Chưa Từng Nói Yêu Em

Chương 37



Tô Quý và Cố Thanh Lam chưa chính thức qua lại với nhau, tuy hai người đềukhông nói, nhưng cảm giác cứ như là người yêu.

Tô Quý không biết mình có còn yêu Cố Thanh Lam nữa hay không, nhưng lúc ở bên anh ta, cô vẫn sẽ nhớ tới ngày trước.

Lúc Cố Thanh Lam còn ở bệnh viện, ngày nào cô cũng đến, có lần Cố Thanh Lam đang ngủ, cô cũng không đi, ngồi mãi đến trưa, trang sách cũng khôngdám lật, chỉ có thể lôi Ipad ra lặng lẽ lướt web cho đỡ buồn.

Lúc trời dần tối, cô cảm thấy mắt mình nhức nhức, nháy mắt mấy cái ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy Cố Thanh Lam đang nhìn cô.

Mỗi khi cô thất thần vì điều gì đó, không nhìn anh một lúc lâu, chỉ cần chuyển ánh mắt về phía anh, sẽ thấy anh đang chăm chú nhìn cô.

cô giật mình một chút, liền cười với anh, đứng lên đi đến bên giường: “anhThanh Lam, có cần em lấy gì cho anh không?”

anh không trả lời, vẻn vẹn lắc đầu, thật lâu sau mới nhẹ nói: “Em ở đây là tốt rồi.”

Em ở đây là tốt rồi... Nhưng rõ ràng họ đã bỏ lỡ hơn mười năm, cách xa trùng trùng điệp điệp.

Sao còn có thể, chỉ cần em ở đây là tốt rồi?

Đêm đó cô vẫn về Tô gia như mọi ngày, Mặc Viễn Ninh đang ở trong phòng khách chờ cô.

Bệnh dạ dày của anh mới tái phát, còn mới bị sốt cao, sắc mặt không thể nào tốt được, nhìn thấy cô liền khẽ cười, bên môi không giấu được dịu dàng: “Tiểu Nguyệt, em về rồi.”

cô cúi đầu không lên tiếng nhưng trong lòng gợn sóng.

cô nghĩ, nhất định cô đã yêu Mặc Viễn Ninh, nếu không sau khi ly hôn, tại sao vẫn lần lượt kiếm cớ, hết lần này tới lần khác, không thể chống cự được sựdịu dàng xâm lấn.

Nhưng cô không thể tin tưởng Mặc Viễn Ninh, dù lúc anh say rượu thấp giọngyêu cầu, cô cũng không thể tin tưởng anh lần nữa.

Thời gian trôi rất nhanh, Tô Hòa đã trở về Ý được hai tháng, Giáng sinh cũng đến rồi.

Đêm Giáng sinh, Cố Thanh Lam hẹn cô đến Cố gia ăn tối, sau đó cô thấy đèn trắng treo khắp sân, còn có cả ngọn đèn cùng sáng lên một chỗ, nhìn nổ tung như pháo hoa.

Cố Thanh Lam mỉm cười, đưa một hộp gấm ra trước mặt cô: “Tiểu Quý, vào đêm trăng sáng ấy, tại...”

cô cúi đầu xuống, đó là một đồ trang sức cổ cô tình cờ nhìn thấy hôm đi đấu giá tranh vẽ khi cô còn thiếu niên.

Nó cũng không phải đồ đặc biệt quý giá, chỉ là một chiếc cài áo tạo hình hoa linh lan, dưới ánh đèn lóe lên như mộng ảo.

Hôm nay nó lại xuất hiện trước mắt cô, thời gian như đảo lộn, một lần nữa trở về quá khứ.

cô ngẩng đầu, nhìn nụ cười thản nhiên trên mặt Cố Thanh Lam, giống với khi họ còn trẻ như đúc, anh nói: “Tiểu Quý, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa được không em?”

cô nhìn anh thật lâu, cuối cùng mới nói một câu, nước mắt đã lăn trên khuôn mặt: “Nhưng anh Thanh Lam, cho tới bây giờ, chúng ta chưa từng bắt đầu.”

cô không nhớ mình đã trở về Tô gia như thế nào, chỉ biết cô cự tuyệt món quà đó, không dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt bi thương của Cố Thanh Lam, liền hốt hoảng bỏ trốn khỏi Cố gia.

cô thật sự quá ti tiện, cô đã lợi dụng Cố Thanh Lam - cô nghĩ trên thế giới này nếu có một người có thể khiến cô triệt để quên Mặc Viễn Ninh, vậy khôngnghi ngờ gì nữa, đó chính là Cố Thanh Lam.

Nhưng cô đã quên cảm giác rung động vì Cố Thanh Lam từ lâu, phải chăngcô đã khắc sâu Mặc Viễn Ninh trong lòng? Phải chăng Mặc Viễn Ninh càng ngày càng là duy nhất trong cô?

cô chỉ biết, nếu giây phút đó cô tiếp nhận tâm ý của Cố Thanh Lam, đó sẽ làmột sự sỉ nhục với anh ta.

Lúc cô về nhà động tĩnh không nhỏ, bất kể là tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang hay tiếng sập cửa mạnh cũng đủ để kinh động tất cả mọi người.

Mặc Viễn Ninh nghe được tiếng động, bỏ Laptop trong tay xuống, từ trong phòng đi ra đã thấy Quản gia Tôn đứng trước cửa phòng Tô Quý.

Chắc cũng gần hai tháng rồi anh và Tô Quý chỉ gặp nhau, nói chuyện vài câu lúc ăn cơm, hiện giờ anh đương nhiên không thể tự tiện xông vào phòng ngủ của Tô Quý, liền cười cười với Quản gia Tôn: “Tiểu Nguyệt làm sao vậy?”

Quản gia Tôn ngẩng đầu nhìn anh một cái, cân nhắc một chút mới mở miệng: “Tiểu thư hôm nay đến nhà Cố tiên sinh.”

Mặc Viễn Ninh vừa định thở ra, chợt nghe ông tiếp tục nói: “Sau khi tiểu thư rời khỏi Cố gia lại đi đến quán bar trong nội thành... Uống rượu giải sầu hai giờ liền.”

Mặc Viễn Ninh lập tức có chút dở khóc dở cười, đêm nay là đêm giáng sinh, phần lớn quán bar trong thành phố đều mở suốt đêm, khách đến quán càng đông hơn so với bình thường.

Rốt cuộc Tô Quý nghĩ gì mà ngày hôm nay lại chạy tới quán bar uống rượu giải sầu một mình? Tô gia không phải không có hầm rượu, chẳng lẽ cô khôngsợ gặp nguy hiểm ở nơi hỗn tạp đó sao?

Nhìn nét mặt anh, Quản gia Tôn dường như đoán ra anh đang nghĩ gì, liềnnói: “Phó Viễn đi cùng tiểu thư.”

Phó Viễn là người thường xuyên đưa đón anh tan tầm, còn là lái xe lâu năm thường xuyên đưa Tô Quý ra ngoài, anh ta là người đáng tin cậy, biết mộtchút võ thuật, nên coi như có thể đảm bảo an toàn cho Tô Quý.

Mặc Viễn Ninh khẽ thở dài, cười với Quản gia Tôn: “Tình hình Tiểu Nguyệt bây giờ thế nào?”

Đó cũng là lo lắng của Quản gia Tôn, sau khi Phó Viễn đưa Tô Quý trở về đãnói với ông, tiểu thư say quá rồi, trên xe vừa khóc vừa cười loạn hết cả lên.

Quản gia Tôn không biết đêm nay ở Cố gia đã xảy ra chuyện gì, nhưng mọi vấn đề ông đều nghĩ cho Tô Quý, liền không nhịn được tức giận, nói chuyệnkhông kiềm chế như ngày thường: “Cố tiên sinh sao có thể cứ để tiểu thư về như vậy chứ? Cũng không nhìn xem thân phận Cố gia là gì, còn dám chê tiểu thư đã từng kết hôn!”

Quản gia Tôn nóng nảy chỉ suy nghĩ chủ quan đã kết luận, thì ra ba Cố Thanh Lam - Cố Thịnh đã từng nói Tô Quý tuy kế thừa gia sản nhưng đã từng kết hôn, chồng cũ còn ở trong chính nhà mình, bấy nhiêu cũng đủ thấy khôngminh bạch.

Cố Thanh Lam lại là con trai độc nhất Cố gia, luôn được kỳ vọng rất nhiều, Cố Thịnh thiên vị con mình, có chút bất mãn với đối tượng kết giao của Cố Thanh Lam hiện giờ cũng có thể lý giải được.

Nhưng trong mắt Quản gia Tôn luôn trung thành tận tâm với Tô gia, tất cả trở thành sự mạo phạm sâu sắc.

Từ thời Tô Vĩ Học, Tô Gia luôn chèn ép Cố gia trên mọi phương diện, Cố giarõ ràng chê tiểu thư nhà mình từng kết hôn, trong mắt Cố Thịnh quả thựckhông thích nổi Tô Quý.

Gần đây Tô Quý và Cố Thanh Lam thường xuyên ở gần nhau, Mặc Viễn Ninh cũng biết, nhưng anh không nghĩ nhanh như vậy họ đã nói đến chuyện hôn nhân, huống hồ ở giữa còn vật cản lớn nhất, chính là anh.

anh cảm thấy hơi xấu hổ, cũng không biết phải đáp lại như thế nào.

Quản gia Tôn liên tục quay đầu dò xét anh, cuối cùng sợ Tô Quý đang suy sụp, sau khi say lại làm chuyện gì ngốc nghếch, ông chỉ có thể nén giận, nóivới anh: “Mặc tiên sinh... Tôi có một yêu cầu hơi quá đáng, ngài có thể đi vào chăm sóc tiểu thư được không?”

Mặc Viễn Ninh cảm thấy may mắn khi nghe ông ta thỉnh cầu, cười cười nói: “Đâu phải yêu cầu quá đáng đâu, tôi vào được mà.”

Đẩy cửa phòng Tô Quý ra, trong phòng tối om, Mặc Viễn Ninh đóng cửa lại trước.

thật ra từ khi anh vào Tô gia, căn phòng này từng là phòng ngủ của anh và Tô Quý, sau khi ly hôn, đây là lần đầu tiên anh bước vào, căn phòng đã có sựthay đổi lớn.

anh mất một khoảng thời gian để thích ứng với bóng tối, mới dần dần nhìn thấy một người đang ngồi dưới chân giường.

cô ôm đầu gối, co người lại ngồi một chỗ, cúi đầu không phát ra tiếng động.

Trong không khí có mùi rượu tản mát, tuy nghe Quản gia nói cô uống say, nhưng Mặc Viễn Ninh không xác định được rốt cuộc cô đã uống bao nhiêu, say đến mức nào.

Đúng lúc này Tô Quý đột nhiên chuyển động, xoay nửa người lại.

Khoảng cách giữa họ rất gần nên cô không mất chút sức nào liền đưa tay kéo ống quần anh, như một đứa trẻ dựa đầu và thân thể vào chân anh, cô nhẹgiọng gọi: “anh Thanh Lam.”

Mặc Viễn Ninh nửa ngồi xuống, cô lập tức ôm lấy cánh tay và cơ thể anh, tiếp tục gọi anh: “anh Thanh Lam.”

Ôm lấy cô, Mặc Viễn Ninh mới phát hiện cơ thể cô đang run lên, giờ tuy là mùa đông, nhưng nhiệt độ trong phòng rất ấm, dù mặc áo mỏng cũng khôngcảm thấy mát, vậy mà cô lại đang run, chỉ e đã bị cảm lạnh.

Mặc Viễn Ninh đưa tay khẽ vuốt má cô, quả nhiên vẫn còn cảm giác ẩm ướt, vừa rồi cô khóc, cuộn người không mở đèn ngồi trong phòng, yên lặng khôngmột tiếng động rơi lệ.

anh ôm cô hoàn toàn vào trong ngực, chốc lát sau mới cười cười, dịu dàngnói: “Tiểu Nguyệt, trốn một góc khóc thầm, cũng không phải phong cách của em đâu.”

Chỉ có anh mới gọi cô là “Tiểu Nguyệt”, Cố Thanh Lam sẽ gọi cô là “Tiểu Quý”, nếu như Tô Quý còn chút tỉnh táo, lúc nghe thấy anh nói sẽ biết người bên cạnh mình là ai.

Nhưng cô lại rúc vào trong lồng ngực anh, cố chấp gọi anh: “anh Thanh Lam.”

Xem ra cô thật sự say bất tỉnh nhân sự rồi, chỉ làm loạn bằng bản năng, Mặc Viễn Ninh khẽ thở dài, chỉ có thể bế cô lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn chocô.

Kết quả vừa đắp chăn xong, cô liền bật dậy, ôm lấy eo anh, nói như làm nũng: “Đừng đi.”

cô say như vậy, không nhìn thấy cô thật sự ngủ say, Mặc Viễn Ninh làm saođi được, anh vặn đèn đầu giường sáng hơn một chút, đưa tay vòng quanh vaicô, bật cười: “Được rồi, anh không đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.