Chuyện Tình Dưới Nhành Cây Tầm Gửi

Chương 7



Jonas đứng bên dưới một cây thích tỏa rộng trên sườn đồi rải đá, một tay tựa vào thân cây. Đôi mắt màu xanh đăm đăm nhìn vào mái nhà dốc dứng của chiếc chòi gỗ bên kia đồng cỏ phía dưới chân chàng.

Đã hết mùa hè và không khí miền núi mát lạnh đi nhiều trong những ngày này. Sắp đến mùa lá cây đổi màu, và như vậy có nghĩa là một luồng du khách mới sẽ đổ về đây. Tất cả sẽ là tốt đẹp. Cửa tiệm của Bridget sẽ bán được nhiều hàng hơn. Chàng muốn nàng làm ăn khá giả, nhưng cảm thấy một chút ngây ngô vì phải bận tâm quá nhiều trong khi nàng luôn khéo giữ một khoảng cách. Những thằng bạn của chàng ở New York sẽ cười nhạo chàng nếu chúng biết chuyện và sẽ bảo chàng nên bỏ cuộc, vì có nhiều người phụ nữ khác mà chàng chỉ cần hỏi tới là được, khỏi phải đau tim.

Chút ít thời khắc hạnh phúc mà chàng có được với Bridget - cho đến nay, việc chụp hình trong tiệm của nàng đã là đỉnh cao cho sự trở về của chàng - đã bị lấn át bởi những thời khắc căng thẳng. Có một cái gì mong manh bất định tiềm ẩn mỗi khi họ gặp nhau, và nó bùng nổ quá dễ dàng, vì được tiếp sức bằng sự đam mê và ra sức tự vệ, khiến cho cả hai ít nhiều trở nên cuồng dại.

Bên dưới tất cả sự đóng kịch này - mà chàng hối tiếc nghĩ là không sao tránh khỏi - chàng cảm thấy được một điều gì đó quan trọng mà Bridget không muốn nói cho chàng biết. Chàng đã không được biết hết mọi chi tiết của mười năm xa cách, và chắc chắn là chàng chẳng có quyền ghen tức với bất cứ niềm hạnh phúc nào mà nàng tìm được trong thời gian ấy. Về mặt tình cảm, Jonas đã không gạn hỏi nhiều điều mà chàng biết là nàng đang cố giữ kín.

Như thế là phải, xét trên quan điểm của nàng. Nàng có một đứa con gái nhỏ, và họ rất gần gũi với nhau. Jonas không muốn xen vào giữa họ. Chàng đã học khoa tâm lí, đã nghiên cứu về động lực học gia đình, nên chàng có thể đoán được là Molly sẽ xem chàng như một đối thủ cạnh tranh tình yêu của mẹ nó.

Con bé này khôn lanh và ít được nuông chiều. Nên gọi nó là ương ngạnh thì đúng hơn. Nhưng chàng quyết định giữ kín các ý nghĩ này. Chàng không có tư cách để khuyên Bridget nên nuôi dạy con nàng như thế nào.

Suy nghĩ sâu hơn về nàng, Jonas thấy hơi khó chịu. Chàng là một bác sĩ nên phải có sự kiềm chế tình cảm của mình.

Dĩ nhiên, Jonas thừa nhận ở mình có một sự ghen tức: Molly là con của một người đàn ông khác. Một người có lẽ Bridget đã yêu. Ý nghĩ này gây phiền hà không ít cho chàng. Giờ đây chàng thấy yêu nàng hơn là mười năm về trước, và chàng muốn làm sao cho nàng yêu mình. Thật chẳng dễ chịu chút nào khi nhớ lại là chàng đã không thể làm cho Bridget yêu được. Hoàn toàn không biết bằng cách nào, chàng đã đẩy Bridget về phía đối nghịch với mình.

Jonas nhìn thấy Bridget hiện ra nơi sợi dây phơi quần áo trong vạt đất đằng sau chiếc chòi gỗ và bắt đầu phơi quần áo. Giống như phần đông những người dân Vermont khác, nàng thích phơi phóng tự nhiên chứ không dùng máy sấy nếu không cần thiết. Nàng với tay gỡ lấy từng cái kẹp quần áo, thân hình mảnh mai của nàng uốn cong theo từng thao tác. Chàng thấy cồn cào một nỗi khao khát muốn được chạm vào nàng, ôm lấy nàng và chứng tỏ bằng thể xác rằng mình yêu nàng. Duy có điều cách này thì không được.

Tệ thật. Lẽ ra chàng không nên theo dõi nàng, cho dù là chỉ tình cờ. Nàng hoàn toàn không biết gì về sự có mặt từ xa của chàng.

Jonas không nhìn về phía nàng nữa. Điều gì đã khiến cho chàng phải mua miếng đất kế bên miếng đất của cha mẹ nàng? Có lẽ chàng đã bị loạn trí. Đây là sự mô tả đúng, xét trên tâm trạng của chàng từ sau khi gặp lại Bridget. Chàng đã hành động sai lầm hoàn toàn, từ việc rời khỏi bệnh viện ở New York cho đến việc mua lại trang trại Hanson.

Chàng nhìn xuống mặt đất dưới chân và hiểu rằng nếu không cẩn thận mình có thể để lại lối mòn đi tới cây thích này. Ý thức tự vệ mà chàng thông cảm với nàng không cho chàng cái quyền theo dõi nàng, cho dù địa điểm thuận lợi này chỉ cách nhà chàng có vài trăm mét và cho chàng một cái nhìn không giới hạn về tất cả những gì diễn ra gần nơi chòi gỗ.

Dĩ nhiên là từ lần gặp nhau mới đây nhất của họ ngay sau vụ tai nạn của Molly, Jonas vẫn thường gặp nàng dưới phố, nhưng phần lớn là những khi Bridget không thể tránh được chàng. Sự mãnh liệt của tình cảm được nhen nhúm lại giữa họ có lẽ đã khiến cho Bridget hoảng sợ - và cũng gần khiến cho chàng thấy sợ. Cảm giác này rất mạnh mẽ, cả về mặt tình cảm lẫn thể xác. Khi chỉ có hai người với nhau, tình cảm ấy có thể nhanh chóng vượt khỏi sự kiềm chế. Kỳ lạ thay, việc chụp hình trong cửa tiệm của nàng lại là một trong những thời khắc chàng thấy gần gũi với nàng nhất, dù có rất nhiều người xung quanh.

Có thể nàng cảm thấy yên tâm hơn khi có nhiều người khác. Mối quan hệ được hâm nóng lại - nếu có thể gọi là như thế, vì chàng thấy khó định nghĩa - của họ có thể có lợi nhờ những người bạn chung của nhau. Chàng muốn có một người để trò chuyện về những gì đang diễn ra, về Bridget cũng như Molly. Nhưng vì chuyện sửa sang cái trang trại cũ và thực hiện chương trình mở phòng mạch của mình nên chàng không có nhiều thì giờ để vun đắp những tình bạn mới.

Như bị sức hút của nam châm, tầm mắt của chàng lại quay trở về căn chòi gỗ. Chàng thấy Bridget đang đứng nghỉ nơi cửa với giỏ quần áo trên tay. Nàng đưa một tay lên vẫy chào. Trong thoáng chốc, chàng nghĩ là nàng đã nhìn thấy mình và sửng sốt.

Nhưng mà không, với một khoảng cách như thế này. Hẳn nàng không hề có ý nghĩ là chàng đang đứng một mình dưới cây thích và không có khả năng là chàng nhìn thấy được nàng. Chàng nhìn khắp cảnh quan chập chùng để tìm đối tượng được vẫy chào, và nhìn thấy một đứa bé đang cưỡi con ngựa hồng phi nước kiệu qua cánh đồng cỏ đi tới đàn cừu.

Chàng nhận ra là Molly. Con bé và chiếc nhẫn vàng trên ngón tay Bridget là những sự nhắc nhở thường xuyên về quãng đời vừa qua của nàng - mười năm đằng đẵng mà chàng không can dự vào. Có lúc, có thể có một điều gì đó mà chàng làm để thay thế chiếc nhẫn kia trên ngón tay nàng. Nhưng Molly có lẽ sẽ không hề thích việc ấy.

Nó có thể sẽ oán ghét chàng nếu như sự việc trở nên nghiêm trọng giữa chàng và Bridget. Dĩ nhiên là Molly rất thông minh nên không thể không thấy ra rằng Jonas đối với mẹ nó là một cái gì nhiều hơn là một sự quen biết tình cờ, nhưng thực sự chàng không có cách để biết được con bé đang nghĩ gì về chàng. Chàng và Bridget dường như đã có một thỏa thuận ngầm là sẽ giữ lịch sự khi họ gặp nhau và chỉ đến thế thôi. Thậm chí chàng không tìm cách hẹn hò với một ai khác và luôn về nhà từ lúc mười giờ. Một mình.

Ở cái tuổi của chàng, như thế thật là kỳ lạ. Nhưng chàng phải thừa nhận rằng Bridget xứng đáng cho chàng làm thế. Một ngày nào đó, nếu chàng đủ kiên nhẫn, Bridget sẽ yêu chàng trở lại.

Giá như có một người mà chàng có thể trò chuyện, một người quen biết cả hai người, chàng và Bridget, một người có thể giúp chàng suy nghĩ thấu đáo. Việc yêu Bridget đang khiến cho chàng tuyệt vọng đây.

Jonas bước xuống sườn dốc và đi về nhà. Chàng vào trong nhà bếp, xem lại cái máy lạnh cũ kỹ không hoạt động tốt. Chẳng có gì lắm, ngoại trừ nó đã quá lâu năm. Chàng làm một cái sandwich bằng mấy lát thịt nguội, một muỗng mù-tạc và một ổ bánh mì cũ. Jonas cắn vài miếng rồi ném vào thùng rác. Chàng có thể ăn một bữa trưa tươm tất dưới phố và ghé mua vài món đồ trong cửa hàng đồ sắt để dùng cho một chương trình mà chàng dự tính. Chàng cần vài việc để làm ngoài những bệnh nhân, và công việc tay chân luôn khiến cho chàng thấy dễ chịu.

***

Một miếng thịt bằm ngon miệng, hai cốc cà phê và một lát bánh nướng đủ để làm cho người ta thấy dễ chịu hơn nhiều. Jonas để lại một khoản tiền bo hậu hĩnh cho nữ tiếp viên và vui vẻ bước ra khỏi quán, vừa đi vừa huýt sáo.

Một phụ nữ cao tuổi đi qua bên cạnh, ngẩng lên khi nghe tiếng huýt sáo vui vẻ, rồi bỗng trố mắt nhìn chàng.

“Jonas? Phải anh hay không? Trời ơi, thật vui được gặp lại anh! Tôi đây, Bunny Fremont đây!”.

Bà giáo sư thời trung học của Jonas, người duy nhất đã tin tưởng vào tiềm năng của chàng thời ấy. Người mà chàng thật lòng tin cậy để chuyện trò sau khi cha mẹ chàng đã qua đời. Giờ đây tóc đã bạc trắng, nhưng bà Bunny trông chẳng khác mấy. Bà bật cười trước sự bối rối của chàng, những lúm đồng tiền hiện rõ trên hai gò má. Tính cách vui vẻ của bà vẫn không thay đổi, đây là một điều chắc chắn. Jonas bước xuống đường phố và ôm chặt lấy bà.

“Cô Bunny, con mời cô đi ăn trưa được không? Nghĩa là, con đã ăn rồi, nhưng con thích trò chuyện với cô nếu cô không bận lắm”.

“Tất nhiên là được chứ nhưng mà cô cũng đã ăn trưa rồi, một giờ trước đây, dù sao cũng cám ơn anh. Cô dừng lại Randolph để mua một ít đồ trên đường về nhà. Mình đi uống cà phê và ăn bánh nướng ở To Go được không?”.

“Vậy thì tốt quá”. Ăn thêm một cái bánh nướng nữa cũng chẳng hề gì. Nếu bà Bunny vẫn còn sống ở cách đây hai thành phố thì chàng chẳng biết đến khi nào mới gặp lại bà. Gặp được bà quả là một điều may mắn.

***

Trong ánh nắng chiều ấm áp từ khung cửa quán To Go rọi vào, chàng và bà Bunny lai rai câu chuyện qua cốc cà phê và miếng bánh nướng. Bà cắn một miếng cuối cùng rồi đẩy cái đĩa ra, chăm chú nhìn vào Jonas.

“Có lẽ anh nói đúng về Molly”, bà nói. “Nó là một con bé bướng bỉnh. Tôi có dạy nó trong lớp học Chúa nhật của tôi một dạo. Bridget thường dẫn nó đến đó nhưng nay thì đã thôi rồi”.

Jonas gật đầu. “Cũng tốt, nhưng con nghĩ là nên cho Molly cưỡi ngựa vào những ngày cuối tuần thì hơn”.

“Phải, lúc ở tuổi nó cô cũng làm thế”, bà Bunny nói một cách dễ dãi. “Nó là con bé dễ thương và rất thông minh”.

“Vâng. Nó giống mẹ nó. Nhưng con không biết cha nó - anh chàng mà Bridget đã kết hôn”, chàng đáp ngập ngừng. “Khi con trở lại Randolph tháng ba vừa rồi, con chỉ nghĩ về thời gian con đã sống cùng Bridget. Nhưng đó là chuyện mười năm trước”.

“Cô có nghe về chuyện đó”, bà Bunny nói. “Nhưng không biết rõ chi tiết. Chỉ nghe nói là con rất nặng tình với một cô gái ở Randolph”.

“Con nghĩ là nhiều người đã nói về chuyện này”.

Bà cân nhắc một lát để tìm câu trả lời. “Không nhiều lắm đâu”, sau cùng bà nói. “Anh có thể cho cô biết gì thêm không?”.

Jonas thở ra một hơi bình tĩnh rồi mới bắt đầu trở lại. “Vâng, con sẽ nói”.

“Jonas, con cũng biết là cô sẽ không cho ai biết một lời nào. Cứ tự nhiên như con đang tâm sự với cô vậy. Cô có cảm tưởng rằng con có nhiều chuyện khó nghĩ trong đầu”.

Chàng nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh đầm ấm của bà. Ngày trước, bà Bunny vốn là một người hết sức kín tiếng và tử tế, bà gần như là một người mẹ đối với chàng. “Con yêu Bridget. Con muốn cưới cô ấy”.

Bà Bunny gật đầu trầm ngâm. “Nhưng anh đã không cưới”.

“Con chắc rằng Molly sẽ vui mừng vì chuyện đó. Con có cảm giác rằng nó không muốn con làm cha nó. Và nó đã rất cảnh giác đối với con. Nó và Bridget rất thân thiết với nhau. Có lẽ con không nên xen vào giữa họ”.

“Cô không suy nghĩ theo cách ấy. Giờ đây, cô không biết về Bridget, nhưng cô nghĩ rằng cô ấy đang thận trọng. Con không nên nghĩ theo ý riêng của mình, Jonas”. Bà Bunny nói thêm, “Nhưng cô thấy là con nên đi từ từ. Con cũng nên suy nghĩ về những gì mà con muốn nữa. Con có sẵn sàng để làm một người cha không?”.

Jonas nhún vai. “Con không do dự trước nhiệm vụ này”.

“Rất vui được nghe con nói thế. Riêng phần cô, cô cũng nghĩ rằng con sẽ là một ông bố tốt. Tuy vậy, cô chỉ muốn biết là con đã nghĩ gì trước khi cô nói như thế”.

Jonas nở một nụ cười ân hận. “Cô vẫn còn tin tưởng ở con, phải không?”.

“Phải”, bà Bunny nói quả quyết.

“Dù sao”, chàng nói tiếp, “con đã thực lòng yêu Bridget, và như con đã nói, con muốn cưới cô ấy. Khi ấy Bridget cũng muốn kết hôn với con. Nhưng cô ấy hãy còn nhỏ, chỉ mới mười tám, còn con thì trước mắt là những năm học y khoa gian khổ và dài đằng đẵng”.

“Cô biết là con học được mà”, bà Bunny nói với niềm kiêu hãnh thầm lặng.

“Vâng, chuyện ấy không phải dễ. Không ai bảo có thể bảo là dễ”. Jonas ngập ngừng, tìm lời nói tiếp. “Nhà con không có nhiều tiền, cô đã biết đấy. Và mẹ con đã mất sau cha con một năm, khi con mới mười bảy tuổi. Con đã phải luôn xoay xở những thứ con cần, kể cả việc học hành. Hiện con đang phải trả nợ tiền vay của trường y”.

Bà Bunny tỏ vẻ hơi buồn. Bà đã giúp chàng điền các mẫu đơn xin học bổng, và làm hồ sơ xin trợ cấp tài chính.

Đến khi tốt nghiệp cao đẳng và nộp đơn vào trường y, chàng đã tự mình làm lấy. Không có cha mẹ giàu có, muốn tốt nghiệp thì phải vay nợ. “Thế nên còn có một vấn đề khác nữa. Cha mẹ cô ấy thì khá giàu có. Bridget luôn có đầy đủ mọi thứ mình cần”.

Bà Bunny đáp lại với giọng dịu dàng, “Có phải vì thế mà con đã không cưới cô ấy?”.

“Có nhiều lý do cộng lại”. Chàng tìm cách giải thích. “Briget nói rằng cô ấy yêu con, nhưng con không chắc rằng những gì cô ấy cảm nhận là sự thực, và đó phải chăng chỉ là những mộng ước lãng mạn, bởi vì cô ấy còn quá nhỏ”.

“Và con cũng vậy, Jonas”, bà Bunny nói dịu dàng.

“Vâng. Tuy vậy, con cũng lớn hơn cô ấy”.

“Chẳng bao nhiêu đâu”.

“Vậy thì chuyện tiền bạc là một trở ngại. Không dễ gì tằn tiện từng đồng khi mình chưa bao giờ làm ra nó. Bridget chưa từng làm như thế nên con không chắc là cô ấy có thể làm được”.

“Kìa, người ta sẽ thay đổi chứ. Có phải cô ấy làm việc ở cửa hàng len không?”. Bà Bunny hỏi.

“Thực ra Bridget là chủ cửa hàng ấy”. Chàng cố giải thích rõ công việc làm ăn của Bridget. Chàng như thấy sự nồng nhiệt trong cái nhìn tán thưởng của bà Bunny.

“Vậy thì cô ấy là người giỏi giang đấy. Đừng đánh giá thấp Bridget, Jonas. Con phải nhớ rằng giờ đây cô ấy đã già dặn thêm mười tuổi nữa. Cô ấy đã lập gia đình, còn con thì chưa được như thế...”.

Bà cụ Bunny thật là sắc sảo. Chàng mong là bà cố vấn hướng dẫn trước đây của chàng đã không để ý đến sự lưỡng lự của chàng khi chàng nói đến cuộc hôn nhân của Bridget với người đàn ông khác. Chàng không muốn thú nhận rằng điều ấy khiến cho chàng bực bội.

“... và rõ ràng là cô ấy đã học được nhiều điều về quản lí tiền bạc và công việc”, bà Bunny nói. “Có lẽ là tính độc lập của cô ấy đã khiến cho con lo ngại”. Bà cụ cười tinh quái nhìn Jonas. “Con có bao giờ nghĩ đến điều đó không?”.

Chàng chỉ nhún vai bối rối.

Bà Bunny chồm tới vỗ vào tay chàng. “Có lẽ cô không nên nói thẳng ra như vậy khi cô chưa biết là mọi việc trên thực tế đã diễn ra như thế nào. Jonas, tha lỗi cho cô nhé”.

Jonas lắc đầu. “Ồ, có thể là cô nói đúng đấy. Lẽ ra con nên nghĩ về điều đó”.

“Tốt lắm. Con đang nghĩ đấy”.

Jonas không nhịn cười được. “Cô Bunny, cô thật hiểu con. Nói chuyện với cô giúp cho con tự tìm ra sự giải đáp. Tuy nhiên, có chắc là cô muốn nghe nốt câu chuyện không?”.

“Tất nhiên là muốn chứ”.

Chàng khoanh hai tay vào nhau và buông một tiếng thở dài. “Cha mẹ nàng không đồng ý cho chúng con lấy nhau. Họ biết rằng phải mất nhiều năm nữa con mới kiếm được đủ ăn, mãi cho đến khi con tốt nghiệp bác sĩ và mở được một phòng mạch. Còn mẹ nàng thì không tin là con sẽ học hành thành đạt nổi. Ông bà Harrison không muốn con gái họ phải làm lụng để nuôi con ăn học”.

Chàng và bà Harrison chẳng bao giờ hòa thuận với nhau, nhưng Jonas thấy không cần phải đi sâu vào các lý do tâm lí đằng sau tất cả những chuyện này. Hồi ấy mẹ của Bridget đã nói thẳng ra rằng chàng hãy còn quá non nớt, đây là chuyện thật buồn cười. Có thể mô tả bà Harrison là con người ưa đóng vai chính trong mọi chuyện, nhưng chàng sẽ không nói điều đó ra với bà Bunny. Ngay trước khi chàng và Bridget tan vỡ, chàng đã nghe phong thanh về những lo ngại buồn cười của mẹ nàng là chàng sẽ bỏ nàng mà đi theo một cô y tá hấp dẫn nào đó. Bà Margaret hay nói tùm lum với bất cứ ai nghe chuyện của bà.

“Bà Margaret Harrison rõ ràng là đã không thích con”, Jonas nói. “Và đến nay bà ấy cũng thế. Con có cảm tưởng là bà muốn tìm cách để cho con ra đi lần nữa”.

“Lần này thì bà ấy không gặp may rồi”, bà Bunny đáp lại khô khan. “Cô thấy con có vẻ quyết tâm hơn bao giờ hết”.

“Có thể là thế”, chàng thở dài. “Nhưng xin hãy trở về với chuyện chúng ta đang nói...”.

Jonas ngưng bặt vào lúc cô tiếp viên đến rót thêm cà phê vào cốc bà Bunny, rồi cốc của chàng. Jonas nhíu mày đăm chiêu. “Đây sẽ là phần khó giải thích được”.

Bà Bunny hớp một ngụm cà phê, nhìn chàng bằng một cái nhìn khuyến khích bên trên chiếc cốc.

“Nếu Bridget và con kết hôn mười năm trước thì chúng con có thể đã có một đứa con nhỏ giống như Molly”. Chàng nhìn thẳng vào mắt bà Bunny. “Nhưng con đã ra đi và nàng kết hôn với một người đàn ông khác”.

“Có thể cô ấy đã yêu anh ta”. Với bản chất tử tế, bà Bunny có thể đã thiếu tế nhị.

“Con biết”, Jonas bực bội. Chàng nhìn đi chỗ khác, run rẩy đưa bàn tay xốc mái tóc mình. “Thế nên con phải thừa nhận rằng con đã rất ghen tức. Con biết như vậy là vô lý. Nhưng Bridget đã tìm được một người khác để yêu thay vì con, và đã có con với người ấy thay vì với con. Cô Bunny, cô có hiểu những gì con nói không?”.

“Cô nghĩ là... có”, bà ta gật đầu ngập ngừng, hai mắt mở rộng, như đang thăm dò chiều sâu sự xúc động của chàng.

“Thật thế à?”. Cái cười của chàng có vẻ hài hước. “Vậy cô có thể giải thích giùm con được không?”.

“Cô sẽ cố gắng”. Bà Bunny do dự như đang tìm lời sao cho phù hợp. “Này nhé, con vẫn còn yêu Bridget và con hy vọng là cô ấy sẽ yêu con trở lại. Con vẫn còn muốn cưới cô ấy”.

“Đến đây thì đúng”.

“Nhưng con sợ rằng cô ấy không muốn lấy con, vì nhiều lý do - sự nghi ngại của mẹ cô, con gái cô không muốn thế - mà con biết rằng tất cả đều có thể thay đổi”.

“Có thể”, Jonas nói với vẻ hi vọng. “Có thể không phải mãi mãi là như thế”.

“Đứa bé này sẽ luôn nhắc con nhớ rằng Bridget đã kết hôn với một người khác - cha của Molly. Con không muốn thừa nhận rằng điều ấy khiến con bực bội rất nhiều, nhưng con có bực bội đấy”.

Jonas thở phào một hơi. “Đại khái là như vậy đó. Vậy bây giờ con nên làm gì?”.

“Hãy kiên nhẫn, Jonas. Con chỉ có thể làm như thế thôi. Bridget hẳn phải hiểu được những gì cô ấy cần làm. Nếu cô ấy yêu con...”.

“Chỉ là nếu”, Jonas càu nhàu.

“Đừng nên thế. Hãy để cho cô ấy có thời gian suy nghĩ tận tường. Và con cũng vậy. Con đã chờ đợi cả mười năm rồi”.

“Vâng, con đã chờ, con đã chờ”. Chàng nói bình thản.

Bà Bunny trầm ngâm nhìn chàng rồi nói tiếp. “Chúng ta hãy áp dụng một chiến lược”.

“Được”. Jonas sáng mắt lên nhìn bà. Bà Bunny không thích gì hơn là giúp cho người khác thực hiện ước mơ của họ.

“Bridget O’Shea và Molly không thể tách rời nhau được, như con đã nói. Như vậy có nghĩa là con phải nhọc nhằn gấp đôi để chinh phục được cả hai”.

“Sao hở cô?”, Jonas rên rỉ.

Bà Bunny cười vui vẻ. “Cô đùa con đấy mà. Hãy cứ là người anh hùng như xưa nay con vẫn vậy. Và hãy kiên nhẫn. Không phải một sớm một chiều mà xong được đâu”.

“Đúng vậy. Con mới chuyển về Randolph hồi tháng tư. Từ đó đến nay chưa được sáu tháng”.

“Đúng ý cô đấy”.

Chàng nhịp nhịp mấy ngón tay trên bàn, không biết là bà sẽ nói gì đây. Bà Bunny chồm người tới trước, giọng của bà trầm xuống như đang bàn mưu. “Yêu không phải dễ đâu”.

“Quả thật là thế. Con đang mất ngủ đây”.

Bà nháy mắt. “Đừng lo nhiều quá và đừng cố gắng một cách nhọc nhằn. Mà cũng đừng quá xúc động. Có thể là con đang làm quá mức đấy”.

Chàng nhìn bà với vẻ ân hận. “Việc này thì cô nói đúng đấy”.

“Hãy thư giãn một chút. Rất có thể Bridget cũng thế. Và một điều cuối cùng, Jonas... đừng quên vui vẻ”.

Jonas nhướng mắt. “Đó là bí quyết sâu xa, bí hiểm của cuộc đời hả cô?”.

Bà Bunny nở nụ cười lúm đồng tiền với chàng. “Phải, bí quyết là vậy đó, dù sao cũng là một trong các bí quyết. Cô đã nhiều tuổi để biết rõ điều đó”.

Chàng quyết định nghe theo lời khuyên của bà Bunny và cứ để cho mọi thứ xuôi dòng. Thường tới Randolph để mua sắm tủ bàn cho phòng mạch, tuyển nhân viên và chuẩn bị cho việc khai trương, thỉnh thoảng chàng vẫn gặp Bridget và đã hết sức cố gắng để làm ra vẻ thản nhiên, thân thiện một cách an toàn.

Điều này đã có tác dụng. Chẳng bao lâu sau, nàng đã tỏ ra thoải mái hơn khi gặp mặt chàng, đúng như bà Bunny dự đoán. Và tuyệt vời hơn cả là nàng còn nhận lời chàng mời đi câu cá. Chàng hoạch định một chuyến đi ra ngoài mang tính gia đình có cả Molly và lấy thức ăn hộp ở To Go để cho nàng thậm chí không cần phải làm bánh kẹp nữa.

Tuy có vẻ ngẫu nhiên, nhưng chàng đã vạch chương trình hết sức tỉ mỉ. Chàng mượn sẵn những ruột xe để phòng khi họ muốn thả mình lơ lửng trên khúc sông nhỏ có đủ độ sâu. Chàng mua cần câu với những cuộn chỉ đảm bảo không rối, và trữ sẵn nhiều mồi câu bằng ruồi, vì nghĩ rằng Molly có thể thấy sợ sâu bọ.

Sáng chúa nhật quang đãng và nắng ráo, từ sáu giờ chàng đã thức dậy, chất đủ mọi thứ vào phía sau chiếc SUV, kiểm tra bánh xe dự phòng, và gắn chặt lại kính chiếu hậu lung lay phía bên người lái. Chàng liếc nhìn mình trong kiếng và tủm tỉm cười. Chàng có cái vẻ như một chú bé choai choai nôn nao chuẩn bị cho một buổi hẹn hò đầu tiên - ngoại trừ mớ râu chơm chởm chưa cạo.

Jonas sờ sờ cái cằm đầy râu của mình và cười, chàng thấy vui vì mình đã là một người đàn ông trưởng thành. Khi đã chất hàng vào xe xong, chàng đi vào nhà và cạo râu. Với Molly bên cạnh, không dễ gì hôn trộm một cái, nhưng chuẩn bị sẵn thì cũng chẳng sao.

Một lát sau, cạo râu, mặc quần áo xong, trông thật bảnh bao mà không có vẻ cố gây ấn tượng, Jonas ngồi sau tay lái trực chỉ Randolph để mua các hộp ăn trưa. Đi ra con đường phía sau được khoảng một dặm, chàng nhận ra bà Dotty Pomfret trên lề đường, cùng đi với một người phụ nữ mà chàng đoán là em của bà ta - họ trông rất giống nhau, dù nhìn ở phía sau - và con chó vá Kiwi của bà. Chàng bóp còi rồi chạy chầm chậm bên cạnh họ.

“Xin chào hai bà. Hai bà có cần đi xuống phố không?”.

“Không, nhưng cám ơn cậu. Elizabeth và cô đang đi bộ để tiện thể tập thể dục”.

Bên cạnh bà, con chó Kiwi vẫy đuôi và nhìn Jonas với đôi mắt thông minh.

“Thôi được. Khi nào cần thì cho tôi biết. Chào Kiwi. Mày vẫn ở trên lưng mấy con cừu đấy à”.

Chàng vẫy chào rồi tiếp tục đi, lên ga chầm chậm và nhìn vào cả ba trong tấm kính chiếu hậu. Nhịp độ nhàn nhã của mùa hè ở Green Mountains làm cho chàng thấy dễ chịu. Từng tí từng tí một, sự căng thẳng đầu óc của cuộc sống New York đang tan biến dần đi.

Ở Randolph chưa có sinh hoạt gì nhiều, nhưng chàng biết là quán To Go đã mở cửa. Họ luôn đông khách vào ngày thứ bảy. Jonas đậu xe, đi ngang qua khung cửa kính đôi, thông báo cho cô gái ở quầy về cuộc gọi đặt hàng của chàng từ ngày hôm qua. Trong khi cô ta vào xem lại thì Jonas đi lấy một ly cà phê tự phục vụ, nhấm nháp qua chiếc ly giấy và đọc những thông báo trên bản tin của cộng đồng.

Bread and Puppets, một ban nhạc híp-pi được nhiều người mến mộ, đang có cuộc trình diễn tại Glover, Đông bắc Kingdom. Jonas nghĩ rằng đám người mang chuỗi hạt và vòng hoa kia nhất định là đang tụ tập vì cuộc trình diễn này. Chàng phải mua mấy vé cho hai bà Dotty và Elizabeth, rồi chở họ đến xem. Chàng dám chắc là hai bà sẽ vô cùng thích thú. Jonas đặt ly cà phê xuống và ghi vội số điện thoại trên tờ quảng cáo.

Chàng cũng đọc kỹ các bản tin khác được gắn bằng đinh rệp trên bảng, và thấy đây sẽ là một chỗ rất tốt để thông báo về phòng mạch mới của mình. Đây không phải là một việc gì kỳ lạ - chỉ một thông báo về giờ làm việc, cho biết đây là phòng mạch của một bác sĩ gia đình, thêm một tấm hình của chàng, cô y tá Schulzy, và một người nào đó trông coi phòng mạch. Jonas yêu thích cái ý tưởng về một cơ sở y tế mang tính chất con người.

Cô gái nhà hàng trở lại với ba hộp thức ăn trưa, xếp lên trên quầy. “Anh còn lấy gì nữa không?”.

“Có chứ”, Jonas đi tới thùng làm lạnh nước giải khát, lấy nhiều chai nước chanh và một lốc sô-đa, rồi mang tất cả ra quầy. Chàng nhìn vào tủ kiếng đựng bánh và bảo cô nhân viên lấy ba ổ bánh kẹp nhân táo rắc đường tươm ra trông thật ngon, một cân bánh qui đủ loại và bánh nướng nhân đào. Bí quyết để làm cho một đứa bé vui vẻ là cho nó ăn luôn mồm, chàng biết rõ điều này, nhất là một đứa bé vui nhộn như Molly. Và vóc dáng thon thả của Bridget có nghĩa là nàng sẽ không ăn kiểu nhấm nháp. Đây là một điều khác nữa mà chàng thấy thích ở nàng. Chàng chưa từng gặp một người phụ nữ nào ở New York mà không bị ám ảnh về chuyện vóc dáng, áo quần cùng những thứ mà họ ăn.

“Đã có bánh qui trong hộp thức ăn trưa rồi mà, thưa ông”, cô gái cười, nói.

“Có thể không đủ”. Chàng lấy ví ra, đặt hai tờ hai mươi đô la lên quầy.

Cô ta ghi phiếu tất cả mọi thứ. “Chắc là ông mua thức ăn cho cả một tiểu đội”.

“Không, chỉ mua cho mấy bạn gái của tôi thôi. Những thứ ngọt ngào cho người mình yêu mà”.

***

Khi Jonas chạy xe tới thì Molly và Bridget đang chờ nơi cổng vòm chữ A với túi xách bên mình. Chàng chồm người ra khung cửa kính để chào vội, nhưng họ không để cho chàng có thời gian bước ra mở cửa cho họ.

Molly leo lên ghế sau, còn Bridget ngồi ở ghế trước. Nàng trông có vẻ cao lớn với mớ tóc màu hạt dẻ buộc cao hình đuôi ngựa phất phơ. Nàng mặc chiếc áo choàng len có dây thòng buộc thành nút xung quanh phần eo, và chiếc quần short jean để lộ cặp đùi trắng săn chắc. Jonas phải hít một hơi sâu trước khi nhìn vào tấm kính chiếu hậu để quay xe ra ngoài đường cái.

Trang phục của nàng là trang phục mà mọi người quanh đây đều mặc trong dịp đi ra bờ sông, nhưng trên người nàng... bộ đồ này rất hợp cho một tấm ảnh màu trên trang giữa tờ tạp chí.

Mắt chàng nhìn trên đường cái, và trò chuyện qua loa về thời tiết cùng những thứ như thế trong mấy dặm đường đầu tiên.

Đâm chán với việc ngồi nghe chuyện của họ và nhìn ra cửa kính, Molly báo cho chàng biết chi tiết về vết thương của con Satin, đến nay đã lành khá tốt. Nghe nói thế, Jonas rất vui.

Chàng còn vui mừng hơn nữa khi được đi chơi với họ một ngày đẹp trời. Không căng thẳng. Không khoảng cách, không lịch sự xã giao. Chỉ có ba người họ thôi, hướng về con đường đồng quê với những cây cao uốn hình vòng cung trên đầu. Chòm lá trên cao khẽ lay động trong làn gió nhẹ cuối hè. Đó đây, một vài chiếc lá đơn độc đã chuyển sang màu đỏ hoặc màu vàng, sự báo hiệu chói chang của một mùa thu đang tới.

Họ đến khu đậu xe bên bờ sông, nhưng Bridget bảo chàng chạy thêm độ nửa dặm nữa. Ở đấy có một chỗ quẹo mà họ có thể đậu xe dưới các tàng cây, và có được một khúc sông riêng biệt cho mình, nơi con sông rộng ra và chảy chậm lại.

Jonas thấy có vẻ tốt. Chàng chạy vào nơi nàng chỉ, và họ bắt đầu xuống xe, để thức ăn lại trong thùng lạnh rồi lấy mấy cái ruột cao su ra khỏi thùng xe phía sau.

“Cho con một cái phao đi!”, Molly nô nức nói. Nó mặc một bộ áo tắm bên trong chiếc áo thun ngắn tay và chiếc quần jean, sẵn sàng lao vào trong nước chỉ sau một phút.

Jonas nhìn Bridget cởi chiếc quần soọc tua, vung vẫy nó phía trên đôi giày cũ không buộc dây với một lỗ thủng ở ngón. Tất nhiên là nàng có mặc bộ đồ tắm bên trong, nhưng hình ảnh vị nữ thần tỉnh lẻ sắp sửa lao vào trong nước này trông còn gợi cảm hơn bất cứ cảnh thoát y nào. Sau đó nàng cởi giày ra.

Nàng và Molly ném hai ruột xe xuống nước rồi chui vào bên trong, để cho thân hình chìm vào trong nước, còn tay và chân gác ở trên vành. Họ vẫy nước và di chuyển theo những vòng tròn trong khi chàng đứng nhìn và mỉm cười thích thú.

Cho đến nay thì mọi việc vẫn tốt đẹp.

Chàng đi vòng qua phía bên kia chiếc xe, dưới các tàng cây không ai nhìn thấy, và thay bộ đồ bơi. Sau đó chàng lăn chiếc ruột xe của mình xuống sông rồi chui vào trong đó một cách vụng về. Họ nhạo cười chàng và Bridget lấy chân vẫy nước lên chàng khi chàng trôi lại gần.

Được rồi, chàng sẵn sàng từ giã cái tự ái của mình. Và cả những phiền phức nữa. Dòng sông ở đây chảy chầm chậm, bọc quanh ba người trong khi họ xoay tròn. Molly vỗ nhẹ vào cái phao của mẹ, rồi trôi ra xa, tựa đầu trên vành cao su ấm áp.

“Tôi đi kiểm tra các hòn đá gần đây nhé, các quí bà”, chàng gọi họ. “Xem có cá hồi không”.

“Chúng sẽ thấy bác trước đấy”, Molly gọi.

“Làm sao tránh khỏi”. Chàng lao vào trong nước và quẫy bằng hai tay để đi đến chỗ lồi lên của những hòn đá trải rộng trong nước. Không có ánh mặt trời dọi thẳng cho nên chàng có thể nhìn thấy sâu đến cả thước.

Đây rồi. Một sự động đậy dưới chân hòn đá lớn nửa chìm nửa nổi trong nước khiến chàng chú ý. Có thể đây là một con cá hồi. vấn đề là làm sao đem được đồ câu qua tới bên này. Chàng nghĩ rằng con cá lẩn tránh bờ sông nơi họ đậu xe cho nên nó qua đây.

Chàng nghe tiếng quẫy nước nhè nhẹ của Molly đang bơi tới.

“Bác có thấy cá không?”.

“Bác nghĩ là có”.

“Có cần con đem cần câu lại hay không?”.

Jonas lắc đầu rồi nhìn xuống bên dưới hòn đá lần nữa. Nó ở đây rồi: một màu sáng óng ánh với những đốm nhỏ. Nhất định là một con cá hồi. “Để bác đi lấy”.

“Mình cùng làm nhé”.

Jonas nhìn lên ngạc nhiên. Đây là một bước khởi đầu. “Được, Molly. Bác có thể phải nhờ đến con đấy”.

Họ cùng bơi trở lại, đi vòng quanh Bridget, nàng đang nằm thư giãn một cách thoải mái, mắt nhắm và tay chân buông thõng.

“Mẹ ơi! Dạy đi!”.

“Gì vậy?”.

“Thấy có cá rồi!”.

Nàng ngáp lớn. “Bắt được thì cho mẹ biết”.

“Chán mẹ quá”.

Joans vẫy vẫy một ngón tay với Molly. “Để mẹ con nghỉ một chút. Mẹ con làm việc nhọc nhằn mà”.

Con bé cau mày với Jonas, nhưng rồi thấy thế là đúng. Jonas có thể nhìn thấy cái cười hạnh phúc của Bridget.

“Cám ơn, Jonas”, nàng nói mà mắt vẫn còn nhắm.

Một điểm cho chàng. Jonas và Molly bơi đi tiếp và chẳng bao lâu họ đã đến được bờ sông nơi đậu xe. Họ leo ra khỏi phao ở vùng nước cạn, rồi kéo phao lên bờ. Người còn rỏ nước, họ chuẩn bị bộ đồ câu và Jonas gắn mồi vào cần.

“Con đã từng câu bằng ruồi chưa?”.

“Có ạ. Với ông ngoại. Ông bảo là con câu khá lắm. Nhưng ông và con câu trên chiếc xuồng, trong hồ Memphremagog”.

“Ở tận phía bắc?”.

“Vâng. Ông nói rằng có thể câu được cá hồi dài cả thước ở đó”.

Jonas cười. “Bác nghĩ là ông đùa con đó. Bây giờ thì chúng ta làm thế nào để đem mấy bộ đồ câu trở lại chỗ khi nãy?”.

Molly chồm tới mở nắp một thùng ướp lạnh và nhìn vào trong. “Cái này trống đây. Cho tất cả vào trong ấy. Đồ câu nhẹ mà. Nó không chìm đâu”.

Chàng xoa tóc nó. “Con khôn lắm”.

Molly tìm được một sợi dây thun, móc vào một cái quai thùng để họ có thể đeo đồ đạc theo. Molly mang cái thùng xuống nước trong khi Jonas đem mấy cái phao trở lại, và họ bơi ra.

Bridget vẫn thoải mái trôi nổi theo hình vòng tròn khi họ bơi qua cạnh đấy.

“Tin-tin!”. Molly vừa nói vừa cụng nhẹ chiếc phao của mình vào phao của mẹ.

Bridget mở mắt ra nhìn đội hải thuyền đi qua, mỉm cười với Jonas và con gái mình. Rồi nàng nằm im, tiếp tục mộng mơ.

Khoảng độ một giờ thả câu từ trên các mỏm đá, họ chỉ thấy con cá hồi từ nơi ẩn nấp trồi lên một hai lần rồi thôi. Molly thực sự không biết nên làm gì, Jonas thích thú ngồi nhìn nó câu. Con mồi của nó mỗi lần đáp nhẹ trên mặt nước đều không chạm vào các cành cây lơ lửng phía trên,

Chàng cũng làm theo. Hai lần.

Bằng những ngón tay nhỏ nhắn, khéo léo, Molly gỡ giúp sợi dây bị rối cho chàng khi chàng kéo cong một cành cây xuống lần đầu, nhưng với lần này thì nó đang bối rối. Cái vẻ sốt sắng và quyết tâm của Molly khiến cho chàng tức cười - ông ngoại của nó đã dạy cho nó khá tốt. Nó cứ kiên trì như thế cho đến khi họ bắt được cá. Con bé này thật tuyệt. Chàng sẽ rất sẵn lòng làm bố của nó, rất sẵn lòng. Thật ra, đây còn là một vinh dự nữa.

Jonas nhớ lại lời bà Bunny bảo chàng hãy kiên nhẫn. Chàng sẽ đi dần dần từng bước.

Molly nhìn xuống dưới nước. “Có một con kìa”, nó thì thầm.

Thực ra, chàng chẳng muốn câu con cá ấy, mà để cho nó câu. Chàng để mặc sợi dây câu của mình ở nơi bị vướng, với lấy cần câu và dây cho con bé. “Con hãy câu nó đi”.

Bước đi thận trọng và không tiếng động trên các hòn đá, Molly tìm một chỗ ngồi mà bóng của nó không in xuống nước, thả đây câu và cho con mồi nằm lượn lờ. Con mồi vừa chạm xuống mặt nước phẳng lặng thì con cá trồi lên - và táp gọn. Molly giật con cá lên với một tiếng reo, sau đó gọi Jonas tới giúp cho nó. Đó là một con cá to, nhưng lưỡi câu vẫn móc chắc.

“Mẹ ơi, nhìn kìa!”.

Bridget xoay người lại và mở mắt ra. “Chà! Con yêu, giỏi thật đấy!”.

Jonas đã tới gần một bên để tóm lấy con cá, nhưng nó đang vùng vẫy dữ dội và quá trơn, chàng không thể nắm được. Chàng bèn cởi phăng chiếc áo thun của mình ra và dùng để giữ con cá, rồi đưa nó cho Molly. Con bé hãnh diện nhìn con cá mình bắt được đang thở hồng hộc. “Vui quá. Thôi, thả nó ra”, Molly nói.

“Con chắc chứ?”.

Nó gật đầu. Xoay nhanh một cái, Jonas đã gỡ cái lưỡi câu ra và thả con cá trở về dưới sông. Chưa đầy một giây, nó đã biến mất.

“Tạm biệt nhé”. Molly vẫy chào con cá. “Chiếc áo thun của bác rồi sẽ bị tanh đấy”.

“Không sao. Bác sẽ mua một cái khác”. Chàng nhét chiếc áo vào bên hông, và nhảy qua các hòn đá lớn, họ trở lại nơi cành cây vướng sợi dây câu của Jonas.

“Con tin là con gỡ được”. Molly mày mò trên sợi ni lông một lát thì sợi dây đột ngột lỏng ra và chàng có thể tháo nốt phần còn lại.

“Giỏi thật. Cám ơn con”.

Molly gật đầu. “Không dám ạ. Đến lượt bác câu đi”.

“Bác nghĩ là con cá ấy đã rút ra được một bài học rồi”.

Con bé nhún vai. “Có thể nó còn có một đứa bạn ngốc dưới một hòn đá khác. Bác làm sao biết được. Phải thử đi chứ”.

“Con nói đúng đấy, Molly”. Chàng ngồi câu thêm khoảng nửa giờ nữa, còn con bé ở bên cạnh trông chừng, nhắc nhở chàng về việc thả mồi.

Vâng, đúng lắm, chàng nghĩ. Cứ mỗi ngày một lần như thế. Và mỗi lần một con cá.

Họ ở chơi trên bờ sông ngoài trời, bên cạnh chiếc xe, ngấu nghiến hết mấy hộp thức ăn rồi tới bánh ngọt. Ăn xong, Molly ừng ực nốc nước chanh, cuộn mình trong chiếc khăn tắm. Nó với lấy chiếc túi đeo và rút ra một tờ tạp chí.

“Để bác đoán xem”, Jonas nói. “Cánh đồng và dòng suối”, phải không?”.

“Không”, Molly nói. “Đây là tạp chí “Mốt tuổi teen sau giờ học”. Con đang thiết kế cái tủ áo của con”.

Bridget cười khì. “Con lo có sớm quá không?”.

“Ồ, mẹ”, Molly nhõng nhẽo nói. “Chỉ hai tuần nữa là trường bắt đầu học rồi”.

“Mẹ muốn nói về tạp chí Mốt. Xin lỗi, Mốt tuổi teen”.

Molly gật gật đầu, nhưng không trả lời.

Nó lật nhanh các trang, vuốt vài góc quăn, rồi lại nằm trở xuống với tờ báo còn mở úp lên mặt. “Con buồn ngủ quá”.

“Thì ngủ một giấc đi”, Bridget nói.

Molly lầm bầm tán thành bên dưới tờ báo, và Jonas kéo Bridget về phía mình.

“Vui không?”.

“Vui”, Bridget thừa nhận. Nàng tựa đầu vào ngực chàng vài giây. “Đây có phải là một phần trong kế hoạch làm cho em bình tĩnh lại?”.

Jonas cười, đẩy lui mấy lọn tóc ướt màu hạt dẻ ló ra từ búi đuôi ngựa của nàng. “Ô, ai thèm”.

“Coi chừng. Nếu em buông lỏng quá, chúng ta có thể đi đến chỗ...”.

“Sao hả?”, Jonas hỏi dịu dàng.

Nàng đặt một ngón tay lên môi mình khi nghe tiếng sột soạt của mấy trang báo.

“Thì hai người có thể đi đến chỗ âu yếm nhau. Thật ghê quá”, Molly nói. “Nghe phát bệnh. Và kinh quá”.

“Mở mắt ra mà xem nào”, Bridget tức tối nói và đứng thẳng dậy. “Mẹ có làm gì đâu”.

Molly nhấc tờ báo ra và nhìn. “Được”.

Jonas đứng lên và dẹp cất đồ nghề câu cá, không muốn thử thêm vận may nữa. Sau đó, trên đường chạy xe về nhà, trong lúc Bridget và Molly ngủ gà ngủ gật cùng nhau trên chiếc ghế sau, Jonas cảm thấy hơi cô đơn. Chàng nhìn hai mẹ con họ trong tấm kiếng chiếu hậu, thu mình trong chiếc khăn tắm, với cái mũi đỏ hồng và mái tóc ướt. Chiếc xe tanh tanh mùi cá, dù họ chẳng bắt được con cá nào. Có lẽ đây là mùi nước sông mà họ đã lau khỏi cơ thể mỏi mệt của họ vào cuối một ngày dài. Những chiếc ruột xe nhún nhẩy ở phía sau, cản tầm nhìn dòng xe cộ.

Trên đường rất nhiều xe, từ những chiếc SUV mới với những chiếc xe đạp leo núi đắt tiền trên mui, cho đến những chiếc xe chở khách và hàng cũ kỹ đầy nhóc những đứa trẻ bi bô cùng những người lớn trông thật vui vẻ, và đủ loại xe khác. Các tài xế phần lớn có vẻ là những ông bố được giao nhiệm vụ ngồi sau tay lái. Một số gia đình có vẻ nhàn nhã, một số thì hát ca hoặc cãi vã om sòm, nhưng nhìn chung họ đều giống nhau một điểm: có sự gắn kết với nhau.

Một điều mà Jonas rất mong có được giữa chàng, Bridget và Molly.

***

Phía tây, mặt trời lặn đang tỏa những tia sáng đỏ hồng và vàng óng bên trên các ngọn núi xanh. Một sự yên lặng thanh thản bao trùm khắp vùng thung lũng. Không gian tĩnh lặng, nhiệt độ giảm dần. Bridget cảm nhận được sự thanh bình yên vắng ngay ở quanh mình, nhưng nó không đem lại dễ chịu cho cái đầu óc rối bời của nàng.

Dù Bridget cố giữ Jonas ở một khoảng cách mà nàng cho là an toàn đối với nàng và Molly, nhưng Jonas vẫn luôn ở trong trí tưởng của nàng. Nàng đã không thể nói không với lời mời đi dã ngoại gia đình của chàng - họ có đông người mà. Jonas đã cố giữ cho mọi việc chỉ ở mức dửng dưng và thật ít căng thẳng. Nàng rất cám ơn chàng về điều này. Nhưng dù là vậy...

Bridget đi lang thang tới nơi hàng rào của đồng cỏ. Trong chuồng, nàng có thể nghe tiếng sột soạt của những con ngựa đi quanh cái máng, mùi cỏ khô lan tỏa nhè nhẹ trong không khí. Những con bò sữa Holstein trắng đen đang gặm cỏ ngoài đồng.

Cái nhìn của nàng chuyển qua ngọn đồi nhô lên ở phía xa của đồng cỏ, vùng đất của Jonas. Trong một thoáng, Bridget cơ hồ nhìn thấy một chút chuyển động gần đó. Tim nàng nhảy nhanh một nhịp khi nàng chăm chú nhìn kỹ, nhưng chẳng thấy gì. Một tiếng thở dài làm nàng run rẩy toàn thân.

Bridget ghì chặt hai tay quanh bụng cố nén một nỗi đau cô độc trong lòng. “Tại sao em lại phải yêu anh lần nữa, hả Jonas?”. Nàng thở dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.