Chuyện Người Không Biết

Chương 5



Trung tuần tháng bảy, ngày đại thọ ông cụ Trình gia, rượu ngon nhất ở thành phố C bày đầy mấy bàn. Ông cụ năm nay 79 tuổi, thân thể quắc thước. Nhà họ Trình thân bằng hảo hữu đều đến chúc mừng, khung cảnh náo nhiệt.

Phùng Tố mặc một bộ váy màu xanh lá cây, thêm áo choàng màu hồng cánh sen, bà vừa thoát thân khỏi đám thân hữu bên kia, vừa gọi điện thoại cho Trình Mực Lăng, "Mực Lăng, con đang ở đâu vậy?"

Hôm nay tự dưng lại tắc đường, Trình Mực Lăng hơi nhức đầu, "Mẹ, con sắp tới rồi."

"Tốt, đi đường cẩn thận." Phùng Tố tắt máy, quay người lại, liền thấy Trình Mực Dương đi tới.

"Bác dâu cả——" Trình Mực Dương mở miệng, "Mực Lăng còn chưa tới sao?"

Phùng Tố nhìn đứa cháu này, không phân cao thấp về ngoại hình với con mình, khắp mọi mặt sàn sàn nhau.”Đang bị tắc đường."

Trình Mực Dương gật đầu một cái, "Ông nội mới vừa hỏi, cháu đi nói với ông một chút, để lão nhân gia khỏi lo lắng."

Trình Mực Dương vừa đi, chị gái Phùng Tố đã tới, “Chị nghe nói gần đây Mực Dương làm rất tốt."

Phùng Tố nhếch khóe miệng, "Đúng vậy, Mực Dương vẫn rất xuất sắc."

"Em hãy mau khuyên nhủ Mực Lăng đi, cái tòa soạn đó đâu có chỗ nào cần nó phải tự mình làm? Lần này nó đi, Mực Dương liền lung lạc lớp già, về sau nó ——"

"Thôi mà chị, đều là người một nhà, Mực Dương có năng lực, chúng ta làm trưởng bối cũng nên vui mừng, vào chỗ ngồi thôi." Phùng Tố dùng mấy câu nói đã chặn được chị gái mình.

Trình Mực Lăng đến ngay trước lúc khai tiệc."Ông nội, chúc ông sinh nhật vui vẻ. Cái này là nhờ bạn cháu, mong là ông thích."

Ông cụ từ từ mở bức họa ra, "Được được, bức《 Bằng Trình Vạn Lý 》 (bay xa vạn dặm) này chính là sự kỳ vọng của ông đối với các cháu."

Trình Mực Dương ghé vào lỗ tai anh nhẹ giọng nói, "Tiểu tử ngươi lấy được từ chỗ nào đấy?"

Trình Mực Lăng cười khẽ, "Trùng hơp sao một người bạn của em là cháu Tiền tiên sinh, nên đã mời ông ấy vẽ lại lần nữa."

Hai cô con dâu nhà họ Trình đều tự thân tự lực, thọ yến khiêm tốn nhưng lại không mất thể diện.

Trình Mực Lăng cùng Trình Mực Dương nâng chén cộng ẩm.

"Chuẩn bị khi nào thì trở lại giúp anh đây?" Trình Mực Dương mở miệng.

"Anh, đâu có chỗ nào anh cần em giúp chứ, doanh thu của công ty hiện tại so với tháng trước cao hơn tới hai phần." Trình Mực Lăng vẻ mặt nhàn nhạt.

Trình Mực Dương cười cười, "Tòa soạn bên kia có cần giúp gì thì cứ nói, em trở lại sớm chút đi."

Ấn bản của tòa soạn Trình thị chỉ là một phần của bộ phận làm PR của Trình thị, mấy năm này, Trình thị đã sớm tính toán giải tán tòa soạn, nhưng không ngờ Thái Tử Gia của Trình thị đột nhiên nhảy dù vào, làm cho bên ngoài ngã bể cả mắt kiếng.

Sau khi thọ yến kết thúc, Trình Mực Lăng cùng cha mẹ tiễn khách. Sau đó anh lái xe cùng trở về với cha mẹ.

Vừa về đến nhà, Phùng Tố nghiêm giọng nói, "Mực Lăng, chúng ta nói chuyện một tý."

Trình Mực Lăng nhìn ba Trình một chút, mặt ba Trình không biến sắc.

"Tòa soạn thế nào rồi?" Phùng Tố hỏi.

"Tốt ạ." Trình Mực Lăng trả lời.

"Vậy thì tốt, tuần sau con phải về." Phùng Tố gằn từng chữ nói, giọng không có chút thương lượng nào.

"Mẹ, tòa soạn vừa mới bắt đầu, mà anh cũng xử lý công ty rất tốt, bây giờ con trở về thì người ngoài sẽ nói thế nào?"

Phùng Tố trong lòng vừa động, "Người ngoài có thể nói thế nào? Con được một nửa Trình thị, Mực Lăng, mẹ mặc kệ con muốn làm gì thì cũng đủ rồi, mau trở về đi."

Mười ngón tay Trình Mực Lăng xoay vòng vòng, "Yên tâm, ông nội còn mà." Một câu nói làm Phùng Tố lặng yên."Thật không biết con đang nghĩ cái gì nữa? Con cũng nên quyết định đi."

Trình Mực Lăng đưa tay lên vuốt trán, biết mẹ anh lại bắt đầu những lời lẽ nhàm chán rồi.

Ba Trình lấy một lý do, nói mình buổi tối uống rượu nhức đầu, liền vào phòng nghỉ ngơi.

Phùng Tố nói liên tiếp mười phút, nói từ bạn học nam nữ của bà cho đến hàng xóm chung quanh, "Mực Lăng, con có nghe không đấy, chủ nhật này mẹ mặc kệ con bận chuyện gì, con cũng phải ra mặt cho mẹ, nếu không con đừng hòng đi tòa soạn nữa."

"Đã biết, mẹ, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm một chút."

Chiêu này của Phùng Tố là lùi để mưu việc khác, “Không trở về công ty cũng được, vậy thì đi xem mắt cho mẹ đi.” Phùng Tố mới vừa đi mấy bước, "Con hết ho khan chưa? Thuốc con lấy hôm đó uống hết rồi chứ?"

Trình Mực Lăng ừ một tiếng, "Tốt lắm ạ."

Chủ nhật.

Thanh Thử và Tôn Viêm Viêm hẹn nhau đi ra ngoài ăn cơm. Thanh Thử muốn mua một đôi giày thể thao mới, đợi hai người mua xong đồ của mình thì đã là 2 giờ chiều rồi.

Thanh Thử lôi Tôn Viêm Viêm vào một tiệm cơm Tây.

Tôn Viêm Viêm đi dạo bằng giày cao gót 7cm cho tới trưa mà vẫn bước đi như bay.

Hai người ngồi xuống.

"Thanh Thử, cậu không phải là nhà lữ hành phóng khoáng lạc quan ư, sao thể lực còn kém hơn tớ vậy, mới đi chưa lâu mà."

Thanh Thử uống một ngụm nước, "Sao mà giống nhau được? Đi dạo phố so với đi du lịch thì mệt mỏi hơn nhiều."

Tôn Viêm Viêm cười to, "Cậu có phải con gái không đấy?" Cô ấy thở ra một hơi, "Thanh Thử, tớ cảm thấy, cậu nên kiếm đàn ông rồi nói chuyện yêu đương một chút đi."

Thanh Thử đang cầm cái ly, nước trong suốt nhẹ nhàng lắc lư, cô không nói gì.

"Cậu xem cậu đi, tốt nghiệp không đi tìm việc, cũng không tìm bạn trai, ba mẹ cậu không phàn nàn cậu sao?" Tôn Viêm Viêm cảm khái nói, "Cậu thế này là bất hiếu."

Thanh Thử run run khóe miệng, "Cũng đâu thể miễn cưỡng mình."

Tôn Viêm Viêm hừ một tiếng, "Thật không biết cậu thích kiểu đàn ông nào nữa."

Nhân viên phục vụ đi tới. Thanh Thử không nhìn thực đơn, "Một phần mỳ Ý, nước chanh."

Tôn Viêm Viêm nghe xong ánh mắt chuyển một cái, cầm lấy thực đơn, chỉ chỉ mấy món chính.

"Cậu đói lắm à?" Thanh Thử hỏi.

Tôn Viêm Viêm đưa danh sách món ăn cho nhân viên phục vụ, "Mỳ Ý và nước chanh thì không cần nữa."

Nhân viên phục vụ nhìn Thanh Thử một chút.

Tôn Viêm Viêm nói, "Nghe tớ đi."

"Theo cô ấy đi." Thanh Thử cười cười với nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ nhận đơn xong liền rời đi.

Một tay Tôn Viêm Viêm nâng má, "Thanh Thử, cậu thật không có tinh thần gì cả, lần nào đến đây cậu cũng gọi hai thứ này, đổi một loại khác đi biết đâu cậu sẽ thích."

Thanh Thử cười cười không phủ nhận , "Có lẽ thế chăng."

Tôn Viêm Viêm híp mắt, ánh mắt đột nhiên liền rơi vào một bàn ở phía trước.

Thanh Thử thuận thế quay đầu nhìn sang.

"Người này, tốc độ đổi khẩu vị cũng nhanh thật." Tôn Viêm Viêm buồn bã nói.

Trình Mực Măng hờ hững trò chuyện với cô gái đối diện. Cô gái đó gầy gầy xinh đẹp, phong cách trác nhã, chỉ mặc một bộ quần áo dài ngồi ở đàng kia thôi cũng đẹp đẽ động lòng người.

Ấn tượng đầu tiên của cô gái đối với Trình Mực Lăng cực tốt.

Thanh Thử đi vệ sinh thì nghe được một chất giọng rất dễ nghe.

"Thật là một Cực Phẩm Nhân Gian, nói năng lịch sự, phong cách lỗi lạc, tớ bắt đầu tin tưởng chuyện xem mắt này rồi đấy. Nói cho cậu biết, tớ nhất định phải nắm thật chặt cơ hội này."

Thanh Thử nghiêng đầu nhìn cô gái một cái, khóe miệng cười cười.

Cô gái cho cô một mắt ánh mắt thân thiện, ngắn ngủi trong một cái chớp mắt, cô gái lại cúi đầu rửa tay.

Thanh Thử trở lại chỗ ngồi, thấy Tôn Viêm Viêm cũng xong xuôi rồi, "Về đi."

Tôn Viêm Viêm nhìn cô, "Nhanh thế?" Ánh mắt của cô ấy còn nhìn về phía Trình Mực Lăng ở bàn bên kia, "Thanh Thử, cậu nói xem liệu bọn họ có thành hay không?"

Thanh Thử đưa tay nhấn chuông, không có quá nhiều hứng thú với vấn đề này. "Không rõ ràng lắm."

Nhân viên phục vụ tới thu tiền.

"Đi thôi." Thanh Thử cầm đồ rồi đứng lên.

Tôn Viêm Viêm nhún nhún vai, nhẹ nhàng lầm bầm một câu, "Tớ cứ cho là các cậu sẽ dây dưa với nhau cơ."

Thứ hai.

Tinh thần mọi người trong văn phòng đều hơi suy sụp. Đi họp, Trình Mực Lăng ngồi ở ngay phía trước phòng làm việc, anh nói không nhiều. Chu Mật nhất nhất báo cáo lại lượng phát hành của kỳ tạp chí đầu tiên, cùng với kết quả khảo sát thị trường.

Thành tích của kỳ "《 Đồ Trung 》đầu tiên không tệ, mọi người vất vả rồi."

"Lão đại, vậy có khen thưởng thêm không?" Có người đề nghị.

"Các bạn có đề nghị gì hay có thể nói với Chu Mật."

"Lão đại vạn tuế."

Cuộc họp kết thúc, Trình Mực Lăng rời đi trước. Mọi người liền thảo luận, sau cùng quyết định là thứ bảy đi nướng thịt dã ngoại, thuận tiện có hai ngày vui chơi.

"Có thể mang theo người thân đấy." Không biết người nào hô một câu.

Chu Mật quay lại báo cáo với Trình Mực Lăng.

Trình Mực Lăng suy nghĩ một chút, "Đông Sơn không tệ."

Ánh mắt Chu Mật nháy nháy, "Lão đại, đến nhà của anh hử?"

Trình Mực Lăng run run khóe miệng, "Để mọi người thả lỏng một chút."

Chu Mật nói tin tức cho mọi người thì tất cả mọi người kích động khác thường. Thanh Thử còn đang nhìn bản thảo.

"Thanh Thử, em thì sao? Có đi hay không?"

Thanh Thử vừa ngẩng đầu, ba chữ "Em không đi" đã ở trong cổ họng, thấy mọi người hưng phấn chờ đợi, cô lại mỉm cười, "Em không biết chỗ đó."

Chu Mật nở nụ cười giảo hoạt, "Không phải là cô và lão đại là lầu trên lầu dưới sao, để lão đại chở cô đi cho tiện."

Khóe mắt Thanh Thử giựt giựt, "Không dám."

Mấy ngày liên tiếp, Thanh Thử đều về rất muộn.

Buổi chiều thứ sáu, Trình Mực Lăng tìm cô.

Thanh Thử khẽ cau mày, "Lão đại có nói là tìm em có chuyện gì không?"

"Không có, có thể là chuyện bản thảo thôi."

Thanh Thử đến phòng làm việc của anh. Trình Mực Lăng ngẩng đầu lên.

"Sư huynh, tìm em có chuyện gì vậy?"

Ánh mắt Trình Mực Lăng rơi vào trên người cô, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, ánh sáng rực rỡ, Thanh Thử đứng chỗ đó có hơi chói mắt."Thanh Thử, vừa nãy Lý Hạo nói em không định ký hợp đồng với công ty." Con mắt sắc sảo của anh chợt trở nên rất sâu.

Trong lúc nhất thời Thanh Thử nhìn anh không rời mắt, "Sư huynh, nhà em không ở đây, có thể sau này em sẽ trở về quê nhà."

Trình Mực Lăng ngưng mắt nhìn vào con ngươi của cô, anh phát hiện, đáy mắt của Thanh Thử phiếm màu xanh dương nhạt, "Vậy sao." Anh nhẹ nhàng nỉ non một câu, như đang thắc mắc, cũng không hỏi thêm gì nữa."Chúng ta nói chuyện một chút. Lý Hạo rất muốn em ở lại tòa soạn bọn anh."

Thanh Thử hiểu ra, "Sư huynh, em không tính ký hợp đồng nhưng sau này em nhất định ưu tiên gửi bản thảo cho 《 Đồ Trung 》mà."

Lông mày Trình Mực Lăng nhướn lên, "Em nói gì cơ?"

Thanh Thử ngẩn người, cảm giác mình dường như rơi vào một cái bẫy.

"Cũng tốt, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài." Trình Mực Lăng nói lạnh nhạt.

Thanh Thử trừng mắt nhìn, lời nói này không sai, nhưng tổng thể thì hơi có chỗ không đúng.

"Tám giờ sáng ngày mai anh đợi em dưới lầu nhé."

Cô đã không nói lời cự tuyệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.