Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chương 28




Sáng sớm hôm sau, ăn bữa sáng ở khách sạn xong Ôn Nhiễm đi theo Diệp Dĩ Trinh về nhà.

Đứng trước cửa, Ôn Nhiễm lại do dự lần nữa.Ngón tay đặt lên chuông cửa, nửa muốn ấn nửa lại không.Thế mà, một bàn tay từ sau vươn ra, thay cô nhấn xuống.Ôn Nhiễm nghiên đầu, nhìn thân ảnh cao lớn của người nào đó, rụt cổ lui.

"Chỉ là đến nói rõ mọi chuyện thôi mà, đừng sợ."

Anh gật đầu nháy mắt với cô, cửa cũng mở ra.Ôn phu nhân khoác một chiếc áo khoác mỏng đứng trước cửa, vẻ mặt lo lắng, thấy rõ người ở ngoài thì thoáng thẫn thờ, mãi một lát sau mới trấn định được.

"Chào cô, buổi sáng tốt lành."Diệp Dĩ Trinh lễ phép chào hỏi, Ôn Nhiễm ngẩng đầu lên nhìn vào mắt bà, cũng không dám nói gì.

Ôn phu nhân mỉm cười, vuốt vuốt mấy sợi tóc rối:"Mau vào đi."Bà ngập ngừng lấy hai tay xoa xoa má Ôn Nhiễm, độ ấm đó khiến cô khẽ nhíu mày,"Đông lạnh cả rồi sao?"

"Không có".

Ôn phu nhân nhẹ giọng hỏi:"Vậy là vì giận mẹ?"

"Không có."Khi nói chuyện, giọng cô đã hơi nghẹn ngào, trông rất ủy khuất.

Ôn phu nhân và Diệp Dĩ Trinh nhìn nhau cười, Diệp giáo sư xoa xoa đầu cô, nhìn bà:"Cô bé này tối qua đã ăn năn hối lỗi nhiều lắm, trong lòng đã không còn giận mẹ nữa chỉ là không có mặt mũi nói ra thôi."

Dứt lời Ôn Nhiễm trừng mắt liếc anh một cái.

Ôn phu nhân nhìn con gái, nhất thời như hiểu ra điều gì :"Vào phòng sách trước đi, mẹ muốn nói chuyện với Diệp tiên sinh."

Ôn Nhiễm hơi sửng sốt, nhìn mẹ, lại nhìn Diệp Dĩ Trinh, anh mỉm cười với cô, không sao cả.

Ngồi trên sô pha, Diệp Dĩ Trinh lại một lần nữa nhìn ra xung quanh, toàn bộ trong nhà, phòng sách là nơi xa phòng khách nhất.Tâm hơi rối loạn, anh hiểu được ý nghĩa của cuộc nói chuyện lần này.Ở GP công tác bao nhiêu năm, qua không biết bao lần đàm phán làm ăn, nhưng mà chưa bao giờ có cảm giác như lúc này, giống như là.... hồi hộp?

Ôn phu nhân ngồi đối diện, lịch sự cười:"Nói thật, hiện tại tôi cũng không biết phải xưng hô với thầy như thế nào, là thầy Diệp, là Diệp tiên sinh, hay là...?

Diệp Dĩ Trinh đặt chén trà xuống, nhẹ giọng nói:"Gọi cháu Dĩ Trinh là tốt rồi."

Ôn phu nhân nhìn anh, lắc đầu:"Tuy là đêm đó tôi biết Ôn Nhiễm đưa thầy đến là có ý tứ, nhưng mà tôi vẫn không rõ, là bạn của Hành Chi, tại sao, lại biết Nhiễm Nhiễm nhà này...?Dừng một chút, Ôn phu nhân cười cười:"Tôi thực sự muốn hiểu rõ."

Diệp Dĩ Trinh khẽ cười:"Cháu hiểu.Mối quan hệ này, cũng giống như chuyện tình cảm, cháu phải qua một thời gian mới xác định được, cũng không biết phải nói rõ với cô như thế nào."

"Thực ra, Ôn Nhiễm không phải là một người quá nổi bật, cháu lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy là ở trên lớp, nhưng mà lần đầu chú ý tới, là khi gặp ở Ôn gia."

Ôn phu nhân sửng sốt:"Ôn gia?"

Đúng thế, Ôn gia.Ôn gia và Diệp gia quan hệ không phải ít, Ôn Khác và Diệp Tán đều làm chung trong một sư đoàn.Sư trưởng, chính ủy đương nhiên là phải hợp tác ăn ý với nhau.Diệp Tán tiến quân sớm hơn Ôn Khác một năm, nhưng hai người lại cùng được điều đến quân khu công tác, tám mươi năm cống hiến hai người đều được trao tặng quân hàm tướng quân.Chẳng qua, Diệp Tán thích yên tĩnh, nên chuyển lên vùng núi cao ở lại, chia tay với lão chiến hữu từ đó.

Diệp Dĩ Trinh làm việc ở thành phố B, thường xuyên phải thay cha đi thăm Ôn Khác.Ngày ấy đang cùng Ôn Hành Chi họp ở thành phố T, lại nghe nói Ôn lão gia sinh bệnh cho nên vội vã cùng Ôn Hành Chi trở về.Hóa ra là khổ nhục kế, mục đích là để cho cháu gái nhỏ về nhà.Anh nhìn thật không thể không liên tưởng đến cha mình, thở dài một hồi.

Cũng chính tại nơi này anh gặp Ôn Nhiễm, anh đứng ở chỗ quẹo lầu hai với lầu ba, chờ Ôn Hành Chi, ánh mắt lơ đãng đảo qua bắt gặp một thân ảnh màu vàng nhạt đi qua.Anh nhìn có chút quen mắt, đến khi cô bị chén trà nóng hắt vào cổ, cùng bà đi ra lấy thuốc, anh mới nhớ ra.Thì ra là cô gái nghiên cứu sinh hệ kinh tế, và dĩ nhiên cũng là ... cháu gái của Ôn Hành Chi?

"Không giấu cô, khi đó trong mắt cháu, cô ấy chắc có rất nhiều mâu thuẫn, nhất là với Ôn gia."

Ôn phu nhân cúi đầu:"Là lỗi của tôi, Nhiễm Nhiễm không thích Ôn gia, là tôi luôn khiến nó phải đến đó.Ba của nó vẫn luôn hy vọng như thế, nhưng mà suy nghĩ cho cẩn thận thì, dù là ba của nó cũng nhất định mong muốn nó sẽ thoải mái, vui vẻ."

Diệp Dĩ Trinh mỉm cười:"Thực sự cô và Ôn Nhiễm rất giống nhau."

Ôn phu nhân cũng khẽ cười:"Là nó giống cô."

Gặp phải chuyện gì khó xử thì cũng chỉ biết chôn trong lòng, mặc kệ có nhiều điều muốn nói ra.Dù biết rõ hai người phải sống dựa vào nhau nhưng mà, lại luôn giữ khó chịu trong lòng.Loại tâm tình phức tạp này không phải là do không tin tưởng, là chỉ vì, hai người đều trải qua đau lòng giống nhau, cho nên cũng không muốn đối phương vì thế mà khổ sở.

"Cho nên, cô ấy cần một người lúc đau khổ.Rất nhiều thứ cô ấy không thể nói với người khác có thể nói cùng người đó, bị thương, bị chèn ép có thể có người chở che, cũng không phải tự mình tùy ý chữa vết thương để bây giờ thành sẹo.Rất nhiều chuyện cô ấy không đủ dũng cảm để vượt qua, cho nên luôn cần một người dũng cảm thay cô ấy.Ôn Nhiễm vẫn còn trẻ nên cô ấy có tư cách để đạt được điều này."Diệp Dĩ Trinh nhìn thẳng vào mắt Ôn phu nhân, kiên định nói:"Điều đó, cô không thể cho cô ấy, vì hai người rất giống nhau."

Ôn phu nhân thấy lòng mình run lên, như một nỗi đau bị đụng đến.Bà không thể không thừa nhận người thanh niên này rất thông minh, cậu ôn hòa, lịch sự, cậu hiểu được hai mẹ con bà ở cùng nhau thực chỉ là khổ chung.Cậu rành mạch nói hết thảy, lại tràn ngập tự tin, đưa bà vào tình thế bắt buộc.Thực sự bà rất ngưỡng mộ khả năng của người này.

Nhưng mà nhìn sự cường thế của anh cũng khiến bà tức giận, bởi vì, bà không muốn con mình bị uy hiếp, mà phải được yêu, được nuông chiều.Nghĩ đến đây, Ôn phu nhân hơi hơi đứng dậy, hỏi:"Vậy còn cậu?Những điều đó, cậu có thể đem lại sao?"

Diệp Dĩ Trinh mỉm cười:"Nếu không thể, cháu sẽ không ngồi ở đây."

Khi Ôn Nhiễm từ phòng sách đi ra, Ôn phu nhân cùng Diệp Dĩ Trinh cũng đã nói chuyện xong, hai người đang ngồi trước bàn uống trà, nhìn không ra cảm xúc.Ôn Nhiễm đảo mắt qua lại, nhìn hai người phía trước lại băn khoăn.

Ôn phu nhân nhìn con gái đang quay tròn đôi mắt nhỏ liền hiểu ra, giả vờ tức giận gõ gõ trán cô:"Mẹ ở trong lòng chị hung dữ như vậy sao?"

Ôn Nhiễm le lưỡi, ngoan ngoãn ngồi xuống.

"Được rồi, Tiểu Diệp phải đi, còn không ra tiễn?"

Tiểu Diệp?Ôn Nhiễm mở to hai mắt, nhìn Diệp Dĩ Trinh đang ngồi đối diện, Diệp giáo sư khẽ mỉm cười, trông rất thanh thản, có vẻ như hội nghị bàn tròn đem lại kết quả tốt lắm.

"Chào cô, lần sau cháu lại đến."

Ôn Nhiễm theo Diệp Dĩ Trinh xuống lầu, mới đến cửa cầu thang, cô nhịn không được vội túm áo người nào đó, hỏi:"Thầy Diệp, thầy nói chuyện gì với mẹ em vậy?"

Xưng hô này làm cho Diệp giáo sư nheo mắt, bâng quơ đáp:"Không nói gì, chỉ là diễn văn nghệ qua lại thôi."

Ôn Nhiễm:"..."Cô dẹp lại xúc động,"Vậy thì, thầy Diệp, đi thong thả, không tiễn."Nói xong cô vội quay người trở về, đi chưa được mấy bước cổ áo đã bị một người kéo lại, cô thẹn quá hóa giận quay đầu lại, thấy người nào đó mắt cười thành một đường dài.

"Giận à."Câu nghi vấn, mà giọng điệu lại là của câu khẳng định, Diệp giáo sư gật gật đầu:"Không sai, có tiến bộ."

Ôn Nhiễm:"..."

Thấy người nào đó đang tức đến sôi máu, Diệp giáo sư hợp thời nói:"Được rồi, anh đi đây."

"Thong thả, không tiễn..."Người nào đó vẫn như cũ.

Đúng là một đứa nhỏ cứng đầu mà, Diệp giáo sư cười khẽ, cúi người ôm lấy cô, núi không theo thì mình phải theo núi vậy, câu này cũng thật là đúng:"Gặp lại."

Ôn Nhiễm gật gật, chăm chú nhìn sườn mặt anh trong chốc lát, rồi vươn tay ra ôm lấy:"Gặp lại."

Nhìn anh lên xe, nổ máy chuẩn bị chuyển bánh.Tuy là rời đi, nhưng trong lòng cô vẫn có một cảm giác thực ấm áp.Chuyện gì vậy?Ôn Nhiễm vỗ vỗ ngực, cố gắng làm cho mình bình tĩnh hơn.

"Ôn Nhiễm".Diệp Dĩ Trinh hạ cửa kính xe xuống, nhìn về khuôn mặt đỏ bừng của Ôn Nhiễm

Nghe anh gọi lớn một tiếng , khuôn mặt nhỏ nhắn vội chạy đến trước mặt:"Sao vậy ạ?"

Anh cầm tay lái, nhịn không được vươn tay ra chạm vào má cô:"Ngày nghỉ đừng đi ra ngoài vài ngày nhé."

"Làm gì ạ?"Cô tò mò hỏi lại.

Diệp giáo sư mỉm cười:"Không có gì, đến lúc đó sẽ nói cho em biết."

Nếu muốn đi, tất nhiên phải tiền trảm hậu tấu, nếu không lỡ mà con thỏ nhút nhát này bỏ chạy thì sao chứ.Diệp giáo sư đau đầu nghĩ.

Phiên ngoại

Có một ngày, Ôn Nhiễm ở MSN gặp Trình Bắc, Trình Bắc tốt nghiệp rồi làm ở một xí nghiệp tư nhân một thời gian, mấy hôm trước vì một số lí do cá nhân mà từ chức.Đang ở nhà tìm việc, cho nên Ôn Nhiễm vừa lên thấy chị liền hỏi vài nơi công tác.

Ôn Nhiễm:"Chị Trình Bắc tìm công việc được chưa?

Trình Bắc ( ngữ khí bình thản) : ừ, tìm được rồi.

Ôn Nhiễm (vui mừng) : Sao?Tìm được việc gì?

Trình Bắc: về trường cũ dạy học.

Ôn Nhiễm ( càng vui vẻ) : Vậy chị thực may mắn, bây giờ làm được giáo viên đại học B tiêu chuẩn rất cao.Chị chắc là làm trợ giáo trước?

Trình Bắc (mặt ngoài bình tĩnh) :ừ, trợ giáo.

Ôn Nhiễm: cho ai vậy?

Trình Bắc: Diệp Dĩ Trinh giáo sư.

Ôn Nhiễm:...

Trình Bắc:...

Ôn Nhiễm: Vậy chị thực bất hạnh.

Trình Bắc: ~~o(>_