Chuyện Đêm Vong Xuyên Đường

Chương 3: Chuyện thứ hai: Người mặt ngọc



“Sau khi có được khuôn mặt của Cửu Viễn, ta phát hiện những thứ mình muốn ngày càng nhiều, ta muốn có giọng nói của nó, muốn có trái tim của nó…”

Cửa hàng đồ cổ thường có một số khách quen, cứ cách dăm ba ngày lại tìm đến, có thể không mua gì mà chỉ ngồi chơi uống trà nói chuyện phiếm, trong số đó có không ít người rất thú vị.

Cửu Viễn là một trong số đó.

Anh luôn đeo một chiếc mặt nạ bằng ngọc, không có ngũ quan, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt. Lần đầu tiên nhìn thấy anh, tôi giật cả mình, sau này gặp nhiều lần nên cũng dần quen.

Tôi rất tò mò về tướng mạo của anh, cho nên thường không kìm được dán mắt vào chiếc mặt nạ đó. Cửu Viễn là một người rất hòa nhã, cho dù phát hiện tôi đang nhìn chằm chằm vào mặt mình, anh cũng không hề tức giận, ngược lại còn thường xuyên nói chuyện với tôi. Về điểm này, anh ta quả thực hơn Dao rất nhiều. Cho nên tôi rất quý Cửu Viễn, mỗi lần anh đến cửa hàng, tôi đều thấy rất vui.

Cửu Viễn thường đến vào dịp cuối tuần, anh nói mình là viên chức nhà nước.

Tôi không biết bây giờ có cơ quan cho phép nhân viên đeo mặt nạ đi làm. Hoặc cũng có thể, mỗi khi đi làm, Cửu Viễn không đeo mặt nạ chăng?

Lại là một ngày cuối tuần, việc buôn bán của cửa hàng không được tốt lắm, đường phố bên ngoài chỉ lác đác vài người qua lại. Thanh Minh không ở đây, tôi nằm bò ra bên quầy, vừa thầm trách móc Dao lười biếng chỉ biết ngủ, vừa đếm cừu giết thời gian.

Đúng lúc này, Cửu Viễn bước vào, nhìn thấy dáng vẻ nhàm chán của tôi bèn bật cười. Giọng của anh rất êm tai, đáng tiếc là không thấy được nụ cười.

- Để tôi kể chuyện cho em nghe nhé – Cửu Viễn nói.

Tất nhiên tôi rất vui, bê ghế đến mời anh ngồi, nghe anh chậm rãi kể.

Đã lâu lắm rồi, dưới thời Dân Quốc, có hai anh em tuy cùng cha khác mẹ, nhưng tình cảm vô cùng khăng khít, người em rất quấn quýt người anh, người anh cũng rất yêu thương người em.

Vốn dĩ mọi chuyện đều tốt đẹp.

Chỉ là, người em sinh ra đã có dung mạo vô cùng đẹp đẽ, còn đẹp hơn cả con gái, đặc biệt là khuôn mặt, giống hệt người mẹ làm thiếp của mình.

Xưa nay vẫn nói hồng nhan là mầm họa, cho dù là đàn ông cũng không phải ngoại lệ.

Người em vốn là một người cực kỳ thanh cao, ở bên ngoài thường bị lũ vô lại coi là con gái và chọc ghẹo. Sau này, anh ta không thể chịu đựng thêm được nữa bèn đi học một chút võ công, dạy cho bọn vô lại một trận, từ đó về sau chẳng có ai dám kiếm chuyện với anh ta nữa.

Đáng tiếc là thế gian này luôn có những kẻ “Ghen ăn tức ở”, nhìn anh em nhà người ta tình cảm thắm thiết, trong lòng lại thấy khó chịu, ghen tức, lời qua lời lại, thậm chí còn đồn đại những tin đồn chẳng tốt đẹp gì về quan hệ giữa hai anh em… Người em cực kỳ tức giận, cũng may là người anh không thèm để ý.

Nói đến đây, Cửu Viễn lại thở dài, có vẻ vô cùng căm hận những kẻ độc mồm độc miệng đó.

Hai anh em họ ở bên nhau từ bé tới lớn, chơi cùng nhau, sống cùng nhau, chưa bao giờ phân chia trưởng thứ sang hèn. Người anh cũng chưa bao giờ ỷ vào thân phận của mình mà bắt nạt em, có cái gì cũng phần cho em một nửa, cho dù lớn rồi cũng vẫn không thay đổi thói quen đó.

Đáng tiếc là trên thế gian này, có một thứ không bao giờ có thể chia sẻ được với người khác, đó chính là tình yêu.

Sự tình nói ra thì đơn giản. Gia đình sắp đặt hôn sự cho người anh, vị hôn thê chính là cô con gái độc nhất của ông chủ cửa hàng vải bên cạnh. Người con gái này tuổi vừa đôi tám, đương tuổi xuân thì, còn nhỏ hơn người em hai tuổi. Cô gái tên là Lăng, lúc còn nhỏ thường chơi đùa cùng cả hai anh em, vốn là bạn thanh mai trúc mã. Người anh đương nhiên rất vui mừng, so với việc phải lấy một người con gái mà anh chưa từng biết mặt thì được lấy Lăng vẫn tốt hơn rất nhiều. Huống hồ Lăng lại là con gái độc nhất, lấy được cô thì đương nhiên sẽ trở thành người thừa kế của cửa hàng vải. Cả gia đình đều vui mừng phấn khởi, chỉ trừ người em.

Người em và Lăng vì tuổi tác gần nhau, từ nhỏ đã thân thiết, lâu ngày dần dần tình cảm trở nên sâu đậm. Người lớn hai nhà thường hay trêu đùa gán ghép, ngày qua tháng lại, người em cũng có chút cảm mến. Ai ngờ người con gái nhà bên ấy sắp lấy chồng, mà tân lang lại là người anh trai yêu quý. Cảm giác của người em, chẳng cần nói ra cũng có thể biết được là như thế nào. Trong con mắt người ngoài, dù sao mình cũng chỉ là con thứ, người em chẳng còn cách nao khác, chỉ biết một mình sầu tủi mà thôi.

Lâu dần, người anh chợt phát hiện ra người em chẳng còn bám dính lấy mình như xưa nữa, mỗi lần gặp thường trốn tránh anh, mỗi ngày ăn xong thường nhanh chóng trở về phòng riêng. Vì lẽ gì thì cũng không khó đoán, nhưng đó là chuyện lớn của cả đời người, đâu có thể nhường cho em trai được? Vì thế cho nên quan hệ giữa hai anh em họ dần dần nguội lạnh mà xa cách.

Không lâu sau, cả nhà tổ chức đám cưới linh đình cho người anh.

Giờ ván đã đóng thuyền, người em cũng đành từ bỏ mối tình riêng. Vốn dĩ người em có dung mạo tuấn tú, gia cảnh giàu có, cũng không ít nhà đã đánh tiềng cầu thân, người cha rất yêu thương cậu con trai nhỏ, nên đã chọn cho anh ta một cô dâu xinh đẹp đợi ngày thành thân.

Nếu như sự tình phát triển thuận lợi như thế thì hai anh em họ nhất định sẽ êm ấm hòa thuận sống cùng nhau.

Nhưng cuộc đời luôn có những điều không như ý muốn.

Người anh vẫn luôn cảm thấy người vợ mới cưới chưa dứt tình với người em, thậm chí hai người chỉ nhìn nhau một cái anh ta cũng nghi ngờ bóng gió. Kỳ thực chuyện đó cũng hợp lý thôi, người em quá tuấn tú, khi đi ra ngoài các dì các cô nhìn thấy đều đỏ mặt. Người anh không có cách nào khác, cả ngày dù chẳng có việc gì cũng mắng nhiếc vợ, trút giận lên đầu cô. Tính tình người vợ cũng cứng cỏi ngang ngạnh, anh không cho tôi làm tôi cứ làm, cho nên cô càng ân cần với người em.

Người em là một người thông minh sáng suốt, trước sự đối đãi của chị dâu, anh chỉ luôn tỏ ra lịch sự nhã nhặn, không hề dám trái lễ dù chỉ một chút. Nhưng càng như vậy, chị dâu càng thấy anh đáng yêu. Dù gì trước đây hai người cũng là thanh mai trúc mã, khi trước còn nhỏ nên cô không hiểu rõ lòng mình, nhưng giờ ngày ngày tiếp xúc, rốt cuộc cô đã thực sự đem lòng yêu em chồng mất rồi.

Tình yêu đến muộn vô cùng mãnh liệt, Lăng cũng ngốc nghếch, có một đêm, bỗng chạy vào phòng của em chồng. Nào ngờ, người anh trai vốn đã theo sát sau cô, chỉ chờ cô chạy vào phòng em trai là xuất hiện để bắt quả tang.

Tuy rằng hai người không hề làm gì, nhưng bị người khác bắt gặp trong hoàn cảnh như vậy thì cũng chẳng còn thể diện gì nữa. Khi ấy người em lao ra ngoài, từ đó trở đi không thấy quay trở lại nữa.

- Vậy anh ta đi đâu? – Tôi hỏi Cửu Viễn.

Cửu Viễn im lặng, tôi không biết dưới chiếc mặt nạ bằng ngọc kia là vẻ mặt gì, nhưng tôi đinh ninh rằng, hẳn đó phải là vẻ mặt u buồn.

Người em xấu hổ, phấn uất vô cùng, bèn chạy ra ngoài. Người anh cũng gấp rút đuổi theo.

Chỉ còn Lăng ở lại, vừa xấu hổ vừa tức giận, cuối cùng uất ức u sầu, chẳng bao lâu sau thì qua đời.

Hai đứa con trai mất tích, con dâu mới thì qua đời, hỷ sự biến thành tang sự, đúng lúc người trong nhà cảm thấy bi thương khôn xiết thì có người nói bắt gặp người em ở bên ngoài, gọi anh ta về nhà nhưng anh ta không chịu. Người nhà vội vàng đi theo hướng mà người kia mách, nhưng chẳng thấy người em đâu.

Từ đó về sau, không ai gặp lại hai anh em họ nữa.

Cửu Viễn kể đến đây thì không chịu kể tiếp.

Sau đó thì sao? Hai anh em họ ra sao? Tôi rất tò mò, đương nhiên tò mò hơn về chuyện người em đẹp trai kia đã đi đâu.

- Chuyện sau đó thì chẳng có gì hay cả – Cửu Viễn thờ ơ đáp.

Ánh đèn khi mờ khi tỏ chiếu lên chiếc mặt nạ của anh, bạch ngọc ánh lên loang loáng như có một tầng ánh sáng dịu dàng bao phủ, khiến tôi không kìm được ý nghĩ, khuôn mặt đằng sau chiếc mặt nạ kia của Cửu Viễn ắt hẳn phải vô cùng tuấn tú.

Trước sự khẩn cầu năn nỉ của tôi, Cửu Viễn kể tiếp câu chuyện này.

Em có biết vì sao người em không chịu quay về không?

Bởi vì người em đã không còn mặt mũi mà quay về. “Không còn mặt mũi”, không phải nghĩa là mất thể diện, mà thực sự không còn mặt mũi.

Năm đó, khi người anh đuổi kịp người em, giữa hai người đã xảy ra giằng co, và người anh đã lột da sống gương mặt của người em.

Mặt người bị lột da sống cảm giác sẽ như thế nào?

Rõ ràng mới cuối tháng tám, sao tôi lại thấy ớn lạnh toàn thân, giọng của Cửu Viễn vẫn bình thản, tựa như đó chỉ là một chuyện hết sức bình thường.

Người anh lột mặt của người em ra, dán lên mặt mình, cho nên anh ta đã biến thành người em. Cho dù như vậy, anh ta vẫn không thể học được giọng nói và vóc dáng của người em, vì thế anh ta không dám quay về nhà. Người em mà người ta nhìn thấy kỳ thực lại chính là người anh.

Vậy người em thì sao? Một người không có gương mặt sẽ như thế nào? Tôi chẳng dám nghĩ tiếp.

Trong ý thức của tôi, dung mạo của Cửu Viễn cùng với gương mặt của người em mà tôi tưởng tượng ra đã dần dần hợp lại làm một. Đó thực sự là một gương mặt rất đẹp, trong đôi mắt tràn đầy sự bi thương. Sau đó biểu cảm trên khuôn mặt ấy dần dần thay đổi, bắt đầu là sợ hãi, sau đó là không thể tin nỗi và méo mó, tiếp theo vẻ mặt dần dần trở nên đau khổ, cuối cùng là máu thịt bầy nhầy…

Tôi nhắm chặt mắt, chìm đắm trong nỗi đau khổ chỉ nhìn mà không làm gì được, không có cách nào thoát ra.

Một bàn tay vuốt lên mặt tôi, nhẹ nhàng day day trên đầu mày đang nhíu lại của tôi.

- Đó đâu phải là em – Cửu Viễn khẽ nói – Đó đâu phải là em, cho nên, tỉnh lại đi.

Khuôn mặt đó liền rời khỏi ý thức của tôi.

Tôi mở mắt, Cửu Viễn đã trở lại dáng vẻ bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Dường như chưa từng có gì xảy ra thật, trong không khí bình lặng, dòng suy nghĩ âm thầm cuộn trào.

Nhưng tôi biết đó không chỉ đơn giản là một giấc mộng.

Tôi không còn muốn biết dung mạo thực sự của Cửu Viễn nữa.

“Cốc!”, Dao gõ một cái vào đầu tôi.

- Tiểu Hạ, sao lại ngây người ra thế?

Chiếc ghế Cửu Viễn ngồi đã trống rỗng.

- Cửu Viễn…

- Cửu Viễn? – Con ngươi của Dao đảo qua đảo lại – Ơ, anh ấy có đến sao? Anh ấy đâu?

Đương nhiên có đến, mà vẫn ngồi suốt ở đây trong lúc Dao ngủ.

Câu tiếp theo của Dao làm tôi càng không hiểu gì.

- Tối nay bản thiếu gia có ngủ tý nào đâu, cũng chẳng nhìn thấy Cửu Viễn nào cả. Chỉ có em ấy, cả tối ngồi ngây ra, nhớ anh chàng nào hả?

Có lẽ chỉ là mơ thôi, một giấc mơ giống hệt như thật.

Tôi men theo đại lộ trở về nhà như mọi khi. Sáu giờ sáng, trời đã sáng bảnh rồi. Đây là khoảng thời gian rất “trong sạch”, đương nhiên tôi không chỉ nói đến không khí, đối với những người như tôi thì đây là thời điểm dễ chịu nhất trong ngày.

Ở đầu ngõ, ngay từ xa đã nhìn thấy căn nhà cũ khiến người ta phải kinh sợ, mấy ngày trước đột nhiên nó đổ sụp xuống trong đêm. Nhìn bề ngoài người bình thường sẽ cho rằng do xây dựng lâu ngày, không được tu sửa nên bị sập. Có lẽ là thọ mệnh của nó đã đến, hoặc là do sự ra đi của Hà Mục gây nên chăng? Còn về nguyên nhân thực sự thì không ai biết được.

Tim tôi nảy lên, bởi vì có một người đang đứng trước cửa căn nhà đó, lúc ẩn lúc hiện, không nhìn rõ được hình dáng. Hà Mục đã không còn, tuyệt đối không phải là anh ta, tuyệt đối không phải là anh ta. Tôi đưa tay nén chặt trái tim đang nhảy nhót trong lồng ngực, bước qua thật mau.

Người đó quay người lại, đột nhiên giơ tay kéo tôi, tôi giật mình, gần như ném cả túi xách vào mặt hắn.

Là ai?

Hắn đội một chiếc mũ rộng vành màu đen, vành mũ kéo xuống sùm sụp, khiến tôi không nhìn rõ được khuôn mặt.

- Trên người cô có mùi của nó… – Người đàn ông cất giọng khàn đục trầm trầm.

Chuyện gì thế này, chẳng nhẽ tôi gặp phải kẻ bệnh hoạn sao?

Tôi không hiểu gì cả, nhưng tôi có thể khẳng định, mình không hề quen người này.

- Xin lỗi, ông nhầm người rồi! – Tôi vùng khỏi tay hắn, cúi đầu cố chạy thật nhanh.

- Cửu Viễn… – Chất giọng khàn đục lại vang lên, dường như nó từ trong lồng ngực thoát ra.

Tôi vội quay đầu lại nhìn, phía sau vô cùng tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc trên những vòm cây.

Khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, chỉnh sửa xong bản thảo cần gửi, tôi liền lăn ra ngủ luôn.

Tôi nằm mơ, người đàn ông đội mũ đến đứng trước giường tôi, ánh mắt toát lên sự bi thương khôn xiết, nhắc đi nhắc lại lời xin lỗi tôi. Cuối cùng tôi cũng có thể nhìn rõ khuôn mặt của hắn, đó chính là khuôn mặt của Cửu Viễn mà tôi đã từng tưởng tượng ra! Đó là người anh đã lột da mặt em… Tôi rất sợ, cứ lùi mãi về phía sau, hắn giơ tay ra phía trước, bàn tay đẫm máu khua khoắng không ngừng trước mặt tôi. Tôi kinh hãi đến cực độ, phút chốc bỗng tỉnh lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.