Chuyện Tình Cấp 2 - Tao Và Mày

Chương 12



Mai là ngày hắn sang Pháp. Nghe như lời bố mẹ ta kể, lí do cả nhà hắn phải đi là do công ty của bố hắn chuyển công tác tạm thời tới chi nhánh ở Pháp một thời gianChả hiểu ta nghĩ gì mà cả ngày hôm nay cứ đi đi lại lại trong nhà. Sốt ruột, nôn nao hết cả người.

Cái cảm giác này khó chịu lắm!

Quyết đinh viết cho hắn một 'bức thư'

Sột soạt lôi bút giấy loay hoay viết

“ Hoàng Tuấn Minh!

Sáng mai là mày đi rồi nhỉ? Tận 8 tháng mà sao mày chả bảo trước với tao gì cả. Hôm nọ nghe cô nói là mày chuyển trường tao ngạc nhiên cực. Từ dưng tao thấy buồn buồn. Quen chơi với mày, quen trêu mày, quen cãi nhau, quen đòi tiền mày rồi. Đi lâu thế ai mua đồ ăn vặt trên trường cho tao?

Hôm qua tao tìm được bức ảnh tao chụp chung với mày lúc 8 tuổi

Mày nói đúng, đầu óc của tao có vấn đề thật. Không nhớ tao với mày đã chơi rất thân. Nhưng không sao, giờ lại như cũ rồi.

Nói thật, thỉnh thoảng mày trêu tao nên tao muốn đấm chết mày vì mày toàn bắt nạt tao

Bù lại, lúc tao chán nhất toàn thấy cái mặt mày bên cạnh

Tao quý mày

Vì rất rất nhiều lí do

Tao đã nói là mày đẹp trai chưa?

Đi đi, đi nhanh lên rồi về sớm để tao ngắm tiếp.

Còn điều cuối cùng, tao không dám nói trực tiếp với mày nên chỉ dám viết qua thư này thôi

Minh, tao thích mày

Cái mặt mày cứ ám ảnh tao suốt chẳng tha

Tao từng nói là đứa nào thích mày là đứa ngốc nhất vũ trụ. Giờ nghĩ lại, tao chấp nhận cái danh ngốc nhất ấy cũng được

Sang Pháp mà liên lạc được về Việt Nam, ngớ gọi cho tao nhé. Đừng quên mua quà, mua cái gì ăn hay dùng được nhá

Bái bai

Ký tên: Thu siêu nhân “

Ta viết xong, gấp cẩn thận, nhét vào cái hộp nhỏ hình vuông màu tím, chạy lên nhà hắn, cho vào hòm thư trước nhà. Ta chắc chắn là hắn sẽ nhận được vì chiều nào hắn cũng ra kiểm tra hòm thư.

Công nhận viết xong thoái mái thật đấy

Giờ thì yên tâm thả cho sang Pháp rồi

Tắt đèn bàn, yên tâm đi nấu cơm tối

xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx---xxx

Sáng hôm nay không hiểu vì sao dậy sớm, chắc bởi vì chuyện thằng Minh a?

Bước chân ra khỏi nhà, ngước mắt nhìn về phía nhà hắn theo thói quen, dù biết là hắn đã đi từ rất sớm để kịp chuyến bay rồi

Quay gót vào nhà, định khép cửa, lại thấy mắc mắc, cúi xuống chân xem thử, là chiếc hộp hôm qua ta đưa hắn

Xet qua ý nghĩ 'Hay là hắn không nhận bức thư của ta?'

Vẫn là cầm lên xem thì tốt hơn

Mở ra, là một phong bì màu xám tro nhạt - màu cả ta và hắn đều thích, cùng với một cái vòng tay

Khoan đã! Cái vòng tay này hôm nọ ta thấy ở phòng hắn mà!

Hơi sững người một chút, rồi hiểu rõ tất cả: cái mẹ định nói hôm nọ, ánh mắt của cô chú trước khi ta về, vòng tay để ở nơi dễ nhớ nhất

Nhìn cái vòng, ta chợt cười, vô thức cười, cười rất tươi

Như là một niềm tin...

Mở phong bì ra, nhìn kĩ từng chữ từng chữ trong mảnh giấy mà đọc

“ Đậu đậu con!

Tao đọc xong tờ giấy mày viết, tao cười chắc nội thương mất rồi. Đi có 8 tháng, mày làm như li biệt 8 nắm. Mày dở nó vừa vừa thôi, hôm nọ được nam thần ôm còn cáu. Nhưng mà tao thấy vui, vì mày quen chơi với tao, bảo thích tao. Mội tội mày không nhớ nên tao cứ để yên, đứng đằng sau mày dọn dẹp mọi việc mày gây ra. Nhớ lần mày phi bút bi chảy máu đầu thằng bạn tao không, tao phải thương lượng mãi đấy. Tao nói mày biết để còn tìm cách mà trả ơn tao

Đợi lúc tao về, cho mày phang tao thoải mái luôn. Kucs tao đọc đến chỗ mày bảo thích tao, tao phấn khích tới mức muốn chạy sang nhà mày

Nghĩ kĩ lại thôi, kìm lắm đấy

Yên tâm đi, tao sẽ liên lạc cho mày bất cứ khi nào có thể, còn lúc tao về chắc chắc mua quà. Thích gì gọi điện bảo tao

Thế được chưa?

Ở nhà đợi tao, khi tao về mày biết thế nào rồi đấy!

Cấm linh tinh với thằng nào đấy nghe chưa, tao biết tao về xử đẹp nó

Hiểu không?

Ăn nhiều vào cho béo nhá. Tao đi không có ai mua đồ ăn vặt cho đâu, ở trường đói đấy.

Nhớ

Minh soái ca “

Xem xong bức thư, ta cảm thấy một cảm giác không thể nào khó tả hơn

Đi rồi mà hông quên chèn ép ta

Nhưng mà vui vì có đứa quan tâm đến mình

Cười cười, gấp bức thư cất vào hộp đặt trên giá sách

Lôi chiếc vòng ra ngắm nghía, đeo thử vào tay

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.