Chưa Từng Nói Yêu Em

Chương 36



ặc Viễn Ninh trầm mặc một lát, trong cuộc đời anh có rất ít những lúc như vậy, chuyện không phải anh làm lại bị người khác ngang ngược chỉ trích.

Loại chuyện tức cười này trước kia anh rất ít khi gặp, nhưng tại Tô gia thì liên tiếp xảy ra.

anh chỉ có thể thở dài: “Để tôi đoán một chút nhé, anh Cố xảy ra sự cố gì phải không?”

Tô Hòa gật đầu: “Giống như tôi năm đó, tai nạn xe, có điều Thanh Lamkhông lái xe, chỉ ngồi phía sau nên chỉ bị thương nhẹ.”

Tô Hòa chỉ trần thuật sự thật, cuối cùng còn ngẩng đầu nhìn anh.

Mặc Viễn Ninh sững sờ, không nghĩ tới anh ta sẽ nói đến chuyện năm đó,không khỏi có chút buồn cười: “anh Tô, chuyện năm đó rốt cuộc như thế nào,anh hẳn là người rõ nhất phải không?”

Tô Hòa thường ngày đều lãnh đạm rụt rè hôm nay lại hạ quyết tâm chơi xấu, hờ hững nhìn anh nói: “Tôi rõ hay không không quan trọng, tôi chỉ muốn xem Tiểu Quý có rõ hay không thôi.”

anh ta vừa dứt lời, có người vội vàng chạy từ trên tầng xuống, người đó vừa vặn là người mới đi lên - Tô Quý.

cô hiển nhiên nghe trong điện thoại đã biết chuyện Cố Thanh Lam bị thươngđang làm kiểm tra tại bệnh viện, quần áo trên người chưa kịp thay đã vội vàng chạy xuống.

cô đi thẳng đến phía Tô Hòa, sắc mặt trắng bệch, bờ môi cũng có chút run rẩy: “anh, em đến bệnh viện thăm anh Thanh Lam một chút.”

cô quá bối rối, nói xong mới nhớ liền nhỏ giọng trách một câu: “Sao anhkhông nói sớm cho em biết? Chuyện quan trọng như vậy.”

Tô Hòa gật đầu: “Cũng không đến mức đó, chuyện ngày hôm qua ấy mà,không muốn quấy rầy hai người.”

anh ta nói “hai người”, đương nhiên ám chỉ Tô Quý và Mặc Viễn Ninh vẫn nhàn nhã hưởng thụ tại khu du lịch.

Sắc mặt Tô Quý càng tái nhợt, cười to nói: “Đâu có quấy rầy gì đâu, bọn em...không quan trọng lắm.”

cô không muốn nói tiếp, bắt đầu mặc áo khoác, xách túi, bước nhanh ra khỏi phòng khách.

Lái xe vừa được gọi tới trước cửa, Quản gia Tôn đứng bên cạnh xe thay cômở cửa, cô cứ như vậy cúi người lên xe, rời khỏi đó rất nhanh.

Trong khi đó, cô không liếc mắt nhìn Mặc Viễn Ninh đang đứng trước mặt mình, cũng không nói với anh bất cứ câu gì.

Nhìn ô tô đi xong, Tô Hòa mới quay đầy lại nở nụ cười với Mặc Viễn Ninh vẫn luôn im lặng không nói gì: “anh Mặc cảm thấy thế nào? không biết cuối cùng Tiểu Quý có còn tin anh hay không?”

Từ đầu đến cuối, khóe môi anh vẫn hơi cong lên, ánh mắt anh có chút lười biếng, lúc nhìn anh ta từ trên xuống dưới lạnh như băng.

Bởi vì Tô Hòa là anh trai Tô Quý nên anh chưa từng dùng ánh mắt đó nhìnanh ta, nhưng bây giờ nhìn anh ta, trong ánh mắt anh không còn ôn hòa như trước, chỉ còn lại một mảng lạnh buốt.

“anh Tô, tai nạn xe ở Florence một năm trước, người động tay động chân vào chiếc xe chính là anh.” anh chậm chạp nói, ngữ khí cũng bắt đầu trở nên lạnh lùng, “anh tưởng Tô Vĩ Học không phát hiện, thực ra từ lúc anh đột nhiên có hứng thú với kết cấu xe, lúc anh nghiên cứu tư liệu khắp nơi, ông ấy đã cảm thấy rồi, nên ông ấy mới bảo tôi gọi điện cho người giúp việc và kỹ sư bảo trì xe cho anh.”

“Khi đó Tô Vĩ Học đã phát hiện mình bị bệnh nặng không thể chữa trị, nhiều lần tạo áp lực với anh, hi vọng anh có thể trở về làm người thừa kế Tô Khang. Vì chuyện này anh và ông ấy đã cãi nhau cả năm trời, lần này Tô Vĩ Học quyết cắt viện trợ kinh tế cho anh, lan truyền tin tức làm bại hoại thanh danh của anh ở học viện mỹ thuật để anh không chịu nổi, dứt khoát đến cực đoan... Cho nên dù tai nạn đó do con người làm ra, cũng căn bản không phải có ai muốn hại gia đình anh, mà là anh có ý định tự sát mà thôi.”

anh nói đến đây, ánh mắt nhìn về phía Tô Hòa đã mang theo thương hại: “Chỉ có điều anh không ngờ, tai nạn đó lại có người tử vong, còn liên lụy đến hai mẹ con vô tội. anh càng không ngờ đó là lần cuối cùng ba anh trước sau như một thúc ép, khống chế anh.”

“Ông ấy bị bệnh nặng, lại không chịu nói cho anh biết, vì quan hệ ba con giữa hai người đã chuyển biến xấu từ lâu, ông ấy sắp chết, cũng không thể mềm yếu đối mặt với anh.”

anh lạnh lùng nói xong, bật cười: “anh Tô, đây chính là bi kịch của gia đìnhanh. Trong mắt tôi, chỉ là một người cha với tự trọng vô cùng lớn và một mộtđứa con trai luôn tự cho mình là đúng... cùng nhau diễn trò hề mà thôi.”

Sau khi về với cái gọi là văn minh xã hội, cho tới bây giờ Mặc Viễn Ninh đều giỏi dùng khoan dung và lương thiện để ngụy trang chính mình, chỉ khi nói ra những lời này, sự lạnh lùng và tàn nhẫn của anh ở sâu trong nội thâm mới bộc phát vô cùng tinh tế.

anh từng chứng kiến quá nhiều chuyện sinh tử, Tô Vĩ Học và Tô Hòa khi đó vìkhông thể khai thông nên mới gây ra sự thật bi ai, anh không thể lý giải nổi, lại càng không quan tâm.

Cho dù anh cảm giác mình đã yêu Tô Quý, Tô Vĩ Học và Tô Hòa trên danh nghĩa từng là ba vợ và anh vợ cũng không thể thay đổi được.

anh nói xong những câu đó, dừng một lát, vừa cười vừa nói: “Cho nên anh Tô cũng không cần giả vờ những chuyện này đều do tôi làm là được rồi. anh Tô từng xem qua lý lịch của tôi, vậy nên anh hiểu rất rõ, nếu tôi thật sự muốn ra tay giết anh hay vị Cố tiên sinh kia... tôi sẽ cho các người biết rõ, thế nào mới là tiêu chuẩn chuyên nghiệp.”

anh quay người chuẩn bị rời khỏi, sau lưng lại truyền đến thanh âm lạnh lùng của Tô Hòa: “anh Mặc.”

Cho tới bây giờ anh ta vẫn lãnh đạm, dù vừa rồi sau khi Mặc Viễn Ninh nóixong, sắc mặt Tô Hòa dường như tái nhợt một chút, nhưng ánh mắt vẫnkhông thay đổi.

Thấy bước chân Mặc Viễn Ninh dừng lại, anh ta mới nói: “Nghe xong những gì anh vừa nói, tôi càng cảm thấy quyết định của mình là đúng... Tôi phảikhông từ mọi thủ đoạn để Tiểu Quý rời xa anh. anh là ma quỷ máu lạnh.”

Mặc Viễn Ninh hiển nhiên đã nghe quá nhiều đánh giá kiểu này, vẻn vẹn chỉ khẽ cười một tiếng, bước lên tầng.

Tô Quý đi thẳng đến sáng hôm sau mới trở lại Tô gia.

cô ở lại trong bệnh viện trông Cố Thanh Lam một đêm, dù bác sĩ đã nói chocô biết lần nữa, Cố Thanh Lam chỉ bị gãy xương đùi, đầu bị va chạm, não có chút chấn động nhưng không đáng ngại, cô vẫn nhất quyết ở lại.

cô đã nghe quản gia Cố gia kể lại sự cố, nghe nói là lái xe đưa Cố Thanh Lam ra ngoài, đang xuống núi đột nhiên phanh không ăn, cuối cùng đâm vào vách núi mới dừng lại.

Cũng may trong lúc nguy cấp, lái xe kinh nghiệm nhà họ Cố đã đánh tay lái, nên hai người bị thương đều không nghiêm trọng, gặp phải tai nạn xe mà chỉ như vậy đã may mắn lắm rồi.

Cố Thanh Lam muốn khuyên cô mau rời khỏi bệnh viện, nhưng anh ta đangchoáng váng buồn nôn, thật sự không có nhiều sức, còn Tô Quý lại kiên trì ngoài ý muốn nên chỉ có thể để cô ở lại.

Suốt một đêm, hốc mắt cô đã có quầng thâm, tinh thần uể oải, lúc về nhà cả người có chút ngơ ngẩn.

cô vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi đồ ăn mới nhớ ở bệnh viện cô chỉ nhìn Cố Thanh Lam ăn sáng còn mình không ăn gì.

Khi cô về là tám giờ đúng, bình thường Mặc Viễn Ninh đã đi làm, hôm nayanh lại đang ở nhà.

Thấy cô đi tới, anh liền cười nói: “Tiểu Nguyệt, anh đã cho người chuẩn bị bữa sáng cho em rồi.”

Ngữ khí của anh vẫn ôn nhu như vậy, Tô Quý lại không tự chủ lùi về sau mộtbước rồi dò xét anh.

Trong mắt cô, anh vẫn như lúc trước, sắc mặt tuy vì mới ốm dậy nên có chútkhông tốt, nhưng so với lúc ở khu du lịch thì đỡ hơn nhiều rồi.

Đôi mắt đen nhánh đó vẫn tỏa ra ánh sáng dịu dàng, tưởng như chỉ liếc mắt nhìn thôi cũng sẽ chìm đắm.

cô không nói chuyện với anh, vẻn vẹn chỉ nhẹ gật đầu, cố gắng cười, đi đến bàn ăn ngồi xuống.

Qua nhiều năm như vậy, ngoại trừ bếp trưởng Tô gia, đại khái chỉ có Mặc Viễn Ninh biết rõ những gì cô thích.

trên bàn bày món cháo mà cô thích ăn và đồ ăn cay, cháo nấu bằng nồi đất, trong lúc đun không thêm nước, mùi thơm ngào ngạt xông vào mũi.

trên bàn còn có một nồi bánh quế, đó là thứ cô thích ăn kèm nhất khi ăn cháo, lúc cô còn bé không biết đã bị Tô Vĩ Học mắng bao nhiêu lần những thứ đó không bổ dưỡng, sau khi kết hôn với Mặc Viễn Ninh, anh vẫn chiều chuộngcô, dù cho cô có bao nhiêu thói quen “không quý tộc”, “chẳng biết từ đâu chui ra”, anh đều chưa từng can thiệp.

cô cúi đầu yên lặng ăn sáng, cho đến khi bát cháo không còn gì, một giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô, im hơi lặng tiếng.

Nhưng Tô Quý cũng chỉ rơi xuống một giọt nước mắt đó, cô không ngẩng đầu, vì vậy cô cũng không biết thần sắc của Mặc Viễn Ninh đang ngồi đối diện như thế nào.

cô khẽ nói: “Em vẫn không thể tin tưởng anh, chúng ta dừng lại tại đây đi.”

Sau đó thật lâu cô mới nghe thấy anh bật cười, không giống tiếng cười ngắn ngủi mọi khi, lần này anh cười một lúc, cười không ngừng được đến mức giọng có chút khàn khàn mới dừng lại, nói: “Được.”

Thứ năm, Tô Hòa vẫn lên máy bay trở về Ý.

Hôm đó Tô Quý đến tiễn anh ta, trước khi đăng ký, Tô Hòa ngẩng đầu nhìncô, giọng nói ôn hòa: “Tiểu Quý, anh không thể chăm sóc em, nhớ bảo trọng.”

Tô Quý là người đã từng ly hôn, còn là chỉ tịch một công ty, cô cũng cảm thấy mình đáng thương, nghe anh trai nói vậy liền cười cam đoan: “Em sẽ chăm sóc tốt cho mình, anh cứ yên tâm đi.”

Sau khi tiễn Tô Hòa, cuộc sống của cô so với lúc trước cũng không thay đổi gì lớn, nhưng cô dần bắt đầu hỏi đến chuyện ở công ty, cũng tự bê cuốn sách kinh tế học dày cộp ra nghiên cứu.

một tháng sau, trong hội nghị thường kỳ của công ty, cô bất ngờ tới dự họp, ngồi cạnh Mặc Viễn Ninh, cười hướng anh ra hiệu: “Trợ lý Mặc cứ nói tiếp đi, tôi nghe là được rồi.”

Sau đó cô thật sự không nói gì thêm, chỉ là khi hội nghị kết thúc, cô cười cườinói: “Sau này hàng tuần báo cáo lại cho tôi một chút, tôi rảnh rỗi lâu rồi... cũng nên phụ trách cuộc họp hội đồng quản trị, có đúng không?”

Như vậy rõ ràng là thu quyền, những người khác sao lại không nhìn ra, Phương Hoành là người đầu tiên đồng ý: “Tô tổng đừng quá khiêm tốn, trợ lý Mặc gần đây đã làm rất nhiều việc, mọi người đều thấy rõ.”

Tô Quý chỉ cười cười: “Đúng vậy, trợ lý Mặc thật sự quá cực khổ rồi.”

Mặc Viễn Ninh vẫn ngồi bên cạnh mỉm cười theo công thức hóa, nhìn thấy côđịnh rời khỏi liền đứng dậy kéo ghế thay cô: “Tô tổng đi thong thả.”

Tô Quý nhẹ gật đầu, nhìn thoáng qua người bên cạnh, sau đó quay người đimất không dừng lại nhiều hơn một giây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.