Chung Vô Diệm

Chương 15: Yến quân sư hết lòng tấu rỗi, Chung quốc mẫu bị biếm Lãnh cung



Nói về Tề vương, nghe cung nga vào báo, Chung hậu đánh chết Cao phi, thì tay chơn bủn rủn, hai hàng nước mắt rưng rưng, nghẹn ngào hồi lâu rồi nổi giận hét lớn rằng:

- Ngự lâm quân ở đâu, hãy vào Chiêu dương bắt con xủ phụ ấy đem ra phân thân nó cho mau.

Ngự lâm quân lãnh chỉ tức tốc đi liền, vào đến nơi bèn cậy Thái giám báo giùm. Thái giám vào trong báo cho Nương nương hay rằng:

- Có thánh chỉ đến cung.

Chung nương nương liền bày hương án quỳ xuống tung hô rồi mới lãnh chỉ mở ra xem. Xem chỉ vừa xong, liền nổi giận, ý muốn vào trào bắt hôn quân mà đánh, song nghĩ vì tai nạn phải sao chịu vậy, bèn dằn lòng chịu thuận theo lẽ trời, liền trói mình vào trào quỳ trước Kim loan điện tâu rằng:

- Tôi tuy phạm phép, song họa ấy cũng bởi nơi Cao phi mà ra, nhơn vì tôi đánh với con yêu mê mỏi, nên ở tại Cẩn thân điện mà nghỉ ngơi; chẳng dè có Tây cung Cao phi đem yến đến dâng, tôi cũng vì tình Bệ hạ mà đãi va rất hậu cho ngồi đồng tịch với tôi, lại đãi va như tình em chị, ai ngờ va lại sanh lòng lang độc, bỏ thuộc độc vào rượu mà hại tôi, vả lại tôi đây chẳng phải là loài săng cỏ chi, mà để cho lầm kế gian của hắn; một là tôi thấy mặt va đày những sát khí, hai là tôi nghe hơi rượu khác thường, ba là thấy va ân cần thái quá, nên phải phát nghi, tôi bèn mời va uống trước là có ý thử coi, chẳng dè va lại nói ngược mà vu cho tôi rằng bỏ thuốc độc hại va, bởi cớ ấy nên tôi nóng giận mà đánh lỡ tay, chớ thiệt là tôi không có lòng cố sát, sẵn đây có một bình rượu độc làm bằng, xin Chúa công xét lại.

Tề vương nghe tâu dứt lời thì nổi giận lôi đình, bèn mắng lớn lên rằng:

Loài xủ phụ, bởi mi ở trong rừng, ăn những gan hùm mật gấu, nên c ảgan mới dám giết Ái phi của ta, lời người xưa có nói: hễ giết người thì thường mạng, thiếu nợ phải trả tiền, mi còn chối cãi chi đặng. Trị điện tướng quân ở đâu, hãy bắt con xủ phụ này phân thây muôn đoạn mà rửa hờn cho trẫm.

Trị điện tướng quân ứng thinh nói rằng:

- Hạ thần lãnh chỉ.

Cả trào văn võ thảy đều thất sắc. Bỗng nghe Chung hậu nạt lớn lên rằng:

- Ai dám xông vào động đến ta thử coi?

Nói rồi lại chỉ Tề vương mà mắng rằng:

- Người chẳng phạm đến cọp, thì cọp có đâu dám ăn người, bởi Cao phi độc ác, buộc lấy tội chết cho mình, mi là đứa hôn quân thất chánh, lại còn bênh vực đứa gian phi, ta là Chung Vô Diệm đây, mi dám chọc tới ta, thì ta ắt đánh chết mi luôn thể.

Tề vương nghe nói thất kinh, trong lòng khiếp sợ, không biết liệu làm sao; bỗng có quân sư Yến Anh bước ra tâu rằng:

- Tôi xét lại việc ấy, chẳng phải là lỗi của Chung nương nương, vậy xin để cho tôi nghiệm lại bình độc dược mà coi, thì tường trong đục.

Tề vương nói rằng:

- Nếu Tiên sanh biết đặng bình rượu độc ấy thì nói cho trẫm nghe.

Yến Anh liền lấy bình rượu rót ra mà coi hồi lâu mà tâu rằng:

- Rượu này màu nó xanh, mùi bay lên khó chịu, ngửi cái hơi nó thì đà xuất hạn, hễ ai uống nhầm thì nội trong một giờ ba khắc phải bỏ mạng, ấy là La Hồng liên mà tẩm với rượu, thiệt là độc mười phần, may mà Nương nưong biết đặng, ấy cũng là phước lớn của triều đình; nay gian phi thác rồi, thì cũng là đáng tội; Bệ hạ chẳng cần truy cứu nữa làm chi, xin hãy bỏ qua mà tha cho Quốc mẫu cho rồi, ấy thiệt là nước nhà may mắn mà bá tánh cũng may lắm.

Tề vương nghe nói làm thinh hồi lâu rồi kêu Chung hậu mà nói rằng:

- Dẫu cho Cao phi có quấy đi nữa, thì mi cũng phải vào trào tâu cho trẫm biết, đặng trẫm bắt nó trị tội, có lẽ nào mi dám tự chuyên đánh chết nó đi, thiệt mi khi trẫm thái quá, và cũng chẳng kiêng phép nước, lấp lý luận ra, thì tội mi đáng thác đã đành, nhưng mà trẫm nghĩ vì mi trừ yêu quái có công, nên trẫm dung cho mi tội thác, còn tội sống thì trẫm phải trừng, nay trẫm đẩy mi vào chốn Lãnh cung, mi phải tuân lời.

Chung hậu tạ ơn rồi cởi áo rồng ra, mặc đồ thường đi theo cung quan vào chốn Lãng cung mà chịu tội. Vào đến nơi bốn nphía lạnh lùng, trong ngoài tối tăm, đêm ngày không phân biệt, rất nên khổ sở.

Chung hậu bèn ngước mặt lên trời vái rằng:

- Nếu tôi có phần làm Chiêu dương hoàng hậu, thì xin cho tôi ra khỏi chốn này cho sớm, bằng mà mạng lý của tôi đã hết, thì cho tôi chết cho rồi, cho khỏi chịu vòng cực khổ.

Nói về bà Lê San Thánh mẫu, ngày kia đang ngồi trong động , bỗng đâu mắt máy thịt run, bèn co tay toán quẻ thì biết Mạo đoan tinh mắc nạn, bị biếm vào Lãnh cung, liền đòi Hỏa đức tinh quân đến dạy sai mười hai vị hỏa long kíp xuống phàm trần cứu độ Chiêu Dương, lại sai hai mươi bốn tên ma nữ xuống phục thị đêm ngày.

Từ ấy chốn Lãnh cung đêm ngày sáng suốt, trong ngoài ấm áp, chẳng còn lạnh lùng như trước nữa, bữa ăn bữa uống có hai mươi bốn tên ma nữ lo lắng sẵn sàng, miếng ngon vật lạ chẳng thiếu chi, từ đó Nương nương mới đặng thanh nhàn, an lòng ở chốn Lãnh cung chờ cho tai qua nạn khỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.