Chuyện Người Không Biết

Chương 9



Sau này Thanh Thử mới biết, cô gái ở giường dưới giường cô là bạn học với hai người kia, thừa dịp nghỉ hè ba người cùng nhau đi du lịch.

Cô nữ sinh này tên Tống Vi, ở cùng ký túc với cô bé kia.

Tống Vi nói không nhiều, không đọc sách thì nghe nhạc. Trịnh Giai đến tìm cô, "Đánh bài đi ——" nói xong nhìn về phía Thanh Thử, "Chị, cùng chơi đi."

Thanh Thử muốn cự tuyệt, Trịnh Giai lại cự tuyệt trước "Tối hôm qua ngủ không ngon, chuẩn bị đi ngủ luôn giờ. Đừng chơi nữa."

Tống Vi nhún nhún vai, "Được rồi."

Sắc mặt Tống Vi quả thật không tốt lắm. Thanh Thử nghĩ có thể là đi đường dài nên khó chịu, "Khó chịu chỗ nào?"

Tống Vi ngước mắt lên nhìn cô, "Chỉ hơi tức ngực chút thôi."

"Uống nước đi."

Tống Vi kéo kéo nụ cười, "Chị đi một mình sao?"

"Ừ." Thanh Thử nhìn phía ngoài cửa sổ.

"Thật là lợi hại." Đáy mắt Tống Vi lộ ra mấy phần khâm phục , "Em thì không dám đâu."

"Có gì đâu, thật ra đi xa cũng không hẳn phải cố kỵ nhiều vậy đâu. Đi một mình thì có tự do hơn một chút nhưng có nhiều người đồng hành thì náo nhiệt hơn. Mỗi người đều có cách cảm nhận riêng."

Tống Vi tán thưởng, "Chị là nhiếp ảnh gia?" Mới vừa lên xe cô đã thấy Thanh Thử liên tục ngồi sửa hình.

"Chụp ngẫu hứng thôi." Thanh Thử đáp.

Tống Vi thở ra một hơi, "Chị xinh thế này, bạn trai chị không lo sao?"

Tay Thanh Thử run lên, không trả lời.

Tống Vi nói tiếp, "Bọn em đi Tây Tạng là do Trịnh Giai nghĩ ra, bạn trai cô ấy không yên lòng, liền đi cùng."

Thanh Thử thấy ánh mắt cô ta chợt lóe rồi ảm đạm, thoáng sửng sốt.

Gần bữa ăn tối thì hai người sát vách gọi bữa, thế mà cũng gọi thêm cho Thanh Thử một phần.

Phó Hàn Trạch nhiệt tình bưng lại, "Mời hai vị mỹ nữ dùng cơm."

Thanh Thử sửng sốt một chút.

"Khó có dịp mọi người gặp nhau trên đường đi, nên tương thân tương ái, đừng khách sáo với tôi." Anh ta tự nhiên hào phóng nhìn Thanh Thử.

Thanh Thử bất đắc dĩ nói một tiếng, "Cám ơn."

Tống Vi hỏi, "Em sẽ không khách khí với anh, Thanh Thử ăn đi thôi."

Vào đêm, xe lửa chạy rầm rập. Buồng xe dần dần an tĩnh lại, Thanh Thử nằm trên giường, không buồn ngủ tẹo nào, càng ngày đầu càng đau. Định bò dậy, mở máy vi tính ra.

Tống Vi ngủ mơ mơ màng màng, nhìn ánh sáng máy vi tính, "Thanh Thử, sao chị không ngủ?"

"Tôi không mệt, không ngủ được." Cô gõ một hàng chữ, xong không thể nào viết nổi nữa.

Điện thoại di động nhắc nhở có tin nhắn.

Thanh Thử cầm lấy nhìn một cái.

"Tới chỗ nào rồi?" Đơn giản bốn chữ, Thanh Thử lại chăm chú nhìn ước chừng mười phút.

Lòng ngón tay tới tới lui lui trên màn hình, cuối cùng chỉ đánh bốn chữ: đã qua Tây Trữ.

Bên kia rất nhanh lại gửi tin tới, "Nghỉ ngơi sớm một chút."

Thanh Thử xem qua tin nhắn, để di động sang một bên, laptop cũng khép lại, nhắm mắt, ngủ thiếp đi như kỳ tích.

Ngày hôm sau lúc tỉnh dậy, Tống Vi cười yếu ớt, "Thanh Thử, em dậy cả nửa giờ rồi. Không ngờ chị ngủ ngon vậy."

"Hắc, Thanh Thử, tối qua chị nằm mơ sao?"

Thanh Thử nắm tóc, cô rất ít nằm mơ, thế mà tối hôm qua lại ngủ mơ mơ màng màng .

"Em nghe thấy chị nói cái gì đó. Ai vậy?" Tống Vi nhíu mày, "Bạn trai chị sao?"

Động tác trong tay Thanh Thử dừng lại, "Nói mớ mà thôi. Chúng ta đến đâu rồi?"

"Qua Cách Nhĩ Mộc, đang ở đâu thì em cũng không biết."

*****

Trình Mực Lăng đang xem thời tiết Lhasa trong một tuần. Anh đè trán, có chút bất đắc dĩ.

Điện thoại di động reo, là điện thoại của Lục Nam. Lục gia cùng Trình gia là thế giao, Lục Nam và anh chơi với nhau từ khi còn bé. Hiện tại hai nhà có ý tứ tác hợp hai người, mà rõ ràng Lục Nam cũng có ý với anh.

"Mực Lăng, thứ bảy có thì giờ rảnh không? Các anh trai em tổ chức đánh tennis." Giọng Lục Nam cũng giống như con người cô, cực kỳ dễ nghe.

Trình Mực Lăng híp mắt, "Tuần này anh sẽ đi Lhasa."

"Sao đột nhiên lại muốn đi Lhasa?" Lục Nam kinh ngạc.

Trình Mực Lăng không muốn giải thích thêm, "Có một số việc phải xử lý."

"Vậy sao, vậy em sẽ nói lại với các anh ấy, hẹn anh lần sau vậy." Giọng Lục Nam không che giấu được sự thất vọng.

Buổi tối, Trình Mực Lăng trở về nhà.

Phùng Tố đang chuẩn bị bữa tối, Trình Mực Lăng đi tới phòng bếp. Phùng Tố nhìn anh, "Sao đột nhiên lại về đây?"

Trình Mực Lăng cười cười, "Nhớ mẹ."

"Biến ra chỗ khác." Phùng Tố bị anh chọc vui, "Có thời gian thì cùng Nam Nam đi ra ngoài vui chơi một chút."

Trình Mực Lăng nhức đầu, "Con đi xem ông nội đây."

Phùng Tố liền vội vàng kéo anh, "Đừng có lảng đi. Mẹ nói nghiêm túc, đứa bé Nam Nam kia rất tốt, Mực Lăng con cũng nên quyết định đi."

Lúc này cửa nhà mở ra, Trình Mực Dương ôm con gái tới, Miểu Miểu vui vẻ hô, "Bà, chú——"

Trình Mực Lăng coi như được giải thoát một lúc.

Trình Mực Dương trêu ghẹo nói, "Nghe nói chuyện tốt của em sắp đến rồi, xem ra năm nay Miểu Miểu sẽ thêm người bồi bạn."

Khóe miệng Trình Mực Lăng cong cong lên, "Em cũng mong thế."

Trình Mực Dương nhíu mày, nhà họ Trình kết thân cùng nhà họ Lục, xem ra thành phố C sắp có một cuộc hôn nhân oanh động.

Mặc dù khi Thanh Thử tới Lhasa thì đã sớm mệt mỏi không chịu nổi, nhưng tâm tình thì kích động không nhịn được.

Bầu trời Lhasa trong xanh, tinh khiết không có một tia tạp chất. Cô đặt mình ở nơi đó, nhắm mắt lại, giống như chạm tới bầu trời.

Trên đường rất nhiều người đang lạy vái, Thanh Thử kinh ngạc nhìn nhìn. Giây phút đó, con người thật đã buông xuống tất cả.

Sống hoặc chết, may mắn hoặc bất hạnh, đều không quan trọng nữa.

"Hi, Thanh Thử, chúng ta lại gặp mặt." Một âm thanh kéo cô về với thực tế.

Vừa quay đầu, thấy đúng là ba người nọ trên xe lửa.

"Cô định đi đâu?" Phó Hàn Trạch hỏi."Nếu không cùng đi đi, mọi người cũng có bạn."

Hai vai Thanh Thử chỉ đeo một bao lô, cũng không có quá nhiều đồ, trên cổ đeo máy chụp hình. Trước đây đi du lịch cô cũng thường thường cùng người khác làm bạn.

"Cùng đi thôi." Tống Vi nói.

Thanh Thử gật đầu một cái.

Bốn người thuê xe đi tới một khách sạn địa phương. Vừa khéo, Thanh Thử ở cùng Tống Vi trong một phòng.

Sắc mặt Trịnh Giai nhìn qua không tốt lắm, sắc mặt nhợt nhạt. Vừa đến khách sạn, cô ấy phải đi nghỉ ngơi.

Phó Hàn Trạch đi từ trong phòng ra, Thanh Thử đang ở chỗ lễ tân.

"Cô ấy muốn đi đâu?" Phó Hàn Trạch hỏi Trịnh Giai.

"Hình như muốn đi Lâm Chi."

"Lhasa còn chưa chơi xong mà, đi Lâm Chi sớm như vậy làm gì." Phó Hàn Trạch lẩm bẩm nói, "Tống Vi cậu có cảm thấy cô ấy rất kì quái không."

"Kỳ chỗ nào?" Tống Vi không hiểu.

"Thì là kỳ quái thôi. Một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi một mình đi Tây Tạng. Hơn nữa dọc đường cũng không thấy cô ấy liên lạc với ai."

Tống Vi lảng sang đề tài khác, không tỏ ý kiến gì."Giai Giai thế nào rồi?"

"Mới vừa ngủ, vẫn la hét nói nhức đầu." Phó Hàn Trạch lo âu.

Tống Vi nghĩ nghĩ, "Có thể là phản ứng cao nguyên, chờ thích ứng là tốt thôi."

Thanh Thử hỏi đường, cũng đã lên kế hoạch. Quay đầu nói với bọn họ, "Đi ăn cơm đi, tôi mời." Mặt mày cô trong trẻo, làm cho người ta không nhịn được mà nhìn nhiều hơn.

Phó Hàn Trạch gật đầu một cái.

Bọn họ chọn một quán ăn bắt chước nhà hàng Bắc Kinh ở đường phía Đông. Quán ăn này là điển hình cho phong cách Tây Tạng, bên trong có bàn gỗ vuông sơn hoa văn, các nhóm khách du lịch đang ngồi ở đàng kia dùng cơm.

Bà chủ dẫn họ lên lầu lầu hai, vừa hay có tám ngọn đèn bắt chước hành lang trong khách sạn.

Mọi người cũng không đói lắm, dưới sự đề cử của bà chủ, bọn họ gọi mấy thứ thịt bò, cháo rau dại, gọi thêm hai ly trà ngọt và hai ly trà sữa.

"Thanh Thử, cô định ở đây bao lâu?" Phó Hàn Trạch gặm thịt bò.

"Chưa biết nữa, chưa định."

"Thật tiêu sái!" Phó Hàn Trạch thở dài nói, "Tôi có thể hỏi chuyện này được không?"

"Hỏi đi."

"Cô bao nhiêu tuổi rồi?"

Thanh Thử nhấp một ngụm trà ngọt, thật sự hơi ngọt."Chắn là lớn hơn các vị hai tuổi. Tôi mới vừa tốt nghiệp đại học."

Tống Vi nháy mắt mấy cái, "Em cứ nghĩ chị giống bọn em. Đây là chuyến du lịch tốt nghiệp sao? Thế chị đã có dự định gì cho công việc chưa?"

Thanh Thử cười cười, "Chưa."

"Chị tốt nghiệp đại học nào?"

"Đại học C."

Phó Hàn Trạch không khỏi gật đầu một cái, tò mò nhiều hơn mấy phần đối với Thanh Thử. Bữa cơm này anh ta nói nhiều nhất. Nói đến miệng đắng lưỡi khô, uống một hớp trà sữa, Phó Hàn Trạch cố không nhổ ra.

Tống Vi vội vàng đưa một chén nước qua, "Xuôi chưa."

Phó Hàn Trạch uống một ngụm lớn, "Thật là khó uống."

Thanh Thử nhìn chuyện vừa rồi, ánh mắt thoáng chuyển một cái.

Tống Vi tiếp tục ăn, không nói gì.

Phó Hàn Trạch tiếp tục hỏi, "Nói như vậy không phải là cô đi công tác, cô đi du lịch để sáng tác hả?"

Thanh Thử nhấp một ngụm nước, không nói gì.

Tống Vi ngước mắt nhìn cô, "Vậy thì nhất định chị viết rất nhiều chuyện xưa, khó trách trên tàu chị hay gõ máy tính. Chị đi du lịch để thu thập chuyện xưa sao?"

Thanh Thử lắc đầu một cái, "Không hẳn." Cô không nói thêm gì nữa, "Tôi đi tính tiền, sau đó tôi muốn đi ra ngoài một chuyến. Mọi người về trước đi." Ý cô rất rõ ràng. Phó Hàn Trạch cùng Tống Vi nhìn nhau.

Trời còn chưa tối, người đi trên đường nối liền không dứt. Thanh Thử đi tới Đại Chiêu Tự ở gần đó, đi một mình hơn một giờ mới trở về khách sạn. Lúc đi ngang qua cửa phòng mấy người Trịnh Giai, thoáng nghe thấy tiếng tranh chấp bên trong truyền ra.

Thanh Thử nhíu mày, đi vào phòng của mình. Tống Vi không có ở đây, cô rửa mặt xong, mở Laptop sao chép ảnh vừa chụp được vào trong máy vi tính.

Vừa lên QQ đã có tin nhắn nhảy ra, là Chu Mật gửi tới.

Ba Nhược Ba La Mật: Có đấy không?

Ba Nhược Ba La Mật: Không có đấy sao?

Ba Nhược Ba La Mật: Thanh Thử, tin tức lớn, Trình tổng đi Tây Tạng chơi.

Thanh Thử đang uống nước, thiếu chút nữa sặc, vội vàng gửi tin: Lúc nào vậy? Sao anh ấy lại tới Tây Tạng?

Ba Nhược Ba La Mật: Thì cô đang ở đấy mà.

Thanh Thử: Vừa mới tới xong.

Ba Nhược Ba La Mật: Kỳ sau《 Đồ Trung 》 có một chuyên đề đặc biệt viết về Tây Tạng. Thanh Thử, cô đã hứa cho tôi bản thảo .

Thanh Thử: Tôi vẫn nhớ.

Ba Nhược Ba La Mật: Tôi cảm thấy Trình tổng sẽ đến chỗ cô đấy. Cô không biết chứ, sáng hôm đó cô đi chẳng bao lâu thì anh ấy cũng đi luôn. Lúc đi mặt nặng như đưa đám ý.

Thanh Thử không nhắn lại, Chu Mật vuột miệng.

Ba Nhược Ba La Mật: Thanh Thử, Trình tổng đi máy bay, ngày mai cô đã có thể gặp anh ấy rồi. Anh ấy là ông chủ nên thích đi đâu thì đi. Có dụng ý đấy.

Thanh Thử: . . . . . .

Ba Nhược Ba La Mật: Sau này thành bà chủ thì nhớ chiếu cố tôi nhé.

Thanh Thử gửi lại một khuôn mặt ‘tam biệt’, yên lặng thoát QQ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.