Chuyện Tình New York

Chương 12



Phần 34

 

Tôi đang rất muốn kể cho Ryan nghe những gì tôi vừa biết được về Billy và Mei, chuyện về Lavender và… cái khuyên mũi. Nhưng Ryan thậm chí còn chẳng nói gì tới cái khuyên mũi mới của tôi, anh căng thẳng tới mức không bình thường.

Mặt Ryan đỏ và hơi gay gắt, thoáng có khoảng lặng vì tôi chẳng biết nói gì. Tôi không hiểu vì sao Ryan lại biết được rằng Billy có yêu tôi hay không. Tôi nghĩ rằng tôi rất hạn chế kể chuyện Billy quan tâm tới tôi như thế nào cho Ryan, tôi chỉ nói đó là một người khá tốt bụng dù rằng anh ta có những mối quan hệ kỳ lạ với gia đình Lavender.

Tôi đang rất muốn kể cho Ryan nghe những gì tôi vừa biết được về Billy và Mei, chuyện về Lavender và… cái khuyên mũi. Nhưng Ryan thậm chí còn chẳng nói gì tới cái khuyên mũi mới của tôi, anh căng thẳng tới mức không bình thường. Tự nhiên tôi thấy bực bội. Chúng tôi làm gì có lỗi chứ, còn hơn anh và Garbriel, tôi chưa cả “hỏi tội” cơ mà.

Chúng tôi cứ lặng lẽ đi ra bến tàu, tôi chả biết nói gì. Chợt nghĩ, tôi lấy lại khí thế và tỏ ra vui vẻ hơn:

”Này, anh phải thấy vui nếu anh ta yêu em chứ. Hơn nữa em cũng chả biết anh ta có yêu em hay không, làm sao mà anh biết được hả Ryan?“.

”Anh không thể nào vui với việc có bất kỳ ai yêu em, em biết là anh không thể mà“.

”Nhưng chẳng có gì xảy ra mà, damn“. Tôi lại cáu với Ryan, chữ “damn” khiến anh ngẩng mặt và hơi thoáng ngạc nhiên.

”Em biết Billy yêu ai mà“.

”Bà Mei, mẹ của Lave“.

”Anh ta nói dối đấy“.

”Không, anh ấy không nói dối, mà anh chỉ mới gặp anh ta ngày hôm nay, em còn chẳng còn cả hiểu mấy câu hỏi của anh hôm nay nữa“.

”Thế à, câu nào? Có điều gì đó mách bảo anh rang anh ta yêu em“.

”OK, kể cả thế, em không yêu anh ấy cơ mà, điều gì làm anh khó chịu thế?“.

”Mà anh ta nói đúng đấy, em nên chuyển đi chỗ khác làm đi”

Tôi thấy hơi thất vọng, nhưng trong sâu thẳm tôi nghĩ rằng Ryan đang cố anh tỏ ra như vậy, như có ý đồ vậy. Tự nhiên tôi thấy tức nữa, không phải là có ý gì “bắt bẻ” hay “xua đuổi” tôi đấy chứ. Chẳng phải tôi đang bị hờn dỗi bởi một điều quá vô lý à? Thế là cái mặt tôi nó dài ra, phị xuống, từ lúc đó cho tới lúc về nhà, tôi im re. Ryan của tôi cũng không nói gì. Tức thế chứ. Chúng tôi chỉ bye nhau một tiếng rất nhẹ nhàng lúc chia tay.

Cảm xúc lẫn lộn, thương Lavender, tức và khó hiểu với Ryan. Có một sự an ủi nho nhỏ, đó là mãi tôi và Ryan cũng có lúc… giận nhau. Chúng tôi chưa bao giờ giận nhau, mặc dù với Garbriel tôi cũng đủ làm vài trận cãi vã rồi. Tôi quyết định thi gan với Ryan, anh ấy phải xin lỗi tôi vì hành động khó hiểu của mình.

Tôi cũng chợt nhớ ra, ngày mai, N. sẽ tới New York, cũng hay, lại một ý nghĩ “đen tối”, tôi sẽ không gặp Ryan cho tới khi N. quay trở lại Nga. Thực ra, điều tôi suy nghĩ nhiều hơn là Lavender, tôi muốn gặp Lavender làm sao, muốn hỏi cho hết, và muốn an ủi nữa. Nếu cô ấy không cô đơn tôi tin rằng cô ấy sẽ không bao giờ chán đời dại dột đến thế.

Đêm về, Billy gọi điện cho tôi. Hỏi rằng tôi và bạn trai thế nào, có OK không? “Đẹp trai dễ sợ” cứ hai câu Billy lại nhắc lại câu này một lần. Tôi bảo Ryan hôm nay không được vui nên chắc hơi hỏi lung tung, mong anh ta bỏ qua. Billy cười nói có chuyện gì đâu, rồi anh ấy nói:

”Em là một cô gái tốt, anh hy vọng cậu ấy thật lòng với em, nhưng dù thế nào, đừng để lòng mình bị tổn thương nhé?“.

”Sao anh lại nói thế ạ?“.

”Có những điều chỉ người từng trải hiểu nổi và khó giải thích. Anh không chắc chắn điều gì, chỉ mong em hạnh phúc thôi“.

Tôi xúc động lắm, tự nhiên thấy Billy còn tốt và quan tâm tôi hơn cả Ryan (là tự nhiên thấy thế thật đấy).

Tôi cảm ơn và nói rằng Billy hãy cố gắng tạo cơ hội cho tôi được gặp Lavender. Tôi tin rằng ít nhất tôi cũng sẽ làm cho cô ấy không cô đơn, và tôi không sợ người nghiện hay sợ ma túy, tôi đủ bản lĩnh để biết mình làm gì.

”Em biết không, em giống Lave lắm, nhưng em hơn nhỏ ở điều này đấy“.

”Dạ, có thể ạ, vì em có một bà mẹ khác“. Có lẽ tôi hơi lỡ lời!

Thứ năm…

N. cuối cùng cũng đã tới, anh ấy sẽ ở cùng với đoàn biểu diễn của mình ở một khu nhà trọ bên Queens. N. gọi điện vào di động cho tôi nói rằng tối nay anh ấy đã biểu diễn luôn, hy vọng tôi có thể tới xem và sớm được gặp nhau. Bình thường, tôi sẽ rủ Ryan đi đấy, nhưng tôi rủ Hạnh, tôi đang giận Ryan mà. Đoàn của N. đi theo diện giao lưu trao đổi văn hóa âm nhạc giữa các trường đại học.

Chỗ N. biểu diễn cũng là một trường đại học nhỏ, khá xa chỗ tôi ở nhưng gần chỗ Hạnh, nên hai đứa sẽ gặp nhau ở bến tàu nhà Hạnh, dù sao khu Queens tôi cũng không thông thạo lắm. Tôi hồi hộp muốn ngắm xem N. bây giờ đã đổi khác ra sao.

Và đến tối cũng chả có điện thoại của Ryan, sốt ruột thật mà!

Tôi chọn chỗ gần đầu, khá đông, có rất nhiều người đứng tuổi. Tôi nhìn mãi vào cánh gà xem N. đâu, chỉ sợ không nhận ra trong cái đám lố nhố đấy. Hạnh cứ hỏi thế anh N. là anh nào thế? Tôi bảo tôi vẫn chưa thấy.

Tờ chương trình có mấy bản nhạc mới và mấy bản nhạc kinh điển, có cả một tiết mục kịch nhỏ của mấy nghệ sĩ Nga. Tôi đã nhìn thấy N., mặc áo trắng, thắt caravat, trong dàn nhạc, đeo kính, tóc cắt ngắn, trắng trẻo và béo ra rất nhiều, chỉ là không rõ khuôn mặt của anh mà thôi. Dàn nhạc có nhiều người châu Á, tôi đoán chắc anh là người Việt duy nhất.

Cả buổi tôi nghe thì ít, tò mò và… chờ điện thoại là nhiều. Đang nghĩ Ryan gọi có nên nhấc hay không, và có thì phải khoe ngay rằng tôi đang đi xem ca nhạc của bạn, rằng abcd… nhưng mà rồi thì vẫn chẳng thấy gì.

Mỗi lần nghỉ “giữa hiệp”, tôi lại thấy N. đi ra phía dưới cánh gà ngó nghiêng, đích thị là tìm tôi. Nhưng tôi mặc kệ, để chốc nữa giải lao gặp nhau luôn thể. Hạnh bảo: “Anh ấy dễ thương thế“. Công nhận, N. béo và trắng ra khiến tôi lại thấy anh ấy… đàn ông và dễ coi hơn nhiều, khuôn mặt cũng không già đi là mấy, chắc do học nhạc nhiều và… bơ sữa tốt.

Giải lao, tôi chủ động đi ra phía cánh gà đề gặp N. Anh ấy đã nhìn thấy tôi, khuôn mặt thoáng đỏ rồi ồ lên:

”Chào em, em khỏe không?“.

”À trừ lúc ốm ra lúc nào em cũng khỏe“. Câu trả lời tôi đã chuẩn bị sẵn rồi.

”New York bây giờ ấm ghê nhỉ, bố mẹ em khỏe không?“.

”Vâng, họ cũng như em, trừ lúc ốm ra thì… Anh sang đây biểu diễn hả? Khoảng bao lâu?“.

”Ừ chắc sẽ còn sang vài bang nữa. Anh ở đây khoảng năm ngày, làm hướng dẫn viên du lịch cho anh nhé?“.

”À vâng, lâu rồi cũng không nghe anh kéo đàn“.

Tự nhiên bồi hồi bởi câu nói đó. Tôi giới thiệu Hạnh cho anh, anh nói hai cô phải đưa anh đi đây đó nhé.

Chín giờ rưỡi thì chương trình kết thúc. N. nói muốn gặp tôi đã trước khi chia tay, còn “lên kế hoạch” gặp nhau mấy hôm tới. Anh ấy sẽ đưa tôi về tận nhà, tôi bảo không cần vì chắc anh mệt lắm, vừa mới đến buổi sáng. Anh ấy dứt khoát bảo không.

Chia tay Hạnh, chỉ còn tôi và N. Tôi đoán ra được câu hỏi anh sẽ hỏi:

”Em có bạn trai chưa vậy? Chắc chắn là rồi, đây đâu thiếu kẻ xin chết em nhỉ?“.

”Vâng, có rồi, cũng chưa lâu lắm, nhưng chắc chẳng đi đến đâu vì em sẽ phải trở về Việt Nam“.

”Tinh yêu mà, đừng nói trước điều gì“.

”Trông em có khác không?“.

”Có phụ nữ hơn nhiều, còn nói nhiều như trước nữa hay không?“.

”Có“.

”Thế sao không nói?“.

”À vì em… lạ đấy“.

Nghe điêu quá, nhưng N. cười rất vui vẻ. Tôi cũng hỏi anh có bạn gái chưa, anh ấy nói rằng mình mới chia tay.

”Nam nào anh cũng gửi thiệp Valentine cho em, bồ anh không ghen à?“.

”À đó là những thứ tình cảm khác nhau, không giống nhau nên không ghen được“.

”Khác á?“.

”Ừ khác mà“.

Thôi tôi không hỏi nữa.

Chúng tôi về đến đảo thì cũng đã gần 10 rưỡi, không tiện để N. vào chào hỏi bố mẹ tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc và tôi cẩn thận chỉ đường chi tiết cho N. quay trở lại. Anh ấy nói không sao, nếu lạc đã có tai rồi mà.

”Ngày mai chúng ta lại gặp nhau được không? Bạn trai em có phiền không? Không sao chứ?”

”À không sao, nếu có thời gian thì ta gặp nhau“. Tôi nói thế không thêm lời giải thích. Anh nháy mắt, “OK” nhé.

Thực sự gặp N. tôi cũng không thấy hứng khởi cho lắm, tôi đã có lúc rất muốn liên lạc lại và cảm thấy tiếc anh ấy, vì lẽ gì đó. Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay tôi cũng chỉ thấy bình thường, tôi vẫn thấy N. có ánh mắt rất ấm cúng mỗi khi nhìn tôi, ấm cúng và có xen cả sự vô vọng. Tại sao tôi lại không bồi hồi thế, chắc vì Ryan không gọi điện cho tôi nên tôi không có tâm trạng? Tôi không biết mình nghĩ gì nữa. Tôi lại nhớ ra Lavender.

Điện thoại vẫn không gọi được, không hiểu bây giờ cô ấy thế nào nhỉ?“.

Về nhà, có tờ báo trên đảo để trước cửa, tôi “ơ” lên một tiếng khi thấy cái ảnh tôi và Lavender ngồi ở quán pizza nằm chình ình trên báo.

Phần 35

Bất ngờ, tôi nhìn thấy Jess, cũng đang nhìn về phía tôi ngồi bàn trên gần sát sân khấu. Và ngồi cạnh anh ta, không ai khác, các bạn đoán xem, nàng Garbriel ăn mặc rất xinh.

Khoảng chừng ba bức ảnh của tôi và Lavender được chụp khá đẹp nằm trong một loạt series ảnh về các hoạt động của người dân trên đảo. Trong đó có một bức cận cảnh Lavender rất xinh. Báo giấy và in đen trắng, ảnh cũng không phải là to lắm nhưng nhìn Lavender vẫn như diễn viên điện ảnh. Nhà hàng pizza này còn tranh thủ “chú thích” bên dưới để nhân cơ hội quảng cáo. Chắc hẳn thằng cha nào đấy trong quán đã chụp trộm chúng tôi.

Nhưng tờ báo ấy bây giờ tôi không còn giữ nữa, có thể bị mẹ đem ra lót bàn ăn cơm từ thủa nào rồi. Ronie gọi điện cho tôi, hẹn tôi cuối tuần sẽ tới tiệm của anh ta một lần xem tình hình thế nào, nghe nói chỗ đó đang rất cần người. Tôi cũng đồng ý, đồng thời cũng không bỏ qua cơ hội nếu Billy dẫn tôi sang một chỗ tử tế nào đó của bạn anh ấy. Tôi lúc này đã có thể vẽ và wax lông mày khá thành thạo, nghĩ cũng phải tranh thủ kiếm tiền, có tiền để đi chơi, và nếu về Việt Nam còn có tiền mua đàn piano hay đại loại cả một núi thứ tôi thích.

Ryan vẫn “ngoan cố” không liên lạc với tôi. Tôi rất muốn nhấc máy gọi cho Hugo chẳng hạn. Thật lạ, có lúc muốn gọi điện cho ai đó mà tính ra chẳng gọi được, muốn gọi cho Ryan thì không được, cho Lavender cũng không, Billy thì ngại, N. thì không có số thường trực, tính ra chỉ còn… Ronie, lúc nào cũng dường như available với tôi.

Tối hôm sau khi N. qua đón tôi và chúng tôi ra chợ Tàu chơi, ăn uống, rồi đi Times Square, những chỗ “favorite” hay được khách du lịch tới tranh thủ thăm thú.

Chẳng hiểu sao mỗi lần ở cạnh N. là tôi lại nói, nói nhiều quá thể, điều này có thể giải thích rằng N. là một người ít nói, mà tôi lại sợ khoảng trống, nếu không phải là người yêu thì hai người cứ lặng im bên nhau vô cùng đáng sợ.

Tôi nói đủ thứ, và tôi bắt đầu nói nhiều về Ryan cho N. nghe. Dường như đây là đề tài mà N. hứng thú nhất. Anh ấy bảo, phải cho anh ấy nhìn thấy Ryan trước khi anh ấy chia tay tôi. Tôi cũng ậm ừ, vì chả biết sẽ cho họ gặp lúc nào. Tôi cứ chờ điện thoại của Ryan, chờ mãi không thấy gọi, thế nên tôi quyết định, cả tuần này tôi sẽ đi chơi với N. Tôi tức Ryan vì tôi không hiểu vì sao anh ấy lại đối xử với tôi vô lý như thế.

Billy hẹn dẫn tôi xuống tiệm của bạn anh ấy vào sáng thứ bảy. Chủ tiệm là một người phụ nữ khá dễ mến, người Việt. Tiệm nằm bên Queens, khu dành cho người da trắng, rất yên bình và sạch sẽ, không có nhà cao tầng, chỉ có những căn nhà nhỏ xinh ven đường rất đáng yêu. Tôi mới nhìn đã thấy thích sự bình yên nơi đây, có điều có vẻ cũng không phải là nhiều khách lắm. Nhưng Billy khen ngợi tôi hết lời, còn nói rằng chắc sẽ gần nhà, dễ dàng cho tôi đi lại. Anh ấy còn nói cô chủ đồng ý cho tôi chỉ đi năm buổi một tuần, hai buổi còn lại tôi sẽ vẫn được xuống spa. Xem chừng có từ chối thì cũng khó.

Tối, khuya muộn, xong việc N. lại bắt tàu điện ngầm sang đảo chơi với tôi. Và Ryan cũng vẫn chưa gọi điện. N. nói chủ nhật anh ấy không phải làm gì, tôi có thể dẫn anh ấy ra tượng thần Tự do được hay không, anh rất muốn có một bức ảnh kỉ niệm ở đó. Thế là tôi lại xin nghỉ ở chỗ Billy. Tôi hẹn N. đi có công chuyện rồi hai người sẽ ra South Ferry, đó là vì tôi đã hẹn với Ronie đi xem chỗ anh ta làm.

Tiệm của Ronie nằm ở khu Harlem, đối ngược hẳn với cái tiệm của người bạn Billy ngày hôm qua. Mới bước chân vào trong tiệm đã thấy toàn các quý bà quý cô đen ngòm, và cả dân “xì” nữa (là dân Hispanic). Tiệm bẩn thỉu đồ nghề trông cũng không được vệ sinh cho lắm. Khách khá đông, tiệm nhỏ, vài bà cô da đen béo múp ngồi xuống ghế là thôi đi lại khó khăn. Vừa bước chân vào tiệm tất cả thợ trong đó đã ngẩng lên nhìn tôi. Tôi hỏi Ronie đã dặn họ trước chưa vậy? Ronie nói đã nói với cô chủ rồi. Cô chủ là mẹ của Helen, lấy tên là Lucy, trắng, hơi béo, đang wax lông mày. Nghe nói cô này là wax lông mày nổi tiếng ở khu vực này. Ronie chỉ sang bên dưới còn một cô nữa, là em của cô Lucy, lấy tên là Lily, cũng là wax lông mày có tiếng. Hai cô nhìn tôi lườm lườm. Thấy cô Lucy hỏi bâng quơ Ronie: “Người Việt hả?” “Cô ấy wax lông mày và vẽ nail rất đẹp, dì ạ“. Tôi thấy Lucy mặt mũi không được thân thiện cho lắm, có lẽ cô ta không thích tôi đi cùng với Ronie “con rể tương lai“. Có thể dạo này đôi tình nhân có trục trặc, cô ta lại đổ cho tôi là thủ phạm thì ngại làm sao. Tôi cảm thấy chỗ này tuy đông đúc nhưng chắc không phải là chỗ của mình. Lucy nói giọng miền Bắc, kiểu tỉnh lẻ, nghe như Hải Dương hay Hải Phòng gì đó (về sau được biết họ dân Hải Phòng di cư vào Nam thời kỳ 54, văn giữ nguyên giọng). Tiệm có mấy điều ngộ nghĩnh mà sáng hôm đấy tôi nghĩ lại vẫn không nhịn được cười. Tiệm bật nhạc vàng… remix, kiểu “mười năm không gặp tưởng tình đã chết, bùm chát bùm chát bùm bùm chát… tôi nghèo nên tôi chả dám yêu ai, đá, đà đa đá đi đá…”

Tôi hỏi Ronie sao lại bật cái nhạc này ở giữa chốn toàn Tây đen này, Ronie bảo vì cả nhà của Lucy nghiện nhạc vàng. “Nhưng sao nhạc vàng này nghe buồn cười thế?” “À, vì nghe não nề bọn đen nó… chửi chết!” Tai tôi vẫn đang giật giật theo tiếng nhạc thì bất chợt nghe thấy giọng một chị da đen béo ục đang ngồi sửa móng kêu lên: “Cái nhạc đ. gì mà mày đang bật thế hả Lucy? Tắt cái thứ dở hơi và bật 50 cents lên mau lên“. Thế là cô Lucy cười nhăn nhở: “Ok Ok, năm more minit (minute)“. Cái giọng tiếng Anh bồi còn ngọng nữa nghe rất buồn cười.

Nhưng hay nhất là lúc tôi xem cô em Lily của Lucy ngồi chọn màu sơn móng cho khách. Bởi vì họ tiếng Anh rất kém nên pha lãn cả tiếng Việt luôn. Cô ấy chỉ lên bảng màu và bắt đầu hỏi khách: “Đỏ? Ok? Xanh? No?“. “Đen mix Xanh? No?“. Khách lắc đầu lia lịa, thế rồi cũng ra màu cô khách cần, cô ta nói, rất đĩnh đạc: “Hồng, friench manicure“. Tôi trợn ngược mắt vì thuốn chắc xem có phải đúng là cô khách vừa nới tiếng Việt hay không? Tôi quay lại Ronie hỏi: “Ủa, bà này nói tiếng Việt á?” Ronie giải thích: Khách ở đây toàn khách quen, họ thuộc làu màu… bằng tiếng Việt những màu cơ bản vì mấy cô Lucy, Lily ở đây tiếng Anh vừa kém lại vừa ngọng “níu nô“. Tôi bụm miệng không dám cười!

Lucy rất bận vì khách tới liên tục nên một lúc sau mới hỏi chuyện với tôi được, nói rằng nếu tôi muốn làm thì sang tuần làm luôn, thử việc đã, nếu OK thì ghi bill liền. Tôi hơi chột vì nghe thấy ghi bill (mỗi lần làm xong một khách thì ghi bill vào để cuối tuần thanh toán), tôi chưa phải ghi bill bao giờ ở tiệm Billy. Tôi nói tôi sẽ suy nghĩ. Lucy lườm tôi tóe lửa lúc tôi bước chân ra khỏi tiệm. Tôi tạm biệt Ronie và nói sẽ gọi điện lại cho anh ta sau.

N. đang chờ tôi trên đảo.

Trên đường về, quá sốt ruột, tôi gọi điện cho Hugo, tôi muốn hỏi Ryan đi đâu rồi. Hugo nói, hai người không gặp nhau sao, tối nay ban nhạc sẽ biểu diễn ở quán ăn Chile hồi lâu, tôi có thể đến gặp Ryan. Dập máy, tôi buồn lắm, vì Ryan đã chẳng thông báo cho tôi điều gì về việc anh ấy biểu diễn tối nay. Nhưng tôi hy vọng từ giờ đến tối tôi sẽ nhận được điện thoại của anh.

Tôi ra South Ferry cùng N., cũng không vui lắm, nhưng tự nhiên đi với anh ấy tôi được an ủi phần nào, và có cảm giác nào đó như đang được “trả thù” vậy. Chắc Ryan nghĩ tôi đang cô đơn và buồn chán lắm. Không hề, tôi đang có một người đàn ông khác đi chơi trong lúc không có anh ấy cơ mà. (Có vẻ dối lòng quá không nhỉ?)

Thỉnh thoảng nói chuyện không được tập trung và hay nhìn điện thoại khiến N. nghi ngờ. Anh ấy đoán rằng tôi có xích mích với bạn trai, không thì làm sao tôi được đi chơi với N. như thế. Tôi nói rằng bạn trai mình rất thoải mái và vì anh ấy bận mà thôi.

Chúng tôi đi chơi tới tận chiều, vẫn không một cú điện thoại của Ryan. Thế rồi, tôi quay sang hỏi N.:

”Anh muốn gặp bạn trai em không?“.

”Có chứ, em gọi anh ấy đến đây đi“.

”Không, bọn mình đi gặp anh ấy“.

Tôi nhấc máy, gọi cho Hugo, khẳng định tối nay Ryan sẽ biểu diễn chứ, và chỉ đường cho tôi tới cái tiệm đó. Tôi bảo Hugo đừng nói với Ryan về việc tôi gọi điện hỏi thăm về Ryan, rằng nó rất “nhạy cảm”, hy vọng anh ta lịch sự và hiểu. Hugo nói rằng anh ta sẽ không nói gì đâu và mong tôi tới nghe. Anh ta có vẻ biết chúng tôi giận nhau.

”Tối nay bọn mình tới một quán cafe kiêm quán ăn có nhạc sống nhé, bạn trai em biểu diễn ở đó. Anh đi cùng em nhé?” Tôi bảo N.

”À, vậy à”

”Bây giờ về nhà em chơi đi, gặp bố mẹ em, em có nói anh tới đấy, anh tới chào nhé” và kế hoạch đã lên.

Tôi dự định giữ N. ở nhà rồi tối hai người sẽ đi tìm cái quán Chile đó. Dù sao tôi cũng không định đi một mình, tìm cũng khó, lại ngại nữa.

7 rưỡi thì chúng tôi đã bắt đầu đi. Tôi phải dò mấy tuyến tàu điện ngầm để tới gần chỗ đó nhất. Thú thực tôi cũng không có nhiều khái niệm chỗ đó ở đâu, vì Ryan chỉ chở tôi một lần duy nhất tới đó bằng xe ô tô. N. thì tất nhiên là không thông thạo rồi, nhưng xem chừng anh ấy rất hào hứng vì kế hoạch đi gặp bạn trai và nghe nhạc sống của tôi.

Chúng tôi phải đi bộ một đoạn khá xa mới tới được cái quán đó từ một bến tàu điện ngầm. Chưa tới quán, từ xa, chỉ thấy ánh đèn mờ mờ vàng nhạt là tim tôi đã đập thình thình, hồi hộp kỳ lạ, không hiểu Ryan sẽ nghĩ gì khi thấy tôi xuất hiện? Ánh đèn ấy gợi nhớ kỉ niệm, tới giờ đó vẫn là sự ám ảnh.

Vào quán, tôi tối, nhá nhem, ban nhạc đang cười nói trên sân khấu minh. Anh bồi bàn ngày nọ vừa nhìn thấy tôi đã “À” lên:

”Cô đến gặp anh Ryan đúng không?”

”À chỉ đến nghe thôi“.

Tôi giơ tay lên suýt khẽ ý chừng nói rằng không cần thiết phải nói cho Ryan là tôi đã đến. Tôi và N. xin ngồi ở một góc gần dưới, càng khuất càng tốt. N. liên tục nghía lên sân khấu, và chẳng hiểu sao, anh ấy đoán ngay ra Ryan đang đứng uống nước chính là bạn trai tôi.

”Em không lên gặp à?”

”À anh ấy đang chuẩn bị biểu diễn, chốc nhé?“.

Anh bồi thật tồi tệ, tôi đã bảo im như vậy mà anh ta lên ton hót ngay cho Ryan khiến Ryan ngó nghiêng nhìn về phía tôi, có vẻ ngạc nhiên vì thấy tôi không chỉ đi một mình mà còn với một anh chàng nào đó. Anh ấy nhìn một lúc rồi cũng không cả xuống. Tôi cũng mặc kệ.

Bất ngờ, tôi nhìn thấy Jess, cũng đang nhìn về phía tôi ngồi bàn trên gần sát sân khấu. Và ngồi cạnh anh ta, không ai khác, các bạn đoán xem, nàng Garbriel ăn mặc rất xinh, mặc váy đàng hoàng, tóc búi cao, cười nói. Nàng cũng quay lại nhìn chúng tôi, rồi thì thầm vào tai Jess vài điều gì đó ra chúng rất khinh khỉnh, họ cười và nói…

Mắt tôi tối sầm, choáng váng, tức giận, khó thở…

Phần 36

Tôi ứa nước mắt mà chẳng biết gọi điện lại thế nào, vì là số điện thoại lạ. Nhưng tôi nhận ra đó là ai, thật kỳ lạ tôi có cảm giác nhớ người ấy y như vậy, một thứ tình cảm kỳ lạ vô cùng.

Đấy là cảm giác của một cơn sốt và mất thăng bằng. Tôi không biết lý do vì sao mình phải tối tăm mặt mũi nhiều tới mức thế. Có lẽ tôi tin tưởng vào câu nói của Ryan rằng anh ấy và Garbriel sẽ không có mối quan hệ nào nữa. Đáng nhẽ tôi phải nghĩ rằng họ khó có thể bỏ được nhau, giữa họ chắc chắn có một số sự ràng buộc, họ biết nhau lâu rồi mà, tôi chỉ là kẻ mới đến thôi.

Cả một trời suy nghĩ đổ ập lên đầu tôi đen kịt, hỗn độn. Nhưng tôi là người lấy lại bình tĩnh rất nhanh và biết “che giấu“. Tôi vẫn dành một góc trong tâm trí mình đế quay lại nói chuyện tiếp với N. và tỏ ra rất bình thường, thậm chí biết bông đùa dăm ba câu vớ vẩn mà bây giờ tôi cũng chả thể nhớ nổi là về những chuyện gì, chỉ nhớ N. cười rất tươi.

Tôi quyết định sẽ kiềm chế cơn điên của mình lại, ngồi bình tĩnh, hưởng thụ buổi nhạc sống và coi như sự hiện diện của họ chẳng làm cho tôi mảy may rung động.

Trong lúc đó, tôi đã nghĩ tới tình huống xấu nhất. Có lẽ quan hệ của tôi và Ryan chỉ đến thế này mà thôi, không buồn, tôi đằng nào cũng về Việt Nam mà, dứt sớm càng đỡ khổ sở. Tôi quay sang nhìn N. rồi lại cười rất tươi.

Nhạc đã nổi lên, phần mở đầu là hòa tấu, Ryan đánh đàn say mê, rất sôi động, nhạc của người dân Nam Mỹ. N. đung đưa theo và tỏ ra vô cùng thích thú. Tôi kéo tay anh ấy hỏi anh ấy có biết chơi nhạc cụ gì không chốc nữa lên xin biểu diễn cho tôi một bài. Anh ấy bảo anh ấy có biết thêm guitar hoặc piano nhưng không chơi độc tấu giỏi lắm. Rồi anh ấy bảo hay là đệm cho tôi hát, nhưng tôi chả biết hát bài gì cả, vừa không có tâm trạng hát và vừa mắc một chứng, đó là đứng trước đông người là tôi không hát được. N. nhăn mặt và nói rằng tại sao tôi lại xấu hổ, anh ấy sẽ đệm cho tôi hát bất cứ bài gì tội có thể nghĩ ra lúc đó. Tôi lắc đầu quầy quậy.

Jess và Garbriel cũng lúc lắc rất nhiệt tình theo: nhạc. Garbriel cũng có vẻ coi như tôi không tồn tại, có Jess thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn tôi và N. Ryan mỗi lần chơi đàn xong lại xuống bàn của hai người đó và nói chuyện, tôi nghĩ chắc họ có nói về tôi. Chắc hẳn đang thắc mắc vì sao tôi lại đến đây ngày hôm nay, và cái người tôi đi cùng là ai vì Ryan chưa bao giờ nghe thấy tôi nhắc tới cả, vân vân. Đấy là tôi đoán thế, tôi cũng chẳng biết là họ có quan tâm tới mình hay không nữa. Sau cơn tối tăm ấy tôi bình tĩnh lạ kỳ, và coi như bình thường, Hôm nay Ryan có ra nói chuyện với tôi hay không không quan trọng. Mà thực ra, có phải là chuyện nghiêm trọng không nhỉ? Garbriel là bạn của cả Jess cơ mà. Tôi không thích Ryan quan hệ với Garbriel thì tôi cũng đâu cấm được Jess, nghĩ tới đã thấy vô duyên. Nhưng chẳng lẽ anh em họ không biết chuyện giữa chúng tôi à. Lại… tức, hối hận không kể cho Ryan nghe vụ tôi bị Gar kéo đập đầu chảy máu. Nói chung là tôi nghĩ nhiều lắm, vừa tức nhưng lại vừa tự bào chữa.

N. nói giá anh có violon ở đây anh ấy sẽ kéo tặng tôi một bài thật hay. Tôi gọi anh bồi ra hỏi ở đấy có violon không thì anh ta nói rằng không có. Tôi lại nài nỉ N. phải “làm cái gì đó” tặng tôi đi. Tôi muốn lắm, rất rất muốn, vì tôi đang muốn show up với Ryan và “đồng bọn” của anh ấy. Tôi muốn anh ấy biết cũng có một người đàn ông khác biết đánh đàn và biết tặng tôi. N. ngồi suy nghĩ xem có thể tặng tôi bài gì. Garbriel lại ngoái ra nhìn tôi sau đó lại quay ra nhìn Jess, họ thì thầm với nhau điều gì đó Hành động đó khiến tôi có một quyết định, tôi sẽ xin lên hát một bài (bất kể là có hát được không) và N. sẽ đệm piano cho tôi. (ở đó có một chiếc piano nhỏ xinh). Tôi gọi anh bồi lại, hỏi rằng nếu bây giờ tôi và bạn tôi lên đó xin biểu diễn, một người hát và một người đệm piano thì liệu có được không. Anh ta ồ lên và nhanh nhảu gật gù: “Tất nhiên tất nhiên“. Tôi bảo chờ một lúc tôi “thương lượng” rồi anh ta sẽ nói với ban nhạc cho tôi lên nhé. N. vỗ tay tán thưởng ngay lập tức khi tôi nói rằng anh sẽ đệm cho tôi hát. Tôi hỏi N. có biết bài “Lullaby for a stormy night” của Vienna Teng hay không? Một bài hát mới tinh vừa ra năm trước đó. Anh lắc đầu nói không biết làm tôi hơi hụt hẫng, vì tôi rất thích bài hát đó, một bài hát rất nhẹ nhàng, hợp giọng tôi và được đệm bằng piano.

Dù sao, ít người biết cũng là hợp lý, vì Vienna Teng là ca sĩ gốc Hoa chưa phải là rất nổi tiếng. Thấy tôi hơi buồn, sợ rằng tôi sẽ thay đổi ý định, anh nồi rằng hát qua cho anh đi anh sẽ đệm được cho tôi. Anh bảo thực ra không quan trọng, cứ hát đi rồi anh sẽ đệm được. Tôi ghé tai anh hát qua giai điệu. Không hiểu anh có nghe rõ không nữa nhưng anh nói rằng cứ lên đi, anh nghe một đoạn đầu là đệm được cả bài. Và thế là tim tôi đập thình thình, thú thực là tời chẳng biết lúc đó tôi làm cái gì nữa. Cũng chẳng biết mình nghĩ gì mà làm thế. Hít một hơi dài, tôi chặc lưỡi theo kiểu “Kệ cha… bọn nó“. N. cứ kêu lên: “Cố lên, cố lên, đừng ngại, không có gì phải ngại hết, anh chưa nghe em hát bao giờ“. Và thế là tôi thấy mình thực sự bình tĩnh.

Anh bồi chạy lên thì thụp thì thụp gì đó với một người hình như là người quản lý và ban nhạc. Tôi thấy Ryan nhìn về phía chúng tôi rồi… gật đầu. Anh bồi lịch sự chạy ra phía chúng tôi: “Cô có thể biểu diễn được rồi đấy“. Chúng tôi đứng dậy. Ryan đi xuống dưới ngồi cùng Jess và Garbriel, họ nói gì đó với nhau rồi nhìn chúng tôi chằm chằm. Tôi cứ phải tự nói cho mình nghe, “Đừng sợ, kệ đi, kệ đi“.

Anh chàng keyboard của ban nhạc mà tôi không nhớ tên đứng lên nói vài câu để “chuyển cảnh“. Tôi nhớ anh ta giới thiệu tôi là “người Trung Quốc” thì phải, không nhớ lắm nhưng cũng không quan trọng.

Bài hát dịch tựa là “Khúc hát ru cho một đêm bão giông“. Một lần tình cờ khi gặp nó trên nét tôi đã bị bài hát này hớp hồn và quyết tâm phải hát theo cho bằng được. Có thời gian tôi bật và hát theo ngày đêm khiến em trai tôi phát sợ. Thỉnh thoảng khi đi lang thang với Ryan, tôi cũng hay hát nho nhỏ điệp khúc của bài hát này.

Tôi ra đứng cạnh ngay sát piano. N. đã ngồi xuống và dạo tông xem tôi hợp với giọng nào. Tôi hát nhè nhẹ đoạn vào cho anh nghe thấy để chỉnh tông. Tôi nhìn xuống thấy mấy anh bồi cười toe toét gật gù, tự nhiên thấy họ đáng yêu nên yên tâm hơn, nhưng tôi có cảm giác như tất cả đều đang tập trung hết sự chú ý vào mình. Tôi không dám nhìn thẳng về phía Ryan, sợ mất tập trung không hát nổi. Ryan đang nghĩ gì, Jess đang nghĩ gì, Garbriel đang nghĩ gì, oa, STOP. Tôi chặn hết những dòng thắc mắc đó lại.

N. gật gù, dạo nhạc, ánh mắt anh ấy ấm áp và đầy cổ vũ. Cảm thấy ổn định, tôi ngẩng mặt nhìn xuống dưới, cười một nụ cười thật tươi như trong lòng không có muộn phiền gì hết. Tôi “giới thiệu”:

”Xin chào, tôi là Hà Kin, tôi hát một bài hát ở đây có được không?“.

Tôi thấy khán giả cười và gật đầu:

”Yeah, nào nào“.

”OK, tôi sẽ hát một bài hát mà có thể các bạn chưa được nghe bao giờ… Khúc hát ru cho một đêm bão giông“.

Họ vỗ tay, Ryan cũng vỗ tay, và tôi bắt đầu hát.

Tôi tập trung nhìn N., tôi chỉ nhìn anh ấy thôi. Bây giờ anh ấy là người duy nhất khiến tôi yên tâm. Quả thật, khúc mở đầu tôi có hơi bị khớp và run, nhưng N. đệm đàn rất hay khiến tôi có thể “back to track” nhanh chóng. Tôi nghĩ rằng mình hát hay nhất là đoạn điệp khúc “And now I am grown, and these years have shown, that rain is a part of how life goes, but it s dark and it s late, so I hold you and wait, till your frightened eyes do close...“. Quả thật sau khi đã hết run thì tôi thấy mình hát… có vẻ hay. Là tôi nghĩ thế, bời vì tôi nhớ mình đã có rất nhiều cảm xúc Phải cảm ơn N. vì anh đệm đàn quá xuất sắc, cho dù anh chưa bao giờ nghe thấy bài hát này. Lúc tôi hát, tôi không còn ánh mắt ngượng nghịu nữa, tôi đã biết quay xuống sân khấu, nhoẻn miệng cười một cách tự nhiên và duyên dáng, trong đầu cũng không nghĩ nhiều nữa.

Rồi bài hát kết thúc: “Everything s fine in the morning, the rain will be gone in the morning, but you willl be here, in the morning...”

Tôi mỉm cười mãn nguyện vì mình có thể hát được hay tới như thế. Và mọi người có biết cái cảm giác đó là gì không, như thể tất cả mọi lo lắng suy nghĩ đã được rút hết ra khiến trong lòng nhẹ tênh. Tôi quay lại nhìn N.: “Em cảm ơn anh“. N. nhìn tôi rồi giơ ngón cái lên, “tuyệt vời quá!“. Tiếng huýt sáo và vỗ tay, tôi thấy anh bồi còn nhảy cẫng lên cười toe toét. Lần thứ hai ở cái quán này tôi lại có được cái cảm giác hạnh phúc.

Chuẩn bị đi xuống khỏi sân khấu mà mắt tôi như mờ đi, giật giật, không biết là do vừa run hay vui quá nữa. Tôi đi qua mấy anh bồi và kêu lên: “Cảm ơn mọi người“. Họ tặng cho tôi những ánh mắt của sự ngưỡng mộ. Tôi vô cùng hài lòng với việc mình vừa làm, bất ngờ, tôi nắm lấy tay N. đầy âu yếm, lần đầu tiên trong cuộc đời. Anh hơi thảng thốt vì hành động “sỗ sàng” này, phản ứng của N. là nhìn ngay về phía Ryan. Ryan cũng đang đứng dậy đi lên sân khấu biểu diễn tiếp.

Chúng tôi ngồi xuống bàn. N. vẫn luôn miệng trầm trồ khen ngợi tôi.

”Em thấy chưa, tại sao em lại sợ. Em hát rất có cảm xúc, hay lắm, anh thật sự bất ngờ. Ở đâu bán đã bài này vậy, anh sẽ mua cho bằng được“.

”Em sẽ gửi vào email cho anh“.

Tôi quyết định ngồi một lúc nữa rồi sẽ về, không đợi kết thúc để nói chuyện gì với Ryan. Coi như tôi chỉ là một người khách bình thường tới quán ngày hôm nay đi 10 giờ, tôi nói với N. nên về thôi, vì anh còn phải về nhà trọ nữa. Chúng tôi đứng dậy gọi thanh toán. Anh bồi chạy đi lấy bill. Lát sau quay lại, anh ta bảo: “Chờ đã, Ryan muốn nói chuyện với cô“. Tôi hơi rùng mình, nhưng rồi… mặc kệ, định vẫn đi. N. bảo đứng lại chờ đi, đã đến lúc anh ấy cần được nghe tôi giới thiệu về bạn trai của tôi. Thấy N. không chịu đi, tôi thấy hơi bực mình nhưng rồi vẫn phải đứng lại chờ Ryan xuống.

Rồi Ryan cũng xuống, anh ấy nhìn tôi một lúc, ánh mắt cứ dài dại khiến tôi bối rối. Ryan hỏi, bằng một giọng rất nhẹ nhàng:

”Em hát tuyệt vời! Bây giờ về nhà sao? Có muốn anh đưa em về nhà không?”

Bình tĩnh, hơi ngạc nhiên vì lời đề nghị, tôi cười như không có chuyện gì xảy ra: “Đúng rồi, bây giờ em đi về mà, muộn rồi“.

Ryan nhìn sang N., tôi “nhanh trí” giới thiệu:

”Đây là N.,… bạn trai cũ của em“.

Cả N. và Ryan đều lặng im đến ngỡ ngàng khi tôi buột miệng ra câu nói đó. Có lẽ tâm lý “trả thù” đã khiến tôi nói ra cái điều không có thật ấy. Ryan hẳn cũng bị sốc ít nhiều, vì tôi đã từng nói với Ryan rằng chưa bao giờ tôi có bạn trai nào hết trước khi đến với anh ấy, vậy hóa ra là tôi đã từng nói dối sao. Còn N., anh ấy là một người thông minh, anh ấy đoán được vì sao tôi làm thế. Tôi thấy hơi bối rối, nhưng rồi tôi nói thêm như để “đâm lao phải theo lao“.

”N. sẽ đưa em về nhà, đừng lo nhé, cứ vui vẻ với ban nhạc của anh đi“. Tôi kéo tay N. đi ngay lập tức, N. chưa kịp chào hỏi một câu nào với Ryan ngoài nụ cười lúc vừa chạm mặt nhau.

Chúng tôi nhanh chóng đi ra ngoài.

”Thôi thế thì chết anh rồi, em nói thế là bạn trai em ghen thì sao. Anh biết ngay mà, hai người đang cãi nhau đúng không?“.

”Không, cãi gì đâu, có gì đâu mà ghen. Em không có người yêu cũ được à, anh ấy có cả tá kìa, anh có thấy cái con bé ngồi bàn đáu cùng anh ấy lúc nãy không? Bồ đấy, chả biết là cũ hay là còn đang “đương nhiệm” nữa“.

”Đấy thê không đang ghen thì là gì?“.

”Không, không có gì mà, ôi xời, hôm nay em vui lầm, vì lần đầu tiên dám hát trước đông đảo bà con thế“.

N. lắc đấu ngán ngẩm, anh biết tôi là đứa trẻ con chưa thể lớn mà.

Trên đường về, tôi mới chợt thấm ra sao lúc nãy mình hát hay thế, tôi quay ra thủ thỉ với N.:

”Anh tài thật đấy, không bao giờ nghe thấy bài hát này, vậy mà anh lại đánh hay thế nhỉ, hay thật, chẹp. Anh không đánh hay thì làm sao mà em hát hay được như thế nhỉ, hi hi“.

”À, ngược lại đấy, tất cả là vì em hát đấy. Anh nghĩ em đã có cảm xúc rất nhiều, gần như chưa bao giờ anh nghe ai hát mà lại đệm được đàn ngẫu hứng như vậy, thật là đặc biệt“.

”Có thể là vì anh cũng có cảm xúc nhiều không kém“.

Anh nhìn tôi, mỉm cười, gật đầu, rồi nắm lấy tay tôi chủ động, có lẽ do tôi “mở đường” cho lúc trước đó.

Anh bảo:

”Em là một cô gái rất tốt và đáng yêu, em đùng tự làm mình khổ nhé, anh không bao giờ muốn em buồn đâu!“.

Câu nói làm tôi nhớ tới Billy, Billy đã có lời khuyên tương tự:

”Em đừng cho lòng mình bị tổn thương“.

Đã hai người đàn ông nói với tôi như thế rồi sao. Tôi cúi mặt.

Chia tay N., tôi chúc anh về cẩn thận vì đã hơn 11 giờ đêm. Bây giờ, tĩnh lặng, lại chỉ có riêng mình. Tôi lên trên tầng, rồi lại bấm cầu thang máy đi xuống, ra cửa sau đứng ngắm dòng sông. Tôi muốn lòng mình yên ắng một chút sau cả một party cảm xúc của buổi tối ngày hôm nay. Lúc này, cầm phong, mới để ý có mấy cuộc gọi nhỡ, và hai cái voice messages. Số điện thoại lạ, tôi bật tin nhắn lên nghe. Lời đầu tiên: “Này, gọi mãi cho Kin mà Kin không nhấc máy, chỉ muốn nói với Kin rằng tôi ổn và muốn hỏi xem Kin thế nào? Chắc là bận rộn với bạn trai lắm hả?“. Và cái message thứ hai: “Thôi tôi đành chịu không gọi được nữa rồi, Kin bây giờ đang ở đâu? Có thể đã ngủ rồi, hoặc có khi đang ở dưới tàu điện ngầm? Kin đang làm gì? Kin có đang nghĩ về tôi bây giờ không? Bây giờ tôi chỉ nghĩ đến Kin thôi, nhớ Kin lắm, phát điên lên rồi. Tôi muốn gặp Kin làm sao, muốn chạm vào người Kin, nói chuyện và hôn Kin, này này, I love you, I love you so much…”

Tôi ứa nước mắt mà chẳng biết gọi điện lại thế nào, vì là số điện thoại lạ. Nhưng tôi nhận ra đó là ai, thật kỳ lạ tôi có cảm giác nhớ người ấy y như vậy, một thứ tình cảm kỳ lạ vô cùng.

Đó không phải là Ryan.

Không phải là Billy.

Không phải là Ronie.

Tất nhiên cũng không phải là N.

Đó là Lavender…!

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.