lúc, hôm nay cô đến, khôngngờ lại thấy Mặc Viễn Ninh không ôm laptop tiếp tục làm việc như mọi ngày mà tựa vào đầu giường đọc sách.

Tô Quý đưa vào cho Mặc Viễn Ninh một bát tổ yến đường phèn, tiện tay đặt ở trên bàn, sau đó cô lên giường nằm cùng anh, cố nhìn xem anh đang đọc sách gì: “Hóa ra anh Mặc còn thích đọc sách, sao tôi lại không biết nhỉ?”

Mặc Viễn Ninh thuận tay gập sách lại, đặt lên đầu giường, nghiêng đầu cười với cô: “Từ trước đến nay rồi.”

Tô Quý nghiêng đầu suy nghĩ, phát hiện hóa ra cô không hề để ý xem anh thích cái gì, chỉ nghĩ công việc của anh rất bề bộn, cô tưởng rằng việc anh thích nhất chính là làm việc.

Nghĩ vậy cô bật cười: “Hóa ra tôi chẳng hiểu gì về anh.”

Mặc Viễn Ninh lập tức lắc đầu cười: “Vẫn không hiểu thì hơn.”

Tô Quý liếc nhìn quyển sách anh đặt ở đầu giường, đó là quyển “Tồn tại và thời gian”, cô tốt nghiệp khoa văn, sách triết học đương nhiên cũng từng đọc qua, chỉ cười cười: “anh Mặc thoải mái nhàn hạthật đấy - sống để hướng tới cái chết?”

Đó là cụm từ xuất hiện nhiều nhất trong quyển sách này, Mặc Viễn Ninh cười cười: “anh thích quan điểm “tương lai nằm trong tay ta” hơn.”

Tô Quý suy nghĩ rồi nở nụ cười, “Sống để hướng tới cái chết” là một loại thiên hướng bi quan của tồn tại, tất cả mọi tồn tại đều lấy cái chết làm điểm dừng.

“Tương lai nằm trong tay ta” thì tích cực hơn, sự sống thuộc về chính mình. Quan điểm này đối với mộtMặc Viễn Ninh từ tầng thấp nhất của xã hội phấn đấu được như bây giờ, đương nhiên sẽ thích quan điểm này hơn.

cô nhìn quyển “Tồn tại và thời gian” kia khá cũ, mép sách bị cong rất nhiều, cô biết quyển sách bản tiếng anh này khả năng không phải mua trong nước mà lúc Mặc Viễn Ninh đi nước ngoài đã mua về.

Tô Quý biết trong lý lịch giả của Mặc Viễn Ninh có nói anh từng đi du học nước ngoài, tuy lý lịch đó là giả, nhưng kinh nghiệm không lừa được người. Trong thành phố H có rất nhiều người từng đi du học, lúc xã giao, Mặc Viễn Ninh trò chuyện với họ, không giống như đang giả vờ.

Cho nên Tô Quý biết Mặc Viễn Ninh thật sự có ở nước ngoài một thời gian ngắn, cô nhất thời cao hứng, tựa đầu trên vai anh hỏi: “Lúc anh ở nước ngoài có phải chịu khổ không?”

hiện giờ họ rất gần nhau, Tô Quý có thể cảm nhận được cơ bắp ở bả vai anh cứng ngắc một chút, sau đó trầm tĩnh lại, anh cười nói: “Bất cứ du học sinh bình thường nào cũng phải chịu ít nhiều khổ sở,không sao cả.”

“Hình như không giống lắm...” Tô Quý cố tình chế nhạo anh, đem cái lý lịch giả của anh ra nói: “Đại bộ phận những du học sinh có thể ra nước ngoài học, gia cảnh cũng không tệ, anh chỉ có học bổng hỗ trợ, chắc chắn phải rất khó khăn, tiền sinh hoạt ở đâu, có phải từ tiền đi làm thuê không?”

Mặc Viễn Ninh thoáng trầm xuống, làm thuê... anh vẫn luôn làm thuê, đáng tiếc cách làm thuê khônggiống với những du học sinh bình thường mà thôi.

Tô Quý nói đến đây thật sự rất hào hứng, quá khứ của Mặc Viễn Ninh quá thần bí, cô khó tránh khỏi có chút hiếu kỳ: “Kể một vài chuyện vui lúc anh đi làm thuê đi, nói không chừng rất thú vị.”

Từ nhỏ cô đã bị Tô Vĩ Học bảo vệ quá chặt, đi sang thành phố khác hoặc đi du lịch nước ngoài chưa bao giờ vượt quá một tuần, bên cạnh còn có một đống người trông giữ.

Tính tình của Tô đại tiểu thư thật sự vẫn có chút trẻ con, cô từng tưởng tượng một ngày nào đó có thểmột mình đi đến một chân trời xa xăm nào đó, đáng tiếc sự thật không cho phép mà thôi.

Mặc Viễn Ninh nghiêng đầu nhìn bộ dạng tràn đầy chờ mong của cô, nhịn không được bật cười, đưa tay lên xoa gương mặt cô, khó khăn lục lại những chuyện trong dĩ vãng tìm một chuyện lý thú để kể cho cô: “Có một ngày, tại Brooklyn, New York, anh đi làm về, cảm thấy hơi mệt, liền mua một cốc cà phê đứng uống bên đường thì thấy bên cạnh có một bà cô người da đen lớn tuổi, đẩy một chiếc xe bán hot dog. Lúc ấy người đi đường rất ít, không đắt hàng, vì anh đứng cạnh nên bà ấy liền nhìn anh.

anh từ bé đến giờ không thích ăn hot dog, nhưng bà ấy nhìn anh lâu quá, anh đã chuẩn bị bỏ tiền ra mua một cái rồi. Đúng lúc này, bà ấy đột nhiên nói với anh, “Chàng trai, cậu có thể để mắt đến xe hàng của tôi chút không? Tôi đi hút điếu thuốc.”

anh cảm thấy rất kinh ngạc, dù sao anh cũng chỉ là một người xa lạ trùng hợp đi ngang qua mà thôi, bà ấy giao cả sạp hàng cho anh, chẳng lẽ không sợ anh vứt sạp hàng ở đó bỏ chạy hoặc lấy tiền bán hàng hay sao? Vì vậy anh liền nói “Tôi không biết làm hot dog.”

Bà ấy bật cười ha ha, vỗ vỗ vai anh nói, “Thoải mái đi, không sao đâu.”

Vốn chỉ là một chuyện rất nhỏ, nhưng anh lại nói rất thật thà, Tô Quý nghe say sưa, truy hỏi anh: “Sau đó thì sao?”

Mặc Viễn Ninh có chút bất đắc dĩ thở dài: “Sau đó bà ấy thật sự ném cả sạp hàng đó cho anh, buộc mộtlon tiền xu lên trên chiếc xe, rồi đi hút thuốc. một tiếng đồng hồ sau, khi bà ấy trở về, anh trả sạp hàng lại, nói cho bà ấy biết anh đã bán được hơn 20 cái hot dog, tất cả tiền để ở trong lon.

Bà ấy còn đắc ý nói sớm đã biết người châu Á đẹp trai hơn một người phụ nữ da đen, bán có một lúc nhiều hơn bà ấy bán cả buổi.”

Nghe đến đó, Tô Quý không nhịn được cười, người phụ nữ da đen này tự nhiên lại nhờ người trông quán, rõ ràng cố ý lừa một chàng trai trẻ làm việc thay mình.

cô vùi đầu vào hõm vai anh cười trộm, thuận tay sờ vào xương quai xanh dưới cổ áo anh, thầm nghĩ quả nhiên người đàn ông này ai gặp cũng thích, đến một bà lão cũng không kiếm chế được mà lợi dụnganh.

Mặc Viễn Ninh đương nhiên không biết ý nghĩ xấu xa trong đầu cô, bắt lấy cái tay đang lộn xộn của cô: “không phải em muốn nghe anh kể chuyện à?”

Tô Quý ngẩng đầu, biểu cảm trên nét mặt vẫn như thể “Tôi đang chăm chú nghe kể chuyện”, nói: “Đúng vậy, sau đó thì sao?”

Mặc Viễn Ninh cười lắc đầu: “Sau đó bà ấy chia tiền cho anh, nhưng anh từ chối.”

Tô Quý cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn: “Sao lại thế? Về sau không phải anh ngày nào cũng đi theo bà lão bán hàng đấy chứ?”

Mặc Viễn Ninh bật cười: “anh còn công việc khác phải làm, không thể tùy tiện nghỉ việc được.”

Tô Quý suy nghĩ rồi cười: “Mở sạp bán hàng vui thật đấy, không bị ai quản lý, còn có bà lão đáng yêunhư thế để nói chuyện phiếm.”

Còn có một số chuyện anh không biết phải nói với cô như thế nào, ví dụ như nội dung cụ thể “công việc” của anh ngày hôm đó, lúc đó anh còn cảm thấy rất mệt mỏi.

Nghiêm túc mà nói, người nổ súng không thể cảm nhận được cái cảm giác bị viên đạn găm vào cơ thể, nhưng anh có đôi khi lại cảm nhận được một cách rõ ràng.

Loại đạn anh dùng, những viên đạn đó thoát ra khỏi nòng súng theo quỹ tích, tùy thuộc vào góc độ, máu tươi bắn tung tóe... Cảm giác đó trong nháy mắt vô cùng chân thực, không kèm gì việc cầm trong tay một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào lồng ngực người khác.

Cho nên ngày đó, vừa mới giải quyết ba người, anh đứng trên đường Brooklyn, nghe những ồn ào náo nhiệt của người xung quanh, cảm thấy linh hồn mình sắp rời khỏi xác.

Vậy mà bà lão trên mặt đầy nếp nhăn lại tin tưởng anh, hơn nữa cuối cùng còn vỗ vai anh nói: “Vất vả cho cậu rồi, tôi biết cậu là một chàng trai tốt.”

Có lẽ chỉ vì một khắc này, anh đã có ý nghĩ thoát ly tổ chức: đời người rộng dài như thế, anh vẫn hi vọng một ngày kia có thể thật sự đứng dưới ánh mặt trời, thật sự ngửi được mùi thơm của hương hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.