Chuyện Tình Cấp 2 - Tao Và Mày

Chương 21: Con trai khóc khi nào?



#Ngôn tình không bao giờ có ở ngoài hiện thực. Em vì quá cô đơn, nên viết truyện để ảo tưởng rằng...

...tình yêu chân thực là có thật#

___________________________________________________________________________________________________________________

Cuộc đời thật lắm bất ngờ. Ta đang hưởng thụ hai tuần nghỉ hè vui chơi thì lại xảy ra chuyện.

Sáng, 7h30 - cái giờ đi làm tất bật của mọi người.

Ta thong dong đi trên đường tới quán bánh mì patê.

Tự dưng có cái xe máy từ đâu lao về phía ta rất nhanh, ta hoảng quá, phản ứng không kịp, bị đâm phải.

Cái xe đáy đâm vào xe tải, bắn sang tận chỗ ta đứng. Ai cũng không hề hấn gì thế mà ta thì dính chưởng.

Nhất quyết là sáng nay ta bước chân trái ra khỏi nhà a!

Nhưng mà hiện tại đó không phải là vẫn đề.

Vấn đề chính ở đây là chân ta rất đau, đau không thể chịu được. Trong đầu ta hiện ra hàng loạt các giả thiết đáng sợ.

Mấy bác hàng xóm xông ra đỡ ta dậy, gọi bố mẹ ta đến.

10 phút sau ta ở trong bệnh viện. Bác sĩ khám xong xuôi, chụp chụp chiếu chiếu soi soi xong một hồi thì nói ta bị gãy chân, phải bó bột 3 tuần.

Đáng thương cho số phận của ta quá! 3 tuần không được tung tăng lượn phố.

Số mày khổ rồi Thu ơi!

Điều này minh chứng rõ ràng một chân lý không thể phủ nhận, đó là: ' Siêu nhân như ta cũng có ngày bị tông xe '

Càng ngẫm càng thấy đời mình nó nhọ, nhọ hơn cả đít nồi nhôm nhà bà ngoại.

Anh chị em cô dì chú bác cậu mợ ông bà thím bá đều đến thăm ta

Hết cả buổi sáng, được bao nhiêu là đồ ăn ngon.

Mỗi cái là ta lại thèm ăn cháo đường.

Ăn xong nhắm mắt ngủ. Ngủ thôi chứ biết làm gì, một mình một phòng, đánh giấc đến tận 2h chiều mới dậy.

Vừa mở mắt ra thì cái mặt phóng đại nó ở trước mặt. Không biết chó Minh đến lúc nào. Nhìn cái bản mặt đen thui là ta biết ta sắp có chiện nữa rồi.

- “ Tỉnh ngủ chưa? Dậy ăn cái này đi “

Hắn đưa cho ta một quả táo được gọt cẩn thận.

Thấy ta ăn ngon lành, hắn mới mở miệng quát: “ Mày đi đứng thế nào mà để xe đâm ra thế này? Lúc bố mẹ tao nói mày bị gãy chân biết tao lo thế nào không? Không để ý tí nào cả, nhỡ đâu bị nặng hơn thì làm sao? “

Giọng hắn như hét lên, mặt có vẻ kích động không hề nhẹ, hai mắt ươn ướt.

Khoan đã! Mắt ướt á? Hắn khóc hả?

Đúng rồi! Có giọt nước mắt ở hai má kìa!

Ta là đương sự còn chả khóc tí nào, hắn khóc cái nỗi gì chứ?

Nhưng mà ta vẫn rất vui, cầm một tay hắn lên nghịch: “ Mày khóc cái gì? Đến thăm bệnh nhân mà khóc là không tốt đâu, xui đấy! “

Từ bi kịch thành hài kịch.

Đáng lẽ hắn dỗ ra thì bây giờ ngược lại.

Phải thế nào để con trai khóc?

Ta muốn khóc theo, hốc mắt ướt nhèm, sống mùi cay cay

Thấy thương bé Minh lắm cơ ý!

_______________________xxxx________________________xxxx___________________________xxxx_____________________________

Anh Quân với Nam biết tin, chỉ gọi được điện thoại hỏi thăm vì anh phải thi IELTS, cậu bận vào Sài Gòn không ra được.

Nhưng mà có một vị khách đặc biệt hai năm nay chứ thấy mặt mũi đâu.

Ta nghe thấy tiếng nên nhìn ra ngoài cửa: “ A! Nhi! Em về lúc nào đấy? “

Con bé về làm ta cao hứng hẳn. Ai còn nhớ Hoàng Linh Nhi - em gái tên nô dịch của hơm?

- “ Chị dâu! Chị đau lắm không? Em định chơi đến tuần sau mới về nhưng nghe anh Minh bảo chị tai nạn nên em về luôn “

Tiếp tục quay sang mắng thằng anh: “ Anh trông chị ý thế nào mà để bị như này? “

Ta há hốc mồm, ta lớn rồi nha, không phải trẻ con đâu mà trông! Ta đâu phải chị dâu nó nhờ?

Hắn quay ra khẩn khoản giải thích: “ Chị dâu em chạy lăng xăng, không nghe anh nên mới thế! Không phải tất cả lỗi tại anh. “

Ta đang định cãi thì con bé chen ngang:

- “ Ầyyy. Chị không được cãi. Trước sau gì chả phải thế. Ông trời định sẵn rồi. “

Chết cha! Ta bị lép vể không cãi được nầy!

Cứ đợi đấy! Ta mà khỏe lên cho hai ngươi biết tay.

Hắn đút cho ta miếng xoài, ta nuốt xong thì thằng bé cười cười sờ má ta.

Nhi cố tình nói lớn: “ Em về đây, về dọn đồ xếp vào tủ. Không ở đây làm kì đà cản mũi nữa đâu. Hai anh chị tự nhiên nhé.”

“ Chị dâu! Bai bai chị. “

Xong là lủi luôn, chẳng để ta kịp nói cái gì.

Tên ở bênh cạnh cười không ngớt, cứ cách 1 phút lại day day má ta một lần.

Ta thì nghĩ là hắn cười đểu, lẩm bẩm: “ Ai là chị dâu con bé chứ? “

- “ Mày! Chính mày! Cam chịu số phận đi “

Đúng là chó có khác, tai thính vãi.

Ta than thở: “ Sao anh Quân với Nam không đến được nhỉ? Chán quá! “

Bạn Minh phản xạ ngay, lập tức thay đổi sắc mặt: “ Mày dám nhớ! Tao bắt mày ăn hết chỗ bánh kem này”

Ta sợ luôn, vôi vàng chối: “ Ấy đừng! Béo lên đấy! 48 cân rồi chứ nhẹ nhõm gì đâu “

Ai đó cười toe toét: “ Béo mập mới xinh chứ! “

[ Tiếp tục hành vì sờ má ta ]

Ôi trời đất ơi! Thằng này là chó lai tắc kè này! Thay đổi chóng mặt luôn!

Sao mình lại quen cái thằng này cơ chứ!

“ Lão thiên thiên, ông đổi thằng khác cho con điiiii...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.