Chuyện Tình Dưới Nhành Cây Tầm Gửi

Chương 6




Sau bữa ăn tối, khi mặt trời sắp lặn, Bridget nhìn ra ô cửa nhà bếp và thấy có ánh đèn sáng trong chuồng ngựa. Nàng đoán chừng Jonas đã đem hai con ngựa của mẹ con nàng về. Nàng lưỡng lự bên bồn rửa bát một lát rồi lấy khăn lau tay.

Phải lau sạch, xếp cất yên cương, và cho ngựa ăn. Nàng không thể để cho Jonas làm những việc này. Nàng đã mắc nợ chàng về chuyện Molly rồi. Và đây là một chuyện khác mà nàng muốn tự mình giải quyết.

Xuyên qua quầy ăn sáng, nhìn vào phòng khách, nàng có thể thấy Molly đang nằm trên chiếc trường kỷ phía trước ti vi. Nó mặc chiếc áo dài vải rộng của Bridget để cho khỏi cọ vào các vết trầy trên cánh tay và cẳng chân.

“Molly, bác Jonas đã đem mấy con ngựa về rồi. Mẹ ra trông coi chúng đây”, nàng nói lớn với con gái, nhưng không nghe nó trả lời. Nàng đi vài bước vào phòng khách và thấy Molly đã thiếp ngủ.

Bridget lưỡng lự xem có nên đánh thức nó dậy không, nhưng rồi quyết định không. Có thể là nàng sẽ trở vào nhà trước khi Molly thức giấc và thấy nàng đã đi. Nàng rón rén ra cửa sau và chạy vội tới chuồng ngựa. Ánh nắng óng vàng của mặt trời lặn bao trùm lên những ngọn đồi xanh nhô lên từ khu đồng cỏ trong thung lũng.

Không tháo chốt cửa, nàng lắc cho nó mở ra và bước vào bên trong. Nàng cảm thấy một sự kích thích đến ngột ngạt, cảm giác luôn có mỗi khi gặp gỡ Jonas. Nàng được đón chào bằng sự cay nồng đến tận mũi của mùi dầu xoa cho ngựa.

Con ngựa tía Flash trong chuồng quay đầu lại và dỏng tai lên khi Bridget bước vào. Nhưng sự chăm chú của Bridget chỉ hướng về ngăn chuồng kế bên, nơi có thể nhìn thấy phần thân sau óng ánh của con ngựa hồng của Molly. Nàng có thể nghe tiếng sột soạt của rơm rạ và tiếng hát khe khẽ trầm trầm, êm ái của một giọng đàn ông.

Bridget đi tới cuối ngăn chuồng và dừng hẳn lại khi Jonas đứng thẳng lên từ một tư thế cúi người nơi chân trước của con ngựa hồng. Trong ánh sáng mờ đục của bóng đèn tròn trên đầu, mái tóc của chàng rối bù và ánh sáng màu vàng rọi lên mớ tóc rậm dày màu nâu.

Dáng vóc cao cao, thanh mảnh và vạm vỡ, hình ảnh mà nàng vẫn nhớ về chàng, với một chiếc áo cộc vải bò bạc màu khoác hở, một chiếc sơ mi bằng vải cũ mòn mở ra trước cổ, và một chiếc quần Levi bó chặt, ôm sát chiều dài cuồn cuộn của hai bắp đùi và ống chân.

Có một sự mãnh liệt được che giấu trong đôi mắt chàng nhìn nàng. Trong chốc lát, Bridget quên mất lý do đến đây của chàng và nàng gần như không tìm được lời gì để nói.

“Molly thế nào?”. Jonas xoay nhẹ người, cầm chai thuốc trên máng lên và đậy nắp lại.

“Khỏe”, nàng gật đầu đáp nhát gừng.

“Anh đã cho ngựa ăn, lau sạch yên cương và cất đi rồi”. Chàng đưa bàn tay vuốt ve bên sườn con ngựa hồng, sau đó đẩy nó sang một bên để bước ra khỏi chuồng.

“Anh không cần phải làm như thế”, Bridget cằn nhằn. Sự trầm tĩnh trở lại cùng với lý trí của nàng. Nàng phải chú ý đến tiếng nói nội tâm cảnh báo nàng không được để cho sự hấp dẫn nhục thể của chàng chiến thắng mình. “Em không muốn anh làm thế”.

Cái nhìn của chàng lướt nhanh qua khuôn mặt nàng, một sự dò xét gây khó chịu dù chỉ thoáng qua. “Có gì nặng nề đâu”. Chàng nhún vai lạnh lùng và bước tới bên nàng để cất trở lại chai thuốc vào trong thùng sắt nơi cuối tường.

“Có thể là không, nhưng em...”.

Jonas cắt ngang như thể không muốn nghe nàng nói gì khác nữa: “Cái khuỷu trên móng của con ngựa hồng hơi bị sưng đấy. Em nên nhờ ba em trông nom hoặc gọi một bác sĩ thú y”.

“Em... Em sẽ nhờ”, Bridget đáp, nàng không khỏi bối rối.

“Anh muốn vào thăm Molly trước khi ra về”, chàng nói.

“Nó khỏe thật mà”, nàng nhanh chóng trấn an Jonas mà không muốn mời chàng vào nhà.

Một vẻ giễu cợt trong mắt chàng và miệng chàng hơi nhếch lên. “Em có phản đối nếu anh muốn thăm nó vì việc của anh?”.

Bridget nhớ ra rằng chàng là một bác sĩ, và nàng phải đối xử với chàng trong cương vị ấy. Nàng đành phải giữ mình cho thật thờ ơ trước sự có mặt của chàng. Mà còn có Molly, dù đang ngủ nhưng vẫn có nó ở đấy.

“Dĩ nhiên là không”. Bridget bước ra khỏi cửa chuồng. “Khi em ra đây thì nó đang ngủ”.

Jonas đi theo nàng, đưa tay tắt ngọn đèn và không nói gì. Bridget không mong rằng câu nói sau cùng của nàng có thể làm cho chàng đổi ý, dù cũng có thể là như thế.

Bầu trời hoàng hôn nhuốm màu đỏ tía khi họ lặng im bước vào trong nhà. Sao hôm lung linh sáng phía trên những ngọn đồi màu xanh sẫm. Màu trắng nhợt nhạt của mặt trăng lưỡi liềm cũng đang chờ đêm đến nhưng trong không khí vẫn còn hơi ấm của mặt trời chiều. Quang cảnh chạng vạng của Vermont thật thanh bình và thơ thới, nhưng Bridget không thể hòa lòng mình với cảnh trí này.

“Molly đang nằm trên chiếc trường kỷ trong phòng khách”, Bridget nói trong lúc bước ngang qua khung cửa sau của ngôi nhà đằng trước Jonas.

Nhìn ngoái qua vai, nàng thấy Jonas gật đầu hiểu ý, nhưng chàng chẳng nói gì. Bridget dẫn đường chàng đi ngang qua nhà bếp để vào phòng khách, nơi Molly đang nằm trên chiếc trường kỷ.

Jonas đứng phía trên đầu Molly, nhưng không tìm cách đánh thức nó dậy.

“Nó có kêu đau gì không?”, chàng hỏi.

“Hơi nhức đầu. Em đã cho nó uống hai viên thuốc giảm đau cách đây vài giờ”, Bridget nhìn nhận.

“Ngoài ra nó còn kêu đau gì khác không?”, chàng hỏi tiếp.

“Như những gì ạ?”, nàng cau mày.

“Choáng váng, nhói buốt, khó nhìn tập trung”. Jonas hờ hững kể ra những triệu chứng thường gặp, trong khi sự chú ý của chàng tập trung vào việc xem xét gương mặt của Molly đang ngủ.

“Không có những cái ấy”, Bridget lắc đầu một cách chắc chắn, nhưng vẫn cảm thấy hơi lo.

“Tốt”, chàng gật đầu”. Anh cũng không nghĩ là nó sẽ bị như vậy”.

“Để em... đánh thức nó dậy nhé?”.

“Không cần đâu”. Chàng đưa bàn tay lên vuốt mái tóc mình, một cử chỉ nói lên sự mệt mỏi, và hờ hững liếc nhìn về phía Bridget. “Em pha cho anh một ly cà phê được không?”.

“Em nghĩ là còn lại một ít cà phê ban chiều - Em đã phải tẩy cái mùi cà phê máy tự động ra khỏi miệng mình. Nhưng bình cà phê em pha bây giờ thì hơi đậm”, nàng trả lời. Có lẽ nàng không nên nói thế. Nàng hoàn toàn không muốn chàng nghĩ rằng nàng đã giữ lại một ít cà phê nóng phòng khi chàng đến. Sự thân mật ở trong bệnh viện chỉ là thoáng qua, và giờ đây sự cảnh giác đã lại trở về. Đối với nàng thì sự cảnh giác ấy đã trở về y như lúc ban đầu.

“Không sao đâu. Càng đậm càng tốt”. Đôi môi chàng cong lên thành một nụ cười. “Cho anh xin một ly, nếu không có gì phiền”.

“Có gì đâu”, Bridget nói. Tất cả những tình cảm lẫn lộn này... - nàng chẳng hiểu mình làm sao nữa.

Chàng đi theo nàng vào trong nhà bếp, lấy một cái ghế nơi chiếc bàn nhỏ trong khi nàng rót cà phê vào một cái cốc bằng đá. “Kem hay đường?”, nàng vừa cầm cốc cà phê lại bàn vừa hỏi.

“Cả hai. Em có uống với anh không?”.

Làm sao có thể từ chối? Nếu không thì phải đứng loanh quanh đâu đây để chờ chàng uống, và như vậy càng làm tăng thêm cái cảm giác khó chịu mơ hồ mà nàng cố tránh.

“Uống chứ”, nàng nhận lời với một cái cười gượng gạo.

Rót cà phê đen vào trong cái cốc đá cùng loại, nàng đến ngồi vào một cái ghế đối diện với chàng nơi bàn. Nàng khum hai bàn tay ôm quanh cái cốc để cố xua đuổi hơi lạnh thâm nhập vào tứ chi mình.

Jonas ngồi im lìm trên ghế của mình, một tay gác trên thành ghế. Chàng có vẻ lạnh nhạt và xa cách, nhưng nàng sẽ chờ cho chàng mở đầu cuộc nói chuyện.

“Bridget, anh còn thiếu em một lời xin lỗi”, sau cùng chàng nói.

Những lời của chàng khiến cho Bridget bất ngờ. Nàng ngạc nhiên nhìn Jonas, nhưng không gặp được ánh mắt của chàng. Một nếp tập trung lờ mờ khiến cho cặp lông mày của chàng khép lại gần nhau.

“Tại sao?”, nàng hỏi với một thoáng không hiểu.

“Này nhé, khi chiếc xe cứu thương chưa đến, anh đã ra lệnh cho em”, chàng ngừng lại. “Em không thích như thế, có phải không?”.

“Như thế là đúng mà”, Bridget xua tan lời xin lỗi. “Em không biết làm gì cả. Quả thật, đây là lần đầu tiên Molly bị ngã từ trên ngựa xuống. Nhìn vẻ không sợ hãi của nó thì biết là nó đã gặp may. Dù sao, em rất mừng là anh đã có mặt ở đấy”. Chàng rất muốn biết những gì nàng nghĩ trong đầu - thật rõ - nhưng nàng đột nhiên không muốn kiểu nói chuyện này.

“Lẽ ra anh nên” - Jonas ngập ngừng, tìm lời để nói - “thân tình hơn và ít chuyên nghiệp hơn. Lẽ ra anh có thể xử sự một cách khác kia”. Chàng xốc một bàn tay lên mái tóc đã rối của mình. “Em biết đấy, khi các bác sĩ bọn anh bận rộn với công việc, cách xử sự của bọn anh thường bị chỉ trích...”.

“Anh đừng tự trách về trường hợp này. Anh đã làm đúng mà”. Bridget bỗng nín thinh. Nàng không làm sao cắt nghĩa được sự oán hận vô lí của nàng trong những giây phút đau đớn sau cái ngã của Molly. Là người mẹ một mình nuôi con, nàng muốn mình là tất cả đối với đứa con, nhưng nàng không thể làm tất cả những điều ấy cùng một lúc được. Như vậy không phải là khôn ngoan.

“Thôi được”. Chàng buông một tiếng thở dài. “Anh nghĩ là anh đang lo lắng một việc mà anh không cần phải lo”. Mặc dù nói vậy nhưng chàng vẫn nhìn nàng với vẻ dò xét.

Nàng đang mang ơn chàng. Rõ ràng là chàng cần một chút yên tâm, và nàng thấy đáp ứng cho chàng chẳng phải là chuyện gì lớn lao.

“Jonas, lúc đầu thấy anh có vẻ cộc cằn, nhưng anh phải làm đúng thủ tục y khoa hoặc bất cứ điều gì cần thiết ở một hiện trường tai nạn”. Bridget cố tình nhún vai một cách hờ hững, vì hiểu rằng chàng có thể sẽ thấy rõ điều gì qua cử chỉ này của nàng. Chàng là con người rất nhạy bén để nhận ra những gì mà nàng cảm nghĩ vào lúc này.

“Nếu em không có gì phiền trách”, Jonas không muốn từ bỏ đề tài câu chuyện.

“Thì anh dành ưu tiên cho Molly mà. Em tôn trọng điều đó”, nàng bình thản. “Chúng ta có thể nói chuyện khác được không?”.

“Tất nhiên là được. Anh chỉ muốn chắc chắn là chúng ta đã hiểu nhau. Anh muốn nói là có lúc, chúng ta giống như là một gia đình. Em hiểu ý anh chứ?”.

Chúng ta. Gia đình. Những tiếng bình thường nhưng làm đau nhói trong lòng. Nàng không mảy may muốn nghĩ là giữa mình và Jonas có một sự gắn bó nào hết. Họ là những cá thể hoàn toàn tách biệt và nàng không hề chắc là họ có bao giờ hiểu được nhau.

Lập tức, Bridget thoát ra khỏi cái nhìn lôi cuốn của chàng. “Tất cả những chuyện ấy quan trọng lắm ư? Tôi không biết chính xác là anh đang nghĩ gì - và chính tôi cũng đang nhức đầu đây”. Cố giấu không cho thấy câu nói của chàng đã gây bối rối cho mình, nàng cầm cái cốc lên, bàn tay thật vững. “Vậy anh định mở phòng mạch ở Randolph đấy à?”.

Những đường rãnh quanh miệng chàng hơi hằn sâu xuống, tạo thành một nét cáu kỉnh khi nghe nàng chuyển sang một đề tài khác. Cái nhìn của chàng chăm chú vào đôi môi nàng khi nàng đưa cái cốc lên miệng. Nàng cố hớp cốc cà phê một cách bình thản để không cho thấy là cái nhìn của chàng có chút tác động gì đến mình, và nàng gần bị phỏng lưỡi vì ngụm cà phê nóng.

“Vâng, anh sắp mở một phòng mạch”, cuối cùng chàng trả lời. Đó là một trong những chuyện mà anh đã bàn với vị bác sĩ nội trú lúc em và Molly đi chụp CAT. Có một ngôi nhà cho thuê dài hạn, và anh ta biết chỗ mua thiết bị y khoa cùng bàn ghế với giá phải chăng. Anh ta còn giới thiệu cho anh một y tá - một viên ngọc quí, theo cách anh ta gọi, tên là Schultzy”.

“Nhanh nhỉ”.

“Chưa xong hẳn đâu. Anh còn phải thuê một luật sư, rồi cần cù làm việc, lấy giấy chứng chỉ y khoa của Vermont - nhiều việc phải làm lắm. Nhưng đó là điều anh muôn”.

“Vậy anh ở lại đây mãi mãi à?”, Bridget hỏi. Rồi nàng lắc đầu. “Xin lỗi, câu hỏi thật ngớ ngẩn. Anh đã mua một ngôi nhà rồi mà”. Vì sao mà chàng dừng lại? Buồn cười thật. Trong bệnh viện, nàng đã biết qua, thậm chí còn thán phục lý tưởng kiên định của chàng. Nhưng việc Jonas mở một phòng mạch trong thành phố mà nàng và Molly đang sống lại là một điều khác. Nàng cố chống lại một cảm giác lún chìm.

“Phải, anh ở lại đây luôn”, Jonas nói nhanh như thể chàng đã đoán được phản ứng của nàng đối với tin tức này. “Anh đã quyết định như thế sau khi gắp em hồi tháng ba và Bob nói cho anh biết là chồng em đã mất”.

Trời ơi. Anh ta sẽ làm gì đây qua câu nói này? “Anh không nên để cho chuyện ấy ảnh hưởng đến anh”, nàng đáp cộc lốc. Đột nhiên, Bridget thấy mình sắp bị hoảng loạn.

“Có lẽ không đâu”, chàng thừa nhận.

“Thế anh không nhớ New York à? Anh không muốn có một phòng mạch ở Park Avenue à?”. Những lời của Bridget vô tình mang một dáng vẻ châm chọc gay gắt.

“Bridget, anh đã nói với em là anh sẽ làm việc ở một bệnh viện”, chàng nói ôn tồn. “Anh là viên chức, anh có tiền lương. Phải, anh có thể vay tiền khởi nghiệp dựa trên năng lực của anh, nhưng hầu hết bệnh nhân của anh thậm chí còn không có thời gian để mà bệnh nữa kia. Em cho anh là cái gì? Đâu có phải bác sĩ nào cũng bị ám ảnh bởi việc kiếm tiền”.

Bridget đã tránh né đề tài này cho dù là chính nàng đã gợi ra, nàng ước chi nó chỉ được hiểu ngầm thôi. Cuối cùng nó sẽ dẫn tới một cuộc tranh luận về quá khứ với những lí lẽ, những đắng cay, và tất cả sự tổn thương ngày cũ. Thật khó đối phó được với sự hiện diện của Jonas mà không làm trỗi dậy những tình cảm xa xưa.

“Chữa bệnh cho kỹ thì tốn kém lắm”, Bridget nói bâng quơ. Nàng lại đổi đề tài câu chuyện. “Em nghĩ là bệnh viện sẽ rất tiếc nếu anh ra đi. Anh làm ở đó có lâu không?”.

“Từ khi tốt nghiệp. Bà quản lí sẽ phải thay thế anh sớm hơn là bà ấy nghĩ, nhưng sự việc là thế. Về phần anh, anh đã rời khỏi nơi ấy kể từ lúc này. Anh có những người bạn tốt ở đấy và anh nghĩ là mình đã thực sự giúp ích cho một số người, nhưng anh kiệt lực rồi. Họ biết mục tiêu tối thượng của anh là mở một phòng mạch riêng của mình và đi xa khỏi thành phố”.

Đôi mắt màu xanh của chàng ánh lên một chút bực bội như thể là chàng biết rằng nàng đang cố ý đánh lạc hướng mình. Bàn tay to khỏe của chàng vân vê quanh cốc cà phê.

Bridget muốn tìm một câu vô thưởng vô phạt. “Chẳng có nơi nào thật giống với Vermont được đâu”. Một câu nhận định ngớ ngẩn. Nàng thấy không khí quanh mình như đang rạn nứt, tràn đầy những dòng xúc cảm ngấm ngầm mà nàng cố gắng làm ngơ.

“Anh trở về đây không phải vì Vermont, em đã biết đấy”, Jonas nói. “Anh trở về đây vì em”. Bàn tay chàng đưa ra nắm lấy tay nàng, và nàng không đủ nhanh nhẹn để tránh kịp. “Anh trở về đây để xem chúng ta còn có một cơ hội bên nhau hay không”.

Hơi ấm bao trùm của cái nắm tay chạy khắp người nàng. Nó làm tiêu tan sự tự chủ và quyết tâm của nàng không để cho bị lung lạc vì sự gần gũi của chàng.

“Jonas, anh là một bác sĩ. Anh đã cứu sống cho nhiều mạng người”, Bridget bình thản trả lời. “Nhưng anh không thể đem lại sự sống cho một tình yêu đã chết từ mười năm trước”. Nhẹ nhàng nhưng cương quyết, nàng gỡ bàn tay chàng ra. Rồi nàng đứng lên, cười lịch sự. “Anh dùng thêm cà phê nữa nhé?”.

Jonas nhìn nàng mà không nói gì với ánh mắt trầm ngâm. Rồi chàng đẩy cái cốc về phía nàng. “Vâng”. Sự chấp nhận lời mời của nàng được thốt lên với sự căng thẳng. “Anh để nó nguội mất rồi”.

Cầm cái cốc của chàng lên, nàng đi tới quầy pha cà phê đang được cắm điện. Hơi nóng từ cốc cà phê bốc lên, nhưng nàng đổ hết ra ngoài rồi lấy từ trong bình vào.

“Đối với anh thì nó chưa chết đâu, Bridget”. Bước chân rón rén, Jonas đi tới phía sau nàng. “Cái gì em thấy thực sự đã chết đối với anh?”. Chàng hỏi với giọng khàn khàn.

Mấy ngón tay chàng lùa mớ tóc hạt dẻ khỏi chiếc cổ nàng, sự chạm vào da khiến nàng run lên, mặc dù rất muốn chống chỏi. Vành môi rắn rỏi của chàng áp vào đường cong trên cổ nàng, chạm vào vùng nhạy cảm.

Sàn nhà dường như lăn đi dưới bàn chân nàng, nhưng đó chỉ là sự run rẩy của hai đầu gối. Nàng tựa người một lát vào bộ ngực cuồn cuộn của chàng, cảm thấy sức quyến rũ mạnh mẽ của hai cánh tay.

Nhưng sự yếu đuối nhục thể chỉ thoảng qua thôi. Nàng đứng thẳng người lên và quay lại, tạo một khoảng cách giữa hai người, rồi ấn cốc cà phê nóng vào bàn tay chàng. Jonas đành phải cầm lấy.

Quả tim nàng đập quá nhanh khiến nàng phát sợ. Mấy ngón tay run rẩy vạch một đường rẽ qua mái tóc màu hạt dẻ phía trên lỗ tai. Nàng bị xâu xé giằng co bởi sự xung đột của thể xác và lý trí ở bên trong mình. Jonas vẫn còn đứng bên quầy cà phê, bất động, nhìn nàng chăm chú như đang lường tính phản ứng của nàng.

“Bridget...”, giọng chàng trầm và khẩn khoản.

Nàng phải làm thay đổi ý định của chàng. “Em... ơ...”. Nàng không nghĩ ra được điều gì để nói. Động tác tiếp theo thật đột ngột và không thể ngờ: bàn tay chàng nắm lấy cổ tay nàng.

Sự giật nẩy người kinh ngạc của nàng dịu đi khi chàng nhẹ nhàng kéo nàng vào trong hai cánh tay mình. Nàng bị giữ chặt, cặp đùi rắn chắc của chàng áp vào đùi nàng, hừng hực ham muốn, và môi chàng kề sát vào môi nàng.

“Buông em ra!”. Nàng giận dữ nói - vừa giận nhưng vừa sợ bởi vì một phần trong nàng không muốn cho chàng buông ra.

Nàng cương quyết quay mặt ra khỏi mặt Jonas. Mùi dầu xoa ngựa còn nồng nặc trên chiếc áo chẽn của chàng, Bridget không thể không hít cái mùi ấy vì hai cánh tay ôm vòng của chàng càng siết chặt thêm để kéo nàng vào gần hơn nữa. Sức nóng hơi thở của chàng lướt nhẹ trên da thịt nàng một lúc rồi đôi môi của chàng áp vào thái dương nàng. Jonas không cố tìm cặp môi nàng mà chỉ thám hiểm nơi cánh cung vòng lên của hàng lông mày và những sợi lông mi cong vuốt của nàng.

Chàng thong thả rà soát vùng đất quen thuộc trên mũi, má và tai của nàng. Và đến lúc chàng sắp tìm cặp môi nàng thì Bridget đã run lên nỗi khao khát được nếm trải sự đê mê của một cái hôn.

Sự chống cự của nàng tiêu tan trước những đợt tấn công dịu dàng và liên tục của chàng. Môi chàng đặt lên môi nàng, thưởng thức hương vị ngọt ngào của nó. Cũng như trước đây, cái hôn của chàng không có sự đòi hỏi nơi nàng, nhưng khi nàng đáp lại để đẩy sâu nụ hôn hơn nữa thì Jonas đáp ứng một cách đầy thèm khát. Cái ôm gì chặt của hai cánh tay chàng kéo nàng vào sát hơn nữa, ép sát ngực nàng vào những hạt nút tròn kim loại trên chiếc áo chàng.

Ngọn lửa yêu đương lan rộng và cuồn cuộn bên trong nàng, có vẻ như hòa cùng ngọn lửa của chàng để bốc cháy mạnh hơn và sáng hơn, cho đến khi nàng chẳng còn biết gì khác nữa ngoài những dục vọng được khơi dậy đang lôi kéo cả hai người. Bàn tay chàng luồn dưới tấm áo choàng để lần khắp sống lưng nàng và nàng đã không cố gắng chống lại sự khao khát của mình lúc đó.

Khi mấy ngón tay của chàng hối hả giật mạnh những hạt nút trên chiếc áo, nàng thoáng thấy một niềm vui là sự trở ngại có thể được vượt qua một cách nhẹ nhàng như thế. Với một chút tỉnh táo, nàng cũng nhận thấy rằng sự buông thả này rồi sẽ dẫn tới đâu. Nàng biết là mình không thể làm như thế. Nàng không thể để Jonas chiếm đoạt mình một lần nữa, và cuối cùng nàng sẽ phải chịu khổ nếu nghe theo những ham muốn thể xác của mình, bởi vì khi ấy nàng sẽ yêu chàng cũng trọn vẹn và hoàn toàn như là nàng đã yêu mười năm về trước.

Thế ra nàng chẳng học được điều gì cả sao? Nàng chẳng rút ra bài học rằng không thể tin ở chàng? Nàng vẫn còn nghe văng vẳng trong đầu những lời của mẹ nàng: anh ta chiếm lấy những gì anh ta muốn, sử dụng nó, rồi khi gặp một cái gì tốt hơn thì anh ta bỏ đi. Không, không, nàng không được sa ngã trước sự cám dỗ của chàng một lần nữa, không được một lần nữa.

“Không!”. Sự tuân phục của nàng đã quá trọn vẹn đến nỗi Jonas không ngờ có sự kháng cự vào giờ phút chót này.

Bridget nhoài người ra khỏi vòng ôm của chàng, bước vội vài bước nhưng rồi hai cánh tay chàng khép lại xung quanh eo nàng để kéo nàng trở lại. Nỗi khát khao chứng tỏ sự chiếm hữu của chàng thật khó chịu. Nàng nhắm mắt lại làm ngơ, hai bả vai nàng tì vào lồng ngực của chàng.

“Em nói không trong khi toàn thể con người em nói có”, Jonas nói nhỏ khàn khàn, miệng chàng áp lên mái tóc nàng.

Hai bàn tay chàng xòe rộng áp vào phía trước bụng nàng. Bridget cố giật ra mà không được. Đôi môi quyến rũ của chàng di chuyển trên đường cong ở cổ của nàng xuống tới bờ vai, khiến cho đầu óc nàng thêm bấn loạn.

“Câu trả lời là không”, nàng nhấn mạnh với một tiếng nấc nghẹn ngào, “tôi sẽ không để cho anh chiếm đoạt tôi lần nữa đâu. Bây giờ hãy buông tôi ra!”.

Nàng đã tìm được một lực đòn bẩy để cạy hai cánh tay chàng ra. Lần này Jonas không cố đưa hai tay tới như trước nhưng cứ đứng yên nhìn nàng. Chàng thở nhọc nhằn, sự căm giận và khát khao hiện ra trong ánh mắt.

Bridget cảnh giác bước lùi lại sau một bước, vuốt mớ tóc rối màu nâu trên gò má mình. Hai mắt nàng long lanh một màn sương mịn vì sự dằn vặt của đau khổ và tình yêu.

“Làm khổ cho anh như thế em thích lắm sao?”, Jonas hỏi với một giọng trầm thấp.

“Không phải!”. Nàng khóc. “Chính anh đã gây ra chuyện này trước!”.

“Em có thấy dễ chịu hơn khi trách móc anh như vậy không?”.

Nàng trở nên rắn rỏi. “Không. Nhưng anh không có quyền bước vào đời tôi lần nữa và mong tiếp tục ở nơi chúng ta đã dừng lại, như thế này đây”.

“Cô đừng đặt điều cho tôi”, Jonas trở nên hung hãn. “Đó có thể không phải là điều tôi muốn làm. Cô cũng biết rằng cô không phải người đàn bà duy nhất mà tôi từng ăn nằm!”.

Có một cái gì đó đổ vỡ trong nàng, và bàn tay Bridget tát thẳng vào gò má xương xẩu của chàng một cái thật mạnh, cái tát khiến cả cánh tay nàng bị đau.

“Ra khỏi nơi đây!”. Nàng nói lớn.

Jonas nheo mắt. Vết bầm của bàn tay còn in rõ trên gò má chàng, nhưng hai nắm tay thu lại chàng vẫn còn giữ nguyên. Jonas nhìn một lúc lâu vào vẻ mặt giận dữ của Bridget, rồi chàng sải đôi chân dài bước ra cửa sau. Nàng nhắm mắt lại khi cánh cửa đóng sầm đằng sau chàng, tiếng động mạnh làm rung những tấm cửa kính trong khung.

Phần nào cánh cửa đóng sầm đã giải tỏa được sự bực tức của nàng, nhưng hậu quả sau đó chẳng phải là vui. Nàng cảm thấy yếu đuôi và đau nơi dạ dày. Nhưng trong lòng mình, nàng còn có một nỗi đau chưa từng thấy nữa. Yêu-ghét, yêu-ghét - nàng ước mong không còn nghe những tiếng này trong suốt cuộc đời mình.

“Mẹ ơi?”, giọng nói ngái ngủ nhưng hoảng sợ của Molly đang gọi nàng.

“Mẹ... mẹ đang ở trong bếp”, nàng trả lời với giọng rời rạc, cố giữ sự tự chủ, mấy ngón tay nàng bám lấy quầy bếp để đứng cho vững.

“Tiếng ầm gì thế, mẹ?”.

Bridet đưa mắt nhìn ra cửa sau. Nàng lặng thinh một lát, không giải thích được với Molly. “Tiếng ầm nào?”.

“Tiếng ầm to như một cái gì nổ vậy”.

“Có thể là trong ti vi. Con thấy thế nào?”.

“Kinh khủng lắm”, con bé càu nhàu trả lời. “Con đau khắp người. Và nhức nhối lắm!”.

Cả hai mẹ con mình cùng như thế cả, Bridget thoáng nghĩ. “Đầu con ra sao? Con cảm thấy thế nào?”.

Molly lưỡng lự một lát rồi mới trả lời. “Còn đau. Nhưng đã hết nhức đầu rồi”. Nghe con bé nói thế, Bridget cảm thấy phần nào nhẹ nhõm. “Con uống một tí gì lành lạnh được không mẹ? Miệng con như là bị ông nha sĩ bỏ quên cục bông gòn trong ấy vậy”.

“Trà đá nhé?”, Bridget hỏi.

“Nhà mình có chanh không?”.

“Có”.

“Vậy thì trà đá với chanh, mẹ nhé”. Molly nài nỉ.

Bridget thấy tức cười, không nhịn được. “Con không thể hết đau khi con còn thích thứ này thứ kia”.

Trong lúc nàng đi lại tủ lạnh để lấy bình trà và một trái chanh, Molly tò mò hỏi “Có ai vào đây hả mẹ?”.

Cánh cửa tủ lạnh còn để mở, Bridget dừng lại một lát, căng thẳng. “Sao con hỏi vậy?”

“Con nhớ là con có nghe mẹ nói chuyện với ai dưới bếp lúc con đang ngủ”.

Bridget chỉ có thể nói được một tiếng “Thế à?”. Nàng sợ con gái có thể nghe lỏm ít nhiều câu chuyện của mình với Jonas.

“Có lẽ là con nằm mơ”, Molly thở dài vẻ không hoàn toàn thỏa mãn.

“Đó có thể là Jonas”, Bridget cho đá vào ly trà và cắt một miếng chanh nhỏ thêm vào đấy.

“Bác ấy đến đây làm gì?”, Molly hỏi.

Bridget cầm ly trà vào trong phòng khách. “Bác ấy đem mấy con ngựa lại”.

“Mẹ có cho chúng án, uống giùm con không?”. Molly cố gượng ngồi dậy, nó nhàn mặt vì đau trong lúc chuyển động.

“Chúng đã được chăm sóc hết rồi”, Bridget muốn cho con bé yên tâm mà không nói rõ ai làm chuyện ấy.

“Con phải đi thăm con Satin. Nó không biết là con bị thương”. Molly cố đứng lên, nhưng lại ngã xuống.

“Con đau khắp cả người!”, nó rền rĩ thảm thiết. “Con cam đoan là ngày mai sẽ có một chỗ bầm xanh đen cho mà coi!”.

“Có lẽ con sẽ bị bầm”. Bridget nói nhưng lòng dạ để đâu đâu.

“Mẹ đỡ con nhé?”, Molly năn nỉ. “Con muốn đi thăm con Satin và biết chắc là nó không sao”.

“Con cứ nằm yên đi. Satin khỏe mà”.

Bridget sực nhớ đến lời dặn của Jonas về một chỗ sưng nơi con ngựa và đã đề nghị cha nàng trông nom. Nàng đưa ly trà đá cho con gái mình rồi đi lại nơi máy điện thoại.

“Mẹ gọi cho ai vậy?”.

“Ông ngoại con”.

“Sao vậy? Con Satin có chuyện gì, phải không?”. Molly vội vàng kết luận, cặp mắt nó mở to, lo lắng.

“Bác Jonas cho biết có một chỗ sưng nơi khuỷu trên móng của nó”, Bridget thừa nhận. “Bác ấy không cho là nghiêm trọng, nhưng bác đề nghị ông ngoại con trông nom chỗ ấy”.

“Bác ấy biết gì về ngựa?”. Câu hỏi cộc lốc của Molly chỉ bộc lộ nỗi lo ngại của nó đối với con ngựa thân yêu của mình.

“Bác ấy có nhiều kinh nghiệm”, Bridget vừa lạnh nhạt trả lời vừa quay số điện thoại nhà bố mẹ mình.

“Nếu con Satin có chuyện gì”, Molly mếu máo, “thì con chết mất!”.

Bridget muốn nói cho con bé biết rằng khi mất một người mình thương thì cũng chẳng chết đâu. Mình vẫn tiếp tục sông, cho dù sự sống ấy đôi khi còn tệ hại hơn là cái chết. Nàng đã có sự trải nghiệm đầu đời, và cái cảm giác ấy đang sắp vây chặt lấy nàng một lần nữa.