Chúng Ta Chơi Giả Làm Thật Đi

Chương 3: Rốt cục là ai chơi ai





Từ lúc thêm Q của hậu kỳ xong, Đạm Ngữ nghĩ thỉnh thoảng quấy rầy là điều quan trọng nhất, điều thứ hai là phải trang bị đầy đủ tri thức đứng trên đỉnh cao, lợi dụng hoàn cảnh đối phương vừa ngốc vừa đần mà coi thường chèn ép đến chết, tuyệt đối không để cho người ta có bất kì cơ hội nào xoay chuyển.

Từ nay về sau, Đạm Ngữ đem sự buồn chán của bản thân chuyển sang thành quấy rầy đối phương, trọng tâm câu chuyện không quan trọng, thời gian không quan trọng, chỉ cần đối phương online, lúc nào chỗ nào muốn gõ thì gõ(gõ đây là gõ bàn phím ấy), tốt nhất là lúc hắn đang làm hậu kỳ, bởi vì ấn vào QQ mà tạo thành CE hoặc là AA công trình bị ngừng trệ ha ha ha ha ha ha ha!

.

Một đoạn thời gian sau khi phấn đấu, quấy rầy thì đã quấy rầy, thành quả ở đâu rồi? Đạm Ngữ đã mê man.

Hình như mỗi lần đối phương đều thật cao hứng ứng phó với các vai mình diễn… Tỷ như hôm nay nè, Đạm Ngữ phi thường đột ngột gõ qua ───

Đạm Ngữ: ha ha ha ha, vừa xem qua một cố sự của kiêu ngạo đáng yêu thụ x phúc hắc công.

Rau cải trắng: kiêu ngạo đáng yêu? Phúc hắc?

Đạm Ngữ: cậu không hiểu? Oa thao, ông đây quên rằng cậu là một tiểu ngốc.

Vì vậy Đạm Ngữ cực kỳ có cảm giác thành tựu mà mượn sự giúp đỡ của baidu đại thúc, lấy khí độ tiền bối và tri thức rộng lớn triệt để với xóa nạn mù chữ một phen cho hậu bối, lưu loát gõ một đoạn dài.

Rau cải trắng: đã xem xong, đa tạ XD.

Đạm Ngữ nhìn người kia đa tạ trong lòng khó chịu, đó chính là mục đích và ý nghĩa mình gõ tới đó sao?

.

Lại tỷ như ───.

Đạm Ngữ: ông đây sắp nóng muốn chết!!!!!!!!!

Rau cải trắng: ký túc xá?

Đạm Ngữ: một cái ký túc xá lớn chỉ có một cái quạt trần xoay tròn! Giận sôi a không thể nói lý a.

Rau cải trắng: mua một cái quạt điện đi, cái loại có thể để trên giường ấy.

Đạm Ngữ: có đạo lý, tuy rằng ký túc xá 11h tắt đèn, nhưng ông đây không đến mức từ toilet kéo một cái dây điện qua mà cũng làm không được a!

.

Vì vậy hôm sau Đạm Ngữ liền vui vẻ mà chạy đến siêu thị mua một chiếc quạt điện nhỏ về, trong ký túc xá nóng hừng hực gió thổi thì miễn bàn có bao nhiêu thoải mái a, mình làm sao sớm không nghĩ tới chứ. Đạm Ngữ tự trách, bỗng phát hiện mình đối với cải trắng có một loại tình cảm sùng bái, Đạm Ngữ càng thêm tự trách, lý trí mày mau trở lại cho tao a.

.

Vì vậy vào một ngày nào đó trong lúc cô nàng Chuẩn bị trong đội vô ý nhắc tới, hậu kỳ chuẩn bị gấp cả đêm cuối tuần, phỏng chừng cuối tuần có thể phát hành kịch rồi.

Đạm Ngữ liền vững vàng mà nhớ kỹ.

Buổi tối tuần thứ năm ấy, Đạm Ngữ bỏ thời kỳ hoàng kim chơi trò chơi, chủ yếu cứ mỗi lần 20 phút đi gõ một chút với bạn học hậu kỳ, khởi xướng đề tài nói chuyện từ bữa sáng hôm nay ăn cái gì thẳng đến cơm tối mấy giờ thì ăn.

Bên kia trả lời vẫn là một hai chữ, nhưng chưa bao giờ không trả lời lại cả.

Cậu ta nhất định bề bộn nhiều việc, lúc này nhất định là bị ông đây quấy rầy rồi! Đạm Ngữ rất đắc ý.

.

Dằng dai đến hừng đông năm giờ, Đạm Ngữ cảm thấy đầu đang rung động lớn mà lay lay. Cậu đang do dự có cần tiếp tục hay không, cậu có thể công đức viên mãn mà nằm thẳng cẳng trên giường rồi.

Rau cải trắng: rốt cục làm xong công trình rồi. Đa tạ tiếp đêm. XD.

.

Tiếp đêm tiếp đêm tiếp đêm, Đạm Ngữ nhìn cái từ này nhiều lần trôi qua trước mắt, rốt cục, bỏ mình rồi.

.

Từ lúc ấy, Đạm Ngữ dừng lại loại hoạt động quấy rầy vô ý nghĩa này. Ông đây không phải chịu thua, chỉ là cảm thấy không có lời! Đạm Ngữ chọc canh trứng gà, bi tráng phát hiện tức giận rồi đi chọc trứng gà đã đạt được tính thích ứng miễn dịch rồi.

.

Thế nhưng tối hôm nay lúc Đạm Ngữ mở máy vi tính đăng nhập QQ, cái đầu chim cánh cụt điên cuồng nhảy lên, Đạm Ngữ nghi hoặc mà bấm vào. Cư nhiên là bạn học Rau cải trắng.

Rau cải trắng: Đạm Ngữ cậu ở đâu?

Rau cải trắng: gõ với tôi một chút.

.

Chẳng lẽ bị tôi ngược quen thói rồi, không có tôi quấy rầy ngược lại cảm thấy cô đơn rồi sao? Đạm Ngữ rất tự sướng mà phỏng đoán, đạt được kết luận khiến tâm tình khoan khoái.

Đạm Ngữ: sao rồi?

Rau cải trắng: làm xong rồi, muốn nghe trước một chút không?

Đạm Ngữ: làm cái gì xong?

Đạm Ngữ: cậu nói kịch ư?

Đạm Ngữ: gửi qua nghe chút nào.

Rau cải trắng: nhận đi.

Đạm Ngữ: vì sao gửi trước cho tôi nghe?

Rau cải trắng: hẳn là vậy.

Rau cải trắng: suốt đêm hôm đó cám ơn cậu tiếp tôi.

.

Oa thao nói xong cứ như ông đây dường như đã làm cái gì đó mờ ám ấy! Đạm Ngữ cắn răng, được, cậu cứ thỏa thích cười nhạo đi, chờ ông đây nghe xong kịch trở lại không nể mặt cậu mà đả kích đâu!.

Tài liệu chuyển qua vậy mà nhanh chóng đến khó hiểu, Đạm Ngữ nhìn tốc độ bình quân nhận Mb/s(1) mà ngẩn tò te, trong mạng của cái trường này tốc độ mình thấy gặp mạnh thì yếu gặp yếu thì càng yếu? Hay là lẽ nào nói… Lực công kích của đối phương quá mạnh rồi ư?

Đạm Ngữ tuyệt đối không thừa nhận là quan hệ với khí chất quá mạnh của đối phương.

.

Đeo tai nghe lên mở tài liệu ra, năm mươi bảy phút chứa cả một kỳ, phân thượng hạ hai tài liệu. Nghe một lần xong, nghe lại lần nữa.

.

Đạm Ngữ: thao thao thao thao thao! Cậu thực sự chưa làm qua hậu kỳ? Lừa ai đây hỗn đản.

Rau cải trắng: chưa làm qua kịch truyền thanh.

Đạm Ngữ: vậy cậu trước đây đã làm gì?

Rau cải trắng: video và ca khúc.

Đạm Ngữ: thao cậu một tiểu nhân tỉa tót từng câu chữ!

Rau cải trắng: ăn ngay nói thật mà thôi.

Đạm Ngữ: Cậu cậu cậu! Cậu!

Rau cải trắng: cậu hình như mất hứng?

.

Đạm Ngữ nói năng lộn xộn, cái gì kêu dường như mất hứng? Ông đây nổi giận! Nổi giận!! Cái gì kêu một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu, chính là đây! Tân nhân hậu kỳ*? Lần đầu tiên? Tôi thao thao thao thao!

*tân nhân hậu kỳ: giống như mình đã giải thích bên Thiệu Hàn ấy, tân nhân nhất mai ấy, chỉ là một người hoàn toàn mới xuất hiện, mình không edit hẳn ra là do bên dưới còn liên quan và không thích hợp nữa vậy nên cứ để nguyên.

.

Đạm Ngữ: ngươi căn bản là không phải tân nhân hậu kỳ*.

Rau cải trắng: tân nhân hậu kỳ là định nghĩa của cậu chứ gì.

Đạm Ngữ: @#$%^&^%%… .

Rau cải trắng: Chuẩn bị dự định đêm mai phát hành kịch.

Đạm Ngữ: Mã Giáp của cậu!

Đạm Ngữ: ID của cậu trong staff kịch!!!!! Đừng giả ngu với ông đây!

Rau cải trắng: Kỳ Dĩ(1).

Đạm Ngữ: ╮(╯^╰)╭ ông đây trở lại giả tiểu nhân!

Rau cải trắng: có cần cung cấp ảnh không?

Đạm Ngữ: đó là nhất định rồi!

Rau cải trắng: trao đổi?

Đạm Ngữ: tới a, ai sợ ai.

.

Đạm Ngữ ở sâu trong ổ F moi móc đến tấm ảnh sinh hoạt thời kỳ cao trung, đó là tấm ảnh chụp chuẩn xác duy nhất mà Đạm Ngữ có thể tìm được trong máy vi tính của cậu.

Chờ đối phương đặt tên là tài liệu hình ảnh của Rau cải trắng đang nhận, Đạm Ngữ cũng gửi qua.

Ảnh thoáng cái đã chuyển xong, Đạm Ngữ phải ca ngợi hôm nay mạng trường cuồng hóa rồi. Đạm Ngữ ấp ủ tâm tính xoi mói nôn nóng mà mở ảnh chụp của “Rau cải trắng”.

Sau một khắc Đạm Ngữ triệt để nổi khùng rồi, hình ảnh trên tấm hình kia rõ ràng là một củ cải trắng mềm mại nõn nà!!!!!

.

Đạm Ngữ: ngươi một hỗn đãn tính chọc người hả!

Rau cải trắng: xấu hổ = = không ngờ tới cậu lại thực muốn tấm ảnh.

Rau cải trắng: cũng không nghĩ tới cậu sẽ cho tấm hình thật.

Đạm Ngữ: cậu có ý gì? Nếu không muốn cho nói chi đến muốn trao đổi!

Rau cải trắng: trên máy tính này không có ảnh chụp, hôm khác rồi cho, xấu hổ.

Đạm Ngữ: hôm khác là hôm nào! Ông đây hiếm lạ a! Hỗn đản @^$&#&%$….

Rau cải trắng: Đạm Ngữ, cậu có thể dịu dàng một chút.

Đạm Ngữ: cậu có ý gì?

Rau cải trắng: như vậy tương đối thích hợp với mặt của cậu.

Đạm Ngữ: tôi thèm vào cậu còn dám đưa ra (gấu lớn hành hung bạch nhãn lang)

.

Rau cải trắng ở trong tiết tấu quyền anh của gấu lớn không chút nào thu hồi dự định ban đầu nói: kỳ thực, cậu rất đơn thuần.

==============

(1)Mb/s: megabyte/giây

(2)Kỳ Dĩ, hoặc là Kỳ Tỷ, chữ Tỷ của sông Tỷ(tên sông, ở tỉnh Hà Nam, Trung Quốc), tục quen gọi là Dĩ, nên mình lấy chữ này, vì chữ kia cứ làm mình nhớ tới mấy bà cô không hợp với khí chất của anh công

~oOo~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.