Chuyện Đêm Vong Xuyên Đường

Chương 26: Ngoại truyện 2



TRĂNG TRUNG THU

Thắm thoát đã đến rằm tháng tám, tôi đang ở sân sau của Vong Xuyên đường.

Tay tôi nâng một chén rượu đầy, trước mặt bày một bàn hoa quả, ở giữa còn có một chiếc đĩa đựng bánh trung thu, bên cạnh là Dao đang cười hì hì, và Thanh Minh đang tự rót rượu cho mình.

Tôi nghĩ mình đã chuếnh choáng say, nếu không sao lại có thể ngửi thấy mùi hương hoa quế thơm ngào ngạt được?

Trong sân này làm gì có cây quế nào?

Nhưng khi ngửa cổ uống cạn chén rượu thì rõ ràng tôi thoáng nhìn thấy có một cây quế.

Nó đang sừng sững trong gốc sân, và không phải là ảo giác của tôi.

Trên cây chi chít những đóa hoa li ti, từ đó tỏa ra mùi thơm mà tôi vừa ngửi thấy ban nãy.

- Đúng là Trung Thu không thể thiếu hương hoa quế… – Tôi hít một hơi dài đầy mãn nguyện.

Dao đến bên, nhấp một ngụm rượu trong chén của tôi, nở nụ cười ranh mãnh rồi gối đầu lên chân tôi. Yêu quái rốt cuộc vẫn là yêu quái, thi thoảng vẫn nổi hứng muốn trêu chọc, liền vỗ vỗ lên đầu anh:

- Mimi, đi xem đèn không?

- Được! – Hình như không phát hiện ra cách gọi của tôi nên anh chàng đang gối trên đùi tôi không nhúc nhích, đồng ý luôn. Tôi nén cười, đợi anh phản ứng.

- Này, em vừa gọi anh là gì? – Cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường, Dao giận dữ đùng đùng – Em mới là Mimi! Cả nhà em là Mimi! Đừng có lấy cái tên tầm thường đó ra gọi bản thiếu gia!

- Nhà em chỉ có mình em thôi! – Tôi bình tĩnh đáp.

Dao hình như biết mình lỡ lời nên vội cười ha ha át đi, tỏ ra ân cần quan tâm hơn đến tôi.

Xem ra yêu quái cũng biết áy náy.

- Được rồi, bản thiếu gia dẫn em đi xem đèn nhé! – Dao quay đầu lại nhìn Thanh Minh – Này!

Thanh Minh liếc Dao một cái, rồi khẽ ngoắc tay về phía cây quế như để gọi thứ gì.

Rất nhanh chóng, phía sau cây quế có một người bước ra, nếu nhìn kỹ thì cũng không thể coi đó là người.

Đầu thỏ mình người, thân mang khôi giáp, mình choàng bào đỏ, trên mũ còn điểm xuyến mấy quả cầu bông rung rung theo những bước đi, gương mặt hãy còn đỏ bừng bừng, đôi mắt to trong lay láy như hai hạt đậu đen, toát lên một vẻ anh dũng mà đáng yêu.

Nó bước tới trước mặt Thanh Minh, hơi nhún mình một cái, hình như là tỏ ý chào.

Thanh Minh khẽ gật đầu, coi như đáp lễ.

Tôi kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt rơi ra ngoài.

- Thố Nhi Gia[3]!

[3] Thố Gia Nhi: Tức Thỏ Ngọc trên cung trăng theo truyền thuyết. (ND)

Không phải tôi chưa từng nhìn thấy thỏ, chỉ là chưa bao giờ tôi gặp một con thỏ cao bằng đầu người, lại còn biết nói chuyện, đi đứng như Thố Nhi Gia này. Tôi phấn khích tới mức chạy tới sờ sờ hai cái tai dài của nó, có điều vì chưa biết tính khí vị thần tiên này thế nào, nên đành nén sự phấn khích đó lại, không dám khinh suất.

Đồng tử của Thố Gia Nhi đảo một vòng, đi thẳng qua Thanh Minh để đến bên cạnh tôi, ngửi ngửi. Tôi ưỡn ngực đứng thẳng, không dám nhúc nhích, chỉ sợ chẳng may mà chạm phải Thố Nhi Gia, ngộ nhỡ bị cắn cho một miếng thì kẻ người trần mắt thịt như tôi chắc không chịu nổi.

Nó dường như đã ngửi đủ, bèn dừng lại để chào hỏi Dao đang đứng kề bên:

- Dao huynh đệ, bao năm không gặp rồi! Dạo này thảnh thơi nhỉ?

Dao cũng nhiệt tình chào hỏi nó, xem ra là cặp anh mèo em thỏ này rất hợp nhau.

Mục đích gọi Thố Nhi Gia ra đây là để nó dẫn chúng tôi đi ngắm hoa đăng, cho nên sau khi hàn huyên vài câu, mọi người cũng không hề rề rà nữa, chuẩn bị xuất phát.

Thố Nhi Gia nguẩy mông đi lên dẫn đầu, lộ rõ vẻ đáng yêu. Thanh Minh đi bên cạnh nó, thân hình vững chãi. Bóng dáng một người một thỏ đó cực kỳ tương phản, thật là đáng yêu.

Tôi đi theo sau mà nhìn bọn họ, mặt mày rạng rỡ, suýt chút nữa bật cười thành tiếng, may mà Dao giật giật một cái, mới kịp thời nén cười lại.

Đúng rồi, phải cung kính, người ta là thần tiên mà.

Tôi mải nhìn Thố Gia Nhi nên hoàn toàn không chú ý đến cảnh vật hai bên, chỉ nghe thấy Thanh Minh nói “Đến rồi”, lúc ấy mới nhận ra mình đang ở trên đường phố nhộn nhịp.

Đèn đuốc sáng rực khắp nơi, những ngọn đèn xanh đỏ, đủ mọi kiểu dáng treo đầy hai bên đường, khiến người ta cảm giác choáng ngợp.

Vấn đề là tôi nhớ ra mình chưa ra khỏi sân sau của Vong Xuyên đường.

Thế giới này quả nhiên không thể đánh giá theo cách bình thường.

Nhưng thôi bỏ qua, đó đâu phải là vấn đề quan trọng. Nắm chắc hiện tại, hưởng thụ những thú vui trước mắt mới là điều quan trọng nhất.

Thố Nhi Gia không biết đã chạy đi chốn nào, bên cạnh tôi chỉ còn lại Dao và Thanh Minh. Tôi nhìn đông ngó tây, “ý định xấu xa” vẫn chưa dẹp hẳn, trong lòng hơi hối hận vì khi nãy không kịp thừa cơ sờ thử tai nó xem sao.

Dao bẩm sinh ưa náo nhiệt, đường phố đông đúc sầm uất khiến anh cực kỳ phấn khích, chạy qua chạy lại trên phố, thi thoảng còn chỉ trỏ những đồ vật kỳ lạ, rồi rối rít gọi tôi qua xem.

Thanh Minh vẫn bình thản như mọi khi, dường như hết thảy cảnh vật trước mắt đều không lọt vào mắt anh. Tôi vừa thầm lườm anh vừa cảm thấy hơi hiếu kỳ, khồng biết trên đời này có chuyện gì có thể khiến anh chàng này ngạc nhiên không?

Trong lòng thầm tưởng tượng ra cảnh Thanh Minh hò hét lôi tôi đi xem cái này cái họ, nhảy nhót tung tăng, nhưng lập tức tôi phải xua ngay đi ý nghĩ đó, bởi nó thực sự quá đáng sợ…

- Anh Dao!

Một tiếng gọi ngọt ngào như mật vang lên sau lưng chúng tôi, tôi cảm nhận được Dao ở phía sau hình như hơi rùng mình một cái.

- A ha ha, anh chợt nhớ ra anh quên đồ trong tiệm. Anh đi về lấy nhé!

Dao chạy mất tăm mất tích, đương nhiên, chủ nhân của giọng nói ngọt ngào đó cũng không cam chịu, lập tức đuổi theo Dao. Xem ra lần này Dao không dễ dàng trốn thoát được.

Nhìn dáng vẻ trốn chui trốn lủi của Dao, tôi thầm than “Không phải là anh nợ tình người ta đấy chứ Dao?”.

Tôi đang suy nghĩ lung tung thì bất chợt có ai đó vỗ mạnh lên vai một cái, suýt nữa làm tôi bị trật khớp!

- Ui da! – Tôi ôm vai, đang định nhìn xem kẻ nào ác ôn như thế mà giữa chốn đông người lại muốn biến người ta thành bao cát như thế. Định thần nhìn lại, hóa ra là một “cô gái” cực kỳ xinh đẹp, ánh mắt long lanh đang nhìn tôi.

- Tiểu Hạ cô nương! Lâu rồi không gặp!

- …

“Cô gái” thấy tôi ôm vai nhăn nhó, hình như hiểu ra mình hơi quá tay, bèn nói có phần hối lỗi:

- Xin lỗi nhé, ta chỉ mới dùng chút công lực nhỏ, chẳng ngờ làm cháu bị đau rồi.

Qua cái vỗ vai ấy, tôi chợt nhớ ra người phụ nữ này là ai.

Tết Nguyên Tiêu, Dao đã dẫn tôi đi tham dự buổi tụ họp của gia tộc mèo, khi đó có một phụ nữ hào sảng ngút trời, sức mạnh vô biên, chỉ thân mật vỗ vai Dao một cái mà chẳng khác nào đóng đinh anh vào trong đất, khiến người đang đứng bên cạnh anh quan sát là tôi, nhất thời cũng thấy hơi sờ sợ.

- Hóa ra là bác gái, lâu rồi không gặp lại bác nhỉ? – Tôi sực tỉnh…

Cũng chẳng thể trách trí nhớ tôi kém, bởi bác gái đang đứng trước mặt tôi đây không giống chút nào với một từ “bác gái” bình thường. Hình như lần này trông bà còn trẻ trung hơn cả lần gặp trước, nhận ra được mới là lạ chứ.

- Ha ha, cháu nhớ ra rồi chứ! – Bà liếc mắt, cười với Thanh Minh bên cạnh, thói quen lại vỗ vào vai anh một cái. Dường như chợt nghĩ ra chuyện gì, bà vừa cười vừa chạy biến.

- Tiểu Hạ cô nương, chúng ta gặp nhau sau nhé!

Tiếng vẫn còn mà người thì đã mất hút. Nếu như gia tộc mèo không phải có sở trường chạy cự ly ngắn, thì cũng có khả năng di chuyển tức thời.

- Đi thôi! – Thanh Minh nhìn tôi, hơi mỉm cười.

Tôi giật mình trước nụ cười đường đột của anh, lúc này mới nhận ra chỉ còn lại hai chúng tôi.

Điều này khiến tôi hơi căng thẳng, trong lòng hơi bối rối.

- Vâng.

Tôi cúi đầu, im lặng đi theo anh.

Những lúc ở một mình bên cạnh Thanh Minh, tôi đều không biết nên nói gì. Anh lại không phải là người hay gợi chuyện, nên nhất thời không có gì để nói, không khí trở nên chùng xuống.

Chúng tôi chỉ lặng thinh bước đi, cũng chẳng rõ là đã đi bao lâu.

- Có cần nghỉ không? – Nghe anh hỏi thế, tôi ngẩng đầu lên.

Không biết từ lúc nào, chúng tôi đã ra khỏi phố đèn, đến bờ sông. Vầng trăng đêm Trung Thu đang soi bóng dưới nước, tròn vành vạnh khiến người ta cắn một miếng.

Tôi tìm một bậc thang đá bên sông, ngoan ngoãn ngồi xuống. Thanh Minh bên cạnh đột nhiên cười, nói:

- Anh nhớ trước đây em không ngoan thế này.

Thế có nghĩa là trước đây tôi rất nghịch ngợm, nhưng rõ ràng tôi luôn rất ngoan cơ mà.

Chỉ là…

Chỉ là hễ đối diện với gương mặt lạnh lùng của anh, em không biết phải nói gì…

Câu này đương nhiên tôi không nói ra, vừa khéo khi đó, từ thượng lưu trôi xuống rất nhiều hoa đăng, những chiếc đèn hoa sen trắng, tỏa ánh nến vàng nhạt, nhìn đẹp mắt vô cùng.

Có một chiếc trong đó bị dòng nước xô đến trước mặt tôi, có lẽ là vì bị cỏ rác lẫn trong nước quấn lại nên nó không trôi lên phía trước được, đang chìm dần xuống nước. Tôi đưa tay ra giúp nó thoát khỏi đám rong, tiếp tục xuôi dòng, sau đó mới quay đầu lại, hỏi anh:

- Trước đây em rất ồn ào đúng không?

- Khiến người ta lo lắng.

- Hả?

Còn chưa kịp cự nự, tôi đã bị người ấy nhẹ nhàng ôm lấy.

… Chuyện gì thế này?

Tôi lặng người đi, không hiểu, nhưng vẫn để mặc anh ngả đầu lên vai mình.

- Cho anh dựa một chút nhé.

Hơi thở ấm nồng lướt qua vai tôi.

- Anh hơi mệt…

Mệt rồi, vậy hãy mau quay về nghỉ ngơi đi.

Tôi nghĩ mình nên nói thế, nhưng lại chẳng nói được gì, chỉ khẽ khàng ôm anh.

Cho dù chỉ có thể trở thành chỗ dựa cho Thanh Minh trong giây phút ngắn ngủi này, nhưng vậy là quá đủ rồi.

Không bao lâu sau, Thanh Minh đã nhanh chóng rời khỏi vai tôi, trở lại dáng vẻ bình thường.

Bên sông loáng thoáng tiếng huyên náo, càng lúc càng gần. Tôi có một dự cảm chẳng lành.

- Ô, Tiểu Hạ cũng ở đây à? – Quả nhiên là tiếng của ông Hắc Vô Thường kỳ cục.

- Lâu rồi không gặp, gần đây vẫn khỏe chứ? – Dịu dàng trong trẻo, là tiếng của Cửu Viễn.

- Meooo..

Còn đây chắc chắn là tiếng của Tiểu Lạc, có Tiểu Lạc có nghĩa là Bạch Vô Thường cũng ở đây.

Tôi vẫy tay chào họ, quả nhiên, Tiểu Lạc đang ngoan ngoãn nằm trên vai Bạch Vô Thường, gương đôi mắt to tròn nhìn sang bờ bên chúng rôi.

Tết Trung Thu này, xem ra chắc chắn sẽ rất náo nhiệt đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.