Chưa Từng Nói Yêu Em

Chương 47



Lần nay, tuy Mặc Viễn Ninh không phải cắt bỏ dạ dày nhưng vẫn đụng đến dao kéo nên thời gian nằm viện cũng lâu hơn trướcmột chút.

Nhưng dù thế nào, Tô Quý cũng không có ý định rời đi. Mỗi ngày đều ở trong phòng bệnh. Mặc dù phòng bệnh ở đây chẳng khác gì phòng ốc ở khách sạn năm sao nhưng vẫn là bệnh viện cũngkhông thoải mái như ở nhà.

Nhưng mà Tô Quý cũng không để ý. cô thích ăn cay bây giờ lại phải chuẩn bị những món ăn thanh đạm, tốt cho dạ dày. Mỗi ngày, cùng Mặc Viễn Ninh ăn những đồ không có mùi vị kia cũngkhông cảm thấy khó chịu.

Thái độ Mặc Viễn Ninh với cô cũng không có thay đổi gì lớn. Trái lại, sau lần đó, Trần Bách Nhạc thường đến ngồi một chút, haianh em nói một số chuyện vu vơ.

Bởi vì xét cho cùng, thái độ của Mặc Viễn Ninh với Trần Bách Nhạc vẫn còn thân thiện hơn với cô. Có lần, Tô Quý sau khi tiễn Trần Bách Nhạc ra về, nhỏ giọng nói với anh: "Em nói này! Có phải hai người các anh có gì có vấn đề không? anh còn đối xử với anh ấy tốt hơn em đó!"

Sau một tuần, Mặc Viễn Ninh có thể xuống giường tự đi lại. Lúc này, anh đang ngồi trên ghế salon cạnh cửa sổ xem một quyển sách ngoại văn, nghe cô nói vậy, thì cười khẽ: "Tóm lại, cho dù tôi đối xử với em như thế nào, em vẫn luôn nghĩ tôi không tốt!"

Chẳng qua anh chỉ thuận miệng nói nhưng Tô Quý lại cảm thấy trái tim co rút đau đợn.

hiện tại, bọn họ trở thành như vậy chẳng qua cũng tại cô khôngchịu tin tưởng anh. cô vẫn chỉ chìm đắm trong cảm nhận của bản thân. Từ trước đến giờ, cô luôn hiểu lầm anh, không quan tâm anh đang suy nghĩ gì, bao nhiêu đau khổ.

cô đến bên cạnh anh, nở nụ cười, ngồi xổm xuống, nắm chặt lấy tay anh đang để trên tay vịn ghế.

Tay anh vẫn rất lạnh, khi để trong lòng bàn tay ấm nóng của côvẫn không có chuyển biến nào, cô ngẩng đầu, nói với anh: "Viễn Ninh, em biết anh rất tốt với em. "

Mặc Viễn Ninh nhìn Tô Quý, vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ: "anh biết, em luôn cảm thấy áy náy, muốn bồi thường cho anh!"

Giọng điệu anh cực kỳ thản nhiên, giống như đây là một việc quá đỗi bình thường. Trừ lần đó ra, cũng không có khả năng nào khác.

Tô Quý lại nhớ đến ngày đó anh nói những lời kia ‘Căn bản emkhông yêu anh!’. cô biết hiện tại nói những lời yêu đương kia thìcó chút giả tạo nhưng vẫn theo bản năng mà nói: "không phải, Viễn Ninh! Bởi vì em yêu anh nên mới không nỡ để anh phải chịu khổ!"

nói xong những lời này ngay cả cô cũng giật mình. cô mới nhận ra, bọn họ ở bên cạnh nhau 4 năm thế mà cô chưa bao giờ nóivới Mặc Viễn Ninh một câu "Em yêu anh!"

Bắt đầu là hai người sống dè dặt, sau này lại nghĩ rằng ở chung với nhau đã lâu, cô cũng không nói những lời như vậy trên đầu môi.

Mặc Viễn Ninh hơi giật mình, ánh mắt từ trang sách nhìn sangcô: "Tô tiểu thư?"

Trước kia, Tô Quý không thèm để ý anh gọi cô như thế nào thìgiờ phút này lại cực kỳ để ý. rõ ràng cô vừa thổ lộ với anh thìanh đã gọi một tiếng ‘Tô tiểu thư’ cực kỳ xa cách khiến cô cảm thấy ê ẩm, chua xót.

cô đã quyết tâm cam chịu, cắn răng nói: "Em biết, bây giờ nóinhững lời này cũng quá muộn. Có lẽ, em lo sợ quá nhiều thứ, thức tỉnh cũng muộn nhưng thật sự em yêu anh. . . . . . Trền đời này, ngoài anh ra không một cai khiến em cảm thấy lo được lo mất như vậy. Cho dù phải chịu ấm ức cũng muốn cứu vãn quan hệ của chúng ta!"

Đột nhiên cô thổ lộ như vậy đúng là ngoài dự liệu của Mặc Viễn Ninh. Hiếm khi anh sửng sốt mà nhìn cô lâu như vậy.

Đến khi Tô Quý nói xong, ngẩng đầu nhìn ánh mắt anh, cố gắng dùng ánh mắt của mình để anh cảm nhận được thành ý và quyết tâm của cô. anh có chút kinh ngạc mà quay mặt đi chỗ khác, nghiêng đầu khụ một tiếng, hắng giọng: "Tô tiểu thư, có phải em cảm thấy không cam lòng không?"

Tô Quý nghe anh nói vậy, đoán chừng anh căn bản không tin lờicô nói, hỏi lại: "Sao mà không cam lòng chứ?"

Mặc Viễn Ninh không nghĩ tới cô có thể hỏi lại anh như vậy, bản thân cũng có chút xấu hổ, giải thích: "Có lẽ không cam lòng tôi lạnh nhạt em. Hoặc tưởng rằng, người như tôi sẽ không có tư cách từ chối em. . . . . . "

rõ ràng, trước kia, cô dùng bao nhiêu cách từ hành động để hạ thấp bản thân trước mặt anh. Bây giờ, nghe anh không thèm để ý mà nói những lời như vậy, trái tim cô ê ẩm không thôi, ngắt lờianh: "Em yêu anh không phải vì em cảm thấy mình cao quý hơnanh!"

Bây giờ cô cảm thấy cực kỳ tủi thân. Biết rằng Mặc Viễn Ninhkhông tin tưởng cô vì bị tổn thương quá nhiều. Sau thời gian dài tổn thương chồng chất như vậy cô cũng không có tư cách yêucầu anh phải tin tưởng cô!

không giải thích được, nói tiếp chắc cũng vô dụng, Tô Quý quyết định không nói thêm gì nữa, đoạt lấy quyển sách trong tay anhđể sang một bên, cả người dán vào lông ngực Mặc Viễn Ninh!

Sau khi anh bị bệnh lần này, cô vẫn rất cẩn thận trước mặt anh, ít khi có những hành động quá tùy tiện.

Lần này, ôm thắt lưng anh, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh cũng có chút biến hóa. Bỗng nhiên Tô Quý cảm thấy bản thân nhưmột năm rồi không được ‘ăn thịt’, bỗng nhiên có một ‘bàn thịt’ ở trước mặt lại không biết phải làm thế nào.

cô nhẫn nại một chút nhưng rốt cuộc vẫn không nhẫn nại được, hơi nhướng người hôn lên khóe môi anh! Đôi môi mỏng kia vẫn hơi tái nhợt, nên cô lại hôn thêm một cái nữa.

Khoảng cách bọn họ rất gần cho nên Tô Quý có thể cảm nhận được lần thứ hai cô hôn anh, cả người anh hơn run lên một chút, hơi liếc mắt nhìn xuống.

Tô Quý đã không làm thì thôi nếu làm thì làm đến cùng, cô lại hôn đôi mắt đang nhìn cô sững sờ. Bọn họ quá quen thuộc cơ thể nhau, cho nên dù Mặc Viễn Ninh tận lực khống chế, cô cũng có thể cảm nhận được hô hấp anh hơi dồn dập một chút.

Mỹ nam ở ngay trước mắt lại chỉ có thể nhìn mà không được ăn. Hơn nữa, Tô đại tiểu thư vẫn luôn chuẩn mực.

Huống chi, mặc kệ tình huống như thế nào, nên trách ai hoặc trách nhiệm người nào nhiều hơn, cô vẫn cảm thấy tủi thânkhông biết phát tiết với ai. Cho nên cảm giác này càng trở nên tồi tệ hơn.

Trán Tô Quý chạm vào trán anh, mềm giọng nói nhỏ: "Viễn Ninh. . . . . Đừng gọi em là Tô tiểu thư nữa! Nghe rất đau lòng!"

Kỳ thật, cô chỉ muốn thầm oán giận một chút. Vốn dĩ chẳng mong chờ nghe được câu trả lời của Mặc Viễn Ninh. Kết quả,một lát sau, anh lại cười nhẹ đáp: "Nghe em gọi trợ lý Mặc hay Mặc tiên sinh cũng rất đau lòng!"

Gần đây, cô cũng rất đau lòng cho anh. Nghe Mặc Viễn Ninh nóivậy, cô lại càng cảm thấy đau lòng và áy náy hơn. Hốc mắt cũng ướt, vươn tay ôm anh chặt hơn một chút, nhẹ giọng nói: "Thực xin lỗi, Viễn Ninh. . . . . Đêm đó anh nói anh cũng sẽ cảm thấy đau khổ nhưng em vẫn còn đối xử với anh như vậy!"

Chuyện Tô Quý nói đến là đêm hôm từ Cố gia trở về, say rượu được anh ôm và an ủi.

Đó cũng là lần cuối cùng anh dịu dàng với cô. anh ôm cô, nhẹnhàng thì thầm, cô còn ngủ say trong lồng ngực anh. Bây giờ nhớ lại, Tô Quý còn cảm thấy đêm đó ngủ rất ngon. Trong giấc mơ còn thấy mùi hương của anh xung quanh.

Tô Quý nói xong, Mặc Viễn Ninh có chút khác thường, hơi trầm mặc một chút. cô không hiểu lý do lại nhướng người hôn lên mặtanh.

anh giữ lấy tay Tô Quý để cô cách anh một khoảng. Sau đó, nhìncô mà mỉm cười: "Hóa ra, đêm đó em biết là tôi!"

Tô Quý gật gật đâu: "Khi đó em uống hơi say một chút. Nhưng lúc anh ôm em, em đã biết là anh rồi. Chẳng qua, em sợ mất mặt mà gọi ‘anh Thanh Lam’. Nhưng lời đêm đó, em cũng là nóivới anh!"

nói tới đây, cô mới nhớ đêm đó nói qua một câu, "anh xấu xa như vậy tại sao em vẫn yêu anh. . . . . " Hai má hơi đỏ lên, vội vàng nói: "Viễn Ninh, đương nhiên em không nói anh là người xấu! Nhưng em thật sự yêu anh!"

cô vừa giải thích, vừa giữ chặt cánh tay anh, hốt hoảng: "Viễn Ninh, em thật sự biết đó là anh. Nếu là người khác em sẽ khôngđể hắn ôm như vậy!"

cô nói xong lại nhớ đến đêm đó khi phát hiện anh đau dạ dày. Nhưng cuối cùng, ngày hôm sau vẫn giả vờ không biết, chẳng thèm quan tâm anh!

Nếu cô không thèm để ý đến những thứ tự trọng không cần thiết kia thì anh sẽ không bị tổn thương và có lẽ bệnh tình cũngkhông nghiêm trọng đến mức này.

nói đi nói lại, kỳ thật cô vẫn vô tình thiếu anh rát nhiều.

Mặc Viễn Ninh nhìn cô, đột nhiên cười khẽ một tiếng. Tô Quý nhìn thấy nụ cười của anh, đã cảm thấy trong đó ẩn chứa rất nhiều điều, không quá thoải mái. 

cô còn muốn tiếp tục nói nhưng anh lại đứng lên đẩy cô ra. anhcũng không nhìn cô, thậm chí không lấy quyển sách bị cô cướpđi kia, đi thẳng ra ngoài.

Tô Quý hoảng sợ, tưởng rằng anh quá tức giận mà đi ra ngoài, vội đi đến kéo tay anh: "Viễn Ninh, tha thứ cho em! Em khôngcố ý chọc giận anh!"

anh lại không chút lưu tình mà rút tay ra, quay đầu nhìn cô, khuôn mặt tái nhợt, lạnh lùng nhìn cô, nói: "Tô tiểu thư lại cần tôi tha thứ sao? Mời đi tìm ‘anh Thanh Lam’ của em đi thì hơn!"

Bây giờ Tô Quý mới ý thức được bản thân tự chui vào tổ ong vò vẽ. Dường như Mặc Viễn Ninh đã quyết định buông tay tình cảm với cô. Nhưng sự ghen tuông và ham muốn chiếm hữu của anhcũng không ít.

Lúc trước, bọn họ nghỉ phép ở hồ nước nóng. anh lại một đấumột trăm, uống rượu với bao nhiêu người, dời sự chú ý của Tô Quý từ trên người Cố Thanh Lam và Tô Hòa sang anh.

Càng không phải nói, lần đó Tô Quý biết rõ cô bị anh ôm vẫn còn không ngừng gọi ‘anh Thanh Lam’. 

cô vừa hối hận, thầm mắng bản thân ngu ngốc, lại còn giấu diếm anh, cũng không dám để anh tức giận mà ảnh hưởng đến dạ dày, chỉ dám bước thêm một bước, ôm anh từ phía sau.

Hai tay đặt ở vị trí dạ dày, lần đầu tiên cô nói một câu không có chút cốt khí nào: "Thực xin lỗi! Người đàn ông khác đâu có gì hay để xem chứ? Chẳng có cơ bụng hay cơ ngực gì cả!"

Bỗng nhiên Mặc Viễn Ninh cảm thấy hồ đồ, nhưng lại nói thêmmột câu: "Em thật sự muốn xem của người khác sao?"

Lúc này, Tô Quý cũng không ngốc nữa, lắc đầu một cái rồi tủ cười tủm tỉm: "không muốn! Chỉ ngắm của Viễn Ninh nhà chúng ta mà thôi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.