Chúng Ta Là Chị Em

Chương 10



Tuyết Nhu hung hăng bị đẩy ngã xuống chiếc giường lớn. Triệu Thừa Vũ giống như vương giả nhất dạng đứng ở trước giường, phiền toái kéo cà- vạt. Khẽ nguyền rủa.

“ Chết tiệt! Cô muốn đi quyến rũ bao nhiêu đàn ông! Không có tôi cho phép cô dám đi gặp tên đàn ông khác!”

Nói xong, thân thể hắn liền áp xuống phía trên người cô, hai tay chặn ngang không cho Tuyết Nhu nhúc nhích, ánh mắt hắn tràn ngập tức giận, khiến cho Tuyết Nhu phát run.

“ Tôi đã bao lâu không giáo huấn cô, cô hiện tại càng ngày càng không biết nghe lời.”

Thừa Vũ cúi đầu tại hai bên má Tuyết Nhu không ngừng liếm hôn, khiến cho cô nhịn không được đỏ mặt. “ Chị... Chị không có...”

Hai tay che ở trước ngực, Tuyết Nhu đối với trạng thái bây giờ của Thừa Vũ quá đỗi rõ ràng, cô biết động tác của hắn mang theo ý vị gì.

“ Không có? Ở trước mặt tôi thì một bộ dáng bảo thủ, lại có thể ở trước mặt người khác ăn mặc hở hang như vậy?”

Nói thực ra, cô đêm nay khiến cho hắn thật sự cảm thấy khó chịu, nhất là cô lại ăn mặc diễm lệ như vậy xuất hiện ở trước mặt kẻ khác.

“ Đây đều là do Điền Hồng chọn, cô ấy cũng chỉ xuất phát từ lòng tốt...” Tuyết Nhu vẫn luôn không biết hắn tức giận là vì cái gì, mặc dù cô không hỏi qua ý kiến của hắn liền đồng ý cùng với Trương Quân gặp mặt đi ăn bữa cơm, nhưng mà cô đã không còn là một đứa trẻ nữa.

“ Lòng tốt? Lòng tốt muốn cho cô cùng Trương Quân trở thành người yêu?” Nhất thời, Triệu Thừa Vũ tức giận như bão táp bất ngờ ập đến, rống lên: “ Đừng lấy cớ! Cô chẳng qua chỉ là món đồ chơi của tôi!”

Cả người Tuyết Nhu run lên, hai mắt hàm lệ vô tội nhìn Thừa Vũ. Cõi lòng tan nát khổ sở. Hoá ra, cô ở trong lòng hắn vẫn luôn là.. Món đồ chơi

“ Tôi không phải món đồ chơi của cậu! Cậu không có quyền quản giáo tôi, tôi yêu ai là chuyện của tôi! Tránh ra!”

Tuyết Nhu muốn đẩy Thừa Vũ ra, cô hiện rất khó chịu, nơi trái tim cô rất đau! Chỉ muốn tới một nơi không có người, thật tốt khóc một hồi.

“ Cậu tránh ra, tránh ra!” Tuyết Nhu liều mạng đẩy hắn, nhưng cũng không thấy có nửa điểm khởi sắc. Triệu Thừa Vũ chính là cố ý không muốn cho cô rời đi. Nước mắt ủy khuất nhất thời từ trong mắt ùa ra. Triệu Thừa Vũ sớm đã bị lời nói phản kháng của cô làm cho điên lên! Người phụ nữ chết tiệt này, dám nói chán ghét hắn! Còn đẩy hắn ra!

Chỉ là hiện tại thấy cô nằm gọn trong lồng ngực của hắn khóc nức nở, hàm răng cắn chặt lấy cánh môi anh đào không cho chính mình phát ra âm thanh. Một bộ dáng ủy khuất, Triệu Thừa Vũ bị nước mắt của cô khiến cho đau lòng.

“ Đáng chết! Cô chỉ biết ở trước mặt tôi khóc sao?” Không biết biểu đạt tình cảm như thế nào Triệu Thừa Vũ chỉ có thể đối với cô la lớn. Tuyết Nhu kinh hách dùng tay che miệng, đem tiếng khóc toàn bộ nghẹn lại trong họng, sợ hãi nhìn Triệu Thừa Vũ.

Sức lực mà cô dùng tay che miệng lại lớn như vậy, lớn đến nỗi đem làn da non mịn của mình đều ấn tới phát hồng mà không hề hay biết.

“ Được rồi!” Triệu Thừa Vũ nhẹ giọng nói, đem tay cô kéo ra, cúi người chuẩn xác ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn hơi phiếm hồng, không ngừng hút.

“ Ô...”

Tuyết Nhu mê man hai mắt mở to. Bàn tay nhỏ bé ỡm ờ. Hắn rốt cuộc đang làm cái gì? Vì sao lập tức lại đối với cô dịu dàng như thế? Trên môi truyền đến hơi thở của hắn, khiến cho hô hấp của cô trở lên khẩn trương. Vì cái gì hắn luôn có thể dễ dàng nhiễu loạn tâm tình của cô. Rõ ràng ở trong lòng âm thầm cầu nguyện không cần lại cùng hắn có quan hệ gì, quan hệ của bọn họ sẽ bị cấm đoán, sẽ không ai đồng ý. Chỉ là, chỉ là...Vì cái gì? Rõ ràng biết hắn đối với cô rất quan tâm, rõ ràng rất muốn ôm lấy hắn, cảm nhận cái cảm giác ấp áp an toàn đó.

“ Thừa Vũ...”

Tuyết Nhu bất an vô tâm hữu ý cự tuyệt hắn tới gần. Mi tâm của Triệu Thừa Vũ khẽ cau lại, nhìn cô gái nhỏ trong lòng mình, mày kiếm nháy mắt trở lên cứng ngắc. Đúng vậy, hắn thừa nhận hắn đối với cô dục vọng chiếm hữu một ngày cường quá một lần, chỉ muốn cô ở trong phạm vi tầm mắt của hắn, vĩnh viễn chỉ có thể nhìn hắn, cô hết thảy đều là của hắn. Nhưng mà sự chiếm hữu mạnh mẽ ấy lại mang lại cho cô cảm giác sợ hãi.

Triệu Thừa Vũ cái tên này áp đặt trói buộc hắn cùng cô có quan hệ chị em, tuy rằng hắn có thể không mảy may để ý tới ánh mắt của người ngoài, chỉ cần hắn làm tốt ý muốn của chính mình là được, chỉ là chị gái lại đối với hắn kính trước trọng sau. Hắn chính là luyến tiếc thấy cô rơi nước mắt, nước mắt kia khiến cho tâm hắn rất đau, giống như khi cô nhìn về phía hắn, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi, đem bọn họ kéo về hai phía, hắn cố gắng thế nào bàn tay cũng không thể vuốt ve đến mặt của cô.

Từ từ!

Triệu Thừa Vũ một mặt vẫn nhìn sự hoảng sợ không thôi của Tuyết Nhu, một mặt lại kinh ngạc với ý nghĩ vừa rồi của chính mình. Đau lòng? Hắn đối với Tuyết Nhu hoá ra là đau lòng?

Thì ra, tình cảm hắn đối với cô là đau lòng? Hắn thế nhưng đau lòng vì cô? Từ nhỏ cô ở trong lòng hắn không phải chỉ là món đồ chơi hay sao? Hắn khi dễ cô, chính là bảo vệ cô. Hắn không cho người đàn ông nào khác tiếp cận cô, ngay cả chính mình cũng không để ý tới luân lý đạo đức cứng rắn muốn biến cô trở thành của mình .

Chẳng lẽ đây là... Yêu? Triệu Thừa Vũ bị ý nghĩ của chính mình làm cho chấn động! Không nhìn tới ánh mắt khó lý giải hiện tại của Tuyết Nhu. Nhanh chóng ngồi dậy, ở bên giường châm điếu thuốc, không tiếng động nhả khói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.