Chung Cư Của Các Ảnh Đế

Chương 110-111: Jessica: tôi đây mặc kệ!



Jessica tắm rửa xong liền tự lấy cho mình một ly sữa, vừa leo lên giường thì bỗng nhận được điện thoại của Ngu Tiêu gọi tới. Người đàn ông râu con kiến không nói nhiều vô nghĩa, bảo Jessica lên weibo xem. Jessica vừa lo lắng bất an lên weibo, Ngu Tiêu đã gửi cho cô một địa chỉ weibo, vừa nhấn vào, nữ đại diện tài ba cũng không khỏi sửng sốt.

Tên chủ nhân weibo này đặt là “Tiểu tốt Quan Triều”, Jessica biết phần lớn địa chỉ weibo các nhân viên trong công ty, đây rõ ràng là tài khoản phụ của ai đó, nhưng mấu chốt ở đây không phải ở cái tên tài khoản này.

Jessica kéo dọc xuống đọc những weibo bên dưới của “Tiểu tốt Quan Triều”. sắc mặt dần xanh mét.

Đây hoàn toàn là một tài khoản đăng những tin giật gân, hơn nữa, phần lớn tin tức đều liên quan đến TAKE FIVE. Ví dụ như sau khi gặp gỡ fan, cả nhóm đi ăn tối trong một nhà hàng hải sản. Lại ví dụ như Tần Tu và Doãn Long Nhất từng bị phạt quét dọn phòng tập vũ đạo. Jessica thật kinh ngạc vì có một kẻ bí mật ẩn núp bên cạnh TAKE FIVE như vậy mà đến tận bây giờ cô mới biết. Tài khoản này đăng kí cũng được một thời gian, bằng những tin hậu trường giật gân về TAKE FIVE cũng đã thu hút được tương đối fan theo dõi.

Nếu chỉ là những tin tức ngày thường để thỏa mãn tâm tư của fan thì cũng không có gì, thế nhưng Jessica rõ ràng cảm thấy được weibo này tràn ngập ác ý.

Giữa đêm hôm khuya khoắt như vậy mà Ngu Tiêu còn gọi điện cho cô, rất rõ ràng là vì bài post mới đăng hôm nay.

Tiểu tốt Quan Triều: Vậy thì bạn phải thất vọng rồi. Người thực sự chảnh chọe phải là Doãn Long Nhất. Doãn Long Nhất lén nhắm vào Tần Tu, bắt nạt Phương Viên. Lúc Thẩm Triệt quay phim 《Cú ném quyết định》anh ta còn lấy việc công trả thù riêng, đem bóng rổ ném vào mắt Thẩm Triệt.@Long Nữ 2000: Tiểu tốt ơi, cầu tin hot về chuyện Tần Tu chảnh chọe đi!

Weibo này phát ra lúc hơn sáu giờ chiều, qua năm tiếng đồng hồ đã có gần hai ngàn lượt share. Jessica biết chuyện nghiêm trọng rồi, giữa đêm liền gọi điện thoại cho cả năm người, bảo bọn họ mau chóng lên weibo bác bỏ tin đồn, thế nhưng vẫn chậm một bước. Ngày hôm sau còn có truyền thông đưa tin về việc này.

Weibo chính thức của TAKE FIVE ngay đêm đó cũng lên trịnh trọng bác bỏ tin đồn, Phương Viên cũng ngay lập tức lên weibo phủ nhận chuyện này, Thẩm Triệt lên mạng làm sáng tỏ, Hạ Chinh ra mặt giải thích. Jessica thì lên weibo thông báo “Tiểu tốt Quan Triều” không phải người của Quan Triều, nhắc nhở các fan cảnh giác, thậm chí tất cả tin đồn chính xác đăng trên weibo kia cô cũng phủ nhận toàn bộ. Với cách làm này cho dù không bịt hết được miệng quần chúng nhưng cũng có thể lấy lại được lòng tin của fan, thế nhưng chuyện bất ngờ xảy ra lại làm cho tình hình càng khó giải quyết.

Jessica đợi cho đến hai giờ chiều ngày hôm sau vẫn không thấy Tần Tu lên weibo bày tỏ thái độ, gọi điện thoại cũng không ai tiếp máy. Lúc này đã có một lượng đông đảo fan Tần Tu, fan Doãn Long Nhất cùng fan chung của cả nhóm không ngừng lướt weibo chờ Tần Tu lên tiếng. Không ít người đã bắt đầu hoài nghi có phải Tần Tu đang cố ý duy trì im lặng hay không.

Jessica vô cùng lo lắng, vội kêu Nữu Nữu đăng nhập vào tài khoản weibo của Tần Tu gửi một tin làm sáng tỏ vấn đề.

Nữ trợ lý khó xử hỏi: “Vậy có phải nói với Tần Tu một tiếng không?”

“Cô động não chút có được không.” Jessica quýnh hết cả lên, cũng không để ý rằng mình đang nổi nóng. “Tôi liên lạc được với cậu ta thì còn phải dùng đến cách này à?!”

Nữu Nữu vội vã gật đầu làm theo, lấy danh nghĩa Tần Tu gửi một cái weibo: Xin lỗi, tôi vừa mới biết chuyện này. Tất cả đều là không có thật.

Người đang sốt ruột đương nhiên không chỉ có mình Jessica, cả nhóm trưởng Hạ Chinh và đương sự Doãn Long Nhất cũng đang như ngồi trên đống lửa. Khi nhìn thấy weibo làm sáng tỏ của Tần Tu, Hạ Chinh mới vỗ vỗ bả vai Doãn Long Nhất, có thể cảm giác được Doãn Long Nhất vẫn căng thẳng từ lúc biết tin tới giờ lúc này mới thả lỏng môt hơi. Nhưng mà mọi chuyện còn lâu mới kết thúc.

Bởi vì ngay đêm hôm ấy, cái weibo giải thích kia đã bị Tần Tu xóa bỏ.

Jessica giận không thể át, gọi điện ngay cho Nữu Nữu. Nữu Nữu ngập ngừng trả lời rằng Tần Tu đã đổi mật khẩu, cô không thể đăng nhập vào tài khoản của anh ta nữa.

Jessica nổi trận lôi đình, sáng sớm hôm sau liền triệu tập năm người. Chính là cuộc họp khẩn cấp tất cả các thành viên của TAKE FIVE.

Lúc Thẩm Triệt và Tần Tu bước vào, Doãn Long Nhất và Hạ Chinh đã ngồi trong phòng, hai bên cách nhau một cái bàn lớn không nói với nhau một lời, không khí cực kì căng thẳng. Chưa tới chín giờ, những người dự họp lục tục đến đông đủ. Jessica là người cuối cùng bước vào, lúc đi ngang qua Tần Tu ánh mắt hung hăng liếc xuống:

“Chuyện của cậu chúng ta sẽ bàn sau.”

Doãn Long Nhất trừng mắt nhìn Tần Tu, người kia thì vẫn kiên trì bày ra vẻ mặt băng sơn ngàn năm không đổi.

Jessica ngồi xuống ghế chính giữa, yên lặng quan sát hơn hai mươi nhân viên công tác đang ngồi trong phòng: “Tôi thực sự rất thất vọng. Trong nhóm chúng ta thế nhưng lại có người làm ra chuyện bất lợi cho nhóm như thế này.”

Mọi người quay sang nhìn nhau, đều cúi đầu không lên tiếng.

Tôi biết đại bộ phận các vị ngồi ở đây là vô tội, về chuyện tài khoản này là của ai, chỉ điều tra một chút cũng không khó để tìm ra.” Jessica khom người về phía trước, cường điệu nói. “Tôi cũng nói luôn cho các bạn, trong lòng tôi đã có đối tượng tình nghi, thế nhưng tôi không muốn đem mọi chuyện xé ra to. Rốt cuộc là do ai làm, tôi hy vọng người đó có thể tìm riêng tôi nói chuyện.”

Trong phòng họp y như cũ không có ai hé răng một câu. Đúng lúc này Doãn Long Nhất lại phát ra một tiếng cười nhạo.

Jessica lia ánh mắt về phía cậu thanh niên đầu mào gà đang bày ra vẻ mặt khinh thường: “Doãn Long Nhất, tôi hy vọng cậu sau này có thể học được một chút. Tự kiểm điểm lại chính mình cho tốt.”

“Chuyện này đâu liên quan đến tôi?!” Doãn Long Nhất nổi trận lôi đình, “Rõ ràng là có người cố ý hãm hại tôi! Hãm hại người mà cũng cần có cớ sao?” Nói xong tầm mắt không kiêng dè mà hướng thẳng tới Tần Tu, “Chỉ cần thấy không vừa mắt với tôi là đủ rồi!”

“Câm miệng!” Jessica cả giận nói. “Cậu có thể phủ nhận tất cả các tin đồn đăng trên weibo kia đều là giả sao?!”

Doãn Long Nhất im miệng, giả vờ câm điếc.

Jessica quay sang mọi người: “Chuyện này tôi sẽ điều tra. Sắp tới đây TAKE FIVE còn có hoạt động. Trong thời gian này tôi hi vọng mọi người có thể đề cao tinh thần cảnh giác. Tôi không mong sẽ xảy ra thêm chuyện gì tương tự như này nữa.” Nói tới đây lại trầm một hơi. “Như vậy đi. Tan họp.” Lại nhìn về phía Tần Tu. “Cậu ở lại một chút.”

Chờ nhân viên công tác nối đuôi nhau ra ngoài hết, Jessica nhìn theo cánh cửa phòng họp từ từ khép vào, hai tay nắm chặt đặt trên bàn họp: “Tại sao lại xóa weibo? Cậu đâu phải người không biết nhìn đại cục như vậy.”

“Mặc kệ tài khoản kia là của ai, tất cả những lời kẻ đó nói trên weibo đều là sự thật.” Tần Tu dựa người vào ghế tựa, ánh mắt bình tĩnh dừng ở khoảng không trước bàn họp. “Tôi nghĩ rằng giữ im lặng đã là mức độ nhún nhường cao nhất tôi làm được rồi. Bảo tôi nói dối, tôi không làm được.”

“Cậu chẳng lẽ không biết mình một mực giữ im lặng chẳng khác nào ngầm thừa nhận đó là sự thật sao?” Jessica đập bàn, khôi phục lại ngữ điệu: “Được rồi. Đây đúng là sự thật nhưng sự thật này không được để cho người bên ngoài biết! Cái gì gọi là mâu thuẫn bên trong, cái gì là mâu thuẫn bên ngoài cậu phải hiểu rõ chữ?”

Tần Tu nhìn về phía người nữ đại diện: “Tôi cho rằng có mâu thuẫn bên trong thì phải nghĩ biện pháp giải quyết. Mâu thuẫn này đã tồn tại hai năm nay rồi, nếu công ty không có khả năng giải quyết, tôi sẽ tự mình giải quyết.”

“Tần Tu!” Jessica giận giữ quát lên.

Tần Tu đứng lên, ngắt ngang Jessica: “Thái độ của tôi vẫn sẽ không thay đổi. Tôi nghĩ cô cũng không muốn tôi lúc này lại lên weibo viết mấy câu giải thích đó nữa. Bây giờ thì cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa rồi. Về phần công ty có theo quy định trừng phạt tôi, tôi cũng không có ý kiến.”

“Cậu cho rằng mình làm vậy thì có tác dụng gì?” Jessica nhìn thanh niên tuấn mỹ, lắc đầu hết cách, không ngờ rằng Tần Tu sau đó lại quay đầu bỏ lại một câu:

“Ít nhất là tôi thích vậy.”

***

Theo như lời Jessica, hoạt động sắp tới đây của TAKE FIVE chỉ là đại diện cho Quan Triều Quốc Tế đến thăm và làm từ thiện tại một viện phúc lợi nhi đồng. Lúc này đây Ngu Tiêu cũng đồng hành cùng cả nhóm. Không khí trên xe lại càng thêm nặng nề. Thẩm Triệt buồn chán nghịch weibo, bất chợt lại thấy tin tức mới về phim điện ảnh 《 Lan Lăng Vương 》 không khỏi bật thành tiếng: “Nhanh vậy đã quay xong rồi?”

Tần Tu liếc màn hình di động Thẩm Triệt một cái, biểu tình nhất thời có chút thay đổi: “Cậu đúng là rất quan tâm thần tượng nhà mình nhỉ.”

“Đã bảo không phải thần tượng…” Thẩm Triệt cũng bó tay.

Tần Tu không thèm để ý đến cậu, lấy di động ra ấn ấn. Một lát sau, Thẩm Triệt nhận được tin nhắn từ weixin của Tần Tu. (weixin: hay wechat, một phần mềm chat trên di động của TQ)

Tần Tu: Chỗ đó của cậu sao rồi?

Thẩm Triệt không hiểu đầu cua tai nheo gì, đáp lại: Cảm á? Khỏe re rồi!

Tần Tu nhíu mày, lại viết: Tôi hỏi chỗ đó của cậu, cậu đang giả vờ giả vịt với tôi đấy à?

Thẩm Triệt nhìn chằm chằm màn hình nửa ngày, phát điên mà đáp lại: Nơi đó rốt cuộc là nơi nào?

Tần Tu ngẩng đầu trợn mắt lườm người bên cạnh một cái. Đầu quắn quay sang vẻ mặt mờ mịt. Tần Tu không còn cách nào khác, mở miệng làm khẩu hình, Thẩm Triệt vẫn không hiểu: “Tới… tới cái gì?”

Trên chatbox hiện lên hai chữ “Lòi! Dom!” thật to.

Thẩm Triệt hoảng hết cả hồn: “Tôi bị trĩ khi nào chứ?”

Hai chữ này khiến cho toàn bộ người trên xe chấn động tinh thần.

Tần Tu đưa tay định bịt miệng đối phương nhưng đã quá muộn, quả thực chỉ hận không thể ném tên này ra khỏi xe đánh cho một trận tơi tả. Cái kẻ ngồi bên cạnh kia còn cố tình bày ra vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh, Tần Tu cúi đầu căm giận gửi một tin nhắn: Hộp thuốc bôi hậu môn trong toilet kia không phải của cậu sao? Không phải cậu bị trĩ nên mới không cho tôi thân mật à?

Hai chữ thân mật này khiến cho Thẩm Triệt mặt đỏ tai hồng. Điều khiến cho nửa thân dưới Tần Tu trong khoảng thời gian này lại biết điều như vậy hóa ra là cái này à! Cậu nhất thời không biết là nên thừa nhận hay là chối bỏ nữa…

Cái chần chờ này khiến Tần Tu tức khắc nhìn ra manh mối. Cái mặt kia của đầu quắn gần như là viết “Teo rồi, bị đoán trúng rồi”. Gấu Bắc Cực nổi giận chọt chọt màn hình di động: Cậu không bị trĩ?!

Thẩm Triệt hoàn toàn câm điếc.

Tần Tu trừng mắt nhìn vẻ mặt chột dạ của cậu chàng đầu quắn, tức đến không biết phải làm sao. Được lắm! Cậu dám làm tôi nghẹn hơn hai mươi ngày?! Khá lắm! Cậu để tôi ngày nào cũng phải tự an ủi mình?!

Thẩm Triệt nhìn ánh mắt sắc lẻm như gọt được núi kia của Tần Tu, chợt có linh cảm tối nay mình chết chắc rồi.

Khoảng chừng mười giờ thì xe đến được viện phúc lợi. Ngoại trừ một nghi thức nhỏ là quyên tiền, Ngu tổng cùng lãnh đạo viện phúc lợi khách sáo dẫn đi thăm quan một chút, một phần khác đó là các thành viên của TAKE FIVE tới thăm các em bé mồ côi trong viện.

Nói là tới chơi với bọn trẻ nhưng hơn nửa thời gian đều là tạo dáng trước ống kính, cùng lũ trẻ đọc sách, chơi trò chơi gì đó cũng chưa được tới hai phút. Sau khi kết thúc ghi hình, lãnh đạo viện phúc lợi mời cả đoàn ăn cơm trưa. Tần Tu ăn cơm xong liền đi toilet xả, vừa đi đến cửa WC bỗng nghe thấy từ trên thang gác truyền tới một tiếng nói chuyện quen thuộc. Chính xác mà nói thì không phải tiếng nói chuyện mà là một người đang gọi điện thoại.

“… Mấy thằng oắt này phiền chết đi được. Bị bọn nó làm ầm ĩ cho mệt hết cả người. Quả nhiên không cha mẹ đúng là vô giáo dục… Cũng không hẳn thế, nước mũi nó bôi lên người tôi!”

Tần Tu không sao tin nổi vào lỗ tai mình, nhưng giọng nói lỗ mãng khó chịu này đích xác là của Phương Viên. Anh hồ nghi đi đến cửa thang gác, quả nhiên nhìn thấy cậu thiếu niên kia đang đứng một góc trên thang lầu, quay lưng về phía anh đang tán gẫu với người bên kia đầu dây.

“Ha ha, cái kia nha, là nó tự tìm lấy thôi… ừ được rồi, cứ như vậy đi. Buổi tối tôi tới tìm cậu. Bye~” Phương Viên ngắt điện thoại, quay người lại liền giật nảy mình.

Tần Tu đang đứng ở ngay dưới thang lầu.

“Anh Tần Tu…” Phương viên nhìn thấy Tần Tu thì vừa kinh ngạc lại vừa khẩn trương, mở miệng ra định nói nhưng đầu lưỡi đã xoắn hết cả lại.

Tần Tu chỉ liếc cậu thiếu niên đang luống cuống chân tay kia một cái, không nói câu nào, chỉ xoay người bỏ đi.

Phương Viên kinh ngạc nhìn Tần Tu rời đi bỏ lại thang gác trống không. Cái cảm giác đi lại không tiếng động giống như động vật họ nhà mèo thế này vẫn khiến cậu sợ hãi trong lòng.

Tần Tu đi vào toilet. Vừa chứng kiến một màn như vậy khiến cho tâm tình đi xả của anh cũng bay mất. Nước tiểu vừa mới phóng ra khỏi khóa quần thì bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài truyền tới giọng Thẩm Triệt đang hô to gọi nhỏ.

Tần Tu giật bắn cả người. Làm cái trò gì vậy? Nghe kĩ một chút, đúng là giọng Thẩm Triệt, tâm nói cậu bị đám trẻ trong viện phúc lợi hấp diêm hay sao mà giọng nghe thảm thiết thế chứ? Thế là một cước đạp lên bồn rửa tay, nhảy qua cửa sổ trong toilet ra ngoài.

Trên sân thể dục bên dưới nhà truyền đến tiếng “bộp bộp binh”, Tần Tu nhìn kĩ, hóa ra là Thẩm Triệt đang ở đây chơi bóng rổ. Cái giọng thét tự sướng này của cậu cũng khoa trương quá đấy. Đang nghĩ mình chơi tennis đấy chắc?

Tần Tu nhìn thấy Thẩm Triệt cũng một đám trẻ con ở dưới nhà chơi bóng rổ, đón một cái lại ném một trái. Giỏ bóng rổ ở đây vốn không cao, với cả đây chỉ là đám nhóc ranh mười một mười hai tuổi, làm sao là đối thủ của Thẩm Triệt cao những một mét tám hai cho được. Tần Tu thấy Thẩm Triệt nhảy bật lên hô to “Anh úp chết mấy nhóc”. quả thực cũng thấy sỉ nhục thay cho cậu ta.

Mấy cậu nhóc rốt cuộc không chịu được nữa, cả lũ bắt đầu xúm vào mắng Thẩm Triệt cậy lớn bắt nạt bé. Nhóc dẫn đầu nói “Không chơi, không thèm chơi” cầm bóng muốn đi, Thẩm Triệt mới vội chạy theo sau nỉ non nịnh nọt: “Ai da, anh sai rồi. Lại chơi tiếp với anh đi mà! Lần này cam đam không cậy lớn bắt nạt bé nữa!”

Tần Tu đứng trên bồn rửa tay nhìn đến say mê. Đám trẻ con quả nhiên bị khuôn mặt tươi cười bán manh kia lừa tình, kết quả là lần thứ hai tên kia lại được lên mặt vênh váo, chỉ lo chơi vui một mình, cuối cùng còn nhấc hẳn cái rổ lên. Rổ bóng tiêu chuẩn cho học sinh sơ trung chơi mà cậu cũng đắc ý thế sao?

Thẩm Triệt vênh vênh đắc ý đứng giữa tiếng rên rỉ oán thán của bọn trẻ, chào đón cậu không có tiếng vỗ tay mà là bọt nước từ bốn phương tám hướng phóng tới. Tần Tu bĩu môi. Là do cậu tự tìm cả thôi. Đám trẻ tay cầm súng nước vây quanh Thẩm Triệt hăng say bắn phá. Quần áo, đầu tóc Thẩm Triệt chỉ một loáng đã ướt đẫm, ôm đầu ngồi sụp xuống mặt đất kêu to: “Xin lỗi mà!” “Đừng đùa nữa, tóc anh mới xịt keo xong đó!” “Anh là minh tinh, anh kí tên cho các em nè!”

Theo dõi một màn này, Tần Tu chỉ biết phì cười: “Tên đần này!”

“… Ơ, Tần Tu?”

“Ừ? Sao vậy?” Nghe thấy giọng của A Tường, Tần Tu đáp tiếng quay lại.

Nam trợ lý đứng ở cạnh bồn rửa tay, bên cạnh còn có nhân viên trong viện phúc lợi. Thấy hai người vẻ mặt đần ra, Tần Tu mới ý thức được, mình đang một chân đạp trên bồn rửa tay, một chân dẫm lên vách tường.

Ba người im lặng nhìn nhau hồi lâu. Tần Tu dưới ánh nhìn chăm chú của hai người kia vẫn bày ra vẻ mặt rất cool bước xuống đất.

Món nợ này đương nhiên lại tính lên đầu Thẩm Triệt rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.