Chúng Ta Ly Hôn Đi

Chương 6



Sáng sớm, Tề Kiếm Vân đúng sáu giờ liền thức giấc, bình thường anh không ngủ nhiều lắm, chỉ khoảng năm, sáu tiếng để khôi phục tinh thần, thế mới có sức để quản lý các công việc của vương quốc xí nghiệp khổng lồ.

Đêu qua anh ngủ rất ngon, cơn mất ngủ đã không tìm đến anh, sự mất cân bằng của thể xác và tâm hồn đã được giải quyết, quả nhiên La Vũ Tịnh đối với anh chính là giải dược, cho dù trước kia cô có dùng thủ đoạn gì để trêu đùa, anh xác định bản thân anh cần cô.

Nhưng vừa di chuyển tầm mắt, anh phát hiện người phụ nữ của mình đang nằm cuộn lại thành một đống, nằm ở góc giường bên kia, giống hệt như con mèo nhỏ đáng thương đi lạc.

Cảnh này làm anh không khỏi nhíu mày, không vui vẻ hỏi “em tránh trong góc ấy làm gì?”.

Không đợi cô trả lời, một tay kéo lấy cô ôm lại trong lòng, phát hiện chân tay của cô rất lạnh, anh lập tức dùng hai chân kẹp lấy chân của cô, lại dùng hai tay cầm lấy tay cô, thay cô xoa bóp sưởi ấm.

Sao lạnh vậy chứ? Làm sao lại thế? Anh không khỏi phát hỏa, cô là người phụ nữ của anh, thân thể này đều là của anh, sao lại không biết chăm sóc cho tốt?

La Vũ Tịnh vô cùng kinh ngạc, đây là sự dịu dàng của anh sao? Thật sự là quá khó khăn để tưởng tượng, cũng không dám tin lắm.

Động tác của anh nhẹ nhàng chậm chạp, ngôn ngữ không hề khách khí “chiếc giường này lớn như vậy, còn có chăn lông ngỗng, em tại sao lại đi ngược đãi chính mình hả?”

“Em…” cô không biết là nên giải thích như thế nào, cô cũng trăm ngàn lần không muốn như vậy mà ~~

Lúc nửa đêm, cô không ngủ được bao lâu thì bị cái lạnh làm thức giấc, có lẽ thói quen ngủ một mình nhiều năm, không nghĩ người bên cạnh cũng cần chăn, không chỉ chiếm hết chăn trên giường, còn ngủ rất khí phách, chiếm hơn nửa cái giường, làm cô hoàn toàn bị anh ép vào góc.

“Co chuyện thì nói đi, đừng có dông dài” Con mèo hoang nhỏ đêm qua há mồm cắn anh bây giờ chạy đi đâu rồi? Anh lại nghĩ đến đôi mắt sáng ngời của cô, dáng vẻ hai má đỏ bừng, vừa thú vị vừa đáng yêu.

“Anh buông…” cô giãy dụa muốn thu hồi tay, hai người lại tiếp tục một trận đấu sức, càng ma sát càng sinh ra nhiệt.

“Đừng lộn xộn!” anh ngăn chặn động tác của cô, cổ họng đã khô không khốc.

Cô nhìn thấy lửa tình trong đôi mắt anh, điều đó thật sự rõ ràng, hai người gần sát như thế, cô rất khó có thể bỏ qua biến hóa sinh lý của anh. Trước đây trong bóng đêm cô chỉ có thể cảm giác được, mà bây giờ thị giác cùng xúc giác cùng nhau chịu sự kích thích, làm toàn bộ khuôn mặt của cô đỏ bừng.

“Không cần… không cần lại đây” cô không có chỗ để lui, trơ mắt nhìn mặt anh tới gần.

“Đứa ngốc, em suy nghĩ đến lẫn rồi à?” anh quyết tâm muốn có cô, có trời mới biết đây là chuyện gì? Anh không muốn suy nghĩ sâu xa, tóm lại là đem cô quay trở về là tốt rồi.

Đời này cô chính là người phụ nữ của anh, cho dù là mãi mãi về sau cũng không thay đổi.

“Nhưng là… Anh chưa dùng biện pháp tránh thai…” trước kia anh đều sử dụng biện pháp phòng tránh, tối hôm qua lại liên tiếp “quên”, anh không phải là xúc động quá mức, lại muốn cô sinh thêm đứa con chứ?

“Thế thì làm sao?” anh thấy đây cũng không phải là một vấn đề “con của chúng ta đều thông minh giống anh, nếu không sinh ra vài đứa thì không phải là đáng tiếc sao?”

“Chúng ta đã ly hôn rồi, tôi đã nhắc anh rất nhiều lần!”

“Lại tái hôn cũng không sao, em không cần phải vội vàng, lúc trước anh không phải nói cưới liền cưới sao?” Bao nhiêu người phụ nữ nghĩ nát óc để được làm cô dâu của anh, anh đối với cô khoan dung như thế cô còn không biết cảm ơn? Lần đầu tiên lấy cô, coi như là bị cô đùa chơi, lần thứ hai lấy cô, anh cũng không oán hận gì.

“Tôi nếu muốn kết… Không nghĩ cùng với anh…” cuộc sống của cô mới bắt đầu một lần nữa, sao có thể lại quay đầu về chỗ tối chứ?

Anh lạnh lùng ngắt lời cô, đôi mắt đen mở to lộ ra tức giận “em có gan thử nói lại lần nữa xem”

“Được, cho dù mặc kệ cái vấn đề kia…” cô không muốn cùng anh tranh luận, chỉ phí công sức, bây giờ làm cho cô để ý chính là một sự việc khác!

“Em có cái vấn đề gì?” sự nhẫn nại của anh có hạn, đừng buộc anh phát điên.

“Cái kia… bởi vì trời đã sáng.. có thể nhìn thấy hết…” đầu óc hoảng loạn quá độ, cô ngay cả nói cũng không hoàn chỉnh, tối qua chỉ là ánh đèn mà thôi, nhưng bây giờ còn có ánh mặt trời!

“Vì sao không cho anh nhìn rõ ràng? Dù sao đều là của anh, anh muốn thấy thế nào đều được” Một tay anh lập tức giữ hai tay cô lại, một tay kia lướt qua đường cong phập phồng của cô, thản nhiên tự sướng, thưởng thức cảnh đẹp.

“Xin anh đấy… đừng nhìn tôi như vậy…” cô khẩn trương đến phát khóc, anh ta có thể tập trung như vậy mà chăm chú nhìn? Cảm giác giống như muốn nhìn thấu từng tấc da thịt của cô, cô không biết là e lệ hay là hưng phấn, nhưng lại có cảm giác chính mình nóng lên.

Ánh sáng mặt trời chói lọi như thế, giai nhân xinh đẹp như thế, anh không khỏi thở dài, khen ngợi nói: “mặt của em đỏ, còn có chỗ này… cùng chỗ này… đêu là ửng hồng”.

“Đừng nói nữa… xin anh đừng nói nữa…” cô nhắm chặt mắt, muốn chống lại ngôn ngữ cùng động tác của anh.

Nhưng mà sau khi đóng cửa thị giác, xúc giác lại càng cảm nhận sâu sắc hơn, cô có thể cảm nhận rõ ràng, động tác của tay anh, hô hấp của anh đang chậm rãi dao động trên người cô, mãnh liệt đến nỗi không rõ là cảm xúc hay là tra tấn.


“Tại sao trước kia anh lại không nghĩ đến việc bật đèn, hoạc là ở ban ngày mà có em nhỉ?” anh hỏi chính mình, thật sự không thể nghĩ ra nguyên nhân, tự dưng làm lãng phí thời gian nhiều năm như thế. Anh nên sớm tinh tế nhấm nháp cô, khám phá cô, đây mới là cái mà anh luôn lưu luyến.

Chỉ bằng cái nhìn chăm chú của anh, toàn thân cô run lên, còn bị anh nhìn thấy tất cả của cô. Sau đó anh buông hai cánh tay cô ra, để tay cô ôm phía sau mình, cúi đầu hôn cô thật sâu.

Tận mắt nhìn thấy thân thể cường tráng của anh, lại còn chạm tay lên khiến toàn thân cô phát run, còn cô lại bị anh nhìn thấy hết thảy, bây giờ trời đất có thay đổi cũng không thể miêu tả nổi cảm giác của cô, vì sao sau khi ly hôn mới có thể đạt được cao trào như thế? Cuộc sống có phải là rất trêu ngươi không?

Sau vài lần mấy mưa thất thường, Tề Kiếm Vân toàn thân trần trụi bước xuống giường, không nghĩ ngợi đến vấn đề che cơ thể chính mình lại, nhưng thật ra cô vừa thấy liền quay mặt, còn kéo chăn che đầu mình lại.

Đôi mày anh lập tức nhíu lại, không để ý thái độ che che lấp lấp của cô, chạm vào bả vai cô “anh muốn đi tắm rửa, em có muốn tắm luôn không?”

Anh chẳng lẽ đang mời cô? Không không không, cô nghĩ cũng không dám nghĩ, hai người không chỉ cùng khỏa thân, mà còn xem người kia tắm rửa, cái loại thân mật này thật đáng sợ.

Mắt cô nhìn xuống dưới, nắm chặt ga trải giường “đợi lát nữa… em tự mình tắm là được rồi”.

“Em muốn chính mình tự tắm cũng không thành vấn đề, nhưng mà em phải giúp anh gội đầu, và chà xát” cô càng ngượng ngùng, anh lại càng muốn trêu chọc cô.

“A?” cô vừa nghe xong, toàn thân cứng đờ.

“Nhanh lên! Người anh toàn là mồ hôi, rất dính rất khó chịu”

Nhìn tháy cô do dự, anh rất đơn giản ôm lấy cô, trực tiếp đi vào phòng tắm, bắt đầu một cuộc đại chiến.

Lúc nãy cùng anh hoan ái ở trong nắng sớm đã là cực hạn lớn nhất của cô, bây giờ lại muốn khiêu chiến tắm uyên ương, có rất nhiều kích thích ùa đến, cô thật sự không chịu nổi, yếu đuối ở trong lòng anh, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

“Như thế nào lại biến thành anh là người phục vụ em?” miệng của anh tuy là oán giận, nhưng hai tay anh cũng không có dấu hiệu ngừng di chuyển.

“Anh đủ chưa? Không cần lại chơi…” cô bị anh trêu đùa liên tục run run, ngay cả hô hấp cũng thật cảm thấy khó khăn.

“Em, người phụ nữ này thật không biết cảm ơn, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng hầu hạ ai”.

Cùng anh tranh luận cũng chả tác dụng gì, cô chỉ chuyển sang đề tài khác “em phải đi làm, đã muộn rồi, hơn nữa… hơn nữa em không có quần áo để thay” Đêu qua anh vội vàng kịch liệt, quần áo của cô rất sớm đã thành vật hy sinh.

“Trong khách sạn có cửa hàng quần áo, anh gọi bọn họ mang lên cho mấy bộ” anh không coi đây là một vấn đề gì, cô dáng người như vậy mặc gì cũng sẽ đẹp, không mặc lại càng mê người, nhưng chỉ anh mới có thể chiêm ngưỡng.

“Em muốn mặc quần áo do chính mình mua” Cô không phải là vợ anh, lại càng không phải là tình nhân hay thú cưng, đương nhiên không thể nhận đồ của anh.

Tề Kiếm Vân sửng sốt một chút, người phụ nữ này thật sự là càng ngày càng không ngoan, nhưng mà rất kỳ quái, anh lại mê mẩn biểu tình quật cường của cô “Em là người phụ nữ của anh, anh mua cái gì em đều phải nhận, em dám cự tuyệt thử xem”.

“Chúng ta thực sự không nên như vậy mà đi xuống…” lúc trước cô đi khỏi Tề gia, đã chuẩn bị rất tốt tinh thần không quay đầu lại, thật vất vả sống ba tháng sau khi ly hôn, vậy những cố gắng kia tính để làm gì?

Anh lại hoàn toàn không hiểu tâm tình của cô, nhíu mày hỏi: “Trong đầu em rốt cuộc là suy nghĩ cái gì? Ngày mai chúng ta đi mua nhẫn, lại nói với cha mẹ một tiếng không phải được rồi sao? Tiệc cưới bất cứ lúc nào cũng có thể tổ chức tại khách sạn này”.

“Mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy”.

“Mọi chuyện chính là đơn giản như vậy, em lại theo anh kết hôn lần nữa, sau đó mọi ngày lại giống như trước kia” anh làm việc quan trọng nhất là hiệu suất, nếu xác định muốn cô, vậy trong thời gian ngắn nhất hoàn thành hết mọi thủ tục, đây không phải là một sự kiện đơn giản nhất sao?

“Em không cần!” Cô đập vào bờ vai anh, bay lên mấy giọt nước.

Lời kháng nghị của cô lập tức bị anh nuốt vào, lặp lại tuyên bố quyền sở hữu của mình, tiếng nói này, thân hình này đều là của anh.


Chờ Tề Kiếm Vân hôn xong, buông lỏng sự kiềm chế đối với cô, phát hiện ra hai tròng mắt cô ẩm ướt đầy nước mắt, lập tức cảnh cáo “Không cho phép khóc, em nghe thấy không? Em dám rơi ra một giọt nước mắt, anh liền đem em nhốt ở căn phòng này ba ngày ba đêm, hơn nữa không cho phép mặc quần áo!” (Kinh dị quá anh ơi…)

“Anh…”

Nhìn cô bị anh dọa tới mức không nói nên lời, thật ra trong lòng anh đang nở nụ cười “Nước hết ấm rồi, em không lạnh sao? Lại đây, anh giúp em lau khô người”.

Vì sao? Sự tàn bạo và dịu dàng của anh lại xuất hiện cùng lúc? Làm cô vừa cảm thấy rét lạnh vừa cảm thấy ấm áp.

Chẳng lẽ cả đời này cô nhất định phải bị anh ăn triệt để sao? Cô không muốn thừa nhận việc này là sự thật, nhưng lại trở nên yếu đuối trong đôi tay anh.

“Mặc áo sơ mi của anh vào trước, anh gọi phục vụ mang lên, vẫn là nên bảo thủ một chút, anh không nghĩ cho em ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.” Sau khi anh gọi điện một lát, ngoài của liền có tiếng gõ cửa, đây đúng là sức mạnh của đồng tiền cùng quyền lực.

La Vũ Tịnh được bao bọc bởi chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, giống như một ngồi trên giường, trơ mắt nhìn chông cũ đang trọn quần áo cho cô.

Nếu là lúc trước, cô sẽ cảm động đến nước mắt rơi đầy mặt, Tề kiếm Vân lại có thể mua quần áo cho cô! Nhưng hôm nay cô chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, cảm giác thê lương, cô nói chung là bất lực, không thoát khỏi vương quốc của anh.

Vừa mới hít thở được một chút không khí của tự do, bây giờ lại bị đôi tay anh kìm kẹp.

Giữa trưa, Tề Kiếm Vân lái xe đưa vợ trước đi vào công ty thiết kế Sơn Hải, nhìn cô mặc quần áo mới anh chọn đi vào cửa, rõ ràng là một bộ quần áo công sở bảo thủ màu xám, như thế nào mặc trên người cô lại có thể gợi cảm như vậy?

Ngoại trừ điểm đó làm anh không hài lòng, anh phát hiện mình không có thích cái từ “vợ trước”, dù sao vẫn là nên sớm một chút làm cho cô khôi phục thân phận “Tề phu nhân”, có như vậy mới dễ nghe.

Ba mươi năm sống trên đời, anh muốn cái gì là có được cái đó, không biết cái gì gọi là không thể, trừ khi là anh không muốn có.

—————————————————

“Cậu nói cái gì? Anh ta lấy đứa nhỏ ra uy hiếp cậu? Đồ đầu heo!”

Giữa buổi đêm, âm thanh cao vút của Bảo Hủy Hân bay lượn giữa nhà ăn, gây chú ý cho không biết bao nhiêu khách ăn.

“Nhỏ giọng chút, mọi người đều đang nhìn chúng ta” La Vũ Tịnh da mặt mỏng, sợ nhất là những tình huống xấu hổ.

Bảo Hủy Hân ho khan vài tiếng, tầm mắt xẹt qua một lượt, ám chỉ mọi người không có gì hay ho, mọi người cũng thức thời đem sự chú ý của mình trở lại với thực đơn, cũng không cố vểnh tai nghe lén.

Bảo hủy Hân nắm giơ hai nắm đấm lên, hỏi bạn tốt: “Cậu sẽ không để cho hắn ta thực hiện được đấy chứ?”

“Không có biện pháp, anh ấy như vậy hung, lại bá đạo như vậy…” La Vũ Tịnh đối với bản thân mình cũng thật ảo não, vì sao Tề Kiếm Vân đối với cô vẫn có những ảnh hưởng mãnh liệt như vậy? Chỉ cần anh chau mày, giận dữ hét cô liền không có khả năng phản kháng.

Độc lập tự chủ sau khi ly hôn, chẳng lẽ chỉ là ảo giác của cô? Cô thật sự không thể làm một người phụ nữ hiện đại sao?

“Cậu thật sự là có thói quen bị ngược mới không thể phản kháng, nếu mà là tớ, lập tức đá anh ta bật rễ!” Bảo Hủy Hân nghe xong thiếu chút nữa hất đổ bàn, cô và chồng sống chung, tôn trọng giúp đỡ lẫn nhau, đều là người đương nhiên phải có nhân quyền, có thể dùng thủ đoạn uy hiếp vậy sao?

“Cậu nói đúng, tớ thật vô dụng…” La Vũ Tịnh cúi gằm mặt, giống như một bông hoa héo rũ, uổng phí bao nhiêu sự cổ vũ của Hủy Bảo Hân đối với cô, uổng phí cô lúc trước hạ quyết tâm, những điều này thật không có ý nghĩa…

Nhìn dáng vẻ ủ rũ của người đối diện, Hủy Bảo Hân thấy chính mình nếu trực tiếp quá cứ trách móc sẽ làm cho người này càng uể oải, nên cô đổi phương thức mới.

“Tớ hơi phóng đại, thật ra thì cậu cũng đã tiến bộ rất nhiều, đừng hà khắc với chính mình quá”

“Cảm ơn” La Vũ Tịnh cười khổ một chút, hét lên hơi thở toàn mùi trà sữa “còn có, anh ấy nói muốn cùng tớ tái hôn, thật là kỳ quái…”

“Hả? Anh ta nói như thế nào?” Hủy Bảo Hân trợn to đôi mắt, chẳng lẽ hai vợ chồng bất hòa có khả năng hợp lại? Cô biết La Vũ Tịnh từng yêu chồng trước, lại không biết người đàn ông kia có hiểu hay không biết quý trọng cô.


“Vẫn là dùng kiểu nói ra lệnh, giống như tái hôn là việc nhỏ vậy”

“Quả nhiên là bản tính không thể thay đổi, làm tớ còn nghĩ…” hai con ngươi Bảo Hủy Hân đảo qua đảo lại, bỗng nhiên nghĩ đến một điều “nếu anh ta muốn kết hôn, không thể dễ dàng như vậy được, bảo anh ta một lần nữa theo đuổi cậu!”

“Bảo anh ấy theo đuổi tớ?” La Vũ Tịnh có nằm mơ cũng không nghĩ đến tình huống này, Tề Kiếm Vân là một người đàn ông cao ngạo như thế, sao có khả năng đi theo đuổi phụ nữ, huống hồ người đấy là vợ trước.

“Đúng vậy, cái gì dễ dàng có được sẽ không biết quý trọng, bản tính của con người chính là như thế, đặc biệt là đàn ông, cậu trước tiên phải biết coi trọng bản thân, anh ta có thế mới biết nên quí trọng cậu như thế nào” Bảo Hủy Hân không phải khuyên bạn nên nên chấm dứt hay nên hợp lại, chỉ cần bạn tốt có thể vui vẻ, cho dù đã ăn xong cũng không có sao, nhưng điều kiện kiên quyết là người đàn ông đó nhất định phải thực sự yêu cô.

“Trước khi kết hôn có người thích tớ, nhưng anh ấy chưa từng theo đuổi tớ” thời trung học cô học trường nữ sinh, nhưng La Vũ Tịnh tính có khí chất ôn nhu điềm tĩnh, vẫn hấp dẫn không ít chàng trai ở bên ngoài.

“Vậy thì sao! Nếu quan trọng thì hoàn toàn có thể làm, nếu anh ta muốn cậu trở lại bên cạnh, thì phải xuất hết chiêu thức của bản thân ra!”

“Anh ấy sẽ chấp nhận yêu cầu này sao? Tớ cảm thấy thật là khó…”

“Có cái gì khó?” Bảo Hủy Hân có thể nói là chỉ tiếc là rèn sắt không thành thép, hoàng đế không vội cấp thái giám chết bầm “cậu phải mạnh mẽ lên, nếu không vẫn sẽ bị anh ta áp bức, cậy cả đời này đừng nghĩ thay đổi!”

“Đúng rồi, tớ có cắn anh ấy một cái!” La Vũ Tịnh nghĩ đến chuyện đó, chính mình cũng thấy buồn cười.

“Cắn anh ta? Ha ha ~~” Bảo Hủy Hân sửng sốt, ngửa đầu cười to “Cậu thực sự, có một chút khí phách, tiếp tục”.

Hai người phụ nữ ngồi nói chuyện với nhau say sưa, còn gọi bánh ngọt để chúc mừng trước, cho tới tận lúc ông xã của Bảo Hủy Hân đến đón cô, cả hai mới chào tam biệt nhau.

Nhìn bóng dáng vợ chồng bọn họ hai người tay trong tay, trong đáy lòng La Vũ Tịnh thầm hâm mộ, cái cảm giác thân mật này là điều cô hướng tới, không biết đến ngày nào đó mới có khả năng xảy ra giữa cô và chồng cũ? Phải đợi anh thông suốt, có lẽ là một điểm đích thần kỳ.

Ba ngày sau, Tề Kiếm Vân cho lái xe nghỉ ngơi, tự mình lái xe đưa đón người phụ nữ của mình tan tầm, anh thầm nghĩ muốn cùng một chỗ với cô.

Kỳ thật qua ba ngày này, anh ngày nào cũng đều muốn nhìn thấy cô, nhưng mà cô lại lấy cớ “ăn com cùng bạn”, “đến trường để học” lý do không thể không cự tuyệt anh.

Người phụ nữ này ăn phải gan hùm gan báo gì đây? Buổi tối hôm đó cô ở trong lòng anh cầu xin tha thứ, mảnh mai như một đóa hoa bách hợp nhỏ, anh nghĩ đến hình ảnh đó máu trong cơ thể như sôi trào, ai ngờ hiện tại cô lạnh như băng, một con người dáng vẻ như xa cách nghìn dặm, quả nhiêm là một người phụ nữ không thể nhìn rõ.

Lúc trước chính là anh bị vẻ ngoài ngây thơ của cô lừa gạt, nghĩ đến cô ngoan ngoãn hiến thân về sau sẽ càng ngoan ngoãn uống thuốc, không nghĩ tới cô lại gây cho anh một tin vui động trời, gắt gao dùng hôn nhân cùng đứa con đua anh vào lao tù, đây là cái nhìn sai lầm đầu tiên của anh, dù sao sau khi kết hôn anh cũng không để cô lừa gạt nữa.

Ai mà biết được người tính không bằng trời tính, sau khi ly hôn anh lại nhớ đến cô, khát khao có cô, hay là anh chính là thiên vị người phụ nữ có tâm địa rắn riết? Từ mười năm trước cho đến mười năm sau, anh không biết gì về cô, chỉ cảm thấy cô mâu thuẫn lại phức tạp.

Nhưng mà mặc kệ có như thế nào, anh cũng phải mau chóng tóm cô quay về, nếu không chứng mất ngủ về đêm của anh sẽ thật là gian nan.

Xe mới chạy đến nơi cần đến. Tề Kiếm Vân lập tức phát hiện, người phụ nữ của anh cũng một người đàn ông đang nói chuyện ở cửa lớn, xem ra không khí rất vui vẻ, cười cười nói nói, một lúc lâu thì mới vẫy tay tạm biệt nhau.

La Vũ Tịnh không biết được màn vừa rồi đã bị chồng trước nhìn thấy, ngồi lên xe, cô phát hiện Tề Kiếm Vân vẻ mặt nghiêm trọng, như là vừa mới ăn vài tấn thuốc nổ, tùy thời có thể phát nổ.

“Tên kia là ai?” Tiếng nói của anh chui ra qua hai kẽ răng.

“Tên kia?” Cô nghĩ hoạc nhìn theo hướng mà anh chỉ mới giật mình nói “Anh ấy là sếp của em, Diêu quản lý”.

“Hắn ta muốn theo đuổi em có phải không?” dựa vào trực giác của người đàn ông, Tề Kiếm Vân xác nhận là có vấn đề.

La Vũ Tịnh ngạc nhiên một chút, không hiểu anh sao lại đột nhiên nảy ra ý nhĩ này? “làm gì có chuyện đó, anh đừng có nói bậy”.

“Chỉ có mắt mù mới không nhìn ra được, vẻ mặt của hắn ta nhìn em thèm nhỏ dãi.”

“Cái gì mà thèm nhỏ dãi?” cô bị cách dùng từ của anh chọc giận “cho dù có chuyện như thế thì cũng không liên quan gì đến anh”.

“Chẳng lẽ tên kia quan trọng với em thế?” anh đem phản ứng của cô đọc theo một lý giải khác, bỗng nhiên có một khối tức giận bốc lên nghi ngút, hoàn toàn không nhớ là hai người đã ly hôn, trong nhận thức của anh, cô vĩnh viễn là người thuộc vể anh.


“Đừng có gọi là tên này tên nọ, anh ấy là một người sếp rất thân thiết, em thực sự cảm ơn anh ấy” cô ở công ty đã chịu đủ ánh mắt dòm ngó của đồng nghiệp, bây giờ còn phải chịu sự nghi ngờ của chồng trước, cô muốn nhịn cũng không nhịn được nữa.

“Bắt đầu từ ngày mai không cần đi làm, lập tức từ chức cho anh!” anh không thể mặc kệ mà ngồi xem được, nếu anh không tóm lại được người phụ nữ của anh, thậm chí là bị người đàn ông khác cướp đi, anh tuyệt đối không cho phép điều đó.

“Anh cũng không phải là gì của em, xin đừng quết định giúp em, cảm ơn anh hợp tác” cô lười cãi vã cùng anh, nếu lớn tiếng cô chẳng phải là giống anh sao, nhưng nếu so với bình tĩnh mà cô vừa học xong, làm vẻ mặt khinh thường quay đi là được rồi.

“Em đã thay đổi” anh nhìn chằm chằm vào cô, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng, cô có thể trấn định như thế, người nói chuyện luôn nhút nhát như con thỏ nhỏ rút cuộc là ai vậy?

“Bất kể là ai rồi cũng sẽ thay đổi, chỉ có anh là sẽ không thay đổi” người đàn ông này giống như một tảng đá lớn, cứng rắn đến vạn năm không thay đổi.

“Vì sao anh phải thay đổi? Anh rất tốt mà” từ lúc có ý thức cho đến giờ, anh khảng định mình ở khắp nơi, sự nghiệp học hành, công tác đều rực rỡ, ngay cả chuyện tình cảm cũng thuận buồn xuôi gió, đương nhiên La Vũ Tịnh là một ngoại lệ, gây nhiễu loạn sinh con cho anh. Nói tóm lại anh vĩ đại kiệt xuất như vậy, đâu cần thay đổi?

Anh được lắm! Cô mở miệng ra nói chuyện cũng không muốn, lè lưỡi với anh, thái độ rõ ràng bất mãn.

Anh ngẩn ra, lập tức cười to, người phụ nữ này biến đổi cũng thật nhiều, tự nhiên lại dám nhăn mặt với anh, có phải hay không có vẻ trông rất đáng yêu?

Cô cũng không hiểu cái này thì có gì buồn cười, tóm lại là mau nói rõ ràng mọi chuyện là được “Lần trước anh nói, muốn tái hôn với em…”,

Cô chưa kịp nói hết câu, anh đã giúp cô đưa ra kết luận, cái này đơn giản, anh làm việc rất hiệu suất “Em đã nghĩ thông suốt? Anh bây giờ sẽ gọi điện cho ba mẹ, ngày mai chúng ta cả nhà ăn cùng nhau ăn bữa cơm, sau đó thuận tiện nói với họ chuyện này”.

“Em không phải là có ý này!” Cô vội vàng ngăn lại động tác của anh, người đàn ông này lúc nào cũng tự cho mình là đúng, luôn tự đưa ra kết luận, cô thật không hiểu mình đã làm ra cái chuyện tốt gì lại có thể yêu anh.

Nhìn cô giữ tay anh lại, anh ngước mi hỏi “Nếu không thì em có ý gì?”.

“Ý của em là…” La Vũ Tịnh cúi đầu, nhìn đôi tay anh, cô bỗng nhiên nhớ lại cô gái ôm ấp tình cảm năm xưa, xấu hổ nói “Nếu… nếu anh thực sự muốn kết hôn với em, trước tiên hãy nghĩ hết cách theo đuổi em đã, chờ em thực sự tiếp nhận rồi, anh còn phải cầu hôn với em…”

“A?” lúc này đổi lại anh kinh ngạc ngàn lần, không nói nên lời.

Nhìn biểu hiện khó có thể tin của anh, hay là anh cho tới bây giờ cũng không nghĩ đến việc theo đuổi cô? Điều này đối với anh thật khó khăn, rất khổ sở sao? Là Phụ nữ thì đều có tự tôn, lại có hư vinh tâm, cô cũng muốn nếm thử niềm vui được theo đuổi.

“Nếu như anh nói không muốn, em sẽ không kết hôn” cô cũng có sự kiên trì của mình, không phải anh có tài năng ra điều kiện, nói này nói nọ, bằng đó mà muốn cùng cô tái hôn, sợ là đợi đến một trăm năm nữa đi.

Bên trong xe là một trận trầm lặng, Tề Kiếm Vân đem xe dừng ở bãi đỗ xe, mới xay đầu sang phía cô hỏi: “La Vũ Tịnh, em có phải hay không uống nhầm thuốc?”.

“Em không có! Dù sao chính anh chọn đi, không thì đành gạt bỏ” trong cô đã quyết tâm, chỉ có một cách đấy thôi, Bảo Hủy Hân nói rất đúng, con người phải biết tự yêu bản thân mình rồi mới có người khác yêu mình, thế nào cũng phải dạy dỗ cho người đàn ông này một chút.

Xuất hiện trước mắt là “Khách sạn Kình Vũ”, anh muốn đưa cô đi ăn cơm, thuê phòng? Người này Xem cô như là đồ vật! Một lần học là một lần khôn, cô không thể mặc anh ta muốn lấy thì lấy, anh ta mơ tưởng thật là nhanh.

“Là ai đem em phá hỏng vậy?” tự nhiên cô lại có loại chủ ý này, anh không tin tưởng đây là ý tưởng của cô.

“Em chính xác là đang nói chuyện của chính mình, em mới có thể đề nghị, xin anh hãy tôn trọng ý nghĩ của em.”

“Em không sợ anh lấy con ra uy hiếp em?”

Lại thế nữa! Cô ghét nhất là bị anh ép thế này, dựa vào cái gì mà chỉ có anh mới có thể làm chủ, cô chỉ có thể làm người không có âm thanh bóng dáng sao? Không, cô không bao giờ muốn chịu đựng nữa, cô là một con người nên có nhân quyền!

La Vũ Tịnh trừng mắt nhìn anh, cái nhìn lạnh đến cực điểm “Anh nếu muốn làm như mình nói thì làm đi! Anh sẽ chỉ làm Khắc Hiên Hận anh, làm cho em oán anh, nếu đây là điều anh muốn, anh liền nhận được kết quả.


Anh lại có thêm một chút ngạc nhiên, bàn tay to vươn tới mơn trớn đôi môi đỏ mọng của cô “Cái miệng nhỏ nhắn thật lợi hại, anh trước kia như thế nào lại không biết, em lại có thể ăn nói chưa ngoa?”

“Đừng chạm vào em!”

Cô đẩy tay anh, xoay người muốn mở của xe muốn bước xuống, nhưng đúng lúc đó anh cầm lấy tay cô, hít sâu vào mấy hơi, cực vì không muốn đáp ứng “được, anh sẽ làm theo quy củ của em, nhưng em phải cho anh một chút bồi thường.”

Đáng giận, vì sao anh lại đáp ứng cái loại truyện ngu xuẩn này? Trước tới giờ chỉ có phụ nữ yêu đương nhung nhớ anh, anh muốn cái gì sẽ có cái đó, hiện tại tự dưng lại bảo anh đi theo đuổi vợ trước, chẳng phải buồn cười đến cực điểm? Nhưng nhìn dáng vẻ kiên quyết của cô, nhếch môi, anh lại mềm lòng, thôi làm cho cô một lần cũng không sao, ai dạy anh bây giờ lại khát vọng cô như thế?

“Anh muốn theo đuổi em, còn muốn em bồi thường anh?” Cô phát hiện ra lời nói của mình như đàn gảy tai trâu, người đàn ông này cân não giống như tảng đá, rất không ngoan, cùng anh đàm phán đúng là uổng phí sức lực.

“Em rõ ràng chính là của anh, nhìn được mà không gặp được, điều này đối với anh thật không công bằng” anh đã hơn ba tháng nay đều không ngủ ngon, không có “âm dương điều hòa” cuộc sống, làm thể nào để tập trung làm việc?

“Anh không thể nói lý!” đùng đùng, anh dựa gần như vậy là muốn làm cái gì? Trong bãi đỗ xe còn có người đi lại, anh ta không phải là muốn…

“Trước cho anh một cái hôn, anh khát chết đi được!” ba ngày trước anh mới ăn no, hiện tại anh đang đói bụng lắm rồi.

“Không được…” cô nói còn chưa dứt câu, đôi môi đã bị anh che lại, phát ra những âm thanh như là rên rỉ, tay đẩy anh ra cũng vô ích, không bao lâu sau lại mềm nhũn hòa tan.

Đáng sợ, anh chưa bao giờ hôn cô ở một nơi khác ngoài phòng ngủ như vậy, giờ phút này ở bãi đỗ xe coi như là nơi công cộng, con mắt mọi người vẫn có thể nhìn thấy được nha.

Độ nóng trong xe ngày càng tăng cao, Tề Kiếm Vân cũng không để ý mình bị người khác nhìn thấy thì như thế nào, điều trước mắt là quan trọng nhất, anh thích lướt qua mấy món khai vị buổi sáng, nều không để ăn đến toàn cơm sẽ rất khó chịu.

Sau nụ hôn nồng nhiệt, anh nhìn lớp sương mỏng trong mắt cô, đôi má ửng hồng, thiếu chút nữa muốn cưỡng bức cô, không kiên nhẫn hổi: “Theo đuổi em phải bao lâu mới được? Anh đã đặt trước phòng, theo anh đi lên trước đã, anh ngày mai sẽ bắt đầu theo đuổi em”.

“Anh… anh đừng nghĩ mơ!”

Đêm đó Tề Kiếm Vân lại là người cô đơn từ từ vượt qua đêm dài, nằm ở trên giường vợ trước lăn qua lộn lại, xem ra vì anh vì anh đang mạnh mẽ suy nghĩ, vẫn là đem ra một chút công phu đem người phụ nữ của anh trở về đi..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.