Chung Cư Của Các Ảnh Đế

Chương 29: Cô nam cô nam



Đậu má! Thẩm Triệt ngộ ra vấn đề, từ sô pha đứng bật dậy, da đầu đều tê rần, nhưng âm thanh này chính xác là của Tần Tu!

Thẩm Triệt dùng sức nhéo nhéo bắp đùi, cậu còn đang nằm mơ sao? Đùi bị nhéo đến đau, nếu đúng là mơ thì chân thực quá đấy!

“Ào______” âm thanh xả nước vang lên lần nữa, tiếp theo là một trận nôn khan dữ dội. Cậu thực sự không kiềm chế được bèn thật cẩn thận đến gần toilet.

Đẩy cửa toilet ra, liền thấy Tần Tu bọc trong choàng áo tắm màu xanh da trời đang ngồi xổm trước bồn cầu, nhăn nhó ôm bụng.

Thẩm Triệt mơ hồ, dè dặt mở miệng: “Anh. . . . Anh sao vậy?”

Tần Tu ôm bụng, khó khăn mà ngẩng đầu lên, mang cặp mắt ai oán liếc cậu một cái: “Cậu nói thử xem?”

Băng sơn mỹ nhân sắc mặt trắng bệch, cái trán lấm tấm mồ hôi, chỉ có môi là ướt át đỏ sẫm. Thẩm Triệt mờ mịt nhìn bộ dạng này củaTần Tu, Một người còn mới ngang tàng phóng xe vù vù trên đường sáng nãy mà giờ đây lại suy yếu không có chút sức lực nào thế này. Chẳng lẽ là triệu chứng của cái kia, cái kia sao?

Cậu nhất định vẫn còn nằm mơ rồi. . . . . . “Đúng là. . . . trách nhiệm của tôi sao?”

“Cậu không chịu trách nhiệm thì ai chịu?!” Tần Tu hung hăng trừng mắt nhìn cậu, trong ánh mắt chứa đầy oán giận và trách cứ.

Cái ánh mắt hờn dỗi quen thuộc này, Thẩm Triệt cảm giác trong đầu bây giờ có tới cả trăm con thảo nê mã đang nhảy khiêu vũ: “Tôi. . . . .Tôi sẽ chịu trách nhiệm. . . . . .” Ác mộng! Nhất định là ác mộng!

Tần Tu căm giận lườm cậu thêm một cái, giựt khăn giấy xuống lau miệng rồi nói:”Đem cho tôi ly nước ấm.”

Thẩm Triệt không dám chậm trễ, vội vội vàng vàng chạy vào phòng bếp lấy một cốc nước ấm, nghĩ nghĩ một chút, lại thả thêm vài miếng ô mai vào, khúm na khúm núm dâng cốc nước lên cho Tần Tu.

Trong quá trình nhận cốc nước từ tay cậu, Tần mỹ nhân đều nhìn cậu bằng nửa con mắt, có thể thấy được oán niệm sâu sắc đến nhường nào. Thẩm Triệt tâm nói, tuy rằng đây là nằm mơ, nhưng phần về Tần Tu đúng là chân thực đến đáng sợ.

“Sao lại có vị chua?” Tần Tu uống một ngụm, cúi đầu phát hiện vài miếng ô mai dưới đáy cốc.

“A, tôi nghe nói uống chua đối với người. . . . . . .” Hai chữ “mang thai” cậu không dám nói ra, Thẩm Triệt gãi gãi hai má, sửa lời nói, “Đối với người đang đau bụng sẽ giảm đau.”

Tần Tu nghi ngờ liếc nhìn Thẩm Triệt: “Có loại phương pháp này sao?”

Thẩm Triệt thành thật gật đầu:”Trên TV người ta nói vậy.”

Tần Tu săm soi nhìn mấy hạt ô mai trong cốc nước, thử uống thêm mấy ngụm. Nước ấm chua chua ngọt ngọt vừa xuống bụng, cảm giác quả thật tốt lên không ít. Anh hít một hơi, ôm bụng ngồi xổm xuống cạnh bồn cầu, ngẩng đầu nhìn cậu thanh niên tóc xoăn đang ôm gối ngồi xổm trước cửa toilet, vốn nghĩ muốn mắng người này một trận, nhưng nhìn bộ dạng biết lỗi của cậu rồi thì lại thôi. Đương nhiên cũng không ngoại trừ người này đang bán manh trước mặt anh. Hơn nữa anh phát hiện cách bán manh của tóc quăn đúng là không lần nào giống lần nào. Giả bộ dương quang, giả bộ vô tội, giả bộ đáng yêu, bây giờ thì giả bộ đáng thương.

Cậu định dùng chiêu này xoay bạn gái tương lai như xoay dế sao. À, còn biết mời bạn gái đi ăn thì phải vào Starbucks, Pizza Hutt nữa cơ mà. Tuy rằng thích tôi, nhưng dù sao tôi cũng không thể biến bạn gái cậu được cho nên mới mời tôi ăn cơm rang đầy mỡ đúng không. Nghĩ đến đây miệng lại không tự giác mà cong lên:”Cậu ngồi xổm ở đây làm gì?”

“Tôi đang đợi tỉnh dậy.” Thẩm Triệt ánh mắt dại ra nhìn chằm chằm sàn toilet.

Tần Tu chậm rãi đứng lên, kéo nắp bồn cầu lại, ôm bụng ngồi xổm xuống trước mặt con chó lông xù nào đó: “Cậu nghĩ đây là mơ sao?”

Thẩm Triệt vẻ mặt ngẩn ngơ lắc lắc đầu:”Rất không thật.”

“Cực kỳ không thật. Chúng ta cô nam cô nam khuya khoắt như vậy mà lại ở trong một cái nhà xí.” Tần Tu nhướn mi, trêu chọc nói, “Cậu chắc là đang cảm thấy rất ngọt ngào đúng không, làm sao lại mong mau tỉnh lại được?”

Thẩm Triệt nghĩ thầm, nếu trong mộng này, Tần Tu không có thai, thì quả thật rất ngọt ngào a. . . . . .Xong rồi mới ý thức được mình vừa nghĩ đến cái gì, trong lòng liền sợ hãi. Cái khỉ gì mà cảm thấy ngọt ngào chứ? Hai từ ngọt ngào tuyệt vời này sao có thể dùng khi nói về hai thằng đực rựa với nhau được?!

Cậu đứng bật dậy, liếc xuống khuôn mặt Tần Tu, ba giây sau, cậu nghe được nhịp tim mình đập ngày lúc càng nhanh. Không đúng không đúng! Có thể nào là do . . . . . Bộ dáng Tần Tu quá xinh đẹp, nên cậu bị sắc đẹp làm u mê đầu óc? Con mẹ nó! Nhất định là thế rồi!

Tần Tu không hiểu gì nhưng khi thấy ánh mắt Thẩm Triệt lướt trên người mình, đây là lần đầu tiên anh thấy con chó lông xù ngoại cỡ này lộ ra ánh mắt vừa hoang mang lại vừa nóng bỏng đến thế. Anh thấy có chút nghẹt thở, thân mình tự giác lui ra sau, mời vừa hô lên “Thẩm Triệt”, người trước mắt liền thình lình kéo cái khăn tắm treo trên móc xuống, Một tay giữ chặt lấy mặt anh, trùm kín cái khăn lên đầu anh.

“Á!” Tần Tu hoảng sợ, hoàn hồn kéo cái khăn tắm đang phủ trên đầu anh xuống, “Cậu lên cơn điên à?! Mau bỏ xuống cho tôi!”

Khí lực của Tần Tu rất lớn, vậy mà Thẩm Triệt cũng không ngờ mình có thể chế trụ lại đối phương. Đúng là mộng vẫn có chút không khoa học, đương nhiên cũng có thể do Tần Tu vừa mới nôn nghén, người có thai nên khí lực cũng có hạn thôi. Dù sao cũng là trong mơ, làm xằng bậy gì chắc cũng không sao. Cậu hiện tại rất muốn biết, nếu không phải trông thấy gương mặt đẹp điên đảo chúng sinh kia của Tần Tu, thì chắc cậu cũng không có cảm giác điện giật như vậy.

Tần Tu ngừng giãy giụa trong lòng Thẩm Triệt, bực bội hừ lạnh: “Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Không nói rõ ràng với tôi thì chờ chết đi!”

Tiếng nói trầm thấp xuyên qua khăn tắm truyền đến. Thẩm Triệt trừng mắt nhìn, yết hầu khô khốc, như thế nào mà vẫn cảm thấy có điện giật?! Thật vô lý quá đi! Không trông thấy cái gương mặt yêu nghiệt kia, nhưng giọng nói trầm thấp từ tính, thân lại cao một mét tám mươi lăm, tuy hơi gầy nhưng dáng người rất đẹp. Đây chỉ có thể là một mình Tần Tu!

Tía má ơi! Tại sao ôm một tên con giai thuần chủng trong lòng ngực thì adrenaline của tôi lại tăng vọt quá mức cho phép thế này?!

Không thể nào, chắc chắn phải có nguyên nhân! Thẩm Triệt chịu cú sốc quá lớn, cúi đầu nhìn Tần Tu bị trùm kín đầu đang rất chật vật trong cái khăn tắm. Áo tắm của Tần mỹ nhân cũng bị làm cho lộn xộn, hai vạt áo trước bị mở tung ra, lộ ra một mảnh cảnh xuân trắng nõn, nhẵn mịn, chỉ thiếu mỗi giọt sương chưa lộ ra nữa thôi. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Thẩm Triệt trông vậy mà bi phẫn. Còn nói tôi biến thái, anh mới là người hơi một tí là mặc đồ phơi bày biến thái thì có. Lại còn rượu say làm càn, đối với con trai mà cũng gặm gặm cắn cắn. Đúng là đồ yêu nghiệt!. . . . . . .

Từ từ, nhớ tới vụ uống rượu làm bậy này, Thẩm Triệt cứ như là thấy ánh sáng nơi cuối con đường: “Đúng rồi! Hoá ra là như vậy!”

Một Đại lão gia bị một Đại lão gia khác đặt ở dưới thân , đối phương còn xinh đẹp như vậy, đối với ai cũng sẽ nghĩ ngợi lung tung cả thôi, “Nhưng cũng có nói lên cái quái gi đâu chứ!”

“Cậu ở đằng kia lầm bầm làu bàu cái gì vậy?! Mau bỏ ra cho tôi!” Tần Tu hung ác tóm lấy tay cậu,”Thẩm Triệt! Tôi thở không được!”

Thẩm Triệt nghĩ thầm, tôi mới không thở được đây này, sau đó mới buông tay ra. Tần Tu liền kéo cái khăn trên đầu xuống, mặt đỏ tía tai trợn mắt nhìn người trước mặt: “Ôm đủ chưa?!”

Thẩm Triệt nhìn hai cánh tay trắng nõn đang tóm lấy tay mình, tim lại đập nhanh hơn hai nhịp. Hạ Lan Bá có nói cái gì mà , ở trong nhà không được có quan hệ nam nam bậy bạ. Đúng là rất thức thời! Sinh hoạt rất khôn ngoan!

Thật may là cậu sớm tỉnh ngộ. Nhưng mà kịch độc yêu nghiệt của Tần Tu có thể còn có dư tàn sót lại, chỉ sợ sẽ còn tàn sát bừa bãi một thời gian nữa. . . . . . .

Thẩm Triệt đang đắm chìm trong 45 độ ưu tư* thì bỗng nhiên ào một tiếng, một dòng nước lạnh ập xuống người cậu, khiến cậu không mở mắt ra nổi.

(45 độ ưu tư: Khi bạn khóc mà ngẩng mặt lên một góc 45 độ thì nước mắt sẽ không chảy ra. Từ này dùng để miêu tả sự kìm nén đau thương/nước mắt)

Tần Tu cầm vòi sen hướng Thẩm Triệt phun nước, khóe miệng nhếch lên như đã trả thù thỏa mãn, cười lạnh:”Tỉnh chưa?”

Lỗ chân lông khắp người Thẩm Triệt đều giãn nở cả, loại cảm giác lạnh đến thấu xương này chắc chắn không phải là mơ.

Tần Tu lạnh lùng tắt nước, mắt nhìn cậu thanh niên tóc quăn cả người run lên , miệng hít hà vì lạnh. Gương mặt đầy nước kia một lúc lâu cũng chưa lấy lại thần hồn, mớ tóc xoăn ngang ngược cũng bị ướt nằm bẹp xuống, nhiễu nhiễu mấy giọt nước. Mái tóc màu nâu vàng bị dính nước nên bị đổi thành này màu chocolate, làn da màu tiểu mạch cũng được phủ một lớp nước mỏng. Tần Tu đột nhiên lại nhớ tới một câu nói của Lỗ Tấn tiên sinh “Đánh chó rơi xuống nước*”, anh thật sự có ý muốn thực hành ngay tại chỗ. Kéo cái khăn tắm ban nãy ném lại lên đầu Thẩm Triệt, liều mạng trùm lên đầu cậu.

(Đánh chó rơi xuống nước nghĩa là đánh con chó đã ngã xuống nước rồi phải tiếp tục theo mà đánh tiếp, để nó không lội được lên bờ mà quay ra cắn mình. Đây là tư tưởng của nhà văn Lỗ Tấn đối với cách xử trí kẻ địch)

Thẩm Triệt hai mắt tối sầm, tâm nói xong rồi, Tần Tu đang vòng cái khăn quấn lại trên cổ cậu, lực đạo rất mạnh, lúc này cậu có thể khẳng định là mình sắp bị ăn đập. Mười giây trôi qua, đối phương cũng không có động tác gì khác, cuối cùng thứ đang thít trên cổ liền nhẹ nhàng nới lỏng ra.

Thẩm Triệt thật cẩn thận nhấc khăn tắm lên, trước mắt không thấy ai, chỉ có ly nước ô mai cạnh bồn rửa tay. Thẩm Triệt cầm lấy cái cốc nhìn hồi lâu: “Lại nôn nghén nữa à?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.