Chuyện Thường Ngày Ở Cư Xá Phủ Khai Phong

Chương 16: Hồi hồn trâm (4)



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trương bộ khoái lộ ra biểu tình khó hiểu, hỏi: “Lời của Nghê đại nhân có nghĩa là gì?”

Nghê Diệp Tâm nói: “Các ngươi lại đi hỏi thăm một lần nữa, hỏi xem có ai thấy một nữ tử đi một mình, nhất định sẽ có tin tức.”

“Nữ tử?” Trương bộ khoái nói: “Ý của Nghê đại nhân là, thư sinh kia đã giả trang thành nữ tử rồi mới chạy trốn?”

Nghê Diệp Tâm lắc đầu nói: “Dĩ nhiên không phải, người mang theo tiền tài rời đi chính là vị tiểu thư phú thương kia, nàng không cần phải giả trang thành nữ tử.”

Lúc này Trương bộ khoái không nói gì nữa, hắn đã không còn gì để nói.

Trì Long nói: “Nhưng mà Nghê đại nhân… Không phải tiểu thư phú thương đã chết rồi sao? Bị đốt thành tro ở trong lò sưởi.”

Nghê Diệp Tâm nói: “Bên trong lò sưởi có than tro, nhưng không có người nào chứng minh được đó là tiểu thư phú thương kia. Huống chi, chỉ trong một buổi tối liền đốt một người đang sống sờ sờ chỉ còn lại bụi? Tốc độ cũng nhanh thật.”

“Việc này là…” Trì Long nói: “Cũng không phải là không thể.”

Nghê Diệp Tâm nói: “Ngoài ra còn có tấm da người kia. Trương bộ khoái nói, lúc được tìm thấy bên cạnh lò sưởi thì tấm da người đó đã bị đốt cháy gần hết, chỉ còn dư lại một phần. Ngươi không cảm thấy manh mối này vô cùng sỉ nhục trí thông minh sao? Thư sinh tìm người làm một tấm da người giả trang thành tiểu thư phú thương, sau đó giết chết tiểu thư phú thương, mang tấm da người giả trang thành tiểu thư phú thương, thừa dịp nửa đêm rời đi. Sau đó hắn lén lút quay về, lại mang tấm da người kia về, bỏ vào trong lò sưởi để đốt, nhưng lại sơ ý không hủy hết chứng cứ, đốt còn chừa lại một phần thì thôi, mà đó lại là phần quan trọng nhất, nơi có vết sẹo lớn vô cùng đặc trưng.”

“Vậy nên Nghê đại nhân cảm thấy, manh mối kia..” Trương bộ khoái nói.

Nghê Diệp Tâm nói: “Ta không tin vào sự trùng hợp, đặc biệt là những việc liên tiếp trùng hợp với nhau thì càng không phải thật. Phần da người đó là có người muốn để lại.”

Trì Long nói: “Nghê đại nhân, rốt cuộc chuyện này là như thế nào, đầu ta đã trướng lên rồi.”

“Thư sinh quả thật đã rắp tâm hại người, hắn tìm người làm một tấm da người giống tiểu thư phú thương như vậy, chắc hẳn là do tham lam gia sản của tiểu thư, muốn giết chết tiểu thư chiếm làm của riêng, nhưng mà kế hoạch của hắn lại không đủ cẩn thận.” Nghê Diệp Tâm nói.

Thư sinh muốn lấy tiểu thư phú thương là do ham muốn gia tài của nàng, sau khi thành thân, thư sinh liền ra tay giết chết tiểu thư phú thương.

Thật ra lúc đầu tiểu thư phú thương cũng không biết, nhưng vào một ngày nọ, nàng phát hiện ra thư sinh thế mà lại cầm tiền của nàng để vào thanh lâu, tiểu thư phú thương cũng phái người đi điều tra, sau khi điều tra thì mọi thứ lại càng rõ ràng, nàng phát hiện ra nhiều âm mưu khác của thư sinh.

Tiểu thư phú thương bởi vì khuôn mặt bị hủy nên vô cùng tự ti. Nàng vốn cho rằng tình yêu giữa nàng và thư sinh vô cùng chân thành, đột nhiên lại biết ở tất cả đều là lời nói dối. Sự phẫn nộ khi bị lừa gạt cộng với sự tự ti vốn có, giống như hất một bát nước lạnh vào chảo dầu đang nóng, hậu quả là không thể ngăn cản.

Nghê Diệp Tâm nói: “Nhưng mà ta lại cảm thấy, có lẽ thư sinh không chết vào buổi tối ngày hôm ấy, có lẽ hắn đã chết lâu rồi. Vào lúc nửa đêm tối đèn, hủy thi diệt tích, không phải là một phạm nhân chuyên nghiệp, lại là một nữ tử không có sức lực lớn như vậy, hẳn là cần rất nhiều thời gian.”

Trì Long lộ ra biểu tình phát mộng, nói: “Nghê đại nhân, ta càng nghe càng thấy mơ hồ. Nhưng mà vào buổi tối ngày hôm ấy cũng có nhiều người nghe được tiếng bọn họ cãi nhau nha, tại sao nói thư sinh đã chết được?”

Nghê Diệp Tâm nói: “Trương bộ khoái đã kể lại rồi, bọn nha hoàn nghe thấy âm thanh của tiểu thư, nhưng không nghe thấy tiếng của thư sinh. Một người cao giọng mắng chửi, quả thật giống như đang cãi nhau với người khác, nhưng nếu như không nghe được tiếng của người kia, làm sao có thể khẳng định rằng lúc đó có hai người? Hay là Trương bộ khoái đi hỏi thử một chút, trước ngày hôm đó, người trong phủ đã không thấy mặt thư sinh bao nhiêu ngày rồi.”

Trương bộ khoái lộ ra biểu tình bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Theo như phân tích của ngài thì quả thực là có điểm đáng nghi. Lúc ta tra hỏi bọn họ, tất cả nha hoàn đều nói, gần đây thư sinh thần thần bí bí, không biết đang làm gì, hoàn toàn không lộ mặt. Lúc đầu bọn nha hoàn tưởng hắn bị bệnh, nhưng tiểu thư nói không phải là bị bệnh, không cần tìm thầy thuốc. Không lẽ, thư sinh thật sự đã…”

Nghê Diệp Tâm nói: “Những thứ này đều là suy đoán của ta, nếu như lời ngươi nói có chênh lệch, kết quả tuyệt đối sẽ không phải như thế. Vậy nên nếu như những lời kể này không có vấn đề, ta khuyên ngươi nên nhanh chóng phái người đuổi theo tiểu thư phú thương, nếu càng kéo dài thời gian thì càng không đuổi kịp.”

“Đúng, đúng!” Trương bộ khoái lập tức đứng lên, nói: “Ta lập tức đi ngay!”

“Đúng rồi.” Nghê Diệp Tâm gọi Trương bộ khoái lại, nói: “Đi hỏi những tửu lâu, khách sạn dọc đường, nàng chỉ là một nữ tử, tốc độ sẽ không quá nhanh, còn được nuông chiều từ bé, không quen ngủ trong miếu đổ nát hay chuồng ngựa, chắc hẳn sẽ ở trọ nghỉ ngơi.”

“Đa tạ Nghê đại nhân!” Trương bộ khoái ôm quyền, sau đó lập tức đi mất bóng.

Mộ Dung Trường Tình liếc nhìn ra cửa, nói: “Khinh công của bộ khoái này cũng không sai.”

Trì Long cười hắc hắc, nói: “Mộ Dung đại hiệp thật tinh tường, võ công của Trương huynh quả thật là rất cao minh.”

Nghê Diệp Tâm uống một ngụm nước trà, thông thuận cổ họng, hỏi: “Mộ Dung đại hiệp, biểu hiện vừa rồi của ta, ngươi có vừa lòng không?”

Nghê Diệp Tâm cười híp mắt, hoàn toàn không có bộ dáng cao thâm khó dò lúc suy luận phân tích vừa nãy, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Mộ Dung Trường Tình, thật giống như một con trung khuyển cầu khen ngợi.

Mộ Dung Trường Tình ý vị thâm trường cười một tiếng, nói: “Không bằng hỏi Ngọc Mễ một chút?”

Ngọc Mễ…

Nghê Diệp Tâm nghiêng đầu nhìn, Ngọc Mễ liền nhẹ nhàng ngoe nguẩy đuôi trườn đến bên cạnh mình, thiếu chút nữa là bò lên rồi!

Trì Long cười cười, nói: “Đại nhân, ta không quấy rầy các ngài, ta đi ra ngoài trước, có vẻ như sắp có cơm tối, thật là đói bụng đến phát hoảng.”

Trì Long chân trước đi, Nghê Diệp Tâm chân sau liền bị đuổi ra ngoài.

Nghê Diệp Tâm trợn tròn mắt, nhìn cửa phòng đang đóng, nói: “Chờ đã, Mộ Dung đại hiệp, ngươi không thể coi ta là một cái thùng rác, tiêu khiển xong liền bỏ rơi.”

Trong phòng không có tiếng động…

Nghê Diệp Tâm đợi cả nửa ngày, trong phòng vẫn không hề có âm thanh, hắn muốn gõ cửa thêm lần nữa, bất chợt nghe thấy một tiếng động rất nhỏ.

Nghê Diệp Tâm cứ tưởng mình nghe lầm, quay đầu lại nhìn, liền thấy trong góc sân có một thân ảnh màu đen, nhìn kỹ lại, thì ra là một Tiểu Mao Đoàn (Vật hình tròn có lông ngắn, ý chỉ mấy con vật lông ngắn như chó, mèo… nhưng ú mập, tròn vo._.)

Tiểu Mao Đoàn núp ở trong góc tường nơi, phát ra âm thanh “Nha nha” nhỏ bé, âm thanh này quá nhỏ, không cẩn thận nghe thì ngay cả tiếng gió thổi cũng chẳng bằng.

Nghê Diệp Tâm nhìn thấy Tiểu Mao Đoàn kia, lập tức đi qua, đến gần mới nhìn rõ hơn một chút, thì ra là một con cún con, hình như vừa mới ra đời không lâu, không lớn hơn bàn tay được bao nhiêu.

Cún con có lông màu nâu đất, thoạt nhìn giống như một sài cẩu (1), cũng không phải là chủng loại quý hiếm, nhưng bởi vì chúng rất nhỏ con, lúc trưởng thành vô cùng đáng yêu, đặc biệt là đôi mắt đen tròn vo.

Mộ Dung Trường Tình đuổi Nghê Diệp Tâm ra không bao lâu, liền nghe thấy tiếng Nghê Diệp Tâm cười to sảng khoái ở bên ngoài, còn đặc biệt hưng phấn hô một tiếng “Bạo Mễ Hoa”.

Mộ Dung Trường Tình nhíu nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Ngọc Mễ, Ngọc Mễ dựng thẳng thân thể, đầu lắc lư thăm dò, hình như cũng rất tò mò cuối cùng bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Mộ Dung Trường Tình khoát tay, Ngọc Mễ lập tức trườn lên trên cánh tay của hắn.

Cửa phòng “Kẹt kẹt một tiếng rồi mở ra, Mộ Dung Trường Tình liền thấy Nghê Diệp Tâm đang ngồi xổm ở ngay góc tường, trong ngực ôm một con cún nhỏ không biết nhặt được từ nơi nào.

Nghê Diệp Tâm ôm tiểu sài cẩu vào trong ngực, bộ dạng của cún con kia nhuyễn manh (2), còn cọ cọ mũi nhỏ vào ngón tay của hắn, thoạt nhìn vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Nghê Diệp Tâm có ý nghĩ muốn tìm nuôi một con chó, không ngờ tới vô tình nhặt được một con, vô cùng vui vẻ.

“Mộ Dung đại hiệp!” Nghê Diệp Tâm thấy Mộ Dung Trường Tình đi ra, lập tức ôm tiểu sài cẩu chạy tới, nói: “Mộ Dung đại hiệp, ngươi xem, đây là Bạo Mễ Hoa của ta.”

Mộ Dung Trường Tình rũ mắt nhìn tiểu sài cẩu đang làm nũng, không nhịn được mà cười một tiếng, nói: “Nghê đại nhân thật là hài hước.”

Nghê Diệp Tâm hai tay giơ tiểu nãi cẩu lên, đến trước mặt Mộ Dung Trường Tình, nói: “Ta đã nói với ngươi, sài cẩu thuộc loài hôi lang, đừng thấy bây giờ nó còn nhỏ, lớn lên nó rất hung ác!”

“A…” Mộ Dung Trường Tình ôm cánh tay, ngước cằm lên, không nói lời nào.

Biểu tình Nghê Diệp Tâm vô cùng nghiêm túc, nói: “Mộ Dung đại hiệp ngươi có thể khinh bỉ ta, nhưng không thể khinh bỉ Bạo Mễ Hoa của ta. Bạo Mễ Hoa, ngươi nói xem có đúng không? Ngươi phải lớn thật nhanh, trở thành một con đại cẩu uy võ.”

“Nha —— “

Tiểu sài cẩu còn quá nhỏ, âm thanh hoàn toàn không có cảm giác uy võ, nghe qua rất dịu ngoan.

“Tê —— “

Nghê Diệp Tâm vừa mới dứt lời, Ngọc Mễ đột nhiên ló đầu ra, suýt chút nữa đụng vào chóp mũi của Nghê Diệp Tâm.

Nghê Diệp Tâm sợ hết hồn, lập tức lui về phía sau nửa bước, theo bản năng buông lỏng Bạo Mễ Hoa ra một chút, đem chắn ngay trước mặt mình.

“Nha —— “

Bạo Mễ Hoa sợ đến run rẩy, ngay cả Nghê Diệp Tâm cũng cảm nhận được, sau đó không quá hai giây, Bạo Mễ Hoa đang nằm trong tay hắn đột nhiên…

Chạy…

“Bạo Mễ Hoa! Bạo Mễ Hoa?”

Tiểu sài cẩu bị rắn hù dọa, nhảy dựng lên bỏ chạy. Nghê Diệp Tâm sững sờ, sau đó bày ra bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép (3), nhấc chân đuổi theo.

Nhưng Bạo Mễ Hoa chạy quá nhanh, Nghê Diệp Tâm không đuổi kịp, ngược lại còn có “người” chạy nhanh hơn cả Nghê Diệp Tâm, vậy mà là Ngọc Mễ…

Ngọc Mễ vụt một cái, giống như có cánh mà bay, chạy theo sau Bạo Mễ Hoa, đuổi theo theo từng bước một, diễn ra một màn “Mèo đuổi chuột”, làm cho Bạo Mễ Hoa nhảy nhót tưng bừng.

Nghê Diệp Tâm muốn đuổi theo Bạo Mễ Hoa, kết quả cũng thật tốt, hắn không dám đuổi theo nữa, bởi vì Ngọc Mễ đang ở bên kia, hắn hoàn toàn không dám đi qua…

Nghê Diệp Tâm tức giận nói: “Mộ Dung đại hiệp, mau gọi Ngọc Mễ của ngươi về đi, Bạo Mễ Hoa nhà ta vẫn còn là trẻ con, Ngọc Mễ lại đi bắt nạt người… Không không, lại đi bắt nạt chó.”

Mộ Dung Trường Tình không ôm cánh tay nữa, đổi thành chắp tay ra sau lưng, cười nói: “Muốn bắt nạt nó, đương nhiên phải thừa lúc nó vẫn còn là trẻ con.”

Nghê Diệp Tâm: “…”

———————————————————-

Giải thích:

(1) Sài cẩu: Giống chó rừng hay bới xác người chết mà ăn. Cho một ví dụ về hình ảnh của Bạo Mễ Hoa (Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa):

cho-vao-nha-la-diem-bao-gi

Gần giống thế này, nhưng mà lông toàn bộ đều là màu vàng đất ‘-‘

cach-cham-soc-khi-cun-non-mua-

Cún con này giống nhất nè:))

(2) Nhuyễn 软: Mềm mại. Manh 萌: bắt nguồn dùng là từ “moe” (萌え) trong tiếng Nhật thường dùng cho những nv trong anime-manga. 萌え đồng âm với 燃え, nghĩa là bốc cháy, tức để biểu hiện tình cảm tha thiết, cháy bỏng với nhân vật. Cho nên moe 萌え trở thành 1 kiểu nói ý chỉ rằng đối tượng đc nói đến rất “yêu” (adorable, cute, lovely, etc… nói chung là thay những tính từ khen ngợi) hoặc là biểu hiện rằng người nói rất có cảm tình với đối tượng đc nói đến. (Nguồn: tieuthao.wordpress.com) => Nhuyễn manh 软萌: Mềm mại đáng yêu. (Do từ này dùng cho người nhiều hơn, mà ở đây lại dùng cho cún nên mình giữ nguyên)

 (3) Rèn sắt không thành thép 恨铁不成钢: Đặt ra yêu cầu nghiêm khắc với người khác để mong muốn họ được tốt hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.